Theo gợi ý của Kishiro Keiko, chúng tôi đến quán nước cũ kĩ ở cuối đường Komachi. Khách đông nhưng vẫn còn chỗ ngồi. Chúng tôi lập tức được đưa tới chiếc bàn có thể nhìn thấy sân trong.
“Thỉnh thoảng tôi có đến đây cùng Akira... Là quán lâu năm rồi.”
Gọi nước xong, Kishiro Keiko mở đầu câu chuyện. Giọng bà hơi trầm và khàn. Xem ra đây mới là giọng tự nhiên của bà. Không chỉ trang phục, mà cả diện mạo và cách nói chuyện cũng trở nên bình tĩnh điềm đạm khác hẳn trước.
“Người ngồi trên xe lăn là em của bác phải không?” Shioriko hỏi.
“Đúng. Em ấy mới là Tanabe Kuniyo. Chị em tôi đổi vai cho nhau. Trang phục và kiểu tóc cũng đã thay đổi.”
“Vậy bệnh tình và thương tích của người đó?”
“Toàn bộ là thật. Những chuyện chúng tôi đã nói về nhau hầu hết là sự thật. Dù phải diễn kịch thì cũng dễ cho em ấy... Em tôi đã cố gắng làm việc để cho con trai lên đại học, vừa mới được nhàn rỗi thì lại lâm bệnh. Đó là khoảng nửa năm về trước. Tôi đã đến Miyagi và ở lại đó để chăm sóc em ấy.”
Kayama Yoshihiko từng kể luật sư đã đến biệt thự ở Yukinoshita nhưng Kishiro Keiko không có nhà. Thì ra không phải bà nhập viện mà là đi chăm người thân nên vắng mặt. Nghe nói hai chị em không còn cha mẹ, cũng không còn ai là họ hàng thân thích đúng nghĩa.
“Sau khi xuất viện, em ấy lại bị thương vì động đất... Tôi quyết định đưa em về nhà mình chăm sóc. Ốm yếu là thế, nhưng em ấy đã giúp đỡ tôi mà không thắc mắc gì cả. Kuniyo là người tôi tin cậy từ xưa đến giờ.”
Ánh mắt bà nhìn xa xăm hệt như người phụ nữ ngồi trên xe lăn. Mà không, có thể chính bà ấy đã bắt chước Keiko không chừng. Thì ra bà ấy mới sống trong ngôi nhà ở Yukinoshita chưa đầy một tháng. Tôi đã hiểu vì sao lúc nãy Shioriko hỏi chỗ gắn cầu dao.
Nếu thực sự sống trong ngôi nhà đó tới mấy mươi năm thì đương nhiên phải biết.
“Nhưng làm sao cháu đoán ra? Tôi nghĩ chúng tôi đã diễn rất tốt rồi mà?”
“Thoạt tiên cháu không nghi ngờ gì cả... Dù ngày đầu gặp mặt, ở phòng khách đó, cháu đã có một cảm giác là lạ.”
Kishiro Keiko mở to mắt nhìn, tôi ngồi nghe bên cạnh cũng rất ngạc nhiên. Giờ tôi mới biết đấy.
“Từ tận lúc ấy cơ à! Vì sao?”
“Bác đã vội vàng dọn dụng cụ đan rồi đưa bản in đầu tiên của Ác quỷ trên hoang đảo cho bác ấy. Cháu tự hỏi vì sao bác lại làm thế?”
“Chưa hiểu.”
“Bên bàn đó chỉ chừa chỗ trống vừa một chiếc ghế. Nghĩa là xe lăn đã được quyết định để ở vị trí nào của bàn. Người ngồi đọc sách ở đó đặt sách trên bàn, tạm thời rời khỏi chỗ. Nếu quay lại cùng một chỗ, sách dĩ nhiên vẫn đặt trước mặt. Không cần ai đó phải cất công đưa cho.”
“Ra là vậy.” Kishiro Keiko gật đầu như đã nhớ ra.
