Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giao Đoạn 2
Giao Đoạn 2

❊ ❊ ❊

Giao đoạn 2: Khăn tay đen*

của Onuma Tan

(Sogen Suiri Bunko phát hành)

Chú Thích: Tên tạm dịch từ Kuroi Handkerchief.

Đi làm về, tôi xuống ga Yokohama, vào quán cà phê nằm ngay cửa ra phía Tây nhà ga. Quán này giảm giá cho khách nếu mang cốc theo, nên dù không rẻ lắm nhưng dạo gần đây tôi luôn ghé vào. Tôi tìm một chỗ tiện nhìn cửa chính, mở điện thoại ra xem giờ. Còn khá sớm so với giờ hẹn, không còn cách nào khác, tôi lấy trong túi xách một cuốn sách khổ bunko để lên bàn.

Một cô gái bằng tuổi tôi (hoặc trẻ hơn một hai tuổi), tóc cũng ngắn như tôi ngồi ở bàn phía trước cách tôi một lối đi. Cô mặc bộ đồ công sở giống tôi, đang uống cà phê bằng cốc của mình.

Nếu bỏ qua chi tiết cuốn bunko, hình ảnh này chẳng khác nào hình phản chiếu của tôi trong gương. Có lẽ cô ấy cũng làm công việc kinh doanh như tôi, đang ngồi nghỉ sau giờ làm việc.

Sắc mặt cô khá mệt mỏi, chắc không sao chứ? Tôi lén quan sát cô. Một người đàn ông cao lớn cầm khay bánh donut và cà phê xuất hiện, cảm giác gần gũi trong tôi lập tức biến mất. Thì ra là cặp đôi đi với nhau, rồi nàng ngồi giữ chỗ trước. Cô gái đang đón tờ giấy ăn người đàn ông đưa cho, rồi cảm ơn với đôi mắt lấp lánh. Có gì mà vui đến thế? Chỉ là một tờ giấy có màu sắc khác lạ thôi mà?

Tôi cầm cuốn bunko che đi nụ cười cám cảnh, bắt đầu đọc tiếp. Đây là cuốn tiểu thuyết giải quyết lần lượt những mắc mứu vụn vặt xung quanh cuộc sống của nhân vật chính, một cô giáo trẻ đeo kính Lloyd* (mà nó là cái gì nhỉ?) rất khó coi. Truyện khá hay, nhưng tôi không hiểu suy nghĩ của nhân vật chính cho lắm. Truyện do một người quen tặng.

Chú Thích: Kính gọng đen, đặt theo tên diễn viên phim câm Harold Lloyd.

Khăn tay đen của Onuma Tan.”

Một giọng nói vang lên phía trên đầu. Tôi liếc mắt nhìn, một cô gái tóc dài đang đứng chống nạng bên hông phải. Hôm nay cô mặc sơ mi trắng và chân váy tầng kẻ sọc, khoác áo khoác mỏng màu xanh lá. Bỏ qua cái túi vải màu chàm đã bạc phếch lại hơi bẩn thì tạo hình tương đối ổn, thậm chí còn trang điểm. Cái người này chỉ cần hơi chăm chút thôi, rõ ràng sẽ thành người đẹp.

“Bình thường người ta chào nhau là ‘chào cậu’. Sao cậu lại chào bằng cách xướng tên sách với tác giả lên vậy hả?”

“Tớ thích quyển này, mà Ryu cũng đang đọc say sưa đó thôi... A, chào cậu.”

“Chào cậu, Shioriko.” Tôi gập cuốn Khăn tay đen lại. “Cậu đến cũng sớm nhỉ!”

“Ừ, tớ đến rất sớm nên ghé qua tiệm sách mua mấy quyển bunko, định vào đây đọc.”

Shioriko cũng giống tôi, có điều số lượng sách hai chúng tôi mang theo hoàn toàn khác nhau. Trong chiếc túi vải căng phồng của cô là những quyển bunko với bìa bọc đầy màu sắc. Chắc cô đã ghé vào tiệm sách dưới khu phố ngầm Diamond.

Chính Shioriko là người hẹn tôi đi uống nước ngày hôm nay. Chúng tôi quen nhau đã lâu, nên tôi biết cô có chuyện quan trọng. Tôi cũng vậy.

“Ryu, cậu vẫn liên lạc với mẹ tớ đúng không?”

Từ xưa, Shioriko đã có thói quen đột ngột vào đề như vậy.

“Tớ đã nghĩ đúng là chuyện này.” Tôi cười đau khổ. “Sao cậu biết?”

