Đàm Khải Bình ngồi trong xe, không nói một lời, đầu tựa vào khung cửa kính, quan sát tình hình bên ngoài. Đang là giờ tan tầm, mười mấy người ùa ra giữa đường chặn lại chỉ trong vài phút, dòng xe cộ đã tắc nghẽn một hàng dài, hai bên đường lại càng có nhiều người đi xe đạp dừng lại vây xem, khiến hiện trường càng lúc càng trở nên khó coi.
Cũng may văn phòng Thành ủy có kinh nghiệm xử lý tình huống kiểu này, ngoài cảnh sát đặc nhiệm và bảo vệ đang trực trong khuôn viên Thành ủy, họ còn điều cảnh sát giao thông gần đó đến chi viện, phân luồng xe cộ và người đi đường từ các ngã rẽ hai đầu, không để tình trạng tắc nghẽn hoàn toàn ngay trước cổng Thành ủy.
Lưu Vĩ Lập chạy lên phía trước, giao thiệp với những người chặn đường. Một lát sau, anh dẫn theo một thanh niên mặc đồ tang, quỳ giữa đường, trên người viết bốn chữ "Vì cha kêu oan" bằng màu đỏ như máu quay trở lại phía sau bức tường người do cảnh sát đặc nhiệm và lực lượng bảo vệ lập nên.
Lưu Vĩ Lập ghé đầu vào báo cáo với Đàm Khải Bình: "Cậu ta tên là Phan Chí Cường, khẳng định cái chết của cha cậu ta là Phan Thạch Quý khi nhảy hồ hai năm trước có điều khuất tất. Chi nhánh Công an khu Đường Tráp làm việc tắc trách, không điều tra kỹ lưỡng đã vội vàng đưa ra kết luận 'sợ tội tự sát', kết án qua loa — cậu ta muốn kêu oan cho cha mình."
Nếu không phải Thẩm Hoài nhắc đến, Đàm Khải Bình cũng chẳng nhớ nổi Phan Thạch Quý đã nhảy hồ tự sát. Ông nhíu mày, nhìn chằm chằm Phan Chí Cường qua cửa kính xe, hỏi:
"Sự việc đã trôi qua hai năm rồi, cậu cho rằng cái chết của cha cậu có khuất tất, không thể chỉ là sợ tội tự sát đơn giản như vậy, thế trước đó có phản ánh tình hình lên Cục Công an thành phố hoặc các cơ quan khác không?"
Chẳng biết là Phan Chí Cường thực sự có nỗi oan không nơi kêu cứu hay vì lý do gì khác, khuôn mặt lún phún râu ria, hốc má gầy guộc, đôi mắt đỏ ngầu. Khi được dẫn đến trước mặt Đàm Khải Bình, cậu ta nước mắt nước mũi giàn giụa, không chút do dự khóc lóc kể lể:
"Khi sự việc xảy ra, tôi đang ở nơi khác. Lúc tôi vội vã chạy về, họ đã hỏa táng cha tôi từ sớm rồi, tôi thậm chí còn không được nhìn mặt cha lần cuối. Nếu trong lòng họ không có tật giật mình, hà cớ gì phải vội vàng lừa mẹ tôi, đến cả bộ đồ liệm cho cha cũng chưa kịp thay đã khiến cha tôi chết không toàn thây? Chi nhánh Công an khu kết luận cha tôi sợ tội tự sát, nhưng tôi không biết cha tôi sợ cái tội gì? Xúi giục thương hộ tấn công chính quyền trấn Mai Khê, cái này là có sai, Đỗ Quý cùng xúi giục thương hộ với cha tôi cuối cùng cũng bị kết án một năm lao cải. Tôi không cho rằng cha tôi vì sợ bị đưa đi lao cải mà phải đi nhảy hồ tự sát. Chi nhánh Công an không hề khám nghiệm tử thi mà trực tiếp đưa đi hỏa táng, kết luận kết án như vậy, tôi không thể chấp nhận. Trước đó tôi không phản ánh lên các cơ quan chức năng vì tôi chỉ nghi ngờ, nhưng trong tay không có bằng chứng xác thực..."