“Tôi ngồi ở chiếc ghế khác để đọc sách. Em gái tôi thì đan. Vì không có việc gì làm nên em ấy tự đan đủ thứ... Chẳng hạn tấm phủ điện thoại này nọ. Ngoài ra còn gì nữa?”
“Lúc kể về động đất cũng vậy.” Shioriko tiếp tục câu chuyện một cách lưu loát. “Điện thoại trong nhà này là điện thoại cũ màu đen loại quay số, có cấp điện riêng, không cần đến điện lưới. Bác lại bảo là gọi mà không thấy tín hiệu, lúc nghe kể cháu đã thấy lợn cợn rồi. Bây giờ nghĩ lại, chắc đó là tình trạng của nhà bác Kuniyo ở Miyagi. Còn bác Keiko đây thì dùng chính chiếc điện thoại bàn màu đen này gọi cho cậu cháu ở Tokyo, nên cậu ấy mới chạy xe máy về tận nhà để cứu mẹ... Có phải thế không ạ?”
Kishiro Keiko nở nụ cười nhẹ.
“Đại khái là đúng. Kệ sách ở nhà tôi cũng bị đổ, nhưng tôi không bị đè... Mặc dù cũng rất nguy hiểm.”
Tôi chăm chú nghe Shioriko nói. Bản thân tôi cũng đã thấy và nghe cùng một sự việc như vậy, nhưng lại không nhận ra được gì. Khả năng nhìn thấu chân tướng của cô gái này lúc nào cũng thật đáng kinh ngạc.
“Cháu thử suy nghĩ thì thấy rằng, trong những người liên quan đến vụ việc lần này, hầu như không ai quen bác từ trước. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ là bác Inoue, chủ tiệm sách Hitori, nhưng cũng gặp trực tiếp bác từ lâu lắm rồi. Vậy là điều kiện để thế vai đã sẵn sàng. Điều quyết định hơn cả là quyển Egawa Ranko. Cháu cũng mới nhận ra khi nãy thôi... Chỗ bác để quyển sách đó trên giá không phải là chỗ anh Daisuke đã lấy ra mà là ở giữa Hiệp sĩ trên không và Mê lộ sát nhân. Đó không thể nào là một sự ngẫu nhiên được.”
“Đó là trình tự từ trước. Chính vì thế tôi mới vô ý để theo thói quen.”
“À... Nghĩa là sao?” Tôi không hiểu được câu chuyện nên rụt rè hỏi.
“Egawa Ranko, Hiệp sĩ trên không, Mê lộ sát nhân... đều là sản phẩm hợp tác của Ranpo và các nhà văn khác. Nếu không am tường về sách thì sẽ thấy cố tình để sách như vậy là không tự nhiên. Vì còn bao nhiêu chỗ trống nữa.”
Shioriko giải thích cho tôi. Nói đến mới nhớ, Inoue từng nhắc đến tên ba cuốn này. Rằng Shinokawa Chieko đã gộp bán cho Kayama Akira bản in đầu tiên của các tiểu thuyết sáng tác chung.
“Vậy mà lúc cháu suýt làm rớt quyển Egawa Ranko, bác lại không có phản ứng gì, thế nên cháu cứ nghĩ bác không rành về sách.”
Tôi nói với Kishiro Keiko. Ngay lập tức, ánh cười trong mắt bà vụt tắt.
“Tôi đã cảnh với cháu đấy.”
“Dạ?” Tôi đột nhiên không tin vào tai mình. Tôi chưa bao giờ ngờ được là mình sẽ bị ai đó nhìn nhận như vậy.
“Cháu là người hiệp đồng tác chiến với Shinokawa! Tôi đã nghĩ vai trò của cháu chỉ là giả vời không biết gì về sách để chúng tôi chủ quan thôi... Ngay cả bây giờ cũng có thể là như thế.”
“Tại, tại sao bác lại...?”
“Ban đầu, khi tôi tới tiệm sách cũ Biblia, cháu đã để ý quan sát tôi đúng không? Còn cố tình mở rèm che ra.”
“Ố?”
