Tôi đành phải nhanh chóng rời khỏi nhà Kishiro Keiko. Shinokawa Chieko vừa xuất hiện, Shioriko liền cúi đầu chào người ủy thác đang ở ngoài vườn rồi lẳng lặng ra về.
Tôi để ý thấy Keiko ngồi trên xe lăn ngoài vườn hoa cũng bối rối ngước nhìn chúng tôi trong phòng khách. Bà vừa nói chuyện gì với Shinokawa Chieko?
“Chúng ta cứ thế này mà về à?”
Đã đưa chìa khóa tới nên công việc coi như xong, nhưng tôi vẫn thấy mình nên biết những gì đang xảy ra. Hơn nữa, đối với Shioriko, đây là cuộc tái hợp với mẹ sau mười năm xa cách.
“Đúng vậy. Hãy cho xe rời khỏi đây ngay đi!” Lời nói nhanh, không có ngữ điệu, hệt như câu thần chú.
“Cô không nói gì với mẹ như thế có ổn không?”
“Tôi không có gì để nói cả!”
“Nhưng mà, bây giờ cô cũng đâu còn giận đến mức đỏ? Biết đâu mai sau lại chẳng có cơ hội nào nói chuyện trực tiếp như lần này nữa.”
Tôi không mong thấy mẹ con họ cãi vã, nhưng kể cả thế thì cũng còn tốt hơn là về luôn. Hơn nữa, chúng tôi có chuyện phải hỏi Shinokawa Chieko.
Thắt dây an toàn xong, Shinokawa ngồi bất động như tảng đá. Đương nhiên tôi cũng không cố ép cô phải gặp mẹ. Tôi đang định nổ máy vì nghĩ rằng, dù gì hôm nay tạm thời cũng phải rút lui thôi thì nghe thấy tiếng gõ cộc cộc vào cửa kính.
“Ôi trời!”
Shinokawa Chieko mặc áo khoác đen đang nhìn vào trong xe. Do dự một lúc, tôi mở cửa kính bên ghế lái.
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Nếu về Kita-Kamakura thì cho tôi đi nhờ được không?” Bà hỏi với khuôn mặt tươi cười thản nhiên.
“Hả?”
“Bây giờ tôi sẽ ghé qua nhà ở Kita-Kamakura để gặp Ayaka. Khi nãy tôi gọi điện đến tiệm thì con bé nói cứ tới đi đã.”
Tôi nhớ là Ayaka từng phàn nàn rằng gì thì gì cũng phải cho con cái gặp mặt đã chứ. Nếu nhận điện thì hẳn cô bé sẽ nói “Mẹ tới đây đi”. Xem ra “có nhiều điều để cằn nhằn lắm”.
Thế thì không tiện từ chối rồi. Shioriko cũng không phản đối, nên tôi cho Shinokawa Chieko lên ngồi ghế sau.
Trời không lạnh, nhưng không khí trong xe thật lạnh lẽo. Chẳng ai buồn mở miệng.
Hôm nay là ngày thường mà ngã tư chỗ Tsurugaoka Hachimangu đông nghẹt. Hoa anh đào phố Wakamiya Oji cũng vừa đúng lúc nở rộ, những cánh hoa bắt lả tả rơi rụng. Cũng có nhiều người dừng chân, giơ điện thoại và máy ảnh lên chụp.
“Đẹp nhỉ!”
Người phá tan sự yên lặng là Shinokawa Chieko. Giọng nói quá giống với giọng cô con gái, làm tôi lẫn lộn. Nhìn qua kính chiếu hậu, tôi thấy đôi chân trong lớp vải quần màu xám của bà khép lại đàng hoàng, lưng ngồi thẳng băng ngay ngắn. Tư thế bây giờ cũng giống hệt cô con gái.
“Sao cô lại ở nhà bà Keiko thế ạ?” Shioriko vẫn yên lặng nên tôi đành phải lên tiếng hỏi.
