Chúng tôi đến nhà Makabe lúc đã nhập nhoạng, kiên nhẫn đợi một hồi lâu, cô chị mới đi học về.
Khác với lần trước, cô dẫn chúng tôi vào phòng khách. Makabe Shinya từ tầng hai đi xuống, mặt mũi khó đăm đăm. Nhưng cậu ta vẫn ngồi vào sofa.
Khi Shioriko đặt lên bàn tập 4 Bác sĩ quái dị vừa lấy về từ nhà Aikawa, mặt Shinya nhăn lại, cậu ta tặc lưỡi.
“Tôi vứt đi rồi mà.”
“Bà ngoại nhặt lại. Em đừng bao giờ hành động như thế nữa. Tập 4 bản đầu tiên này rất quan trọng, không chỉ với cha em mà với cả mẹ em đấy.”
“Quan trọng chỗ nào? Nó chỉ là quyển manga cũ nát ông già tự dưng chạy đi mua về thôi.”
“Không đâu. Đây chính là quyển truyện kỉ niệm mà ba mươi năm trước cha mẹ em đã cùng nhau đọc khi mới mười mấy tuổi. Cha mẹ em, sau khi xác nhận nội dung chương ‘Người thực vật’ trong ấn bản đầu tiên này, đã mua tặng nhau tập 4 bản cũ.”
Cô lấy từ trong túi một tờ bưu thiếp rồi đặt xuống bên cạnh quyển truyện tranh, là bưu thiếp cô mượn của bà Namie trước khi rời khỏi nhà Aikawa.
“Đây là tấm bưu thiếp cha em gửi cho mẹ em lúc đó. Em hãy xem cái này đi.”
Khi Shioriko giơ mặt sau tấm bưu thiếp có hình phác thảo lợn Hyotan Tsugi, hai chị em Makabe cùng nhoài người tới trước.
“Cha viết tấm bưu thiếp như thế này ư... em không hề biết.”
Nanako tròn mắt, nhưng cậu em trai ngay lập tức tỏ vẻ không quan tâm, ngả mạnh người ra lưng ghế.
“Cái này thì nói được điều gì? Tập 4 đề cập trong tấm thiệp này với tập 4 ông già mua năm năm trước là hai quyển khác nhau.”
“Không hề. Chính xác là một quyển.” Shioriko khẳng định không chút do dự.
“Lấy đâu ra! Đã ba mươi năm rồi đấy! Chắc hồi đó gặp trục trặc gì, không mua được tập 4, nên sau này phải mua của phiên bản khác... Còn cách giải thích nào nữa đây? Chị tối dạ thật!”
Trừ câu chê Shioriko tối dạ, còn thì tôi cũng có chung ý kiến. Ba mươi năm trước và năm năm trước không thể nào có chuyện một quyển truyện tranh vẫn còn nguyên tại tiệm sách. Nếu nó là một ấn bản quý hiếm được bán với giá cao thì khác. Nhưng quyển Bác sĩ quái dị này nhìn thế nào cũng không phải loại sách đó, thậm chí tình trạng của nó còn tệ đến mức cần được cắt hộ khẩu sang thùng rác ngay lập tức.
“Không phải. Hồi ấy họ không mua được truyện vì một lý do khác. Tiệm đó vốn không bán tập 4 này.” Shinya chẳng nói chẳng rằng, Shioriko tiếp tục. “Em hãy đọc kĩ lời nhắn trên bưu thiếp đi, ‘mình đã tìm được tập 4 có chương ‘N’ ở một tiệm sách tại Isogo’. Không một chỗ nào nói rằng tiệm sách ở đây là tiệm sách cũ.”
“Hả? Nhãn giá có ghi tên tiệm sách mà bà chị! Tôi còn chính mắt nhìn thấy cái tiệm ở Isogo nữa. Người ta trương biển hiệu rõ ràng, bày toàn truyện tranh cũ, không phải tiệm sách cũ thì là tiệm gì?”
Shioriko bình tĩnh giơ ba ngón tay về phía cậu thiếu niên, “Quyển truyện hơn hai mươi năm trước vẫn còn nguyên chỗ cũ. Bảng hiệu ghi tên tiệm sách nhưng lại không thể bán sách. Sách bày trong tiệm nhàu nát đến mức bất thường...” Mỗi lời giải thích, cô lại gập một ngón tay, cuối cùng đưa ra kết luận, “Rất đơn giản. Là tiệm cho thuê sách.”
Đến đây, chắc chắn ai nấy đều bất ngờ. Tôi từng nghe đến tiệm sách cho thuê, nhưng chưa gặp trong thực tế bao giờ. Nghề cho thuê sách thì lại tồn tại từ rất lâu rồi.
“Đúng như tên gọi, đó là cửa hàng cho thuê sách. Nghề này khởi sinh từ thời Edo, đến những năm 1950 thì bùng phát về số lượng. Mặt hàng chủ yếu là truyện tranh, tạp chí, tiểu thuyết ba xu, thời đó còn có nhà xuất bản chuyên xuất bản sách cho thuê. Sau này, do thời đại biến động, số lượng tiệm sách cho thuê mỗi ngày một giảm, đến nay hầu như không còn tiệm cho thuê nào do tư nhân điều hành nữa. Tiệm Uzura duy trì được khá lâu, vì dù sao nó cũng hoạt động đến tận năm năm trước.”
