Người Tình Của Brecht

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Hans Trow và Théo Pilla ngồi trong bóng râm một chuồng ngựa. Xa đó, trong không khí hầm hập, Brecht và nhạc sĩ Paul Dessau đang tranh luận. Họ ngồi trước một phân đoạn nhạc đặt trên bàn. Nhiều diễn viên vây quanh họ.

Théo lẩm bẩm:

- Tôi trông thấy lão! Tôi trông thấy lão!

Ngồi trên một gốc cây, Hans đặt một lát xúc xích trên miếng bánh mì đen.

- Tôi thấy lão! Tôi thấy lão!!!

Quả vậy, Brecht có đấy, miệng ngậm điếu xì gà, mũ lưỡi trai sụp xuống mũi như một cố già sắp đánh giấc ngủ trưa.

- Ông ta mệt, phải không?

Trong tiêu cự lấp loáng của ống nhòm ông thấy bọn côn trùng cựa quậy loạn, những mảng dát vàng trong vòm lá… Ông mất hình Brecht rồi lại thấy, bất lực không thể làm chủ được tiêu cự của chiếc ống nhòm to kềnh này. Quầng sáng, tia sáng loá, ánh sáng ngược xoá sạch cả sáng tối; cuối cùng ông cũng đã chỉnh được.

- Ông ta cũng chẳng trẻ khoẻ lắm.

- Bọn họ nghe ông ta nói à?

- Không.

- Ông ta thậm chí còn tàn tạ.

- Nhiều không?

- Tàn tạ lắm.

- Bọn họ đang làm gì?

- Họ nhìn ông ta.

- Còn ông ta?

- Ông ta nói, ông ta đang nói và họ nghe.

- Đưa tôi cái ống nhòm.

- Tôi rất khó chịu khi thấy tất tật những hạng người như vậy tin lời ông ta.

- Ông ta khiến chúng nghẹn thở vì những lời phét lác, những lý thuyết, những cái đó khiến cho chúng an tâm.

- Ai?

- Bọn kịch sĩ.

- Tôi tự hỏi phải chăng đó là những kịch sĩ thực sự?

- Nghĩa là thế nào?

- Là không một ai là kịch sĩ thực sự cả.

- Ông ta nói mà không giơ tay lên, anh thấy không?

- Ông ta đang nói chuyện thẳng với Chúa Trời như những người ngang hàng…

- Ông ta chơi bài pô-cơ giỏi lắm.

- Tôi đến phát nổ mắt vì những thứ ống nhòm này. Tôi thích ống nhòm thuỷ thủ hơn.

- Ông có nghĩ rằng tất cả bọn kia sùng bái ông ta không?

- Có, Hans trả lời. Đưa tôi cái ống nhòm.

Côn trùng vo ve quanh đám thực khách. Hans nhận ra một phụ nữ lỗng lẫy: nữ kịch sĩ Kathe Reichel. Rồi ông lại thấy trong một quầng hào quang khuôn mặt tươi rói, rạng rỡ của Maria Erich… Trong một thoáng, ông thấy cặp má không cạo râu của Brecht, hay đúng hơn là cằm dưới của ông. Ông nhìn lướt qua mặt của những kịch sĩ trên. Ông chạnh lòng nhớ tiếc cái tập thể trẻ, khi ông còn là sinh viên luật ở Leipzig, những buổi tranh luận, không khí thân tình, những cuộc xô đẩy.

Théo lấy lại ống nhòm, điều chỉnh theo mắt y. Ngắm một lúc lâu, hắn nói:

- Xì…

- Gì thế?

- Họ đi cả hai.

- Đưa tôi xem!

- Hừm… Họ đi cả hai. Họ sắp lẩn đi.

- Đưa xem.

- Đúng. Ông ta chẳng trẻ khoẻ gì. Ông ta đi cũng khó nhọc.

Hắn theo dõi Maria và Brecht đang men theo bờ suối, dưới những cây to. Bóng họ bị xé nhỏ dưới những tán lá.

Hai người dừng lại. Brecht nói nói, dừng lại và vung vẩy tay. Bờ suối bị mặt trời làm nhoà đi.

Théo đưa ống nhòm cho Hans.

- Tôi chẳng thấy gì hết.

- Họ ở dưới tán lá ấy, hãy nhìn những cặp chân kìa. Tôi khoái đó! Đồ lợn!…

Hans thì thầm nhanh:

- Tôi chỉ thấy chân của họ nhưng tôi tưởng như chúng đang đi… chúng rất tuyệt!…

- Thế nào?

- Họ đang vui vẻ đấy.

- Anh trông thấy gì… Chỉ thấy cái áo váy đỏ của Maria. Gáy nàng thật đẹp.

Cặp nam nữ biến mất sau những cây sồi.

- Tốt, Théo nói, làm ơn trả tôi cái ống nhòm.

- Chắc chắn là không.

BRECHT Nguyên tác: La maêtresse de Brecht ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn học 2004
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jacques-pierre Amette

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.