Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 841 | 1 Đánh giá: 1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 426
Sự đấu đá tâm cơ của những người phụ nữ

❊ ❊ ❊

Thẩm Hoài ngày kia phải dậy sớm đến Du Sơn báo danh, ngày mai lại có Giám đốc điều hành tập đoàn Trường Thanh, Phó chủ tịch cấp cao tập đoàn công nghiệp Tây Vưu Minh Tư cùng một loạt khách quý quan trọng đến thăm Đông Hoa, cho nên Chu Tri Bạch, Dương Hải Bằng bọn họ hôm nay sắp xếp tiệc tiễn đưa Thẩm Hoài.

Chu Tri Bạch cùng Thiệu Chinh lái xe tới khách sạn Bằng Duyệt trước, Dương Hải Bằng, Triệu Đông, Chử Nghi Lương, Chu Lập bọn họ đều đang chờ ở đại sảnh khách sạn Bằng Duyệt. Thấy Chu Tri Bạch cùng Thiệu Chinh đi vào, tất cả đều hỏi sao Thẩm Hoài không tới cùng họ.

"Có phần tài liệu để quên, chị tôi đang lái xe chờ anh ấy, lát nữa là qua liền." Chu Tri Bạch nói.

Chờ một hồi lâu, cho đến khi mọi người bắt đầu nghi ngờ thì Thẩm Hoài mới tới nơi. Tuy nhiên, thấy Dương Lệ Lệ cũng ngồi xe bọn họ tới, mọi người đều tưởng rằng Thẩm Hoài và Chu Dụ vì đợi Dương Lệ Lệ nên mới chậm trễ một chút, cũng không nghĩ tới nơi nào khác.

Tới khách sạn, Chu Dụ liền lảng sang một bên, đứng cách Thẩm Hoài thật xa, chỉ sợ lộ ra sơ hở trong mắt người khác.

Dương Lệ Lệ cũng cố ý tránh để người khác nghĩ lệch lạc về mối quan hệ của cô và Thẩm Hoài, bình thường cô sẽ không đi quá gần với Thẩm Hoài. Bữa tiệc hôm nay là tiễn đưa Thẩm Hoài, những nhân vật nòng cốt của hệ Mai Cương hầu như đều sẽ có mặt, cô tự nhiên không thể chen vào hàng ngũ phía trước, cũng không muốn ngồi cùng bàn với các đấng mày râu khác, trái lại đi theo Chu Dụ là thích hợp nhất.

Bước vào sảnh tiệc ở tầng hai, con gái Ngô Hải Phong là Ngô Hà nhìn thấy Chu Dụ, liền vẫy tay gọi cô qua.

Chu Dụ và Ngô Hà là chị em họ, quan hệ rất thân thiết.

Ngồi cùng với Ngô Hà còn có Chu Thiến Thiến, con dâu của Giám đốc Ủy ban Giáo dục thành phố Cố Bồi Anh. Cô ấy làm việc ở Văn phòng Chính phủ khu Đường Trát, tính ra là đồng nghiệp của Thẩm Hoài; chồng cô là Cố Hùng đang làm việc tại Ủy ban Nội vụ Tư pháp thuộc Đại hội đồng nhân dân thành phố dưới trướng Ngô Hải Phong, hơn nữa Cố Hùng còn là anh em họ với Cố Tâm Võ – người chồng bị liệt đã nhiều năm nay của Chu Dụ. Vợ chồng họ cùng tới đây để tiễn Thẩm Hoài – Chu Thiến Thiến và Chu Dụ cũng vô cùng thân thiết, liền đứng dậy chào hỏi, gọi Chu Dụ ngồi qua đó.

Nhưng bọn họ lại chẳng ưa gì Dương Lệ Lệ.

Bọn họ, bao gồm cả vợ của Dương Hải Bằng là Trần Na cùng vợ của Triệu Đông là Tiêu Minh Hà, đều cảm thấy loại đàn bà xinh đẹp kinh doanh quán bar đêm như Dương Lệ Lệ sẽ chẳng đứng đắn gì. Họ sợ chồng mình bị loại đàn bà xấu xa này quyến rũ, làm cho nhà tan cửa nát, cho nên lúc nào cũng trăm phương ngàn kế tránh để loại đàn bà này bước vào cuộc sống của mình, bình thường chỉ sợ không tránh kịp.

Tuy rằng Dương Lệ Lệ cùng Chu Dụ ngồi xuống, nhưng Ngô Hà, Chu Thiến Thiến, Tiêu Minh Thao bọn họ chỉ nói chuyện thân thiết với Chu Dụ, ngay cả liếc mắt nhìn Dương Lệ Lệ một cái cũng không có.

