Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Cũng như lần trước, Gartenfen nấp vào bụi cây gần nhà Liutmila. Hắn nhìn thấy hai cô cháu Liutmila ngồi ăn cơm trong nhà. Cơm xong, Liutmila ra vườn, nằm xuống chiếc võng mắc giữa hai cây thông rồi giở sách ra đọc. Bà già, sau một lúc đi quanh nhà, sửa soạn bát đĩa, cuối cùng xách làn đi ra.

- Cháu nằm nghỉ nhé, cô ra chợ mua ít thức ăn. Cháu có cần mua gì không?

- Cảm ơn, không! Hình như ở nhà có đủ cả.

Bà già đi ra và đóng cổng lại.

Giờ phút Gartenfen nóng lòng chờ đợi đã đến. Dù sao thì hắn cũng có mười lăm phút để nói chuyện. Hắn nhảy ra, đến sát chỗ Liutmila đang nằm.

- Lotta, chào cô!

Nghe tiếng gọi, Liutmila rùng mình, quay lại. “Tại sao người này lại ở đây, trong vườn nhà mình? Và sao gọi mình là Lotta, cái tên đã bị lãng quên từ lâu?”.

- Chắc cô không nhận ngay ra tôi đâu? - Gartenfen bỏ kính xuống.

Mặt Liutmila biến sắc. Chị đứng dậy, cố gắng trấn tĩnh, hỏi:

- Ông Mars? Hay hiện nay tên ông…

- Mỉa mai nhau làm gì, Lotta? Chúng ta là bạn cũ của nhau và từ trước đến nay, tôi chưa làm gì hại cô. Đối với cô, tôi vẫn là Mars, Mars ngày xưa. Thế thôi.

- Ông Mars. Thế ông đến tìm tôi một cách đột ngột và bí mật thế có việc gì? - Liutmila lấy hết bình tĩnh, hỏi. Giọng chị run run.

- Cô có thể mời tôi vào nhà được chứ? Trong nhà chắc mát mẻ hơn? Hơn nữa, tôi không muốn ai nhìn thấy chúng ta.

- Mời ông vào. Nhờ ánh mắt mà tôi nhận ra ông đấy…

Liutmila nói rồi dẫn Gartenfen vào một căn phòng rộng, vừa là phòng ăn, vừa là phòng khách.

- Lotta, cô thật bình tĩnh và có nghị lực đáng kính.

Giờ đây, Liutmila hiểu rõ rằng nếu chị chống lại thì Gartenfen sẽ giở trò, bởi thế chỉ còn cách giả vờ tuân theo các yêu cầu của hắn. Làm như thế không những không nguy hiểm đến tính mạng, mà còn biết được hắn đang làm gì.

- Ông uống cốc nước cho đỡ khát. Còn đây là trái cây, xin mời.

- Cảm ơn! Để lần khác, hôm nay tôi vội.

- Ông đến tìm tôi có việc gì thế?

- Lotta, cô vẫn như xưa, không thích dài dòng. Tôi cũng thế. Vì vậy, cho tôi được nói ngay. Mùa hè năm 1947, do hoàn cảnh, tôi phải đi xa mà không kịp từ biệt cô. Mặc dù thế, từ đó đến nay chúng tôi vẫn chăm chú theo dõi, quan tâm đến từng bước đi của cô, và hy vọng một ngày nào đó…

- Xin lỗi, “chúng tôi” là những ai ạ? Ông muốn nói đến Stak phải không?

- Không, Stak, ông chủ cũ của cô, đã bị gạt ra ngoài cuộc từ lâu rồi. Nhưng Stak đã bán cô cho một cơ quan tình báo khác. Gần hai mươi lăm năm nay, chúng tôi, hay cụ thể hơn là tôi, đã không động chạm đến cô, để cô được sống hoàn toàn hạnh phúc. Bây giờ đã đến lúc cô phải trả ơn chúng tôi. Nhưng về vấn đề ơn huệ, tôi sẽ nói sau. Tôi không muốn gặp bà cô của cô ở đây, và có lẽ cô cũng thế. Bởi vậy, chiều thứ hai, vào lúc 18 giờ tới 18 giờ 30 phút, tôi sẽ chờ cô trên chiếc ghế đá bên trái tượng Puskin. Tôi cần biết một số điều về Victor, chồng cô. Thế thôi, không có gì quan trọng lắm. Và cả việc này nữa, nơi thử vũ khí bí mật mà chồng cô hiện đang có mặt ở đâu? Cô là vợ, chắc phải biết điều đó?