"Vậy hiện giờ cậu tìm được manh mối và bằng chứng rồi thì cũng nên trực tiếp phản ánh lên Cục Công an thành phố," Đàm Khải Bình sầm mặt nói, "Tôi tuy là Bí thư Thành ủy, nhưng cũng không thể thay mặt cơ quan công an giúp cậu điều tra phá án."
"Vụ án liên quan đến Bí thư Quận ủy Đường Tráp Phan Thạch Hoa, cũng là bác họ của tôi. Tôi sợ Cục Công an thành phố sẽ không thụ lý, lại càng sợ sau khi Cục Công an thụ lý, tin tức bị lộ ra ngoài, tôi sẽ giống như cha tôi, chết một cách không rõ ràng!" Phan Chí Cường nói, "Tôi chỉ có thể cầu xin Bí thư Đàm làm chủ cho tôi; nếu ngài không làm chủ cho tôi, tôi sợ ngày mai mình sẽ phơi xác trên đường phố..."
"Hồ ngôn loạn ngữ! Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu thấy có ai phơi xác trên đường phố không?" Đàm Khải Bình nhíu mày quát lớn Phan Chí Cường, nhưng cũng không nói lời nào nghiêm trọng hơn, mà nheo mắt nhìn cậu ta, hỏi: "Cậu nói Bí thư Quận ủy Đường Tráp Phan Thạch Hoa liên quan đến cái chết của cha cậu, cậu có bằng chứng gì không?"
Đàm Khải Bình không quay đầu nhìn phản ứng của Thẩm Hoài hay Hùng Văn Bân. Có nhiều chuyện ông có thể nhìn ra đôi chút từ ánh mắt của Phan Chí Cường trước mặt này.
Lưu Vĩ Lập đứng ngoài xe cũng luôn quan sát phản ứng của Phan Chí Cường, trong lòng thấy kỳ lạ: Phan Chí Cường này không quen biết Thẩm Hoài? Vở kịch này không phải do một tay Thẩm Hoài dàn dựng sao?
Thẩm Hoài trước đó quả thực chưa từng chạm mặt Phan Chí Cường, anh cũng không biết Phan Chí Cường rốt cuộc đã tìm ra manh mối gì. Anh cứ ngồi trong xe, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hà Nguyệt Liên, Đỗ Quý lấy tài liệu về những điểm nghi vấn trong cái chết của Phan Thạch Quý đi tìm Đỗ Kiến, muốn dùng thứ này làm "đầu danh trạng" để chuộc tội trước kia, Thẩm Hoài đương nhiên không thèm để ý, nhưng cũng chấp nhận cách xử lý của Đỗ Kiến.
Vấn đề của Phan Thạch Hoa không chỉ liên quan đến nghi vấn Phan Thạch Quý nhảy hồ tự sát, mà còn liên quan đến quyền sở hữu hàng chục gian nhà thương mại hai bên đường Hạ Mai đã giải tỏa — tranh chấp và xung đột lợi ích lớn như vậy ở trong đó, dù bây giờ không bùng nổ, thì đợi sau khi Đàm Khải Bình đi, Trần Bảo Tề đến Đông Hoa, Phan Chí Cường, Đỗ Quý bọn họ cũng sẽ chặn xe Trần Bảo Tề để kêu oan, vạch trần chuyện này ra.
Đến lúc đó, Thẩm Hoài càng khó gột rửa sạch hiềm nghi "dậu đổ bìm leo".
Vì vậy, việc vạch trần chuyện này vào lúc này, trao quyền chủ động giải quyết sự việc vào tay Đàm Khải Bình, đối với Đàm Khải Bình mà nói, ít nhất toàn bộ sự kiện sẽ không mất kiểm soát.
Đàm Khải Bình qua cửa kính xe nhận lấy tài liệu Phan Chí Cường đưa tới, nói: "Chúng ta có thể lui vào trong khuôn viên Thành ủy trước, để đường xá thông thoáng, rồi tôi từ từ xem tài liệu của cậu được không?"
Thấy Phan Chí Cường không phản đối, Lưu Vĩ Lập liền chỉ huy hai chiếc xe lui vào trong khuôn viên Thành ủy, lại dẫn theo người, kéo hơn mười người cùng chặn đường với Phan Chí Cường vào trong cổng, để giao thông thông thoáng trước.
