Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Shioriko không liên lạc với Sumio ngay. Tra hỏi anh ta va bóc trần lời nói dối thì không khó, nhưng làm như vậy cô sẽ không thể đạt được mục đích là gặp mẹ mình. Ban đầu tôi cho rằng cô phân vân không biết nên làm thế nào, nhưng rồi tôi lại nghĩ sự việc không đơn giản như thế. Bởi vì Shioriko đã hỏi tối nay sau giờ làm tôi có bận gì không.

“Tôi muốn bàn với anh về cuốn Ban cho ta tháng Năm.”

Tuy chưa đoán được nội dung câu chuyện, nhưng đến mức phải hỏi kế hoạch của tôi thì rõ là phức tạp rồi, hẳn không đơn giản là câu “Kadono Sumio đã nói dối”.

Tôi bứt rứt không yên, tiếp tục làm việc. Thời gian đều đặn trôi, chẳng mấy chốc đã đến giờ đóng cửa.

Chỉ hiềm, hôm đó tôi đã không có cơ hội nghe chuyện của cô, vì một vị khách bất ngờ tới tiệm.

Tôi đang bê tấm biển xoay vào trong thì một giọng nói vang lên.

“À... Chuyện hôm qua, thành thực xin lỗi... Tôi có chuyện muốn bàn với các cháu.”

Đó là một phụ nữ luống tuổi, sắc mặt xám xịt, mình mặc chiếc áo khoác dày màu lam thẫm không hợp lắm với tiết trời.

Bà chính là Kadono Hisae mà chúng tôi mới gặp hôm qua.

Shioriko đã dọn xong tiền lẻ trong máy đếm tiền, hoàn tất khâu thu dọn cửa tiệm từ nãy và giờ đang say sưa đọc sách. Khi bà khách bước vào, cô vội vã đẩy cuốn sách sang một góc quầy tính tiền. Đó là cuốn Tự truyện 40 của Terayama Shuji. Chữ “tự truyện” cho thấy đây là tiểu sử do chính tay Terayama chấp bút. Trong tự truyện lại có cả tùy bút “Nào ai quên được cố hương” và “Cục tẩy”.

Cuốn này vốn là sách trong kho, Shioriko lấy ra đọc có lẽ là để tìm hiểu thêm về vụ Ban cho ta tháng Năm.

Sau lời chào hỏi, Kadono Hisae lập tức vào đề.

“Hôm qua tôi có nghe chú hai kể lại... Bản thảo của Terayama Shuji mà chồng tôi lưu giữ ấy, có thật là chú út đã phá hỏng nó không?”

“Việc anh ấy có liên quan là chắc chắn ạ.” Shioriko thận trọng trả lời.

“Nó có giá trị lắm à?”

“Cháu chưa nhìn thấy hiện vật nên không dám nhận định. Nhưng cháu nghĩ có những người hâm mộ sẽ muốn sở hữu nó dù phải trả nhiều tiền, vì sau khi Terayama qua đời, giá trị bản thảo viết tay của ông đã tăng cao.”

“Vậy à...”

Hisae cụp mắt xuống, trông không có vẻ gì là ngạc nhiên, trái lại bà nghiến răng như đang cố kìm nén nỗi đau.

“Tôi vốn muốn nói chuyện trực tiếp với chú út nhưng chắc là chú ấy đã hủy số thuê bao nên không liên lạc được... Có lẽ thời gian sắp tới chú ấy sẽ lại đến đây, phiền các cháu chuyển giúp cái này cho chú ấy nhé?”

Bà lấy một phong bì dày ra khỏi túi xách, đặt lên quầy. Rõ ràng là bên trong đựng tiền mặt. Shioriko thắc mắc nhìn người phụ nữ.

“Ngày chú út phá hỏng tờ bút tích ấy, tôi cũng có mặt. Sau khi cha mẹ họ mất, tôi vẫn thường ra vào để giúp đỡ việc nhà.”

Tôi nhớ lại tấm ảnh tìm thấy trong nhà Kadono, Kosaku cũng nói người chụp là chị dâu ông.

“Hôm ấy chú hai đi du lịch ngoại khóa cùng trường cấp hai, nên không có nhà. Tôi phụ trách coi sóc chú út. Chúng tôi bấy giờ chưa quen nhau lắm, cứ bắt chuyện là chú út tỏ ra cau có khó chịu. Dần dần, tôi đâm bực rồi để mặc thằng bé vốn đang bị thương ở một mình trong kho sách, dù biết rõ xung quanh là bộ sưu tập mà Katsumi trân trọng lưu giữ. Nếu ngày đó tôi không xao lãng việc trông nom, nếu tôi biết đường mang thêm giấy vẽ cho chú ấy... có lẽ anh em họ đã không bất hòa đến thế này.”