“Đương nhiên là vì chuyện két sắt rồi.”
“Két sắt ạ?”
“Nghe nói là Kishiro muốn gặp, nên tôi trực tiếp tới thử. Hai đứa đã cố gắng mở két sắt nhỉ. Con nhận làm việc đó phải không, Shioriko?”
Cô con gái không trả lời. Nếu nghe nói rồi mới tới, nghĩa là thời điểm chúng tôi nhận lời ủy thác, bà không liên quan đến vụ này. Mà cũng chẳng biết bà nói thật không nữa.
“Vậy là cô có quen biết với bà Keiko? Nghĩa là đã biết chuyện két sắt từ trước ạ?”
“Đây là lần đầu tôi gặp trực tiếp Kishiro, dù từng nói chuyện qua điện thoại rồi. Này Daisuke, trước khi hỏi tôi có biết về chuyện két sắt hay không thì không phải cậu nên xác minh mối quan hệ của tôi và ông Kayama à? Như vậy sẽ dễ nắm được tình hình hơn đấy.”
“A, đúng rồi!”
Lý do tôi bất chợt reo lên như thế là bởi giọng nói đó giống hệt giọng tôi vẫn nghe hàng ngày. Khi nhận ra thì Shioriko ngồi ở ghế phụ đang nhìn tôi với vẻ khó chịu. Không, tôi cũng đâu có trò chuyện thân thiết với người ngồi đằng sau.
“Tôi định nếu rảnh sẽ nghiên cứu mật khẩu của két sắt đó. Chỉ cần nửa ngày là đoán ra.”
Shioriko ngoảnh phắt lại chỗ ngồi đằng sau, ngặt nhiên thấy rõ. Shinokawa Chieko nheo mắt min cười. Những nếp nhăn quanh đôi mắt trông có vẻ gì đó khá đẹp.
“Cuối cùng con đã nhìn mẹ. Không có gì lạ chứ? Vốn dĩ đây là lời ùy thác dành cho mẹ. Họ đã nói không quan trọng là ai, chỉ cần mở được két sắt, nhưng sẽ bán bộ sưu tập sách cho người nào tìm ra mật khẩu trước đấy.”
Tôi thấy lạ trước lời nói của bà. Nếu chỉ có vậy thì ban nãy chị em nhà đó đã không lúng túng ấp úng đến thế. Chắc chắn còn chuyện khó xử hơn nữa. Mà với người phụ nữ này thì, chẳng chuyện gì là không thể xảy ra.
“Nói mới nhớ, mẹ đã bị bắt giải một câu đố thú vị. Đó là đoán trúng tên bản in đầu tiên được che lại. Shioriko cũng bị bắt làm thế phải không? Con đã trả lời đúng chứ?”
“Vâng.” Cô trả lời hết sức miễn cưỡng.
“Đơn giản mà! Mẹ không cần tới một giây suy nghĩ.”
Shioriko khẽ mở to mắt. Tôi nghĩ cô đã phải suy nghĩ tới mấy giây.
Tôi bất giác quan sát Shinokawa Chieko qua kính chiếu hậu. Hồi nãy thì bảo là chỉ cần nửa ngày để giải quyết, giờ thì không suy nghĩ tới một giây, lắm chuyện cứ như bốc phét vậy. Thực sự bà ấy có nhạy bén đến mức đó không?
“Đơn giản như thế sao ạ?” Tôi hỏi.
“Những bản in đầu tiên của Ranpo đều rất dễ phân biệt. Hôm trước hai đứa gặp quyển gì thế?”
Bà ấy muốn nghe thử xem thế nào à? Tôi vừa lái xe, vừa dò lại trí nhớ.
“Sách khổ 13x18 cm, xuất bản trước chiến tranh? Chắc vậy...”
“Nó không có hộp và bìa áo. Bản thân nó khá dày.” Shioriko nói với ra sau bằng giọng khó chịu như cư xử với người dưng.
