Trận đấu bắt đầu, trong đợt tấn công đầu tiên, Quách Húc phối hợp đánh pick-and-roll với Diêu Minh, thu hút đối phương đổi người kèm cặp rồi kiến tạo cho Diêu Minh cắt vào trong thực hiện cú úp rổ ghi điểm.
Hậu vệ dẫn bóng phối hợp cùng trung phong đánh pick-and-roll là cách dễ tạo ra lỗi phòng ngự nhất. Quách Húc sở hữu tốc độ nhanh nhất miền Tây, còn Diêu Minh có thể hình cao nhất, cả hai lại đều có phạm vi ném rổ không tồi.
Đánh thêm vài hiệp nữa, Quách Húc lại kiến tạo cho Garnett cắt vào trong lên rổ ghi điểm. "Sói Vương" với tư cách là tiền phong khi đối đầu với McGrady chính là một sự chênh lệch vị trí, lợi thế chiều cao quá lớn.
Đội hình Ngôi sao miền Tây liên tục ghi điểm, còn đội hình Ngôi sao miền Đông thì chủ yếu chuyền bóng cho Jordan làm chủ công. Kobe không chút nể nang, áp sát phòng ngự cực kỳ nghiêm ngặt khiến Jordan dưới sự cản phá liên tục ném trượt, cách biệt tỉ số rất nhanh đã nới rộng lên thành hai con số.
Trong 7 phút thi đấu, Quách Húc ghi được 2 điểm, tung ra 7 đường kiến tạo, trong đó có ba lần kiến tạo cho Garnett, hai lần cho Diêu Minh, còn Kobe và Duncan mỗi người một lần.
Lần thứ hai Quách Húc trở lại sân, anh phối hợp cùng O'Neal và Kobe, khán giả toàn sân dành cho họ những tràng pháo tay nồng nhiệt.
Ba người vẫn phối hợp ăn ý như trước, bất kể là đánh tam giác, đánh pick-and-roll hay phản công nhanh, phía miền Đông đều không thể phòng ngự nổi. Một chuỗi 14-0 khiến đối phương phải gọi hội ý. Hai cầu thủ còn lại là Marion và Francis cũng có màn thể hiện xuất sắc, O'Neal cướp được bóng bật bảng rồi chuyền dài phát động phản công nhanh, cả bốn người cùng lao lên phía trước.
Khi Kobe rời sân, miền Tây dùng Marion để theo kèm chính Jordan, "Matrix" phòng ngự càng thêm nỗ lực. Là ngôi sao có độ nổi tiếng thấp nhất trong kỳ này, Marion muốn dùng cách đối đầu với Jordan để khiến khán giả nhớ đến mình.
Cho dù có là mang tiếng xấu, Marion cũng không hề hối tiếc, gương mặt của anh đúng là rất hợp để đóng vai phản diện.
Quách Húc là Vua bầu chọn của kỳ All-Star này, huấn luyện viên miền Tây là Don Nelson đã thiết lập chiến thuật pick-and-roll cho anh và cho anh thời gian thi đấu rất nhiều. Miền Tây chỉ mất ba hiệp đã dẫn trước 28 điểm, hiệp cuối hoàn toàn trở thành "thời gian rác".
Iverson đánh đơn với Quách Húc không thể dễ dàng thoát khỏi, tìm đồng đội đánh pick-and-roll cũng không xong, cứ hễ nội tuyến đổi người kèm là không còn khoảng trống.
Ở trong trận All-Star, trung phong Ben Wallace cũng chỉ là một tay "cổ cồn xanh", các cầu thủ miền Tây đều lười phạm lỗi với anh, tập thể coi như không thấy sự tồn tại của anh. Khi anh nhận bóng ở gần khu vực cấm địa, bất kỳ ai đứng gần cũng chỉ việc lên cản phá một chút là được.
Năm trung phong lớn của miền Tây, Ben Wallace không đấu lại nổi một ai, ngay cả khi Nowitzki đối đầu với anh cũng có thể biến thành một cầu thủ phòng ngự siêu cấp.