Hình như người phụ nữ cho rằng bà phải chịu trách nhiệm về mối quan hệ của anh em Kadono. Mà đó đâu phải lỗi của bà. Bất hòa là do bọn họ, chưa kể nguyên nhân phần nhiều thuộc về Sumio. Đưa tiền thế này thì giải quyết được gì?

Cửa kính đột nhiên mở ra, một người đàn ông trung niên ngăm đen chậm rãi bước vào. Khác với Kadono Hisae, anh ta mặc sơ mi cộc tay dù mới chỉ là tháng Năm.

“Quả nhiên chị ở đây, chị cả...”

“Chú út..”

Sumio lại gần quầy tính tiền. Hai chị em đứng đối diện nhau, sự tương phản trong trang phục lại càng rõ rệt.

“Lúc nãy em gọi về nhà ở Fukasawa thì được biết là chị có việc tìm em nên đến Biblia rồi. Em bèn chạy vội sang. Ồ, đây là cuốn trước hôm qua đời anh có nói là đang đọc.” Anh ta cầm cuốn Tự truyện 40 lên, vô tư cười với hai chúng tôi. “Chào buổi chiều... à, tối mới đúng nhỉ. Ban cho ta tháng Năm kết quả thế nào? Ổn chứ?”

Trước mặt chị dâu, tức chủ sở hữu hiện tại của cuốn sách, anh ta không ngại ngần hỏi thẳng.

Bất kể thế nào, tôi chỉ biết người đàn ông này đã phạm sai lầm tày đình từ khi còn là một thằng nhóc.

“À, chú út ạ...” Hisae ngập ngừng lên tiếng, nói như thể đang cắt nghĩa cho một đứa trẻ. “Kết quả là, người ở tiệm này không thế nào xác minh được ý định của anh Katsumi, nhưng Ban cho ta tháng Năm vốn là cuốn sách anh chú trân trọng, nên chị không thể đưa nó cho chú một cách đơn giản như vậy được...”

Bà nói vòng vo, chắc vì không thể trực tiếp mắng “Chú chỉ là thằng dối trá”.

“Nếu cần tiền, thì chú nhận chỗ này cho chị nhé.”

Bà nhặt phong bì trên quầy tính tiền rồi đưa ra. Sumio vẫn cầm cuốn tự truyện, không mảy may phản ứng.

“Tóm lại là chị không thể giao quyển Ban cho ta tháng Năm cho em chứ gì?”

“Xin lỗi chú...”

“Vậy thì vô nghĩa. Nhận tiền cũng vô ích.”

Anh ta thẳng thừng đáp, còn tôi trợn tròn mắt vì bất ngờ. Tôi những tưởng mục đích của người đàn ông này là tiền, cuốn sách chỉ là thứ yếu.

“Em đã hứa sẽ bán cho người ta rồi. Không có sách thì vô nghĩa. Nếu chị cho em cả sách và tiền thì em sẽ suy nghĩ lại.”

Không, quả nhiên người này chỉ biết có tiền. Rõ là kẻ vứt đi. Bà chị dâu bàng hoàng, có lẽ đây là lần đầu tiên bà nghe đến chuyện sách đã được hứa bán cho người khác.

“Nếu chị tìm em chỉ vì chuyện này, thì em không còn gì để nói nữa. Hay là chúng ta ra đâu đó uống trà? Bên kia ga có mấy quán cà phê cũng được lắm...”

“Không. Chị về đây...”

Người phụ nữ đáp gọn lỏn, cúi chào chúng tôi và quay bước đi.

“Cô ơi!” Shioriko lên tiếng, “Hôm qua đến nhà cô, cháu tìm thấy tấm ảnh cô chụp anh Sumio vào ngày 20 tháng Năm năm 1981. Lúc anh ấy đang vẽ tranh trong kho sách. Tấm ảnh đó mới được rửa gần đây phải không?”

Ngay cả tôi cũng bất ngờ với câu hỏi đường đột. Nói mới nhớ, cô gái này khá quan tâm đến thời điểm tấm ảnh được in ra.

“Ừ... đúng vậy. Không lâu trước khi qua đời, anh Katsumi bảo muốn xem ảnh cả nhà. Tôi mang mấy cuốn album cho anh ấy xem, lại phát hiện thêm mấy cuộn phim âm bản tôi từng chụp hồi còn độc thân mà quên chưa rửa phim...”