Nghe bà nhắc, tôi mới nhớ quả thật mình đã làm như vậy. Tôi định nhìn mặt vị khách lúc bà đi qua trước tiệm. Vì tôi thắc mắc không biết người uỷ thác là nhân vật thế nào.
“Không có ý gì sâu xa đâu ạ. Chỉ là tò mò thôi.”
Nhưng tôi đã mang trong lòng mối hoài nghi. Khi nhìn thấy cháu cầm quyển Egawa Ranko, mối hoài nghi biến thành khẳng định. Một người nghiệp dư đơn thuần mà cầm lấy bản in đầu tin có giá trị nhất trong tất cả các sách của Ranpo thì quả là không bình thường. Bởi vậy khi cháu suýt làm rớt sách, tôi phải cố gắng kiềm chế lắm để không lên tiếng.”
“Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi ạ.”
Tôi khổ sở nói. Thấy nhan đề Egawa Ranko giống tên nữ giới nên tôi cầm lên chứ có nghĩ ngợi gì, có thâm ý gì đâu.
“Giữa chúng ta bây giờ không cần thiết phải nói dối nữa. Cháu đảm bảo anh Daisuke không hề hay biết về sách cũ. Anh ấy thực sự là một người thiếu kinh nghiệm.”
Shioriko đỡ lời. Dù biết cô đang biện hộ cho mình, tâm trạng tôi vẫn rất phức tạp. Kishiro Keiko tỏ vẻ tạm thời chấp nhận.
“Nhưng chính nhờ sự trùng hợp ngẫu nhiên của người mới vào nghề đó mà Shinokawa đã nhận ra chân tướng của tôi. Chẳng phải có nhiều điều, chính vì là người mới vào nghề nên mới nhìn ra được hay sao?”
Tôi dừng tay lại khi đang định lấy cốc nước. Tự dưng có cảm giác bị chọc vào sâu trong lồng ngực. Thật thế á? Đến giờ tôi vẫn chưa thấy lợi ích gì khi là một kẻ nghiệp dư cả.
Đúng lúc đó đồ uống được mang ra, câu chuyện ngắt quãng. Phần cà phê của mỗi người lần lượt được đặt trên bàn.
“Hồ sơ về Kayama Akira, có phải là đã được viết ra ngay từ đầu để đưa cho chúng cháu không ạ?”
Shioriko đặt một câu hỏi khác. Kishiro Keiko uống một ngụm cà phê rồi từ tốn trả lời, “Đó là em Kuniyo tự tay viết dựa trên câu chuyện của tôi đấy. Viết ra để học thuộc lòng.”
“Thuộc lòng ạ?”
“Chúng tôi sắm vai của nhau, nhưng phần em ấy phải nắm bắt thì rất nhiều. Về nhà Kayama, về Edogawa Ranpo... Dựa theo lời kể của tôi, Kuniyo đã tổng hợp lại thành câu chữ để ghi nhớ. Đằng nào cũng tổng hợp xong rồi, nên tôi nghĩ đưa bản đó sẽ nhanh hơn vì giải thích bằng miệng không được suôn sẻ. Nó cũng có ích mà phải không?”
Chúng tôi gật đầu. Thảo nào, giọng ghi chép trong “hồ sơ” thật lãnh đạm. Kayama Akira không có ý nghĩa gì đối với người viết, nội dung trên giấy đơn thuần là liệt kê lại “thông tin” phải nhớ mà thôi.
“Kuniyo đã làm rất tốt, nhưng vẫn có chỗ chưa theo kịp hoặc có những câu hỏi khó trả lời thì tôi hỗ trợ để vượt qua. Tôi còn hướng dẫn cách gật đầu, lắc đầu dựa theo cách đặt câu hỏi của các cháu. Có biết tôi đã làm thế nào không?”
Trong câu hỏi thể hiện chút tự đắc. Shioriko đặt bàn tay đang nắm lại lên môi, suy nghĩ một lúc rồi nói, “Gật đầu với hầu hết các câu hỏi... Nhưng câu nào mở rộng từ hai khả năng trở lên thì lắc đầu, cô phải thế không ạ?”