Jermaine O'Neal có kỹ thuật tấn công khá toàn diện, nhưng hôm nay phong độ của anh lại trầm xuống, tỉ lệ ném rổ rất thấp. Dĩ nhiên, dù anh có phong độ sung mãn đi chăng nữa, đối mặt với bộ ba Duncan, Garnett, Nowitzki thì cũng không thể chiếm được ưu thế.
Về phần phòng ngự, Quách Húc cứ chăm chăm kèm Iverson, gặp yểm trợ thì vòng ra ngoài để phòng đột phá, làm nhiễu loạn những cú ném. Anh thực sự không tìm ra lý do gì để cố tình trở thành "hố đen" phòng ngự, để đối thủ dễ dàng phô diễn.
Giờ nghỉ giữa hiệp, bài hát "Hero" của Mariah Carey đã khiến tất cả mọi người đều vô cùng cảm động. Khi bài hát đi được hơn nửa, Jordan đã không thể kiềm chế được những giọt nước mắt, một người đàn ông kiên cường đã khóc. Sự nghiệp bóng rổ của vị anh hùng sắp kết thúc, sau mùa giải này là thực sự khép lại rồi, những hình ảnh kinh điển chỉ có thể dừng lại trong ký ức của người hâm mộ.
Thế nhưng dù cảm động đến đâu, các ngôi sao miền Tây cũng không thể cùng nhau giúp đội bóng của Jordan giành chiến thắng, giúp ông giành MVP trận All-Star. Còn về phía Iverson, anh ta chơi tốt thì cũng chỉ là kẻ cướp sân khấu mà thôi, chẳng khác gì Quách Húc cả.
Đã cùng là cướp lấy sự chú ý từ Jordan, tại sao Quách Húc không tự mình thể hiện tốt hơn chút chứ?
Kết quả cuối cùng, miền Tây đại thắng miền Đông với tỉ số 141-116.
Quách Húc ra sân 32 phút, 12 lần ném trúng 9, trong đó 3 lần ném ba trúng 2, ghi được 20 điểm, 2 bắt bóng bật bảng, 16 kiến tạo, 2 cướp bóng. 3 lần mất bóng tuy có chút tì vết nhưng chẳng ai quan tâm, vì tỉ lệ ném rổ của anh cao tới 75%.
Garnett là người có màn thể hiện tốt thứ hai, 19 lần ném trúng 14, 2 lần ném phạt trúng 2, ghi được 30 điểm, 7 bắt bóng bật bảng, 3 kiến tạo, 3 cướp bóng.
Kobe, O'Neal, Duncan, Francis, bốn người này cũng ghi được tỉ số hai con số. Diêu Minh trở thành người duy nhất của miền Tây "đến góp vui", chỉ ra sân 17 phút, ghi được 4 điểm và 2 bắt bóng bật bảng.
Không phải Quách Húc không muốn chuyền, mà là Diêu Minh thực sự không biết cách phô diễn, anh ấy có chút quá vị tha. Đối mặt với Ben Wallace thấp hơn mình một cái đầu mà không chủ động đòi bóng đánh đơn, cứ đánh pick-and-roll xong thấy trước mặt đứng một người là chuyền bóng. Miền Tây nhiều ngôi sao, Diêu Minh kéo dãn đội hình giúp đồng đội tạo ra cơ hội chênh lệch vị trí dễ hơn, cách đánh rất hợp lý, nhưng thật sự chẳng có khán giả nào thích xem cái đó cả.
Người thể hiện tốt nhất bên phía miền Đông là McGrady ghi được 27 điểm, anh đã tái hiện pha tự ném bóng vào bảng rồi úp rổ tuyệt đẹp, nhưng thời gian thi đấu không tính là dài, chỉ tung ra 15 lần dứt điểm và trúng 9 quả.
Jordan giống như kiếp trước, ném rất nhiều bóng, 21 lần ném chỉ trúng 7, ném ba 2 lần trượt cả, 2 lần ném phạt trúng 2, chỉ ghi được 16 điểm, 5 bắt bóng bật bảng, 2 kiến tạo. Khán giả chỉ có thể đứng bên sân cảm thán lần này tới lần khác rằng Jordan thực sự đã già rồi, sau đó nhiệt liệt vỗ tay mỗi khi ông khó khăn lắm mới ném trúng một quả.