“Ác quỷ trên hoang đảo. Năm Chiêu Hòa thứ năm (1930).” Shinokawa Chieko trả lời ngay khi nghe xong. Quả thật là chưa tới một giây. “Còn có tuyển tập phê bình Lời của quỷ phát hành năm Chiêu Hòa thứ 11 nữa. Nếu là điều kiện như thế thì có hai quyển phù hợp.”
“Ừm.” shioriko bất thần nín thở.
“Nhưng nhìn thực tế là sẽ phán đoán ra ngay nhờ khác biệt rất nhỏ về độ dày và hình dạng. Con gái ta thì đương nhiên là giải được rồi.”
Nghe giọng nói phấn chấn của mẹ, cô con gái cắn chặt môi. Rõ ràng cô đã không nhận ra còn một lựa chọn khác. Tôi cứ nghĩ Shinokawa Shioriko đã có quá đủ kiến thức về sách cũ, ngờ đâu người mẹ vẫn ở một bậc cao hơn.
Xe van đã tới ga Kita-Kamakura và đi qua trước tiệm sách cũ Biblia. Tấm rèm chỗ cửa kính đang đóng lại, trên cửa có dán tờ giấy ghi cẩu thả “Tạm thời nghỉ”. I Là chữ của Ayaka.
“Ơ kìa...”
Shinokawa Chieko cười to. Ayaka nghỉ chưa chắc là để đón mẹ mà, bây giờ cười có sớm quá không? Tình cảm của cô em này đối với mẹ vốn cũng hết sức phút tạp. Tôi đánh xe đến bãi trống trong chỗ để xe của nhà chính ở phía sau. Shinokawa Ayaka mặc đồng phục vest màu xanh sẫm đang đứng nơi tiền sảnh. Xe vừa dừng, cô bé đã chạy ngay tới, vạt váy bay phấp phới.
“Mẹ! Mẹ tới rồi!”
Ayaka mở cửa băng ghế sau, hét lên bằng khuôn mặt tươi cười. Màn nghênh đón nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng. Shinokawa Chieko cũng cười đáp lại mà không hề cử động.
“Lâu quá không gặp, Ayaka. Con đã lớn rồi.”
“Con lớn rồi đấy! Mẹ lên nhà đi, lên nhà đi!”
Cô bé chỉ ngón trỏ về phía cửa ở tiểu sảnh.
Vì đã đánh mất cơ hội chuồn khỏi đây nên tôi theo cả nhà vào phòng khách. Bốn người vừa ngồi xuống quanh chiếc bàn thấp, Shinokawa Ayaka liền mau mắn pha trà.
“Sao em mặc đồng phục thế?”
Tôi hỏi nhỏ. Cô bé có nói là hôm nay chỉ học sáng thôi cơ mà.
“Dạ, vì em không biết mặc đồ nào khác. Với lại, đã là học sinh cấp ba rồi, nên em nghĩ đây là trang phục chỉnh tề nhất.”
“Hợp lắm, Ayaka! Trà cũng ngon nữa.”
Shioriko vẫn chưa lên tiếng, tưởng chừng cơn giận sẽ bùng phát bất cứ lức nào.
“Hôm nay mẹ ăn cơm tối ở đây nhé? Con sẽ nấu...”
“Tối nay mẹ có cuộc hẹn công việc rồi. Không được.”
Chieko thẳng thừng từ chối lời mời. Tôi chợt nhìn xéo sang. Bà ấy đến đây để làm gì?
“Thế ạ, tiếc thật đấy!”
Ayaka nói bằng giọng yếu ớt. Shioriko đặt cạch tách trà xuống bàn. Có vẻ cách hành xử của người mẹ đến giờ đã vượt mức chịu đựng của cô. Nhưng như thể chặn lại, cô em giơ ba ngón tay lên.
“Con có ba điều muốn hỏi mẹ đấy!”
Không có vẻ là bắt chước, nhưng thỉnh thoảng cử chỉ của cô bé lại khá giống chị gái.
