Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Ba mươi phút sau, chúng tôi lại ngồi trong văn phòng tiệm sách Takino.

“Nếu mấy đứa hỏi anh ngay từ đầu thì có phải đỡ mất công đi đi về về không?” Takino Renjo vẫn mặc tạp dề, nói với vẻ mặt kinh ngạc.

Shioriko, tôi, Nanako và anh em nhà Takino ngồi quanh bàn, trên mặt bàn là hai quyển Bác sĩ quái dị tập 4. Một trong hai được bọc giấy sáp.

“Tại em nói không cần hỏi anh. Ai mà biết có lúc anh lại hữu dụng thế này. Xin lỗi ba người nhé!”

Ryu tỏ vẻ áy náy. Cô đã thay bộ đồ công sở thành đồ thể thao mặc ở nhà, mặt cũng đã tẩy trang. Khác hẳn ban nãy, vẻ ngoài cô bây giờ qua loa đơn giản giống một cô gái có thể ra đồng làm lụng bất cứ lúc nào. Bộ dạng này cũng rất hợp với cô.

“Không, tại tớ suy tính không đến nơi đến chốn.” Shioriko vội vàng giải thích. “Tớ nghĩ có khi truyện đã bán mất rồi, quanh đây không có tiệm nào nhận mua lại manga cũ như thế này... Đáng ra tớ phải hỏi anh Renjo trước mới đúng.”

“May mà anh chưa bày bán, dạo này bận quá nên tồn đọng nhiều hàng chưa kiểm kê. Thế nào, có đúng là truyện mấy đứa tìm không?”

Mọi ánh nhìn đổ về mặt bàn, Nanako rụt rè lên tiếng.

“Vâng, em nghĩ đúng là những quyển này... Nhưng, không còn quyển nào nữa ạ?”

Tôi cũng có thắc mắc tương tự. Trên mặt bàn chỉ có hai quyển Bác sĩ quái dịtập 4, quyển nào cũng còn khá mới, tức là không có cuốn truyện rách nát bản đầu tiên người cha mua năm năm trước.

“Có, nhưng hình như không thể định giá, sách nát quá.”

“Không phải anh Takino định giá ạ?”

Tôi hỏi, anh lắc đầu.

“Là anh định giá, nhưng không trực tiếp cầm quyển truyện. Lúc thằng nhóc đó mang truyện đến, anh đang đi thu mua ở nhà khách hàng. Trong tiệm không ai định giá được, nên lúc đầu anh bảo cậu trông tiệm cứ nhận rồi để đấy anh về xử lý, nhưng nghe ra số lượng chẳng nhiều nhặn gì, anh lại hướng dẫn cậu ấy qua điện thoại để mua luôn.”

Shioriko vừa lắng nghe vừa lật qua lật lại hai tập trên bàn. Qua vai cô, tôi cũng nhìn được nội dung cuốn truyện. Cả hai quyển đều có chương “Người thực vật”. Trang xi nhê của quyển không bọc giấy sáp đề tái bái lần thứ 10 phát hành tháng Mười hai năm 1975, quyển còn lại là tái bản lần thứ 16 phát hành tháng Mười hai năm 1976. Ấn bản đầu tiên phát hành vào tháng Ba năm 1975, tức là chỉ trong khoảng thời gian một năm rưỡi, truyện đã được tái bản đến mười lăm Iần, quả là bộ truyện nổi tiếng thời bấy giờ.

Shioriko để sách lại chỗ cũ, lên tiếng.

“Tập 4 anh không định giá bây giờ đang ở đâu?”

“Khách cầm về rồi. Sau đó thế nào thì anh không biết.”

Tức là tung tích quyển thứ năm vẫn chưa rõ. Takino kéo ghế đứng dậy.

“Dưới tiệm chỉ có cậu nhân viên làm thêm, anh phải xuống đây. Muốn hỏi cái gì cứ gọi anh, lúc nào cũng được.” Nói đoạn anh bước ra khỏi văn phòng.

“Cái thằng này, không biết nó làm gì với quyển kia rồi?”

