Trong cùng ngày diễn ra một loạt trận khác, Lakers đã để thua trên sân khách trước Mavericks trong "trận chiến Thiên Vương Sơn", tổng tỷ số bị dẫn trước 2-3.
Tiền phong chính xuất phát của Lakers là Samaki Walker vắng mặt tại vòng playoff do chấn thương, vị trí số 4 vốn đã khiếm khuyết nay lại càng yếu hơn. Robert Horry, Mark Madsen, Ryan Bowen thay phiên nhau xoay tua cũng không thể nào hạn chế được Nowitzki.
Ryan Bowen là người phòng thủ Nowitzki tốt nhất, nhưng cứ hễ anh ra sân là đồng nghĩa với việc đội bóng thiếu đi một người tấn công. Năm nay tiền phong phụ Fox của Lakers cũng sa sút phong độ, hai người không có bài vở tấn công gì đáng kể lại đánh cặp ở cánh nên không thể giãn cách đội hình, khâu phòng thủ cũng không kiểm soát được rebound, vì thế mỗi trận Bowen chỉ có thể chơi khoảng 10 phút.
Ở vị trí số 1, Nash trận nào cũng áp chế Fisher, hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Nash luôn có thể chuyền bóng đến vị trí thích hợp, đồng thời vừa có khả năng đột phá vừa có khả năng ném rổ.
Trung phong Raef LaFrentz sau một thời gian dưỡng thương đã dần tìm lại phong độ. Trận này anh là người ghi điểm nhiều thứ hai của đội, 11 lần ném trúng 7, ném ba điểm 7 trúng 4, ném phạt 2 trúng 2, ghi được 20 điểm, 4 rebound, 2 cướp bóng và 5 lần phạm lỗi.
Raef LaFrentz không thể một mình phòng thủ O'Neal, Mavericks sử dụng chiến thuật phòng thủ khu vực, các cầu thủ cánh luôn sẵn sàng lùi về khu vực cấm địa để bao vây, thả cho các cầu thủ vai phụ dứt điểm. Khi các cầu thủ vai phụ tìm thấy cảm giác, Don Nelson lại sắp xếp người kèm sát, O'Neal đánh vào dưới rổ thì luân phiên phạm lỗi, đưa anh lên vạch ném phạt.
Bộ đôi OK của Lakers mỗi trận đều có thể cùng nhau đóng góp khoảng 60 điểm, nhưng điểm ghi bàn thứ ba của đội chỉ là Fisher, điều này quả thực không ổn chút nào.
Fisher trung bình mỗi trận chơi 35 phút cũng chỉ ghi được hơn 10 điểm, chỉ biết nhận bóng rồi ném, còn những việc như đột phá chuyền bóng hỗ trợ đồng đội thì anh không làm được, người chịu trách nhiệm kiểm soát bóng ở vòng ngoài luôn là Kobe.
Thể hiện tệ hơn nữa chính là dàn dự bị của Lakers. Khi Quách Húc còn ở đó, đội dự bị Lakers được gọi là "băng cướp ghế dự bị", tấn công nở rộ nhiều điểm, thường xuyên tạo nên một chuỗi điểm trong hiệp hai để đánh sập đối thủ.
Mất đi Quách Húc, đội dự bị Lakers chủ yếu dựa vào George dẫn dắt, trung bình mỗi trận chơi 29 phút chỉ ghi được 8 điểm, hiệu suất quá thấp.
Lão tướng Brian Shaw cũng chơi trong thời gian dài, 18 phút chỉ ghi được 3 điểm, 2 kiến tạo, cả công lẫn thủ đều không đạt yêu cầu, chắc chắn sẽ giải nghệ sau khi mùa giải kết thúc.
Tân binh hậu vệ dẫn bóng Dan Dickau mà Lakers chọn được hoàn toàn vô dụng, thể hiện còn không bằng người không qua tuyển chọn mà gia nhập Lakers là Jannero Pargo, người sau trung bình mỗi trận chơi 12 phút, ghi được 2.1 điểm, 1.3 kiến tạo.