Đàm Khải Bình cũng không xuống xe, chỉ ngồi trong xe xem tài liệu Phan Chí Cường đưa cho. Lật xem vài trang, ông mới hỏi Thẩm Hoài: "Những tình hình này trước đây cậu có từng tìm hiểu qua không?"
Thẩm Hoài nhận lấy tài liệu, lướt qua xem vài trang. Tài liệu trực tiếp về những điểm nghi vấn trong cái chết của Phan Thạch Quý không nhiều, dù sao người chết xác tan, rất nhiều nghi vấn sau thời gian dài như vậy đều rất khó khôi phục lại. Phần lớn là sau khi Phan Thạch Quý chết, tài sản của ông bao gồm hai nhà máy dệt nhuộm cùng tới ba mươi gian nhà thương mại phía nam đường Hạ Mai đã bị vợ Phan Thạch Hoa là Miêu Tú Anh cùng con trai ông ta là Phan Thành, Phan Kiến và những người khác liên thủ cưỡng đoạt, cùng với những tài liệu về việc Phan Thạch Hoa nhiều năm nhận hối lộ, sắp xếp người thân vào cơ quan xí nghiệp quốc doanh — đặc biệt là vấn đề nhà thương mại, trong tài liệu Phan Chí Cường đưa tới đính kèm rất nhiều lời khai nhân chứng, phía sau đều ấn dấu vân tay đỏ chót, nghĩ lại cũng là những thương hộ tụ tập sau lưng Phan Chí Cường hồi năm ngoái khi chặn xe Phó tỉnh trưởng La Thành Huy, một lòng muốn đâm thủng trời chuyện này.
Thẩm Hoài trả lại tài liệu cho Đàm Khải Bình, nói: "Khi tôi còn ở trấn Mai Khê, sau khi Phan Thạch Quý, Đỗ Quý cùng những người khác xúi giục thương hộ tấn công chính quyền trấn, tôi đã ý thức được vấn đề đường Hạ Mai khá phức tạp, nên sau đó đã đóng băng việc cải tạo đường Hạ Mai, đành bấm bụng đi xây đại lộ Chử Khê có chi phí cao hơn nhiều. Cũng vì vậy, sau này tôi không có đi kiểm tra sâu về vấn đề đường Hạ Mai, cũng coi như là một điểm tôi làm chưa tốt ở công việc tại Mai Khê..."
Lưu Vĩ Lập đứng ngoài cửa xe, nghe Thẩm Hoài nói vậy, cũng biết Đàm Khải Bình không thể nói anh làm không tốt — đường Hạ Mai đúng lúc là do Tô Khải Văn đảm nhận sau khi tiếp quản vị trí của Thẩm Hoài ở Mai Khê, đã dốc sức thúc đẩy. Lúc đầu vì giải tỏa mà thậm chí còn gây ra vụ việc thương hộ vây chặn đoàn xe Phó tỉnh trưởng La Thành Huy.
Mặc dù sau đó có sáu người bị tạm giam, nhưng kẻ chủ mưu phía sau là Đỗ Quý và những người khác vẫn chưa bị bắt quy án, còn sáu thương hộ sau khi được thả cũng đồng thời rời khỏi Đông Hoa, trốn ra ngoại tỉnh, thỉnh thoảng lại gửi tài liệu lên tỉnh và Trung ương.
Không ngờ sự việc đã trôi qua lâu như vậy mà vẫn chưa kết thúc, lúc này lại diễn ra vở kịch này.
Đàm Khải Bình đưa tài liệu cho Lưu Vĩ Lập, nói: "Cậu đưa những tài liệu này cho Kỳ Bảo xem qua, xem thử trong đó về vấn đề nhà thương mại đường Hạ Mai có thực sự có vấn đề hay không?"
Lưu Vĩ Lập nhìn Đàm Khải Bình một cách không chắc chắn, thấy ánh mắt Đàm Khải Bình khá kiên định, anh nhận lấy tài liệu rồi đi về phía sau. Thẩm Hoài quay đầu nhìn lại, lúc này mới xác nhận Chu Kỳ Bảo đang ngồi trong chiếc xe Nissan màu đen phía sau, chỉ là anh với Hùng Văn Bân lúc nãy ngồi trong xe Đàm Khải Bình, họ không lộ diện — anh không biết ngoài Chu Kỳ Bảo ra, còn có ai ngồi trong chiếc xe đó nữa.
