Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết
Phần Kết

❊ ❊ ❊

Buổi chiều, lúc đóng cửa, tiệm sách cũ Biblia trở nên yên tĩnh.

Tôi mang tiền lẻ trong quầy đến máy đếm tiền xu, ngẩng mặt nhìn đồng hồ.

Shioriko không có trong tiệm. Cô đã ra ngoài gặp kiến trúc sư để bàn bạc về việc sửa nhà chính. Mà không chừng, chính là do cô không muốn chạm mặt tôi. Từ khi tỏ tình, đã ba ngày trôi qua mà tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời.

Shinokawa Ayaka chưa về vì đang sinh hoạt ở câu lạc bộ. Chỉ có mình tôi trong ngôi nhà này.

Đang nghĩ cũng sắp tới giờ về rồi thì ngoài tiệm vọng vào tiếng phanh xe đánh kít. Vài phút sau, ông Shida trong chiếc áo thun tay dài và gi lê giống hôm trước kéo cửa bước vào.

“Hoa anh đào ở chùa Engaku sắp tàn hết rồi... Chào, vẫn cái mặt u ám như mọi khi nhỉ!”

Ông vui vẻ nói rồi tiến lại gần quầy. Hôm nay ông không cầm gì trong tay cả. Vì ông đến đây để gặp tôi, nên cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

“Sáng nay về nhà thấy thư nhắn, tao sửng sốt quá chừng.”

“Cháu xin lỗi, làm ông phải cất công tới.”

Tối hôm qua tôi có ghé qua gầm cầu, nhưng ông Shida không có ở đó nên tôi đã để lại lời nhắn.

“Chuyện gì nào, chuyện gì mà chỉ muốn nói với tao thôi? Bàn chuyện gì?”

“Không phải là bàn ạ... Mà có thứ cháu muốn nhờ ông xem giúp một chút.”

Tôi lấy trong ngăn kéo ra tấm thiệp nhỏ màu trắng gập đôi. Đây là tấm thiệp hôm qua tôi mượn ông Inoue ở tiệm sách Hitori.

“Đây là cái gì vậy? Thiệp Giáng sinh à?”

“Giáng sinh năm ngoái, Shinokawa Chieko đã gửi cái này cho chủ tiệm sách Hitori.”

Tôi mở thiệp cho ông xem nội dung bên trong.

Gửi anh Taichiro Inoue,

Ở đó còn lạnh lắm nhỉ.

Khi nào gặp con gái tôi, anh đừng dọa nạt nó nữa nhé.

Cả cậu Gora Daisuke hiện đang làm tiệm cũng vậy, có vẻ là người đàng hoàng nên mong anh hòa thuận với cậu ấy.

Mà hình như cậu ấy không đọc được sách thì phải.

“Cái này không biết là sao nhỉ?”

“Từ năm ngoái, Ayaka đã liên tục gửi mail cho mẹ. Kể hết tình hình ở đây, như một dạng nhật kí vậy... Vì thế cháu đã nghĩ rằng mọi thông tin rò rỉ tới cô Chieko theo cách ấy. Nhưng giờ nghĩ kĩ thì thấy nội dung trong tấm thiệp rất lạ. Hôm nọ bọn cháu đã nói chuyện với ông trong bếp nhà chính, đúng không ạ? Và Ayaka không hề biết đến sự tồn tại của tiệm sách Hitori, nên không thể nào biết Shioriko và ông Inoue không ưa nhau được. Ít nhất thì Shinokawa Chieko cũng đã nhận tin tức từ một người khác.”

Ông Shida ngây ra nghe tôi nói, nhưng tôi vừa ngừng lời thì ông xen vào bằng vẻ mặt khổ sở, “Tao không hiểu lắm nhưng... Chuyện đó cũng liên quan đến tao sao?”

“Vâng.” Tôi gật đầu nói tiếp. “Chắc chắn là dạo gần đây cô Chieko cũng mới liên lạc với người đó. Bữa trước, bọn cháu nhận lời ủy thác của một người sống ở Yukinoshita...”

“A, con bé em ở tiệm này đã nói chuyện đó.”

“Về sau cô Chieko cũng xuất hiện ở nhà ấy. Nhưng mà vào thời điểm chúng ta nói chuyện, hầu như không ai biết đến lời ủy thác. Những người ủy thác thì cũng có ẩn tình nên chỉ muốn giải quyết trong phạm vi liên quan thôi. Cháu đã băn khoăn suốt, không biết nó lộ ra từ người nào...”

“Tóm lại là ai? Tao ghét chuyện dài dòng chậm chạp lắm đấy.”