Kishiro Keiko mỉm cười gật đầu.
“Đúng thế... Quả thật các cháu rất giỏi. Người nhà Kayama, thậm chí Inoue, cũng không nhận ra.”
Bà không hề lộ vẻ khó chịu vì bị nói trúng, có lẽ còn thích thú với quá trình thực hiện trò hoán đổi đó.
Bỗng dưng trời râm mát, chúng tôi hướng mắt ra sân vườn um tùm cây xanh. Dù chỉ hơi mờ tối nhưng bầu không khí trong quán nước đã thay đổi.
“Bác nói dối một chuyện lớn đến thế này là để mở két sát phải không?” Shioriko hỏi, mắt vẫn ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
“Dĩ nhiên rồi.” Giọng Keiko trở nên mạnh mẽ. ‘“Sau khi Akira mất, tôi đã luôn muốn lấy thứ bên trong két sắt ra... Hơn nữa, tôi cũng muốn biết câu mật khẩu đó. Nhưng người nhà Kayama không thèm đếm xỉa. Tôi cũng thông cảm với thái độ của họ, nên quyết định đợi thêm một thời gian. Nhưng mà...”
“Xảy ra động đất.” Shioriko nói tiếp bằng giọng rất khẽ.
Bất chợt trong đầu tôi hiện ra khung cảnh giống như trong sân vườn này. Ngày đến nhà Kishiro Keiko lần đầu tiên, chúng tôi cũng vừa nói chuyện vừa ngắm khu vườn từ kho sách.
Con người, không ai biết trước được ngày mai. Nếu không làm ngay những gì mình muốn thì sẽ hối tiếc.
Đó là quyết định của Keiko khi nhìn thấy thương tích và bệnh tật của người thân.
“Đúng vậy. Nên tôi đã lợi dụng Kuniyo. Tôi nghĩ nếu một người trong tình trạng như thế nhờ vả thì gia đình Kayama sẽ khó lòng từ chối... Thực tế đúng là như vậy. Chỉ không ngờ cậu Yoshihiko lại không giữ chìa khóa và mật khẩu.”
Bà nói rồi khẽ mỉm cười.
Thế thôi sao? Tôi không khỏi nghĩ rằng vẫn còn một lý do nữa trong vụ đổi vai. Trong tác phẩm của Ranpo, mô típ đóng vai một ai đó cứ được lặp đi lặp lại. Hẳn người phụ nữ này cũng thích bắt chước mô típ ấy. Giống như Kayama từng vui thú với nhiều khuôn mặt của mình.
“Mẹ cháu đã nhận ra phải không? Chân tướng của hai bác ấy.” Chắc là lo lắng về hành động của mẹ nên Shioriko rụt rè hỏi.
“Có thể lắm. Nhưng cô ta chưa nói ra, chỉ hỏi, ‘Bán kho sách cũ đi cũng được, nhưng cô có bằng lòng nhượng lại thứ trong két sắt cho tôi không?’”
Tôi nghe mà lạnh sống lưng. Bà ấy chỉ cần thứ bên trong két sắt kia. Cố tình cho chúng tôi gợi ý chắc cũng là một mưu toan để có được thứ đó.
“Bác định lên đường với bản thảo ạ?”
Kishiro Keiko gật đầu rồi hạ ánh mắt xuống bàn tay mình. Lại là ánh mắt xa xăm, không tập trung một cách kì lạ ấy.
“Akira đã biến ước mơ của tôi thành sự thật. Vì vậy, tôi muốn đi qua nhiều nơi để tưởng niệm anh ấy... Giống như nhân vật trong ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’. Tôi sẽ không quay lại đây một thời gian, nhưng việc mua sách cũ vẫn nhờ các cháu làm cẩn thận giùm. Tôi đã giao việc quản lý ngôi nhà cho em gái và cháu trai rồi, nên sau này hãy hỏi họ nhé.”