Chu Kỳ Bảo vừa nãy thấy hơn chục người xông lên chặn đường chặn xe, giăng băng rôn, da đầu anh ta cũng tê dại — mặc dù mũi nhọn chặn đường chặn xe của đám người Phan Chí Cường chĩa vào Phan Thạch Hoa, kẻ đã chiếm đoạt tài sản nhà anh ta, nhưng Chu Kỳ Bảo biết lúc này lật đổ Phan Thạch Hoa chẳng có lợi lộc gì cho anh ta cả.
Anh ta lo lắng hơn là có người lợi dụng thời điểm Đàm Khải Bình sắp rời khỏi Đông Hoa để khuấy đục nước lần nữa, ngoài việc khiến Đàm Khải Bình không thể rời Đông Hoa một cách yên ổn, còn khiến các quan chức phe phái Đàm ở lại Đông Hoa rơi vào tình cảnh khó khăn hơn.
Dù sao đây cũng là chuyện xảy ra ngay trước cổng Thành ủy, trong khuôn viên Thành ủy có đủ cảnh lực để khống chế hơn chục người này, Chu Kỳ Bảo vừa nãy nên đã không xuống xe.
Lúc này thấy Lưu Vĩ Lập cầm tài liệu đi tới, anh ta cũng không thể tiếp tục ngồi yên trong xe, xuống xe hạ thấp giọng hỏi: "Có phải Thẩm Hoài vẫn không muốn để chúng ta được yên ổn?"
Lưu Vĩ Lập lắc đầu, tuy Thẩm Hoài có động cơ đứng sau quấy rối, nhưng anh vừa nãy đứng bên cạnh quan sát một hồi lâu, xác nhận Phan Chí Cường và Thẩm Hoài hẳn là không quen biết.
Anh đưa tài liệu cho Chu Kỳ Bảo, nói: "Bí thư Đàm bảo anh xem qua tài liệu, xem có căn cứ sự thật nào không?"
"Bí thư Đàm lúc này thực sự muốn tra Phan Thạch Hoa sao?" Chu Kỳ Bảo nghi hoặc hỏi.
"Chỉ xem tài liệu có đủ cứng (có sức nặng) hay không thôi." Lưu Vĩ Lập cũng đầy vẻ khổ sở, tình hình hiện tại rất rõ ràng, nếu tài liệu Phan Chí Cường đưa lên đủ sức nặng, Đàm Khải Bình không tra, đợi đến khi Trần Bảo Tề đến Đông Hoa, sao có thể không tra? Nếu như vậy, họ đến lúc đó càng bị động, chi bằng bây giờ chủ động vạch trần vấn đề ra, ít nhất còn có thể nắm được một chút quyền chủ động giải quyết vấn đề.
Chu Kỳ Bảo hiểu ý trong lời của Lưu Vĩ Lập, cũng biết Đàm Khải Bình sẽ không để lại một quả bom hẹn giờ lớn sau khi rời Đông Hoa — anh ta nhận tài liệu mở ra xem, càng xem lông mày càng nhíu chặt, biết đám người Phan Chí Cường muốn báo thù giết cha, muốn lật đổ Phan Thạch Hoa đã một thời gian rồi, mặc dù tập tài liệu này không thể chứng minh Phan Thạch Hoa liên quan đến cái chết của Phan Thạch Quý, nhưng cũng tuyệt đối chứng minh Phan Thạch Hoa không sạch sẽ gì.
Chu Kỳ Bảo cùng Lưu Vĩ Lập đi lên phía trước, ghé sát cửa xe báo cáo với Đàm Khải Bình: "Có vài người đúng là có thật, không phải bịa đặt ra, nhưng mối quan hệ của họ với Bí thư Phan Thạch Hoa cần phải được xác minh thêm..."
Đàm Khải Bình hơi thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, nói với Lưu Vĩ Lập: "Cậu cầm tài liệu, cùng Phan Chí Cường và những người khác đi tìm Bí thư Trịnh, nhờ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật hỗ trợ điều tra. Cậu nói với Bí thư Trịnh, vụ án này dù có liên quan đến ai, cũng xin Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đối xử nghiêm minh — hãy để Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa ra bản tường trình tình hình xác minh sơ bộ nhanh nhất để Thành ủy nghiên cứu."