“Chuyện gì nào?” Shinokawa Chieko hỏi.
Ayaka vụng về gập ngón áp út lại, “Trong mười năm nay, mẹ đã làm gì, ở đâu?”
“Mẹ làm công việc liên quan đến sách cũ, đã đi qua nhiều vùng đất trên rất nhiều quốc gia.”
Đó chưa phải là câu trả lời đầy đủ, nhưng Ayaka vẫn ngoan ngoãn gật đầu, “Mẹ có thường đọc mail của con gửi không?”
“Mẹ đọc hết đấy... Nhưng vì một số nguyên nhân nên không thể viết mail trả lời.”
“Hừm... Thế ạ?”
“Nguyên nhân gì...”
... mà đến cái thư cũng không viết nổi? Tôi cố nuốt ngược lại câu truy vấn đã ra khỏi miệng. Người hỏi thì điềm tĩnh mà người ngoài cuộc như tôi lại thiếu kiên nhẫn. Ayaka gập ngón trỏ lại sau cùng, nắm chặt đôi tay. Không biết từ lúc nào trên môi cô bé đã tắt hẳn nụ cười.
“Tại sao mẹ không để sách lại cho con? Trong khi mẹ đã làm thế cho chị?”
Không khí yên lặng đến nặng nề tràn ngập căn phòng. Có lẽ đây là câu cô bé muốn hỏi nhất. Ayaka muốn biết có phải mình chẳng là gì so với chị không.
Tôi cũng rướn người lên, chờ đợi câu trả lời của Shinokawa Chieko. Nếu bà vẫn nói năng kiểu khinh khỉnh như cũ thì dù là người ngoài cuộc đi nữa tôi cũng không thể yên lặng được.
“Mẹ có để lại mà!”
Người mẹ trả lời một cách đáng ngờ. Ayaka nghiêng đầu.
“Sao ạ?”
“Mẹ để lại cho cả hai con, mỗi người một quyển khác nhau. Shioriko, con không biết sao?”
Bị lôi vào câu chuyện, Shioriko quay qua.
“Chị có giữ.”
Cô miễn cưỡng trả lời. Trong giây lát, Ayaka há hốc mồm kinh ngạc.
“Hả? Khoan, khoan đã. Là nói dối phải không ạ?
“Chị không nói dối đâu. Aya ngày nào cũng khóc rất nhiều. Rồi em nói không cần sách thế này và đã ném ở hành lang đó.”
“A, em hoàn toàn không nhớ chuyện ấy. Là thật ạ?
“Vì Aya vẫn còn nhỏ, mà đó lại là quyển sách rất tuyệt vời. Nội dung là...”
Shioriko trở nên u buồn. Không biết là quyển sách như thế nào? Cô em chụp cánh tay chị, lắc qua lắc lại.
“Chị không vứt quyển sách đó chứ? Nó ở đâu vậy? Em muốn xem.”
“Lúc dọn dẹp tầng hai chị đã thấy nó. Chị để trên bàn của chị...”
Ayaka chưa nghe hết câu đã lao ngay lên gác. Chắc vội quá nên tôi nghe thấy tiếng đụng vào chỗ này chỗ nọ. Như vậy, quyển sách để lại cho cô chị thì cô em giữ, còn quyển để lại cho cô em thì lại nằm trong tay cô chị, thật là một sự ngẫu nhiên đầy rối rắm.
Trong tích tắc Ayaka đã từ tầng hai quay lại, giơ ra trước mẹ và chị một cuốn sách bìa xanh vẽ hình phong cảnh làng quê châu Âu thì phải.
“Là quyển này? Là quyển sách tranh này phải không ạ?”
Cả hai gật đầu cùng lúc. Là Sách tranh du lịch của Anno Mitsumasa. Tôi hết sức ngạc nhiên. Một nhan đề mà đứa con gái có mẹ bỏ đi sẽ chẳng lấy gì làm vui mừng. Quyển sách tranh không có tội tình gì, nhưng chẳng hiểu suy nghĩ của người tặng như thế nào nữa.
