Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết
Phần Kết

❊ ❊ ❊

Phần kết: Nơi yêu thương tìm về

của Richard Brautigan

(Shincho Bunko phát hành)

Sau khi tôi từ nhà Kadono về đến tiệm sách cũ Biblia, trời còn mưa thêm một lúc mới tạnh, vầng dương phía Tây cũng ló ra. Tôi bỏ tấm vải nhựa phủ xe sách đồng giá, tiện thể lấy khăn lau qua tấm biển xoay. Làm lại chưa được bao lâu mà đã bắt đầu thấy vết ố rồi.

Trong tiệm chỉ có mình tôi. vào đến quầy tính tiền, tôi nhớ ra mình chưa đóng cửa kính, nhưng vẫn tiếp tục công việc dán nhãn giá lên sách bunko. Dù sao cũng sắp đến giờ đóng cửa tiệm, tới lúc đó đóng luôn thể. Nhân tiện đang có gió mát thổi qua.

Tôi nói là tôi đang dán nhãn giá. Đúng đấy. Gần đây, Shioriko để tôi viết giá những cuốn rẻ rẻ. Tất nhiên sau đó cô chủ tiệm vẫn kiểm tra lại cẩn thận, coi như một cách để tôi tập luyện.

Tôi với tay lấy cuốn sách cuối cùng. Là Nơi yêu thương tìm về của Brautigan do Shincho Bunko phát hành. Đây là ấn bản đầu tiên phát hành năm 1975. Tình trạng sách khá tệ, nhưng lại là sách tuyệt bản thì phải. Nếu vậy, đề giá cao một chút cũng...

“Quyển đó để giá rẻ cũng được. Hayakawa EPI Bunko vừa tái bản rồi.”

Tôi ngẩng mặt lên, Shioriko đang đứng ngoài quầy tính tiền. Mình khoác hờ hững chiếc áo choàng mỏng màu xanh lá. Trên nền hoàng hôn, cô đẹp đến ngạt thở.

“Daisuke, tôi về rồi.”

“Cô đã về. Cuốn này là tiểu thuyết gì vậy?... Mà nó là tiểu thuyết nhỉ?”

“Tiểu thuyết Mỹ, xuất bản năm 1971. Bối cảnh truyện là một thư viện kì lạ chỉ thu thập những cuốn sách có điều kiện đặc biệt... Một ngày kia, có cô gái nghiêng nước nghiêng thành xuất hiện trước mặt nhân vật chính là người đàn ông sống và làm việc tại thư viện. Một câu chuyện kì ảo rất độc đáo.”

Khi nghe đến cụm “nghiêng nước nghiêng thành”, tôi đưa mắt nhìn Shioriko, dù nơi đây không phải thư viện, người sống và làm việc ở đây cũng không phải đàn ông mà là một cô gái xinh đẹp.

“Tình trạng của nó hơi tệ, đành phải để nó ra xe sách đồng giá nhỉ?”

Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh, gập cuốn sách lại. Đương nhiên tôi nhận ra, cô đã thay đổi cách gọi tôi, từ ‘anh Daisuke’ thành ‘Daisuke’. Có lẽ gần đây liên tiếp gặp người gọi lược danh từ nhân xưng nên cô bất chước gọi theo. Tôi rất mừng, vì ‘Daisuke’ nghe thân thiết hơn, tôi mong cô cứ tiếp tục gọi tôi như vậy.

“Daisuke.”

“Ừ.”

Tôi cúi đầu cố giấu nụ cười, xếp lại đống bunko chuẩn bị bày bán.

“Để anh đợi đến tận bây giờ, tôi xin lỗi... À, anh... anh hãy hẹn hò với tôi nhé...”

Trong giây lát, toàn thân tôi cứng đờ. Nghe có vẻ giống câu trả lời cho màn tỏ tình của mình...

“Gì cơ?”

Việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra lịch treo tường. Nhìn thế nào văn thấy tháng Năm chưa hết, còn năm ngày nữa kia. Tôi đang trân trối nhìn bức tường, Shioriko nói tiếp.

“Chuyện là... em cũng... thích... Daisuke...”

Tôi vô thức đẩy ghế đứng bật dậy. Vai cô run khẽ, nhưng mất cô không hề lảng tránh. Cứ như cô đã hạ quyết tâm không làm như vậy. Có điều, mặt cô đỏ bừng.

“Cô, cô nói lại một lần nữa được không? Tôi nghe chưa rõ.”

Tôi nghe rất rõ nhưng nói dối đấy. Không thể để sự kiện quan trọng thế này kết thúc trong khi tôi nhìn vào tường được.

“Vâ... vâng. Em... thích... Daisuke... Sau này, mong được... anh chăm sóc!”

Shioriko cúi thấp đầu. Đoạn quan trọng, cô nói nhỏ đến mức như đang mím môi, nhưng nếu tôi còn hỏi lại, có lẽ cô sẽ chạy tọt vào nhà chính mất. Tôi hít một hơi thật sâu. Tinh thần đã trấn tĩnh lại phần nào, nhưng vẫn chưa có cảm giác chân thực. Có thật cô sẽ hẹn hò với tôi không?

“Shioriko nói chuyện với mẹ rồi à?”