Cô cầm quyển Bác sĩ quái dị tập 4 lên, mở ra.
“Các tiệm cho thuê hay bọc sách bằng bao nhựa dày, dùng chỉ kiền gáy cho chắc, vì đây là sách qua tay nhiều người.”
“Nhưng trên sách có ghi giá mà.”
Tôi buột miệng chen ngang. Đúng lúc Shioriko mở đến trang xi nhê. Ở đây dán nhãn giá kì lạ in số 60 yên.
“Đây là giá cho thuê. Tôi đoán chính là giá đang áp dụng lúc tiệm Uzura đóng cửa, 60 yên một ngày... Có vết xóa giá tiền trên sách là vì chủ tiệm từ từ nâng giá cho thuê phù hợp với thị trường.”
“Vậy còn những hình vuông gạch chéo bên dưới giá tiền thì sao, rất nhiều luôn.”
“Có lẽ đây là số lần cho thuê. Chủ tiệm đánh dấu, mỗi lần một gạch, thì sẽ biết các quyển truyện được yêu thích đến mức nào, đúng không?”
Tức là mỗi khi cho khách thuê, chủ tiệm sẽ gạch một đường vào nhãn giá, cứ năm lần là được một hình vuông gạch chéo. Tập 4 Bác sĩ quái dị này từng qua tay rất nhiều người đọc. Trong số đó có cả vợ chồng Makabe thời niên thiếu.
“Có nhiều tiệm vừa cho thuê vừa bán cả sách cũ, nhưng xem ra tiệm Uzura chi cho thuê thôi. Ước gì tôi kịp ghé qua một lần trước khi họ phá sản. Tour sách cũ của tôi thế là chưa trọn vẹn rồi.”
Cô vừa nói vừa cắn môi đầy tiếc nuối. Quả không hổ là người đã chinh phục hết các tiệm sách cũ trong tỉnh.
“Có thật Uzura là tiệm cho thuê không? Nếu vậy tại sao đúng lúc đó họ lại bán sách? Lạ nhề!”
Shinya hất cằm về phía tập 4. Câu hỏi cũng hợp lý.
“Khi đóng cửa, tiệm cho thuê sẽ bán thanh lý tất cả sách tồn kho. Em và cha đi qua mà đúng không? Đó là cha em, trông thấy quyển truyện đầy kỉ niệm mình và vợ cùng thuê đọc hồi bé nay được bán đổ bán tháo, chú ấy nảy ra ý định muốn mua cũng không có gì là lạ. Phải chăng chú ôm ấp một tia hi vọng mong manh, rằng chỉ căn mang quyển truyện này đặt cạnh giường mẹ em, sẽ gọi được ý thức cô trở về.”
Nếu không phải như vậy, người đàn ông ấy cũng không cần mất công mua quyển truyện nát bươm mốc đen này làm gì. Không phải ông đặt sở thích của mình lên trên giờ phút nguy kịch của vợ. Mà nói cho đúng, đây chính là hành động vì người vợ.
Cậu thiếu niên ngồi thừ trên ghế, dường như vẫn chưa điều chỉnh được tâm trạng.
“Em đã đọc chương ‘Người thực vật’ trong tập 4 này chưa?”
Shioriko hỏi, nhưng Shinya chỉ ngước mắt lên mà không đáp. Xem chừng cậu ta chưa đọc. Ngay cả tôi, người mấy ngày nay theo dấu quyển truyện cũng chưa có cơ hội đọc.
“Chương này kể về một người mẹ bị mất ý thức do tai nạn trên biển, và con trai của bà. Suốt một tháng trời, người ta không nhìn thấy phản ứng sóng não nào, các chẩn đoán kết luận là không có khả năng hồi phục.”
Sắc mặt cậu thiếu niên thay đổi, có lẽ cậu đang liên tưởng đến mẹ mình. Chắc hẳn cha cậu cũng đã liên tưởng như vậy.
“Tuy nhiên, bác sĩ Jack phản bác chẩn đoán đó, và tiến hành một cuộc phẫu thuật đặc biệt kết nối não mẹ và con trai bằng điện cực. Nếu não người mẹ vẫn còn sống dù chỉ một chút, cũng sẽ cho thấy ít nhiều phản ứng, và phản ứng đó có thể truyền sang não con trai bà... Bác sĩ Jack đặt hi vọng vào thử nghiệm này.”
“Hư cấu,” Shinya yếu ớt lẩm bẩm. “Người chết não không thể tỉnh lại được.”
“Đúng. Chỉ là hư cấu.” Shioriko thừa nhận ngay, khiến cậu thiếu niên bất ngờ. “Nếu não hoàn toàn ngừng hoạt động, con người không thể sống lại được. Đúng như em nói, tất cả chỉ là hư cấu... Nhưng, em không muốn biết kết thúc của chương truyện này à?”