Nói xong, bà mở túi da lấy một cặp đựng hồ sơ bằng nhựa trong, đặt lên bàn. Bên trong là xấp bản thảo của Ranpo.
“Nguyện vọng của bác là gì ạ?”
Shioriko chỉ liếc nhìn chiếc cặp mà không hề chạm đến. Mặc dù cô khao khát muốn biết nội dung két sắt và đã nói rằng nếu là bản thảo của Ranpo thì rất muốn xem. Tôi có cảm giác thái độ của cô đã thay đổi kể từ khi mở được két sắt.
“Chắc cháu cũng biết rồi...”
“Vâng, cũng được ít nhiều ạ... Kể cả bí mật của bản thảo này.”
“Hả? Bí mật?” Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trông nghiêng hiền hòa của Shioriko. Đột ngột cô quay phắt sang, tôi suýt bật ngửa.
“Anh Daisuke, anh có mang Tuyển tập tiểu thuyết trinh thám đến không?”
“A, có.”
Tôi mở túi tote vẫn cầm hộ Shioriko. Quyển sách cô đưa tôi cũng để vào túi này rồi mang tới đây. Tôi rút lấy Tuyển tập tiểu thuyết trinh thám 3 đã phai màu.
“Cháu xin lỗi vì đã mượn nó từ kho sách.”
“Không sao đâu. Đằng nào cũng bán cho tiệm cháu mà. Nhưng nhớ định giá luôn cả quyển đó cho đàng hoàng nhé.”
“Đương nhiên rồi ạ.”
Cuộc trò chuyện lại tiếp tục, Shioriko mở trang sách đầu tiên. Nhan đề “Chuyện phiếm” hiện ra. Mùi giấy cũ mỏng phảng phất quyện vào mùi cà phê.
Kishiro Keiko nở nụ cười đầy ngụ ý. Shioriko quay rô phía tôi, người duy nhất đang không hiểu gì, bắt đầu giải thích.
“Đây là sách được phát hành vào đầu năm 1928. Nhưng ‘năm hiện tại’ được ghi trong sách lại là trước đấy, năm 1927.”
Tôi đọc thử đoạn đầu.
Trong năm nay, tôi không viết gì cả theo nghĩa đen. Vì không có gì để đăng trong tuyển tập này, nhưng biên tập viên nghĩ rằng tôi sẽ buồn, nên khuyến khích tôi viết lời mở đầu.
Câu văn cho thấy rõ ràng rằng tác giả phải viết vì bị thúc ép. Năm 1927, tôi cũng thấy quen quen. Chắc là...
“Đó hình như là năm viết bản thảo thứ nhất của ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’ đúng không?”
“Ừm. Đương nhiên, lời tựa này được viết lại vào năm 1929, trước khi viết truyện ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’. Theo như ở đây thì vào năm 1927, Ranpo không thể phát hành tác phẩm nào được, ông đang đi lang bạt khắp các nơi... Hãy nhìn vào phần sau, chỗ này.”
Cô lật trang sách, chỉ vào đoạn cuối lời tựa.
Ví dụ, trong số các truyện “Súng hỏa mai”, “Khuôn mặt không môi”, “Kẻ chu du cùng bức tranh vải” thì truyện cuối cùng, “Kẻ chu du cùng bức tranh vải”, tôi nảy ra ý tưởng tại Kyoto trên đường lãng du, viết được già nửa trong một đêm ở Hyakkaen, thành phố Uji, và đã vứt ở nhà vệ sinh quán trọ Osu tại Nagoya...
“Ủa, cái này...”
Tôi cố sắp xếp lại nội dung trong đầu. Nhan đề tác phẩm “đã vứt trong nhà vệ sinh” được ghi rõ ràng là “Kẻ chu du cùng bức tranh vải”. Chắc chắn nó là bản thảo thứ nhất. Còn “Người đàn bà chu du cùng bức tranh vải” ở đây là nhan đề khác rồi.