“Vì đột nhiên cậu đến Biblia, rồi còn nhờ tìm sách.

Từ trước đến giờ, hễ có mặt anh Daisuke là cậu đều không lộ diện.”

“Thì tại... tớ không muốn chứng kiến cảnh hai người luống ca luống cuống, tình trong như đã mặt ngoài còn e.”

Trước Giáng sinh năm ngoái, tôi chia tay bạn trai sau năm năm yêu nhau. Lý do là gì thì tôi không muốn nhớ lại nữa.

Đến dịp nghỉ Tết, khi rủ nhau đi uống rượu, tôi nhận ra cách Shioriko gọi anh chàng làm thêm ở tiệm đã thay đổi từ “Gora” thành “Daisuke”. Hương tình yêu mới chớm ấy khiến tôi chán ghét. Tất nhiên tôi không phải loại con gái xấu xa đến mức nguyền rủa hạnh phúc của bạn thân, nhưng tôi không có lòng dạ nào mà đi chung vui với họ.

“Một thời gian sau trận động đất, cô Chieko đến gặp tớ. Cô lo cho hai chị em cậu và Biblia nên nhờ tớ sang xem tình hình. Tớ từ chối, bảo rằng đã lâu rồi không qua, cũng chẳng kiếm ra cớ gì để qua. Cô bèn gợi ý là nếu nhờ tư vấn về sách thì sẽ không sao... Cô nói dạo gần đây cậu hay nhận các ủy thác như vậy.”

Tôi không tiết lộ cho Shioriko biết, tôi vẫn thường gặp cô Chieko ở quán cà phê này, có khi còn từng ngồi đúng ở cái bàn này. Cô khoái chí kể rằng, bây giờ Shioriko không chỉ tò mò về nội dung sách, mà còn tò mò về chuyện đời tư cũng như các bí mật được che giấu của người chủ cuốn sách đó.

“Nhưng nếu không có cái cậu làm thêm kia bên cạnh, con bé sẽ không động tay động chân gì hết.”

Bấy giờ tôi cảm thấy hơi lạ. Vì khi nhắc đến “cái cậu làm thêm kia”, mắt cô Chieko đanh lại. Cuối cùng tôi đã chuyển lời uỷ thác của Nanako đến Biblia.

“Sau cái hôm tớ sang nhờ vả chỗ cậu, cô Chieko thường xuyên gửi mail hỏi tớ tình hình. Bấy giờ tớ mới nhận ra mình bị dắt mũi. Không phải cô Chieko lo cho hai chị em cậu hay cửa tiệm, mà cô ấy muốn bắt cậu đi tìm lời giải, muốn thử khả năng suy luận của cậu.”

Shioriko im lặng lắng nghe tôi nói, xem chừng cũng tự đoán được tất cả rồi. Dáng vẻ này giống hệt cô Chieko, người tôi vốn không thích từ xưa. Tâm hồn trẻ thơ hồi ấy đã cảm nhận được rằng cô Chieko luôn giấu đi ý định thực sự và nói ra miệng một điều khác.

“Về sau, vì không thích nên tớ không liên lạc với mẹ cậu nữa. Hôm nay tớ cũng định sẽ thú thật hết mọi chuyện cho cậu biết. Lén lút hành động sau lưng cậu như vậy, thật xin lỗi.”

“Không sao... Ryu không làm gì cả mà.”

Shioriko lắc đầu, không hiểu sao giọng khô khốc. Dưới ánh đèn trần, mắt kính sáng lên một cách kì lạ.

“Nhưng, cậu giúp tớ liên lạc với mẹ được không? Tớ muốn gặp mẹ.”

“Tại sao?”

Tôi vô thức cao giọng. Suốt mười năm nay, Shioriko chưa một lần nói muốn gặp mẹ, thậm chí còn tránh nhắc đến mẹ.

“Tớ không thể nói rõ được, nhưng trước khi trả lời anh Daisuke, tớ có chuyện muốn biết. Nếu không gặp mẹ thì...”

“Đến lúc này cậu còn định hỏi mẹ cái gì? Mà từ từ đã, cậu vẫn chưa trả lời cậu ta à, tớ cũng thắc mắc chuyện này suốt.”

Tôi nắm lấy mép bàn bằng hai tay, ngả người tới trước. Shioriko uống một ngụm cà phê rồi đặt cốc xuống.

“Cậu thích Gora đúng không. Ít nhất thì cậu cũng tự cảm nhận được rồi chứ?”

Bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, cái người này luôn miệng kể về cậu trông tiệm. Theo lời cô em gái Ayaka, chính Shioriko là người đề nghị Gora làm việc cho mình, một lần cậu ta nghỉ việc, Shioriko còn chủ động đi gặp.