Quách Húc và Garnett cùng nhận danh hiệu MVP trận All-Star. Khi trao giải, cả hai đều hết lời ca tụng đối phương, bày tỏ rằng được làm đồng đội trong trận All-Star là một chuyện cực kỳ sướng.
Quách Húc thực sự rất sướng, hai cầu thủ nội tuyến kéo dãn ra ngoài, Garnett trong vai trò tiền phong phụ cắt vào trong, nhận bóng là có cơ hội tấn công chênh lệch vị trí. Gần khu vực cấm địa, Garnett nhảy ném hoặc nhận bóng thuận đà lên rổ, tỉ lệ trúng rất cao, giúp Quách Húc tăng thêm rất nhiều kiến tạo.
Garnett quay về Timberwolves là không thể "sướng" được nữa, anh không có nhiều cơ hội chênh lệch vị trí như thế, phải thành thật đánh vị trí đại tiền phong, không có siêu trung phong kéo dãn khu vực dưới rổ, cũng không có siêu hậu vệ mớm bóng cho mình.
Nếu Garnett thời đỉnh cao và Quách Húc hiện tại phối hợp với nhau, không nghi ngờ gì sẽ giành được chức vô địch, đáng tiếc là hai người họ không có cái duyên này.
Lần này Quách Húc không cố tình tranh giành MVP, giành giải là do phong cách của anh quá hợp với trận All-Star. Phòng ngự ngoại tuyến của đối phương không quá cứng rắn, nhịp độ tấn công nhanh, dễ kiến tạo cho đồng đội, sau khi đánh pick-and-roll cũng rất dễ giành được cơ hội dứt điểm chênh lệch vị trí.
Năm thứ ba trong sự nghiệp, anh đã hai lần nhận MVP All-Star, sau trận được gọi là "Ngôi sao trong các ngôi sao". Anh đã chói lọi hơn cả O'Neal và Kobe, hai người đó thời gian ra sân ở trận All-Star đều là 25 phút.
Trên mạng có không ít người phân tích cho rằng, cơ hội để Quách Húc giành MVP mùa giải chính năm nay đã lên tới chín phần mười, không phải vì liên đoàn nâng đỡ, mà là do sự tổng hòa từ năng lực cá nhân, số liệu thống kê và thành tích đội bóng của anh, anh là người có tư cách giành giải nhất.
Thành tích mùa trước của Suns rất tệ, Quách Húc dẫn dắt đội bóng thắng thêm được hơn 20 trận, hơn nữa còn đạt chỉ số 20+10 về ghi điểm và kiến tạo.
Hiện tại thành tích của Spurs không bằng Suns, biểu hiện tổng thể của đội bóng cũng tương đương mùa trước. Dù "Thạch Phật" Duncan có số liệu đạt tới đỉnh cao sự nghiệp, ổn định mức 20+10, nhưng mùa trước anh đã giành được MVP rồi, dù số liệu có đẹp đến mấy thì việc giành giải liên tiếp cũng khó mà thuyết phục được mọi người.
Các cầu thủ khác không thể cạnh tranh với hai người họ, hoặc là thành tích đội bóng quá nát, hoặc là số liệu kém hơn một chút, hay là tỉ lệ ra sân không đủ cao.
Các ngôi sao của Mavericks và Kings đều có khiếm khuyết, các ngôi sao của Timberwolves và các đội miền Đông thì không có thành tích, Quách Húc chỉ cần dẫn dắt đội bóng đạt được thành tích trong top 3 miền Tây là coi như có thể như ý nguyện. Top 3 miền Tây, tức là top 3 toàn giải đấu.
Chỉ cần giành giải, Quách Húc sẽ trở thành người giành MVP mùa giải chính trẻ nhất trong lịch sử NBA, phá vỡ một kỷ lục lịch sử.
Bởi vì 21 trận đầu mùa Suns thua tới 13 trận, sau đó chỉ thua thêm hai trận, người hâm mộ Suns thường xuyên chửi rủa trên mạng cựu huấn luyện viên Suns - Frank Johnson, kẻ đã biến mất khỏi NBA. Nếu không phải vì ông ta, MVP của Quách Húc có lẽ đã nằm chắc trong tay rồi.
Frank sau này muốn tìm việc ở NBA, khó còn hơn lên trời.