“Không có lý do gì để Ranpo nói dối về nhan đề của tác phẩm đã vứt trong nhà vệ sinh. Tức là nhan đề bản thảo đầu tiên không phải là “Người đàn bà chu du cùng bức tranh vải”. Nói cách khác...” Shioriko gõ nhẹ đầu ngón tay vào chiếc cặp nhựa đựng xấp bản thảo. “Đây là đồ giả... Là truyện do Kayama Akira viết phải không ạ?”
Sự im lặng kéo dài khiến tiếng ồn trong quán lại lớn lên.
Kishiro Keiko lẳng lặng mở cặp, lấy xấp bản thảo ra. Đó là một xấp giấy khá cũ, phần mép có nếp gấp, hơi bẩn và cũng đã ngả màu.
“Có đúng là đồ giả không ạ?”
Tôi hỏi. Kishiro Keiko gật đầu.
“Akira nói rằng đã phải đặt hàng loại giấy để viết bản thảo này, sao cho tái hiện đàng hoàng cả thiết kế lẫn tình trạng vết bẩn nhờ từng tham khảo bản thảo của chính Ranpo... Đúng là rất thực.”
Tính tỉ mỉ của Kayama Akira thể hiện rõ qua bao nhiêu việc ông làm từ trước đến giờ. Cũng có thể hiểu được tại sao việc chuẩn bị cho câu đố lại mất nhiều thời gian công sức đến thế.
“Hãy nhìn cái này!”
Keiko lật trang thứ nhất của bản thảo, cho chúng tôi xem mặt sau. Phần mép có dòng chữ nhỏ “Ejima Hishou sáng tác” viết bằng màu mực giống với màu ở mặt ngoài. Có lẽ là tên tác giả.
“Ejima... Hishou.”
Tôi thầm nhẩm lại... Hishou Ejima. Mật khẩu của két sắt.
“Đây là bút danh của Kayama Akira phải không ạ?” Shinokawa hỏi Kishiro Keiko.
“Đúng vậy. Chắc là cái tên anh ấy sử dụng lúc có mong muốn trở thành tiểu thuyết gia.”
“Bác không nghe ông kể gì sao?”
“Ừm, tôi không định hỏi cho cặn kẽ. Akira thú nhận mình thiếu tài năng trên phương diện này và đã từ bỏ. Anh ấy cũng đốt sạch các tác phẩm viết hồi còn trẻ... Cho nên, đây chính là tiểu thuyết duy nhất còn lại. Akira cất công cầm bút một lần nữa chỉ để biến mong ước của tôi thành sự thật.”
Màn sương đã tan đi, có thể nhìn rõ được nhiều việc. Đặt tiểu thuyết tự sáng tác cho người tình vào két sắt, lấy một bút danh không ai biết làm mật khẩu, tiến hành chuẩn bị để sau khi mình chết cô ấy sẽ mở két sắt ra... Tất cả các bước kì lạ và công phu này đều là vì một bản thảo dành làm quà tặng người yêu dấu.
Kayama Akira cất kĩ tác phẩm đến mức ấy, chắc là vì không muốn ai khác ngoài bà Keiko đọc được. Một tác phẩm độc nhất vô nhị, nhưng lại vô giá trị đối với người ngoài. Cũng giống như mô hình đồng 2 xu kia.
“Suy đến cùng, mong ước của bác là...?”
Tôi hỏi nhưng vẫn chưa nghe câu trả lời. Bà Keiko khoanh tay, cúi mặt như xấu hổ.
“Khi có tuổi, con người lại hay suy nghĩ như trẻ con. Không biết có phải vì thường xuyên nhớ về ngày xưa không. Mấy năm nay tôi vẫn nung nấu ý muốn bước vào thế giới trong tác phẩm của Ranpo. Giống như người đàn ông đi vào trong tranh vải... Tôi biết đó là một giấc mơ điên rồ, nhưng cũng đã từng tâm sự với Akira.”
Hiện thế là mộng ảo, mộng đêm mới là thực.
Chắc chắn Kayama Akira không cười cợt khi nghe tâm sự đó. Ngược lại, để biến điều ước của Keiko thành sự thật, ông đã bỏ công bỏ sức để chuẩn bị từng bước một.
