Nhanh chóng qua một tuần, Avril trở về New York, hai người hẹn nhau đến trước ngày dự lễ trao giải Grammy sẽ luyện hát tiếp. Họ đã ghi lại một đoạn video kiểu MV, rất hài lòng với hiệu quả hợp xướng, đến lúc đó chỉ cần không căng thẳng, phối hợp sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Megan ở lại căn hộ một tuần, làm cho Quách Húc món mới mà cô học được ở Port St. Lucie cùng với pizza. Cô có chút lưu luyến không muốn rời, nhưng vẫn phải trở về Los Angeles, nếu thuận lợi thì năm nay cô có thể tốt nghiệp trung học.
Nhờ vào màn trình diễn xuất sắc trong tháng 1, Quách Húc lần đầu tiên được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của miền Tây. Trước đây ở Lakers, cậu chỉ có thể cạnh tranh giải xuất sắc nhất tuần, còn danh hiệu xuất sắc nhất tháng luôn thuộc về O'Neal và Kobe.
Tháng 2, Suns đấu trên sân nhà với Bulls, Quách Húc mời bạn thân Jason Richardson đi ăn riêng.
Hoàn toàn khác với thời điểm được Bulls chọn ở vị trí cao năm 2000, Richardson hiện tại ý chí suy sụp đến cùng cực, hoàn toàn không cảm thấy mình là "chất liệu" để làm lãnh đạo. Bulls, đội bóng đã chọn một loạt tân binh thứ hạng cao, hiện tại chỉ xếp thứ 12 miền Đông, tỷ lệ thắng chỉ cao hơn những đội bóng đầy rẫy chấn thương như Heat, Raptors và đội đứng bét bảng là Cavaliers.
"Vậy nên, đây là lý do cậu nhường quyền cho Jalen Rose? Cậu thấy mình không bằng anh ta?" Quách Húc thở dài.
Trong vòng lặp thời gian, cậu đã phát hiện Richardson quá mức vô tư, chưa bao giờ biết tranh giành lợi ích. Cho dù cậu đã tiết lộ tương lai trong vòng lặp, và khuyên Richardson vào NBA sớm một năm, gã này vẫn không thể bứt phá.
Richardson nói: "Huấn luyện viên sắp xếp để Rose cầm bóng tấn công nhiều hơn, nói anh ta có nhiều kinh nghiệm hơn."
"Huấn luyện viên của cậu rõ ràng là một kẻ vô dụng. Đã là Rose mới đến còn có thể "cày" chỉ số, tại sao cậu lại không làm thế?"
Huấn luyện viên trưởng Bulls, Bill Cartwright, chính là loại huấn luyện viên cùng đẳng cấp với Frank Johnson. Rõ ràng trong đội toàn là người trẻ, nhưng lại khăng khăng đánh trận địa chiến, tuyên bố là muốn củng cố phòng ngự, để rồi Bulls trung bình mỗi trận chỉ ghi được 95 điểm, để mất 101 điểm.
Tyson Chandler, Eddy Curry, Marcus Fizer, ba cầu thủ nội tuyến không thể dãn cách đội hình lại đánh trận địa chiến, cảnh tượng đó thật là "đẹp". Mọi người cùng vui vẻ lao vào dưới rổ, chặn kín khu vực cấm địa, hậu vệ chỉ có thể ném tầm trung và xa dưới sự gây nhiễu của đối phương, tỷ lệ ném trúng đều không cao.
Chiến thuật duy nhất của Bulls là Jay Williams đánh pick-and-roll ở trung lộ. Hậu vệ này đột phá không sắc bén, ném rổ không chính xác, cũng không giỏi đột phá chuyền bóng. Gọi là "combo guard" cao 1m88, thực ra là "song bất năng" (cái gì cũng không được).
Bulls không thể đánh phản công chạy và ném (run-and-gun) như Suns, khả năng tổ chức của Jay ở mức trung bình, Chandler phải bảo vệ bóng bật bảng phòng ngự, gã béo Curry không chạy nổi, còn Rose thì không muốn chạy.