Dương Lệ Lệ cũng không giận, cũng không nôn nóng, an tĩnh ngồi ở đó, không bắt chuyện được với ai cũng chẳng thấy bất tiện chút nào.

Một lát sau, thấy Trần Đan cùng Tiểu Lê đi tới, Tiêu Minh Hà cùng vợ Dương Hải Bằng là Trần Na đứng dậy chào hỏi, mời Trần Đan ngồi qua đó – mối quan hệ của Trần Đan và Thẩm Hoài, những người khác có thể không hiểu rõ, nhưng Tiêu Minh Hà và Trần Na bọn họ lại biết rất rõ, họ cũng biết Trần Đan có lẽ cả đời này sẽ không có được danh phận gì từ Thẩm Hoài, nhưng cũng sẽ không vì vậy mà khinh thường cô ấy.

Còn Tiểu Lê là em gái Tôn Hải Văn, Dương Hải Bằng, Triệu Đông và Tôn Hải Văn có thể nói là anh em thân thiết không cùng huyết thống, Tôn Hải Văn đột ngột qua đời, để lại Tiểu Lê côi cút một mình, Trần Na và Tiêu Minh Hà đối với Tiểu Lê cũng rất thân thiết, kéo cô qua hỏi tình hình ôn tập thi đại học.

Trần Đan nhìn thấy Chu Dụ ngồi đó thì hơi do dự, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của Tiêu Minh Hà đi tới kéo họ, đành phải đi qua ngồi xuống, chỉ ôn nhu mỉm cười hỏi Chu Dụ: "Bộ trưởng Chu sao cũng ngồi cùng chúng tôi thế này ạ?"

Chu Dụ hiện tại là Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy, trong số ít các nữ quan chức ở thành phố Đông Hoa, bà cũng coi như là người kiệt xuất, ngay cả trong trường hợp hôm nay có Ngô Hải Phong, Dương Ngọc Quyền, Cố Bồi Anh và những người khác tham dự, bà cũng có tư cách để chen vào hàng ngũ phía trước.

Chỉ là tình hình hôm nay đặc biệt, chuyện của cô và Thẩm Hoài bị Dương Lệ Lệ bắt gặp, trong lòng cô đang chột dạ, đâu dám chen lên phía trước để người khác nhìn ra điểm bất thường.

Nhưng Chu Dụ trước mặt Trần Đan cũng thấy chột dạ, cứ cảm giác như vừa trộm đồ của người khác, nghe cô ấy hỏi mình tại sao lại ngồi ở đây, cô lúng túng cười nói: "Tôi không ngồi với các cô thì ngồi với ai đây?"

Dương Lệ Lệ ghé lại gần cười nói: "Mọi người có thấy hôm nay sắc mặt Bộ trưởng Chu đặc biệt xinh đẹp không? Tôi cũng đã một thời gian rồi không gặp Bộ trưởng Chu, còn tưởng làm quan lao tâm khổ tứ sẽ rất vất vả, không ngờ Bộ trưởng Chu lại được chăm sóc tươi tắn như vậy – Bộ trưởng Chu, bình thường rốt cuộc cô dưỡng nhan kiểu gì thế? Tôi mới mở một thẩm mỹ viện nữ, đang tính mời Bộ trưởng Chu qua làm đại diện hình ảnh cho tôi đây."

Được Dương Lệ Lệ nhắc nhở, mọi người cũng đều chú ý thấy da mặt Chu Dụ thật sự bóng mịn, thổi cái là rách, non nớt như thiếu nữ mười bảy mười tám, đôi mắt đen láy cũng long lanh mê người, quả thực càng ngày càng xinh đẹp, rạng rỡ, thầm nghĩ thời gian này cô ấy quả thực được chăm sóc rất tốt, ngồi cùng với Trần Đan trẻ hơn mình vài tuổi mà cũng khó phân hơn kém.

Tuy rằng trong thâm tâm phụ nữ chẳng ai muốn thừa nhận người phụ nữ khác xinh đẹp hơn mình, nhưng đôi khi vẫn phải thừa nhận, ngay cả trong những người phụ nữ xinh đẹp, nhan sắc cũng chia làm ba bảy loại. Vả lại, dưỡng nhan, làm đẹp, trang điểm các thứ lại là vấn đề phụ nữ quan tâm nhất, vừa được Dương Lệ Lệ khơi mào câu chuyện, đám người liền xúm lại xin Chu Dụ chỉ cách dưỡng nhan, còn tán gẫu về những cô gái mình quen biết.