Makabe Shinya lơ láo nhìn quanh, thảng hoặc liếc nhìn tập 4 trên tay Shioriko. Cuối cùng, cậu ta bất động như bị dính chặt vào ghế.
“Chính vì nó hư cấu, nên có chỗ để người ta gửi gắm hi vọng. Nếu trên đời chỉ toàn hiện thực, nếu không tồn tại cái gọi là ‘truyện’, cuộc sống của chúng ta sẽ nghèo nàn lắm... Để hiện thực được phong phú hơn, chúng ta đọc truyện. Chắc chắn, cha của em cũng vậy.”
Cô chìa ra quyển Bác sĩ quái dị. Sau một chút do dự, Makabe Shinya cũng đưa tay nhận lấy.
“Khi nào cha em về, hãy trò chuyện với ông. Tâm sự về mẹ em, về bản thân em, và cả cuốn manga này nữa...”
“Ông ấy không thèm nghe tôi nói đâu.”
“Tôi nghĩ điều đó phụ thuộc vào em. Em đã bao giờ kiên nhẫn nói đến lúc diễn đạt được rõ ràng các suy nghĩ của bản thân chưa?”
Bàn tay đang lật giở tập 4 dừng lại.
“Dù cha em có nghiêm khắc đến thế nào, tôi tin chắc ông vẫn hiểu được tầm quan trọng của việc trao đổi suy nghĩ. Bởi ông là người trân trọng câu chuyện được thể hiện trong cuốn manga đó. Chỉ cần em nói chuyện một cách rõ ràng, mọi việc sẽ tốt đẹp.”
Mặc dù chỉ là một cử động rất nhỏ, nhưng cậu thiếu niên đã gật đầu.
Chúng tôi rời khỏi nhà Makabe lúc trời tối mịt. Tôi chậm bước cho vừa với những bước đi bằng nạng của Shioriko, thong thả tiến về phía ga Yokodai.
Mới đi được một quãng, chúng tôi bắt gặp một người đàn ông cao lớn kéo va li đi ngược lại. Dù trán đã hơi hói, nhưng vẻ nóng nảy trên nét mặt kia thì rất giống Makabe Shinya.
Tôi không dùng bước, nhưng khi ngoái đầu nhìn theo, tôi thấy ông đang mở đúng cánh cửa chúng tôi bước ra khi nãy. Hóa ra hôm nay là ngày người cha đi công tác về.
“Rốt cuộc chúng ta cũng không được một lần trò chuyện với người cha nhỉ?”
Vậy mà chúng tôi lại biết rất nhiều về ông, từ sở thích đọc manga đến lần đầu quen biết người vợ, rồi cả tài lẻ vẽ phác họa nữa. Một cảm giác thật kì lạ.
Tất cả đều nhờ những cuốn sách và tài năng giải mã của Shioriko.
“Cô có nghĩ hai cha con họ sẽ làm lành không?”
“Họ sẽ ổn thôi.”
Giọng cô vui vẻ, thật ra tôi cũng nghĩ như vậy. Cả gia đình họ sẽ cùng giải quyết rắc rối ở trường học của cậu con trai.
“Shioriko giỏi thật đấy.”
“Giỏi gì cơ?”
“Thì, cô giúp người ta tìm lại đủ cả ba tập 4 Bác sĩ quái dị,cũng làm sáng tỏ vì sao có đến năm tập 4... Nếu là tôi, chắc chắn không thể, dù có chính thức theo nghề bán sách cũ đi nữa, tôi cũng không thể.”
Tôi vốn chỉ định nói đùa, nhưng Shioriko không đáp lại. Một cơn gió mạnh thổi đến, làm mái tóc đen dài của cô quẫy động như sống dậy. Cô dừng chân, tháo kính để gỡ tóc mắc vào gọng.
Đôi mắt to mất tiêu cự đâm đăm nhìn tôi.
“Cô sao thế?”
“Nếu không có anh Daisuke, tôi sẽ không làm những việc này.”
“Sao?”
“Nếu chỉ có một thân một mình, tôi sẽ không nhận các ủy thác như thế.”
Shioriko nói nhanh, chừng như hơi giận dỗi, rồi lập tức đeo kính lại. Vành mắt cô ửng đỏ. Chúng tôi lại đi tiếp, tôi nhận ra đó là câu trả lời cho câu hỏi hôm trước. Tôi đã hỏi, nếu không có tôi bên cạnh, cô có nhận loại ủy thác này không. Tại sao ở đây, và lúc này cô mới cho tôi câu trả lời? Cô luôn luôn như vậy, thật không biết chọn thời điểm.
Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rõ được một điều.
Cô gái này không bao giờ lảng tránh, dù mất thời gian, cô cũng sẽ đưa đáp án rõ ràng cho những gì được hỏi. Vì thế, tôi không phải sợ lời tỏ tình của mình rơi như đá ném ao bèo.
Đã qua giữa tháng Năm.
Còn hai tuần nữa là đến thời hạn cho câu trả lời.