Thế là Bulls chỉ đành để các vị trí thay phiên nhau đấu đơn. Jalen Rose, năm nay 30 tuổi, không còn bất kỳ tiềm năng nào để khai thác, lại là người ném nhiều nhất, trung bình mỗi trận tung ra 19.3 cú ném ghi được 22 điểm, tỷ lệ trúng 40.6%, rõ ràng là một kẻ "cày" chỉ số hạng nặng.
Giữa mùa giải 2001-02, Pacers cho rằng sự hiện diện của Rose ảnh hưởng đến việc vươn lên của Jermaine O'Neal, muốn tống khứ anh ta đi cũng chẳng ai cần. Mùa hè năm 2002, Bulls lại coi kẻ này là báu vật, thậm chí dùng cả Brad Miller và Artest, hai cầu thủ chất lượng, làm vật trao đổi. Quản lý của Bulls đến giờ vẫn chưa bị sa thải, ông chủ thực sự quá độ lượng.
"Cày chỉ số chẳng phải là hành vi độc hại sao?" Richardson cười khổ nói.
"Nếu đội mạnh có người "cày" chỉ số làm ảnh hưởng đến sự phối hợp toàn đội thì đó là độc hại, nhưng Bulls không vào nổi playoff, cậu không "cày" chỉ số thì còn làm được gì nữa? Nếu là tôi, mùa giải trước tôi đã tung ra hơn 20 cú ném rồi."
"Cậu nghĩ tôi nên tăng số lần ném bóng?"
Quách Húc nghiêm túc nói: "Nói nhảm, mùa này phải "cày", mùa sau càng phải "cày", lẽ nào cậu ngay cả hợp đồng lớn cũng không muốn? Nếu cậu ở đội bóng rác mà không có trung bình 20+ điểm mỗi trận, thì làm sao nhận được lương chục triệu đô?"
Richardson thở dài: "Thực ra tôi muốn đề nghị chuyển nhượng, đi đến một đội mạnh để thi đấu."
"Cốt lõi của các đội mạnh đã được xác định từ lâu, cậu đến đó lỡ không có quyền kiểm soát bóng, chỉ là cầu thủ đóng thế, năm sau cậu chỉ có thể nhận hợp đồng trung cấp thôi. Đại ca à, đừng nghĩ mấy chuyện ngu ngốc đó nữa, Bulls rất hợp để cậu phát triển, điều cậu cần làm là "cày" ra chỉ số đẹp, chứng minh tiềm năng của bản thân, mùa sau hất cẳng Rose. Tôi không tin ban quản lý sẽ giữ anh ta lại Bulls mãi để "cày" chỉ số."
"Được rồi..." Richardson là người thiếu chính kiến, nhưng lời khuyên của bạn bè thì cậu ta sẽ nghe theo.
Quách Húc hiểu rõ, chỉ cần Richardson không bị giao dịch, rất nhanh sẽ khổ tận cam lai. Mùa giải tới không ai tranh quyền kiểm soát bóng với cậu ta, Rose sẽ bị gửi đến đội Raptors, kiếp trước khi anh ta đối đầu với Kobe đã xảy ra thảm án 81 điểm nổi tiếng. Jay Williams cũng không tranh được vị trí cốt lõi, nếu không có hiệu ứng cánh bướm, mùa hè năm nay cậu ta đã lái xe đâm vào cột điện rồi.
Buổi tối, Quách Húc gặp phải chuyện khiến cậu cảm thấy rất cạn lời.
Khi các cầu thủ khởi động, Jay Williams chủ động tìm Quách Húc nói chuyện, nghểnh đầu, nhìn xuống nói: "Tin tức đều nói cậu lợi hại, nhưng tôi không sợ cậu, tôi mới là người tương lai sẽ trở thành hậu vệ dẫn bóng mạnh nhất."
Quách Húc ngẩn người, khí thế thái tử này là sao thế? Thiết lập nhân vật của gã này chẳng phải là Kimimaro phiên bản NBA sao? Chỉ diễn vài tập là có thể lui sân, để lại một chủ đề là nếu cậu ta không bị bệnh thì sẽ đạt tới độ cao nào.
Quách Húc bước lên vỗ vỗ vào lưng Jay, nhàn nhạt nói: "Cậu muốn trở thành hậu vệ dẫn bóng mạnh nhất, thì hãy dồn hết tinh lực vào sân bóng mà nỗ lực đi, hy vọng có ngày cậu thật sự làm được."