Tôi đã hỏi không biết bao nhiêu lần, xem Shioriko nghĩ sao, cô cũng chỉ nghiêng đầu với khuôn mặt bối rối. Hai người họ đã từng hẹn hò (từ dùng của Shioriko), nên tôi nghĩ đúng là họ đã thành đôi. Giờ mới sực nhớ mình chưa từng nghe chính miệng cô ấy xác nhận.

Hai má Shioriko ửng đỏ, mắt nhìn vào cốc cà phê trên tay. Dáng vẻ thật khó hiểu, không rõ là gật đầu hay chỉ đơn giản là cúi đầu xuống.

“Tớ đang vướng mắc một chuyện, nếu chưa giải đáp thì không thể trả lời anh ấy được, dù tớ đã quyết định sẽ trả lời như thế nào rồi.”

“Là sao?”

Đột nhiên Shioriko bất động. Đã chơi với nhau nhiều năm, tôi biết phản ứng này không phải là lảng tránh câu hỏi, mà chỉ là chưa thể diễn đạt thành lời. Khi chưa thể diễn đạt thành lời, cô ấy sẽ dứt khoát không nói.

Tôi đưa tay chống cằm, chăm chú nhìn cô bạn thân bên kia bàn. Shioriko thông minh nhưng thiếu linh hoạt, hướng nội nhưng cứng đầu và vụng về. Đôi khi cứ giấu giấu giếm giếm. Thế nhưng, hễ lo phiền, cô ấy lại rất nghiêm túc, không hề lảng tránh hay nói linh ta linh tinh.

Tôi thở dài bất lực, chỉ còn cách tiết lộ, “Mẹ cậu biết cậu đang tìm cách liên lạc với bà.”

Lần cuối cùng gặp cô Chieko ở đây, cô đã nói vậy. Cô không hề xin lỗi một câu vì đã lợi dụng tôi, chỉ đưa tôi quyển Khăn tay đen. Rõ ràng món quà này còn có ý khác, tôi rất khó chịu, tuy nhiên, cuốn truyện hay không ngờ nên tôi không thể vứt đi.

“Có điều, cô Chieko không muốn để cậu dễ dàng gặp được đâu. Cô ấy nhờ tớ nhắn lại, nếu cậu muốn gặp, thì hãy giải đáp câu đố về sách mà cô đã chuẩn bị.”

Hôm đó nghe đến đây, tôi thực sự ngạc nhiên, ở đâu ra bà mẹ gây khó dễ khi con gái muốn gặp mình chớ? Chắc Shioriko chẳng đồng ý đâu. Quan trọng hơn là, bấy giờ tôi vẫn tưởng Shioriko không muốn gặp mẹ.

Nhìn tình hình lúc này, xem chừng tôi đã hiểu lầm. Hai mắt Shioriko đang sáng lấp lánh vì hưng phấn. Mỗi khi thích thú cái gì đó, mất cô ấy lại ánh sắc xanh lam.

“Cậu gửi mail cho mẹ tớ đi, cho mẹ biết câu đố gì tớ cũng chấp nhận.”

Tôi bắt đầu hơi sợ. Lúc nói chuyện này, ánh mắt người phụ nữ ấy cũng y như vậy. Ánh mắt phớt lờ tất cả những thứ khác, ánh mắt mà từ trước đến giờ tôi vẫn không tài nào thích nổi.

Tôi thấy hối hận vì đã mang lời nhờ vả của Makabe Nanako đến Biblia cho cô bạn.

Nếu Shioriko coi việc giải mã mối phiền não về sách là một hoạt động chung với Gora thì không sao. Tuy nhiên, sách giống như phần nối dài của tâm trí và kí ức chủ nhân. Tôi chỉ sợ Shioriko mà nhòm ngó quá nhiều vào suy nghĩ và cảm xúc của người khác, dần dần bản chất sẽ trở nên quái đản.

Giống như người phụ nữ ấy, đột nhiên ruồng bỏ cả gia đình và công việc để đi đến nơi không ai hay biết.

“Tớ sẽ viết mail cho mẹ cậu.”

Tôi hứa. Tôi không thể từ chối Shioriko bất cứ điều gì. Đây chính là điểm yếu của tôi, và cũng là lý do khiến tôi thấy bực tức vì bị người phụ nữ ấy nắm thóp.

“Nhưng, tớ nghĩ cậu ít gặp cô Chieko thì hơn... Cậu hãy cẩn thận nhé!”

Shioriko im lặng gật đầu.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.