“Oa! Cảm ơn mẹ!”
Nhưng, bây giờ thì cô con gái ấy đang hết sức mừng vui. Khi quyển sách tranh được giở ra trên chiếc bàn thấp, tất cả mọi người bất giác chụm vào xem chăm chú. Phong cảnh làng quê nhìn từ trên cao cứ thay đổi từng chút một. Quyển sách toàn tranh là tranh, không có chữ nào cả.
“Là sách tranh nói về hành trình du ngoạn trên lưng ngựa của nhân vật chính. Trong mỗi trang, nhân vật chính đều được vẽ lại ở một chỗ nào đó. Xem đi, chỗ này. Việc tìm kiếm rất thú vị.”
Shioriko vừa chỉ tay vừa giải thích. Shinokawa Chieko cũng lên tiếng.
“Vì Ayaka không thích đọc mấy, nên mẹ nghĩ sách này là tốt nhất.”
“Vâng, cái này hay lắm ạ. Ngày xưa chắc con chưa biết. Hơn nữa bấy giờ con cũng chẳng còn tâm trí nào.”
Ayaka nói. Shioriko vừa lật trang vừa tiếp tục giải thích thêm cho tôi.
“Cuộc sống của người dân ở những nơi nhân vật chính đi qua đều rất tuyệt. Nào là tổ chức hội thao, nào là đi chợ mua đồ.”
“Đúng rồi. Nó được kết hợp bởi nhiều tranh vẽ nói tiếng khắp nơi đấy. Tranh của Courbet hoặc của Millet chẳng hạn. Đây là quyển sách tranh mẹ rất thích.’
Shinokawa Chieko nói. Trong lúc mở cuốn sách ra, bầu không khí giữa mấy mẹ con đã đổi khác. Tôi nghĩ đây đúng là một mối quan hệ kì lạ.
Bất ngờ, Ayaka vươn tay đóng sách tranh lại. Người mẹ ngẩng mặt lên.
“Mẹ có định trở về nhà không ạ?”
“Không phải chỉ có ba câu hỏi thôi sao?”
Shinokawa Chieko cười như đang trêu ghẹo cô bé, nhưng ngay lập tức nghiêm mặt lại. Xem ra hiểu rõ đây là một thắc mắc quan trọng.
“Hiện tại, mẹ chưa định quay lại. Xin lỗi...”
Nói xin lỗi mà nghe giọng bà chẳng có vẻ gì là áy náy. Ayaka bỗng ưỡn ngực, ngồi cho ngay ngắn. Dáng người nhỏ nhắn bỗng chốc như trở nên cao lớn.
“Chuyện này, con nói thật lòng, mẹ không cần phải ép buộc mình trở về đâu ạ.” Cô bé dõng dạc nói. “Con muốn gặp mẹ lắm. Nhưng cũng không còn cần thiết nữa. Chị đang quản lý tiệm rất tốt, con đã làm được việc nhà. Không có mẹ, cả hai vẫn sống được đấy ạ.”
Giọng điệu và vẻ mặt cô bé không có gì là trách cứ cả. Mọi người chẳng nói chẳng rằng, chỉ chăm chú lắng nghe.
“Con biết mẹ vẫn ở đâu đó ngoài kia vì có việc muốn làm. Nhưng nếu mẹ cứ bặt tin như từ trước tới giờ và không muốn gặp mặt, thì con cũng không cần gặp! Và không cho mẹ đặt chân vào nhà này nữa đâu.”
Shinokawa Chieko lần đầu tiên bỏ kính râm ra, nhìn thẳng vào khuôn mặt của đứa con gái trong bộ đồng phục ở phía đối diện. Bà nhìn chằm chằm như để ghi nhớ hình ảnh của cô bé.
“Con thực sự đã lớn rồi, Ayaka!” Một lúc sau bà thốt lên với vẻ rất thấm thía.