“Là ông Shida!” Tôi trả lời. “Ông là nguồn tin thực sự của Shinokawa Chieko, đúng không? Vì hay ra vào tiệm sách Hitori, ông sẽ biết mối quan hệ giữa Shioriko và Inoue. Và bấy nay ông vẫn giữ liên lạc với cô Chieko, có lẽ là từ rất lâu trước khi cháu làm ở tiệm này.”

“Ê!” Ông Shida trợn tròn thêm đôi mắt đang mở to. “Chú mày biết tao sống ở đâu mà. Ở gầm cầu đó. Đâu có điện thoại cầm tay. Làm sao liên lạc được với người không ở Nhật Bản chứ!”

“Ông chat hoặc gửi mail ở quán cà phê internet. Chẳng phải chính ông cũng nói hay dùng nó thay vì nhà tắm công cộng sao? Hôm trước ông nói phải tắm nên về gấp, là để liên lạc với cô Chieko, đúng chứ?”

Bầu không khí im lặng bao trùm. Tôi chuẩn bị tinh thần chờ phản biện của đối phương.

Ông Shida nhìn chằm chằm vào một điểm, suy nghĩ rất lung. Chẳng bao lâu sau, ông lúng túng xoa cái đầu cạo trọc bóng loáng. Mặc dù tự mình điều tra, nhưng tôi cũng bán tín bán nghi. Ai mà ngờ được ông ấy và Shinokawa Chieko lại lén lút liên lạc với nhau.

“Khi xưa, tao cũng hay mua sách ở tiệm này. Mua theo danh mục, đặt hàng qua thư.”

“Hả!”

Tôi lên tiếng. Vì sedori phải nắm vững thông tin hết mức có thể, nên việc ông Shida là khách hàng thường xuyên của tiệm sách cũ cũng không có gì lạ. Tôi chưa từng nghĩ ông ấy đã lợi dụng tiệm này. Nếu là khách hàng mua sách qua thư thì thuộc phần quản lý của Shinokawa Chieko.

“Vì thế mà ông thân với cô Chieko... ủa? Nhưng trong danh bạ khách hàng, cái tên Shida...”

“Thôi, đừng đi sâu vào chi tiết nhân thân. Vì không những ẩn giấu nhiều sự tình, tiệm này sẽ còn trở nên phức tạp đủ mọi kiểu nữa đấy.”

Ông Shida khoe hàm răng trắng một cách đầy ngụ ý. Ra vậy, tôi nghĩ. Cái tên Shida không phải là tên thật.

“Nhưng tại sao ông lại nghe lời một người như thế?”

Shida đột ngột cau mày thành hình chữ bát, “Tao hiểu tâm trạng chú mày, nhưng đối với tao đó không phải ‘một người như thế’, mà là ân nhân.”

“Ân nhân?”

“Vì Chieko không còn ở đây nên tao cũng không mua sách cũ của tiệm này nữa. Tao gặp lại cô khoảng ba năm về trước. Có thể tao đã từng kể loáng thoáng rồi. Cả công việc và gia đình đều đã xảy ra đủ thứ chuyện... Nếu biết rõ sự tình, chắc trong mắt mấy đứa tao cũng sẽ thành một ‘một người như thế’ đấy. Tóm lại là, tao trở nên chán đời và buông bỏ toàn bộ đi sang Đài Loan.”

“Đài Loan?”

“Có liên quan đến người quen cũ. Giải thích sơ thôi, nhưng kết cục là vì kẻ đó mà tao bị cuốn vào rắc rối. Tao cần một ít tiền, nhưng bấy giờ không thể trả được. Vào lúc tiến thoái lưỡng nan, tao bất ngờ gặp Chieko... Cô đã nghe tao nói chuyện rất lâu. Và không nói một lời, cô đưa cho tao số tiền cần thiết, vé máy bay lượt về và một quyển sách quý mà cô giữ gìn từ lâu.”

“Sách ạ?”

“Chú mày cũng biết mà. Cuốn Người đi mót lúa - Thánh Andersen, của Koyama Kiyoshi.”

Tôi không nói được gì. Đó là quyển sách mà ông Shida rất quý. Nó vốn là sách của Shinokawa Chieko à? Chúng tôi đã lùng tìm quyển sách mà không biết nó vốn là sách của người phụ nữ ấy.

“Thế khi quyển sách bị lấy cắp... Lý do ông kể chuyện đó với tiệm này là để bắt bọn cháu tìm phải không? Vụ việc cũng được sắp đặt...”

“Lấy đâu ra! Chỉ là ngẫu nhiên thôi.” Shida phẩy tay thật mạnh trước mặt mình. “Vốn dĩ tao không biết rõ Shinokawa Chieko đã làm những gì ở tiệm này... Dĩ nhiên kể cả chuyện con bé chủ tiệm có ‘tài năng’ giải quyết rắc rối nữa. Người khuyên tao nhờ Biblia trợ giúp tìm sách chính là Chieko đấy. Tao rất biết ơn mấy đứa vì đã mang sách về cho tao, nhưng dư vị không dễ chịu lắm. Bởi thế tao đã có lời khuyên chú mày. Tao nghĩ rằng tài năng đặc biệt quá rồi cuối cùng cũng bỏ nhà ra đi như Shinokawa Chieko thôi.”