Chu Dụ lúng túng đỏ mặt, cô đương nhiên hiểu Dương Lệ Lệ cố ý châm chọc việc cô vừa làm chuyện tốt với Thẩm Hoài, nhưng nghĩ đến việc bị người ta nắm thóp, lại không thể không lấy lòng, xoa dịu cô ta, bèn cười nói: "Tôi cũng chỉ là bình thường tranh thủ thời gian đi làm đẹp dưỡng nhan thôi, đâu có khoa trương như cô nói? Cô mở cửa tiệm ở đâu? Tôi đang muốn tìm một nơi quen thuộc lại an tâm, sau này có thể đi làm đẹp. Cô để lại địa chỉ cho tôi đi, sau này tôi sẽ chuyên đến tiệm của cô."

"Nếu cô thật sự cố định làm đẹp chỗ tôi, vậy tôi tặng cô một thẻ vàng," Dương Lệ Lệ lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ vàng mạ của hội sở dưỡng nhan Lệ Nhân được chế tác tinh xảo đưa cho Chu Dụ, cười khéo léo nói, "Bộ trưởng Chu, cô đừng có lừa gạt tình cảm của tôi đấy nhé, sau này tôi chờ cô tới cửa mỗi ngày đấy."

Chu Dụ đã mang tâm thế lấy lòng nói chuyện với Dương Lệ Lệ, mà trong đám phụ nữ này, địa vị của Chu Dụ là cao nhất, cứ như con cừu đầu đàn vậy, những người phụ nữ khác cũng không tiện lạnh nhạt với Dương Lệ Lệ nữa, đều tranh nhau đòi Dương Lệ Lệ thẻ vàng của tiệm làm đẹp, chỉ là trong lòng thấy lạ, Chu Dụ từ khi nào lại thân thiết với Dương Lệ Lệ như vậy?

Thẩm Hoài không rảnh quan tâm đến cuộc đấu đá tâm cơ trong đám đàn bà.

Cho dù ngày mai có khách quý tới thăm, mọi người cũng không định tha cho anh hôm nay, nhìn mấy thùng rượu Kiếm Nam Xuân bày trên bàn chia thức ăn, Thẩm Hoài đều thấy đau đầu.

Ngô Hải Phong, Dương Ngọc Quyền, Dương Hải Bằng, Chu Lập, Chử Nghi Lương, Triệu Đông, Tiền Văn Huệ bọn họ, đều đã biết phương án mới mà tỉnh thép đề xuất, cũng đều biết thái độ của Hải Phong, Trường Thanh, Phú Sĩ Chế Thiết cũng như thành phố đối với phương án mới này.

Tuy phương án này chưa hẳn là tối ưu, nhưng mọi người đều không phải người tham lam.

Mai Cương chuyển nhượng 15% cổ phần nhà máy thép liên doanh, có thể thu hồi gần tám mươi triệu vốn, sao mọi người có thể còn gì không thỏa mãn?

Mai Cương muốn thực hiện bước tiếp theo, thứ thiếu hụt nhất, không nghi ngờ gì chính là vốn.

Muốn mở rộng, vốn liếng không nghi ngờ gì là quan trọng hàng đầu.

Cho dù các ngân hàng lớn của tỉnh và thành phố lúc này sẵn lòng cung cấp khoản vay lớn cho Mai Cương, nhưng những khoản vay này không phải cho không, đều cần phải có lãi suất.

Mai Cương cần phải cân nhắc việc mở rộng quy mô, sau khi nợ tăng thêm, chi phí tài chính có vượt quá khả năng chịu đựng của bản thân hay không; không thể vì mù quáng mở rộng mà kéo toàn bộ Mai Cương vào khủng hoảng tài chính.

Ngoài việc xây dựng nhà máy điện Mai Khê hoàn toàn do tập đoàn Hoài Năng đầu tư vốn, Mai Cương xưởng một, xưởng hai, nhà máy nước cũng như bến cảng Mai Khê, đều phải nhờ vào khoản vay ngân hàng khổng lồ mới có thể xây dựng hoàn thành.

Mai Cương, bao gồm cả việc nắm giữ cổ phần nhà máy điện, cổ phần nhà máy thép liên doanh và Hoài Liên Trọng Công, bao gồm xưởng một, xưởng hai, bến cảng Mai Khê cùng vô số nhà máy phụ trợ công nghiệp, tổng tài sản vượt quá một tỷ một trăm triệu, tuy nhiên bao gồm cả tích lũy của chính Mai Cương, khấu trừ vốn đất đai cũng như các nền tảng đầu tư tài chính như Hoài Năng, Chử Giang, Hồng Tín, Chúng Tín góp vốn vào đều được tính toán, tổng tài sản ròng của Mai Cương vào khoảng bảy trăm triệu, còn gánh thêm gần bốn trăm triệu nợ vay ngân hàng và nợ vay ngoại tệ.