Quách Húc sau khi xem tin tức cảm thấy rất tiếc nuối, anh hy vọng đội Lakers có thể tiến vào vòng hai, bởi như vậy thì vòng hai của Suns sẽ dễ đánh hơn, sở hữu lợi thế sân nhà.
Quy tắc của NBA là lợi thế sân nhà vòng playoff dựa vào thành tích mùa giải chính. Mặc dù Suns xếp thứ hai miền Tây, nhưng thành tích lại kém hơn đội xếp thứ ba là Mavericks, cho nên nếu đối đầu ở vòng hai thì Mavericks sở hữu lợi thế sân nhà.
Trong loạt trận 7 thắng 4, lợi thế này rất quan trọng, đặc biệt là khi hai bên đang hòa 2-2, đội chủ nhà dễ giành chiến thắng hơn trong trận thứ năm mang tính quyết định, và xác suất đội giành chiến thắng trận thứ năm cuối cùng sẽ thắng cả loạt trận lên tới 82%.
Gần trưa, Quách Húc đang định gọi đồ ăn ngoài thì nhận được điện thoại của người đại diện Happy Walters.
Happy trước tiên báo cáo với Quách Húc về tình hình đôi giày mới. Sau khi mùa giải chính kết thúc, công ty Nike đã tung ra "jason2", khẩu hiệu quảng cáo chính là câu Quách Húc từng nói "Không có anh em, không có bóng rổ", lối chơi của Suns vô cùng đồng đội, rất phù hợp với tuyên truyền.
Đây là đôi giày được Nike tìm chuyên gia thiết kế, đo ni đóng giày cho Quách Húc, phối màu đen trắng cổ điển, kiểu dáng đẹp mắt không phải là tất cả điểm bán hàng. Tổng trọng lượng của đôi giày chỉ có 328.9 gram, là đôi giày bóng rổ nhẹ nhất trong lịch sử, có thể dùng từ "thanh tú" để hình dung. Nhà thiết kế cho rằng điều này sẽ giúp Quách Húc có tốc độ nhanh hơn, dễ khởi động và đổi hướng hơn.
Giày vừa tung ra được hai tuần đã bán cháy hàng, doanh số đứng đầu toàn liên đoàn, bởi vì người hâm mộ đều tin rằng Quách Húc sẽ giành được MVP mùa giải chính năm nay, lập kỷ lục MVP trẻ nhất lịch sử, đôi giày này sẽ rất có ý nghĩa kỷ niệm.
Điều Happy vui mừng là, cứ phát triển như thế này, khi Quách Húc ký tiếp hợp đồng với Nike thì không chỉ đơn giản là tăng giá nữa, anh chắc chắn có thể nhận được cổ tức từ giày.
Trò chuyện xong về quảng cáo đại diện, Happy hỏi: "Jason, mùa hè này có một công việc trong làng giải trí, không biết cậu có hứng thú không?"
"Công việc gì?"
"Mùa hè năm nay có một bộ phim 'Nữ hoàng vũ hội tuổi trẻ' sắp khởi quay, Megan vừa vượt qua buổi casting vai nữ thứ ba, Lindsay Lohan làm nữ chính, nhà sản xuất muốn mời cậu đóng vai nam chính."
Quách Húc tò mò: "Megan không nói với tôi chuyện này."
"Có lẽ cô ấy vẫn chưa biết, là nhà sản xuất chủ động tìm đến, đại khái là muốn lấy việc cậu tham gia diễn xuất làm chiêu trò đấy."
Bộ phim này Quách Húc kiếp trước từng xem qua, đó là vai nữ thứ ba mà Megan giành được bằng diễn xuất của chính mình, cũng là vai diễn lớn nhất cô nhận được vào lúc này. Cô đóng vai một nữ sinh hoa khôi phản diện, người sẽ cắn đứt đầu búp bê khi còn học mẫu giáo.
Những người casting khác đều bị Megan dễ dàng đánh bại, cô chính là kiểu người mà đoàn làm phim cần, toàn thân toát lên khí chất phản diện của một tiểu thư kiêu ngạo, đặc biệt hợp để bị nữ chính "vả mặt".