Vậy ra, ông Shida khuyên tôi là do đã có tấm gương tày liếp của Chieko, mà tôi lúc đó chưa thể hiểu được.

“Không thể nói Chieko tốt hoàn toàn... Nhưng tao nghĩ cô cũng không phải là người xấu. Tao không biết mấy đứa sẽ tiếp nhận sự thật thế nào, nhưng việc cô nhờ tao cũng là bình thường mà. Cô muốn tao khi có thời gian rảnh thì qua xem tình hình nhà Shinokawa và báo cho cô biết thôi. Thỉnh thoảng Chieko cũng liên lạc với chồng, nhưng nghe nói anh chồng đã giấu biến bệnh tật của mình. Chieko cũng lo lắng những mặt khác của gia đình nữa nên muốn có thông tin. Tao nghĩ mong muốn đó không phải là quá đáng, nên đã nhận lời.”

Một khía cạnh tôi chưa từng biết về Shinokawa Chieko giờ đã hé lộ. Thì ra bà vẫn liên lạc với chồng mình. Thì ra bà vẫn chưa ly hôn, nên đến bây giờ vẫn giữ họ Shinokawa.

“Nhưng, chẳng phải cô Chieko đã ngó lơ tin nhắn của Ayaka sao? Nếu thực tâm lo lắng thì ít ra cũng phải trả lời...”

“Chú mày động não thêm một chút đi.” Shida nói với vẻ mặt ngán ngẩm. “Chieko bỏ nhà ra đi đã được mười năm rồi. Cô con gái bắt đầu gửi mail lâu lắm cũng từ năm ngoái năm kia thôi. Sau một khoảng thời gian dài biền biệt như thế, rất có thể Chieko quên kiểm tra mail ở địa chỉ đó.”

“À.” Nghe giải thích thì cũng hợp lý đấy. “Nghĩa là không đọc phải không?”

“Ban đầu đây là địa chỉ mail lập ra để nhận thư của con gái. Vì không dùng cho công việc nên hẳn rằng Chieko không kiểm tra thường xuyên. Vào trước ngày về nhà này, có lẽ cô ấy đã vội vàng đọc hết những mail tồn trong máy chủ.”

“Mẹ đọc hết đấy... Nhưng vì một số nguyên nhân nên không thể viết mail trả lời.” Khi được hỏi là có thường đọc mail không thì Shinokawa Chieko đã không trả lời thẳng. “Một số nguyên nhân” chỉ đơn giản là việc không biết có mail gửi tới.

“Thì cứ nói thật ra chứ?”

“Có lẽ Chieko nghĩ biện minh này nọ lại giống lý do lý trấu. Bản thân cô cũng hiểu được tính nghiêm trọng của việc bỏ nhà ra đi suốt mười năm trời chứ. Cô cũng nghĩ cho gia đình theo cách riêng của mình đấy.”

Hình ảnh Shinokawa Chieko lúc rủ rê Shioriko đi theo hiện lên trong đầu tôi. Cả ánh mắt lạnh lùng như dao bà ném vào tôi nữa. Có thể bà nghĩ cho gia đình thật, nhưng cách nghĩ khá khác biệt với người bình thường, bắt nguồn từ một cảm xúc quá mạnh mẽ, quá dữ dội.

“Rốt cuộc là tại sao bà ấy lại rời khỏi đây? Nếu như lo lắng cho gia đình thì...”

Khi tôi hỏi, ông Shida nhìn lảng đi chỗ khác như để lẩn tránh câu trả lời.

“Ông biết không ạ?”

“Tao không biết rõ ràng... Nhưng đừng có nói với ai đấy. Tạm thời tao bị bắt phải giữ bí mật.”

Tôi im lặng gật đầu.

“Nguyên nhân là sách đấy.”

“Sách ạ?”

Tôi buột miệng hỏi lại. Ông Shida “ừ” một tiếng.

“Cô nói đi để theo đuổi sách. Một quyển sách cũ quý giá mà khi lòng và đời còn bình yên thì còn chưa có được. Nghe nói đến giờ cô vẫn đang tìm kiếm nó.”

Tiếng chuông báo ở gác chắn tàu vang lên, chúng tôi ngừng nói chuyện.

Một lát sau, tàu điện từ từ trườn vào sân ga lồng ánh vàng cam của vầng mặt trời sắp tắt.

Bên ngoài tiệm, không gian cứ tối dần.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.