Đây không phải là khích lệ, mà là nhắc nhở, đối với Quách Húc thì chỉ là tiện tay làm. Nếu Jay chịu nghe, có lẽ sẽ có một tương lai khác. Nếu cậu ta không nghe, cho rằng mình cứ ở hộp đêm, đua mô tô mà vẫn có thể thành công, vậy thì không ai cứu nổi cậu ta.
Lúc này Jay còn trẻ khí thịnh, tin chắc rằng tương lai mình sẽ trở thành All-Star. Khi đối đầu với Nets, cậu ta và Kidd thi nhau đua triple-double, ghi được 26 điểm, 14 rebounds, 13 kiến tạo. Cậu ta nghĩ rằng mình đối đầu với Quách Húc cũng có thể đánh được, chỉ là do ít quyền kiểm soát bóng mà thôi.
Kết quả là trận đấu bắt đầu liền nghiêng hẳn về một phía. Jay ở khâu phòng ngự quá thô lỗ, luôn muốn vươn tay cướp bóng, rất nhanh đã bị Quách Húc đột phá "ăn vạ" (flop) khiến bản thân rơi vào rắc rối phạm lỗi. Cả trận Jay chỉ đánh được 24 phút, ghi được 8 điểm, 4 kiến tạo, còn Quách Húc xuất chiến 34 phút, giành được double-double với 26 điểm, 12 kiến tạo.
Sau trận đấu, lúc Jay và Quách Húc bắt tay có chút đỏ mặt, còn Quách Húc thì không châm chọc mỉa mai cậu ta, mọi thứ đều không cần nói cũng hiểu.
Sau đó đối đầu với cùng khu vực là Clippers, Warriors, Suns đều thắng dễ dàng không chút hồi hộp.
Hàng tiền đạo do Battier và Jamison hợp thành có thể công giỏi thủ, hậu vệ dẫn bóng Arenas trung bình mỗi trận 18 điểm, 6 kiến tạo, đã sớm khóa định giải thưởng Cầu thủ tiến bộ nhất, nhưng hàng phòng ngự nội tuyến của Warriors rất tệ hại, vẫn không thể lọt vào vòng playoff.
Bộ đôi Dampier và Troy Murphy chỉ có thể tranh bóng bật bảng, khi đổi phòng ngự hậu vệ thì rất dễ bị đột phá. Dampier có sức mạnh làm "công nhân" (blue-collar) đỡ đòn thì còn đỡ hơn một chút, còn Murphy quá mềm yếu, cậu ta chẳng làm được gì ở khâu phòng ngự cả.
Thế mà Murphy lại dựa vào khả năng ném rổ xuất sắc mà giành được cơ hội ra sân rất lớn, trung bình mỗi trận phải đánh 32 phút, với khiếm khuyết chết người ở khâu phòng ngự như thế, Warriors không thể nào lọt vào playoff.
Xui xẻo nhất là Battier, kiếp trước khi ở Grizzlies, thực lực của anh rất nhanh đã được công nhận. Nhưng khi gia nhập Warriors, khả năng phòng ngự sở trường của anh hoàn toàn không thể thể hiện ra, đội bóng trung bình mỗi trận phải để lọt lưới 103 điểm, không ít chuyên gia đều coi Battier là món hàng dởm ở thứ hạng cao.
Ngày 5 tháng 2, thứ hạng thành tích miền Tây có sự thay đổi. Kings làm khách trên sân khách và thảm bại 84-108 trước Hornets của miền Đông, thành tích tụt xuống 34 thắng 16 thua, từ đó bị Suns bỏ xa một trận, xếp thứ ba miền Tây.
"White Chocolate" Mike Bibby vừa mới bình phục trở lại không lâu, ngôi sao tiền phong chính của Kings là Chris Webber lại dính chấn thương. Webber đã hiển nhiên trở thành "người thủy tinh", đầu gối vô cùng yếu ớt, Kings ký hợp đồng dài hạn lương cao với anh ta coi như lỗ nặng rồi.
Suns kết thúc nửa mùa giải với thành tích 35 thắng 15 thua, đứng thứ hai miền Tây, chào đón kỳ All-Star Weekend.