Cái này còn chưa tính đến các khoản nợ liên quan mà Chúng Tín Đầu tư, Bằng Duyệt, Chử Giang Đầu tư, Chử Giang Xây dựng gánh chịu, nếu tính hết tất cả những khoản này vào, tổng nợ mà hệ Mai Cương gánh chịu gần sáu trăm triệu.

Khoản tài trợ trái phiếu ngoại tệ ba mươi triệu đô la của vợ chồng Thẩm Sơn, thời hạn dài tới mười năm, lãi suất năm cũng chỉ có sáu phần trăm, có thể nói là khoản nợ ổn định nhất hiện tại của Mai Cương, tạm thời có thể không cần cân nhắc. Nhưng loại trừ phần này ra, tổng nợ của hệ Mai Cương cũng trên ba trăm bốn mươi triệu.

Mức nợ cao như vậy gây hạn chế rất lớn cho việc mở rộng quy mô tiếp theo của Mai Cương.

Cho dù khả năng sinh lời của Mai Cương rất mạnh, nhưng muốn tiêu hóa nhiều nợ như vậy cũng cần thời gian khá dài.

Bây giờ có thể thu hồi tám mươi triệu vốn, liền có thể đẩy nhanh tốc độ tiêu hóa nợ, chuẩn bị sẵn sàng cho bước mở rộng quy mô tiếp theo của Mai Cương.

Ngoài vấn đề tiêu hóa nợ, việc thu hồi tám mươi triệu vốn mang lại lợi ích trực tiếp cũng vô cùng đáng kể.

Lúc đầu Mai Cương góp vốn vào nhà máy thép liên doanh, chủ yếu là quy đổi bằng bốn trăm mẫu đất công nghiệp và việc tăng đầu tư vào các cơ sở phụ trợ công nghiệp, trên thực tế, Mai Cương không hề bỏ ra một đồng tiền mặt nào.

Do lúc đó Mai Cương phải xây dựng xưởng hai, các cơ sở phụ trợ công nghiệp như cấp nước, cấp điện, thoát nước, đường sá và bãi bến cảng là điều tất yếu phải đầu tư thêm. Ngay cả khi xét đến công suất của nhà máy thép liên doanh, đầu tư có tăng lên, nhưng những khoản đầu tư này sau đó đều có thể thu hồi dần dần thông qua phí dịch vụ, tính vào khoản đầu tư mà Mai Cương nên có cũng không sao cả.

Cái mà Mai Cương thực sự có thể tính là đã đầu tư vào nhà máy thép liên doanh, chính là bốn trăm mẫu đất công nghiệp đó.

Dùng bốn trăm mẫu đất công nghiệp, sau một năm đổi lấy việc thu hồi tám mươi triệu vốn, dù nói thế nào cũng phải tính là một vụ mua bán cực kỳ hời. Tuy nhiên, phần giá trị thặng dư này cũng là lợi ích trực tiếp có được từ việc bố trí công nghiệp mà Thẩm Hoài đã thực hiện ở trấn Mai Khê trong hơn hai năm qua.

Không có lợi thế và sức hấp dẫn từ bố cục công nghiệp, thì dù có đem đất không biếu cho Phú Sĩ Chế Thiết, Phú Sĩ Chế Thiết cũng không thể tới đây đầu tư xây dựng nhà máy.

Thẩm Hoài cũng không có ý định nói thêm về chuyện nhà máy thép liên doanh, sau khi phương án mới được đưa ra cho các bên chấp nhận, nhà máy thép liên doanh đối với Mai Cương mà nói chính là quá khứ rồi, anh còn phải bàn với Ngô Hải Phong bọn họ về công tác tiếp đón ngày mai.

Tuy Thẩm Hoài không định để Đàm Khải Bình, Cao Thiên Hà lộ diện, nhưng sự có mặt của Tôn Khải Thiện và đoàn của Phó chủ tịch cấp cao tập đoàn công nghiệp Tây Vưu Minh Tư, phía thành phố Đông Hoa cũng cần phải có người ra mặt mới khiến họ cảm nhận được sự coi trọng xứng đáng.

Cho dù Ngô Hải Phong đã lui về tuyến hai, thực quyền nắm giữ không bằng Đàm Khải Bình, Cao Thiên Hà, nhưng với tư cách là Chủ nhiệm Ủy ban nhân dân thành phố, địa vị chính trị ở Đông Hoa không hề thấp hơn hai người Đàm, Cao. Để ông ra mặt cùng Tôn Khải Thiện và những người khác tới thăm Đông Hoa, quy cách cũng không thể nói là thấp hơn hai người Đàm, Cao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.