“Vâng.”

Shioriko quay đi, mắt nheo lại vì chói nắng. Tôi có cảm giác cô đang nhìn về phía biển đằng sau dãy núi xa xa kia.

“Em vẫn luôn sợ hãi... Sợ đến một ngày mình cũng sẽ đi đến một nơi nào đó như mẹ... bỏ anh ở lại. Em cứ phân vân mãi, nên mới chưa trả lời anh...”

“Sao? Tại sao em lại bỏ tôi mà đi chứ?”

Tôi không biết cô nói những gì với Shinokawa Chieko, cũng không hiểu nổi lý do khiến cô lo láng.

Nếu cô đi cùng mẹ thì thôi, còn không, lòng tôi cũng đã có quyết định.

“Là, thì... anh cũng biết còn gì? Việc mẹ em đã làm. Mười năm trước mẹ đột nhiên mất tích, gần đây mới liên lạc...”.

“Không, tôi đi cùng em là được mà.”

Shioriko sững sờ há miệng, thật chẳng mấy khi thấy cô ngạc nhiên đến thế. Tôi có nói gì kì lạ lắm đâu. Hay cô chưa hiểu ý tôi?

Tôi hắng giọng rồi cắt nghĩa cho rõ.

“Nếu là chuyện thú vị đến mức Shioriko muốn theo đuổi, thì tôi cũng thấy thú vị. Chưa kể, dù đi đến đâu em cũng vẫn mở tiệm sách cũ, đúng không? Mở tiệm phải có nhân viên chứ? Và tôi sẽ nhân cơ hội ấy tiếp tục học hỏi về sách cũ... Không được à?”

Thay vì tỏ ra đã hiểu, Shioriko lại không mảy may phản ứng, làm tôi lo ngại.

“Nếu, em không muốn dẫn theo một kẻ nghiệp dư thì phải tính cách khác... Tức là sao nhỉ, nếu Shioriko không phiền thì...”

Shioriko thình lình vươn cánh tay không chống nạng về phía tôi. Qua quầy tính tiền, cô nắm lấy phần ngực tạp đề của tôi, kéo giật lại. Cô cũng nhoài người tới, khuôn mặt như sắp khóc ở ngay trước mắt tôi.

“Em... em không phiền.”

Giọng nói nghẹn ngào buột ra khỏi môi cô. Cô khép mi che đi đôi mắt ướt. Chiếc cảm thon nâng nhẹ lên, lặng yên chờ đợi. Thậm chí đến tôi cũng hiểu được cô đang mong muốn điều gì. Tôi đưa tay ôm lấy hai má nóng ấm của cô ghé sát mặt lại...

Đột nhiên, ngoài cửa kính vang lên một âm thanh sắc lạnh. Tôi buông Shioriko, vội vàng đi vòng ra khỏi quầy tính tiền. Tôi chưa nghe âm thanh này bao giờ.

Một chuyện gì đó bất thường đang xảy ra. Trước cửa quạnh không bóng người, nhưng rõ ràng có ai đã ở đây đến tận lúc nãy.

Trên một tấm kính có vết nứt hình mạng nhện, như bị đập bằng đá hoặc vật cứng. Tôi cảnh giác bước ta khỏi tiệm, nhìn xung quanh một lượt. Lối sang ga cũng vắng tanh.

Chợt tôi nhìn thấy một tờ giấy gấp làm đôi đặt ở xe sách đồng giá. Tôi nhặt nó rồi mang vào trong tiệm. Shioriko vẫn đứng bên quầy tính tiền, nét mặt hoảng sợ.

“Chuyện gì vậy?”

“Có kẻ ném đá lên cửa rồi bỏ chạy thì phải.”

“Tờ giấy này là sao?”

“Tôi thấy nó ở ngoài kia... Là gì được nhỉ?”

Tôi lật lại tờ giấy thì thấy mặt sau ghi tên người nhận. Có vẻ là một lá thư.

Gửi Shinokawa Shioriko...

Không phải chữ viết tay mà là đánh máy. Dù không biết ai là người gửi, nhưng tôi có linh tính chẳng lành. Tôi từ từ mở tờ giấy ra....

“Á...” Shioriko kêu khẽ.

Tôi cố không run tay, bức thư chỉ vỏn vẹn một dòng.

Tao biết mày đã đánh tráo cuốn Những năm cuối đời. Liên lạc với tao ngay.

Một hình ảnh lướt qua đầu tôi. Quyển sách cháy phừng phừng trên sân thượng bệnh viện lúc hoàng hôn. Về sau tôi phát hiện ra, Shioriko đã đốt bản tái bản, để bảo vệ bản in đầu tiên cuốn Những năm cuối đời của Dazai Osamu.

Tôi luôn chắc mẩm, chẳng còn ai ngoài mình phát hiện ra.

Nào ngờ vẫn còn. Chính là kẻ cũng có mặt trên sân thượng bệnh viện hôm ấy, hiện đang nhởn nhơ tự do vì mới được bảo lãnh, là kẻ căm ghét Shioriko sâu sắc.

Kẻ có tên đề cuối thư.

Cũng là kẻ khiến cô bị thương nặng và giờ vẫn còn di chứng.

Tanaka Toshio.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.