Với người đã khuất, những tấm ảnh ấy hẳn mang nhiều ý nghĩa. Tuy nhiên, tôi không hiểu Shioriko hỏi để làm gì.

“Cảm ơn cô. Cháu xin lỗi đã níu chân cô.”

Chuyện cần nói đã nói xong, Kadono Hisae rời khỏi tiệm với vẻ bối rối thấy rõ. Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?

“Chị ấy đã chụp tấm ảnh đó à, tôi không nhớ gì hết. Năm 1981 thì tôi mới sáu tuổi. Sao, hồi bé tôi thế nào?”

“Tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh.” Shioriko tiếp tục câu chuyện, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của Sumio. “Ban nãy anh nói, trước khi mất, anh cả anh đang đọc cuốn sách này. Có thật không?”

“Thật thật! Tôi nhớ đã kể với em là anh cả đột nhiên gọi điện cho tôi, đúng không? Anh ấy cứ con cà con kê chẳng chuyện nào ra chuyện nào, tôi đâm sốt ruột, đành hỏi ‘Gần đây anh đọc gì?’, thì anh cả bảo vừa lúc đang đọc lại cuốn này, và cũng vì thế muốn gọi điện cho tôi.”

Sumio vừa đáp vừa giơ cuốn Tự truyện 40 cho chúng tôi xem. Bìa sách là ảnh chụp chân dung tác giả. Terayama Shuji trong ảnh đã bước vào tuổi bốn mươi nên dáng vẻ thần thái đều khác hẳn hồi đôi mươi trong Ban cho ta tháng Năm.

“Xong tự dưng anh cả nói sẽ cho tôi quyển Ban cho ta tháng Năm.”

“Tôi hiểu.” Shioriko khẽ gật đầu như đã vỡ lẽ, và lạnh lùng đuổi, “Tôi hỏi xong rồi. Anh về đi.”

Sumio cũng không tỏ ra ngạc nhiên, “Ờ... Vậy, vụ Ban cho ta tháng Năm, nhờ em nhé.”

Anh ta vừa ưm ửm hát vừa vui vẻ rời khỏi tiệm. Thay vì hướng tới cổng soát vé ga Kita-Katamura, anh ta đi về phía ngược lại. Người này định đi đâu? Anh ta chưa từng nhắc nhỏm đến nơi ở của mình, tôi đoán gia đình anh ta cũng không biết.

“Có thể tin được người đó không?”

“Về nhân cách thì tôi không tin. Nhưng riêng chuyện lần này, tôi nghĩ có khả năng anh ta nói thật.”

“Tức là...”

“Kadono Katsumi quả có để lại cho Kadono Sumio cuốn Ban cho ta tháng Năm.”

Tôi chăm chú nhìn Shioriko, ánh mắt cô cực kì nghiêm túc. Cuối cùng tôi đã nhận ra, cô gái này chưa hề loại trừ khả năng Sumio nói thật. Cô im lặng đến giờ chỉ là để sắp xếp dòng tư duy. Có lẽ cái hẹn tối nay chính là về việc này.

“Nhưng, anh ta là người thế nào chứ? Bất hòa với gia đình, gây rắc rối cho anh chị suốt mấy chục năm. Người anh có thể đột ngột thay đổi suy nghĩ được không?”

“Có thể, do tác động của một chuyện mới xảy ra... Nhìn kho sách tôi đã thắc mắc mãi. Bộ sưu tập sắp xếp rất cẩn thận, riêng cuốn sách này và Ban cho ta tháng Năm ấn bản đầu tiên bị đặt sai chỗ.”

“Tức là sao?”

“Từ trước đến nay, người dọn dẹp và trông nom kho sách hẳn không còn ai ngoài chủ nhân. Chắc chắn chú ấy sẽ để những quyển đã đọc xong về đúng chỗ cũ. Có khả năng là sau khi chú hôn mê, một người nào đó trong gia đình, vốn không rành rẽ sách vở, đã đem trả hai cuốn về kho sách...”

Nói cách khác, đây là hai cuốn Kadono Katsumi đọc ngay trước khi mất. Đúng như Sumio vừa kể...

“Chi tiết này quan trọng lắm à?”

“Vâng.” Shioriko dứt khoát đáp. “Tôi nghĩ cuốn Tự truyện 40 chính là chìa khóa giải đáp bí ẩn.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.