Gartenfen ngồi im chờ Liutmila trả lời. Nhưng hắn sửng sốt khi thấy chị đột nhiên bật cười. Tiếng cười mỗi lúc một to. Gartenfen đã chuẩn bị để đối phó với mọi tình huống, nhưng hắn không bao giờ nghĩ lại có sự phản ứng như thế. Đó không phải là tiếng cười của một người điên, cũng không phải tiếng cười mỉa mai, mà là tiếng cười vui sướng, rất tự nhiên.

- Mars, tôi thật vô cùng ngạc nhiên về những điều ông vừa nói. Thoạt tiên, sự có mặt của ông đã làm tôi sửng sốt đôi chút. Tôi cố hiểu, tự hỏi mình không lẽ ông lại có thể tự nhiên một cách trâng tráo đến thế? Không lẽ lịch sử đã không dạy ông được tí gì? - Liutmila nhún vai - Không lẽ ông không hề nghĩ gì về chuyện hồi đó ở Hannover. Tôi có thể khai hết về ông với chính quyền Xô viết, và bằng cách đó, góp phần vạch trần bộ mặt ghê tởm của ông à? Ông đã dọa tôi là nhà nước tôi sẽ bỏ tù tôi, đày tôi đi Sibiri một khi tôi trở về nước, ông đã coi tôi như một cô gái bất lực và muốn làm gì thì làm. Hồi đó đáng lẽ ông đã cùng chung số phận với bọn đồng đảng, nhưng ông may mắn hơn, đã chạy thoát… Tôi e rằng cái đó sẽ không lặp lại một lần thứ hai, ông Mars ạ - Liutmila đã thôi không cười nữa, chị nói rành rọt, dứt khoát và cương quyết.

Gartenfen vẫn ngồi im, cố ghìm sự tức giận đang trào dậy. Hắn đứng dậy cố ý tỏ ra mình sắp đi. Mắt hắn lạnh lùng nhìn Liutmila, má phải hẳn giật giật.

- Lotta, cô coi chừng. Cô đã suy luận một cách ngây thơ, nên nhớ là chúng tôi đã có tay chân ở khắp nơi. Chúng tôi không bao giờ quên, và không tha thứ cho một sự phản bội nào. Nhưng nếu…

- Đủ rồi, thưa ngài Liutse. Đấy, ông thấy, thậm chí tôi còn biết cả họ thật của ông. Hồi đó tôi sợ ông chẳng qua vì tôi một thân một mình, nhưng bây giờ thì tôi đang sống giữa lòng đất nước của tôi, tôi không sợ. Ông không những không biết điều đó, mà còn dám đến đây để dọa nạt tôi. Ông nghĩ rằng tôi sẽ làm thinh cái việc ông đã tự nhiên đâm bổ vào nhà tôi à? Không, ông nhầm rồi. Hiện giở tôi không thể giữ ông lại và lôi cổ ông lên cơ quan có trách nhiệm, nhưng nhất định tôi sẽ báo…

- Lotta, chúng ta coi như không cố cuộc gặp gỡ này - Liutse ngắt lời - Nhưng tôi khuyên cô không nên làm ầm lên. Thôi, hãy mở cửa cho tôi ra.

Liutmila vừa định tới mở cửa thì Liutse gọi giật lại.

- Lotta.

- Ông còn muốn gì nữa? - Chị quay lại.

Liutse bước về phía chị một bước và nhanh như cắt, hắn rút ra vật gì đó nhỏ bằng chiếc bút máy. Một tiếng động nhỏ, gọn rít lên.

Liutmila chỉ kịp đưa hai tay bưng mặt rồi ngã nhào vào tường, nằm sóng soài trên sàn. Mặt chị ngả màu tro xám.

Gartenfen đứng im một chút, nghe ngóng rồi mở cửa, bước qua xác chị, đi ra khỏi nhà.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.