Do chuẩn bị chưa xong nên mới xảy ra hỗn loạn, nhưng di vật Kayama Akira để lại, giờ đã ở trong tay Kishiro Keiko.
“Tiểu thuyết này có lẽ là câu chuyện vẽ một người đàn bà giống với tôi đấy. Tôi muốn vừa đi vừa thong thả đọc như trong ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải... Với tư cách độc giả đầu tiên và cũng là cuối cùng.” Bà nói, ngón tay chầm chậm lần theo dòng tên tác giả Ejima Hishou. “Tôi rất muốn hỏi anh ấy cặn kẽ hơn về cuốn tiểu thuyết... Cả ý nghĩa của bút danh kì lạ này nữa, nhưng không còn cơ hội nữa rồi.”
“Bác Keiko!” Giọng Shioriko bỗng trở nên trầm lắng. Đó là thói quen khi cô nói chuyện nghiêm túc. “Tác phẩm đầu tiên mà Kayama Akira đọc của Ranpo có phải là ‘Khối vàng’ không ạ?”
Kishiro Keiko sửng sốt trong giây lát, “Đúng thế, nhưng cháu nghe ai kể vậy? Akira không phải người hay thổ lộ về tuổi thơ của mình.”
“Mẹ cháu đã từng hỏi chuyện ông Kayama, được biết ông đọc Ranpo lần đầu vào năm 11 tuổi, qua một tác phẩm dành cho thiếu niên. Kayama Akira sinh năm 1928. Truyện được đăng trên Câu lạc bộ thiếu niên vào năm ông ấy 11 tuổi, tức năm 1939, là ‘Khối vàng’.” Đúng thế, lần đầu tiên Kayama Akira đọc truyện của Ranpo là qua tạp chí. Tổng hợp những dữ kiện đã nghe được thì có thể đoán ra tên truyện.
‘Khối vàng’ là câu chuyện về cuộc cạnh tranh để mở mật khẩu chỉ chỗ cất giấu kho báu. Có Akechi Kogoro và cậu nhóc Kobayashi, nhưng không có quái nhân hai mươi khuôn mặt và đội thám tử nhí. Vì lẽ đó mà không được biết đến nhiều...”
“Có thể. Nhưng Akira vẫn hay nói đây là điểm khởi đầu của mình. Rằng dù là truyện phiêu lưu dành cho trẻ em, nhưng xét trong dòng truyện có yếu tố suy luận thì đó vẫn là tác phẩm đầu tiên anh đọc. Dù về sau đọc thêm bao nhiêu truyện đi nữa, tác phẩm đầu tiên ấy vẫn chứa đựng nhiều chi tiết khó quên.”
Inoue của tiệm sách Hitori cũng nói tương tự, rằng series Đội thám tử nhí là trải nghiệm đầu tiên về tiểu thuyết suy luận của ông. Thời đại nào cũng có những người mang nặng một kỉ niệm như thế.
“Bác có nhớ tên nhân vật chính trong ‘Khối vàng’ không ạ? Là con trai của chủ nhân nắm giữ mật khẩu, Mihase Hujio...”
Kishiro Keiko không phản ứng gì. Chắc là không nhớ ra.
“Đó là một thiếu niên giàu có cũng sống trong một tòa nhà kiểu Tây, trạc tuổi ông Kayama lúc bấy giờ. Có lẽ ông đã rất phấn khích khi đặt mình vào vị trí nhân vật chính.”
Shioriko lục túi tote lấy giấy và bút, bắt đầu viết để Kishiro Keiko có thể nhìn thấy.
mihase hujio
ejima hishou
Nhìn một lúc thì ngay cả tôi cũng đã hiểu ý nghĩa. Đây là phép đảo chữ cái. Kishiro Keiko nhận ra, liền không nhịn được cười.
“Thật cứ như trẻ con vậy!” Cười bằng giọng nghẹn ngào xong, bà lấy khăn tay ra chấm mắt.