Cốt truyện rất đơn giản, Lindsay đóng vai một học sinh chuyển trường ngây thơ, cùng hoa khôi học viện Megan triển khai một cuộc tranh giành "nữ hoàng học đường" đầy gay cấn. Chiến tranh giữa hai người đấu từ vai nữ chính trong vở kịch trường "Pygmalion" cho đến vé dự buổi hòa nhạc, đồng thời Megan còn tiếp cận nam ca sĩ chính của ban nhạc mà Lindsay say đắm, dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ.
Nhà sản xuất muốn Quách Húc đóng vai ca sĩ chính của ban nhạc, một ngôi sao đẹp trai quyến rũ, có mập mờ với nữ chính Lola.
Quách Húc suy nghĩ nửa phút rồi trả lời: "Giúp tôi từ chối đi, mùa hè tôi muốn làm việc khác."
"Ơ, cậu lại không muốn đóng phim cùng Megan sao, chẳng lẽ không tự tin vào diễn xuất?" Happy cười hỏi.
Quách Húc uể oải nói: "Không, tôi chỉ là không muốn đóng, đối với bộ phim này và nhân vật này đều không có hứng thú. Megan không có danh tiếng, luyện tập diễn xuất thì được, nhưng tôi mà đi đóng cái thứ này thì chỉ có hạ thấp giá trị bản thân, nhìn kịch bản là biết ngay là một bộ phim dở tệ rồi."
Quách Húc đoán nhà sản xuất muốn dùng danh tiếng của anh để kéo doanh thu phòng vé, diễn một gã nam bình hoa không quan trọng để nâng đỡ Lindsay Lohan.
Vấn đề là, Lindsay Lohan là loại người gì?
Ở kiếp trước của Quách Húc, Lindsay 3 tuổi đã trở thành người mẫu, thời thơ ấu đóng hơn 60 quảng cáo. Năm 2004, Lindsay 18 tuổi nhờ bộ phim hài học đường "Mean Girls" mà nổi tiếng toàn cầu, doanh thu phòng vé toàn cầu đạt hơn 100 triệu USD, từ đó củng cố địa vị của mình, trở thành nữ hoàng phim tuổi teen thế hệ mới của Hollywood. Cùng năm đó, album đầu tay "Speak" của Lindsay đạt doanh số hơn một triệu bản tại Mỹ, trở thành ca sĩ bán chạy.
Khi còn trẻ, cô ấy cực kỳ nổi tiếng, nhưng tương lai lại trở thành đại diện cho "gái hư" của làng giải trí.
Từ năm 2007, cô ấy liên tục có tin tức tiêu cực: hút ma túy, nghiện rượu, lái xe say rượu, trộm cắp, đánh nhau cãi vã, đời sống cá nhân phóng túng... Cô liên tục xuất hiện trên trang bìa các tạp chí lá cải lớn, tất cả những bức ảnh chật vật, bẩn thỉu của cô đều là chủ đề bàn tán của phóng viên.
Việc nổi tiếng nhất của cô là "thu thập tem", tuyên bố từng ngủ với 36 ngôi sao Hollywood, danh sách bị một tạp chí công khai, sau đó rất nhiều nam minh tinh đã thông qua người phát ngôn để phủ nhận hoặc hào phóng thừa nhận.
Ngoài ra, bố của Lindsay cũng là một kẻ kỳ quặc, ông ta dựa vào việc bán nhật ký của con gái để kiếm tiền, tiết lộ việc con gái năm 17 tuổi vì muốn đổi lấy một hợp đồng thu âm đã bị người mẹ tàn nhẫn đẩy vào hố lửa, buộc phải lên giường với ông chủ công ty thu âm lúc bấy giờ.
Từ những tiết lộ trong tương lai mà xem, hiện tại chính là thời kỳ Lindsay không từ thủ đoạn nào để nổi tiếng.
Quách Húc đừng nói là giúp nâng đỡ Lindsay, anh vốn dĩ không muốn quen biết người này, không muốn dính dáng chút nào đến người phụ nữ thường xuyên vào tù, vào trại cai nghiện, tương lai chắc chắn mắc bệnh tình dục và ngang hàng với Charlie Sheen này, dù cho bây giờ cô ta mới 17 tuổi.
Nếu là Megan làm nữ chính, anh chắc chắn sẽ sẵn lòng đóng phim cùng...