Nanako vẫn để hai tay trên đùi, ngồi yên nhìn chằm chằm vào những quyển Bác sĩ quái dị tập 4. Thái độ của cậu em trai khiến tôi không thể nghĩ cậu ta đã cẩn thận mang sách về, có khi cậu ta quăng đi đâu rồi.

“Sau khi rời khỏi tiệm sách Takino, liệu có khả năng Shinya đã ghé vào đâu không? Hay gặp ai đó chẳng hạn?”

Nghe Shioriko hỏi, người ủy thác trầm ngâm suy nghĩ một lúc.

“Chắc nó không tiện gặp gỡ bạn bè nào vào thời điểm này, cũng không tiện đến đâu... À, có khi trên đường về nó vào nhà ông bà ngoại em, vì hôm đó nó mang về một nồi cà ri bà ngoại nấu cho chúng em.”

“Nếu đã vậy, có thể bà ngoại em biết ít nhiều. Tôi gặp bà được không? Đương nhiên, tôi sẽ không nói với bà chuyện Shinya lấy truyện của cha mang đi.”

“Cảm ơn chị... Vậy em nhờ chị!”

Không biết là do cô gái đang cúi mặt hay sao mà tôi thấy đôi mắt sau hàng mi của cô hơi tối lại, trông cô còn mệt mỏi hơn cả lúc nói chuyện mới đây.

“Makabe, có chuyện gì vậy?”

“Không có gì ạ... À, em đang nghĩ đến chuyện này. Vì sao năm năm trước trên đường đến bệnh viện, cha em lại dừng xe mua sách?”

Tôi cũng thắc mác tương tự. Theo lời Shinya, người cha dừng xe để vào tiệm mua tập 4 ấn bản đầu. Nếu sự thật đúng là thế thì không thể khen ngợi được. Trong lúc vợ mình đang hấp hối, chưa kể ở nhà đang sẵn hai quyển có chương “Người thực vật”, ông ấy không nhất thiết phải cất công đi mua ấn bản đầu tiên.

“Em không nghe cha em nói lại à?”

“Không ạ. Nhưng, thật ra hôm đó em đã hỏi cha có chuyện gì, vì ông đến bệnh viện muộn hơn em nghĩ, nhưng ông im lặng. Bấy giờ mẹ vừa trút hơi thở cuối cùng, em nghĩ là do cha không còn sức trả lời nữa...”

Giọng Nanako đầy phân vân, xem chừng bản thân cô cũng bắt đầu nghi ngờ. Người cha không nói ra sự thật có lẽ là bởi cảm thấy ăn năn, đúng như Shinya kết tội.

“Sau khi mẹ mất, cha ít cười hơn hẳn, cũng nghiêm khắc với em và Shinya hơn... Em nghĩ em trai em lúc ấy vẫn là học sinh tiểu học nên hẳn đã rất bối rối, dù thế nó vẫn học hành chăm chỉ. Vốn nó là một đứa ngoan hiền chứ không biết phun ra những điều chướng tai như thế đâu...”

Cô gái hạ giọng thì thầm, như thể tự nói tự nghe. Dù sao cô cũng là người chịu tổn thương nhiều nhất sau những điều cậu em nói.

“Nó thành thằng bê bối có lẽ cũng vì thi trượt cấp ba, bị bạn bè cấp hai xa lánh. Bạn bè cùng lớp nhiều đứa học chung một lò luyện thi, hầu hết đều đỗ nguyện vọng một. Bởi vậy có vẻ bọn chúng đã coi thường đứa em trai thi cử không suôn sẻ của em.”

Người đạt điểm cao trong kì thi sẽ không bao giờ hiểu nổi tâm trạng của người thi cử không như mong muốn. Trường hợp của Makabe Shinya đúng là như thế.

“Em học từ cấp hai lên cấp ba cùng một trường, nên dù chuyển cấp vẫn có bạn bè xung quanh, vậy mà nó mới chỉ ngần này tuổi đã phải đối mặt với tình cảnh lạc lõng trơ trọi, cứ nghĩ thôi... Thú thật, em không trách nó. Trong hoàn cảnh ấy, lại bất hòa với cha, nếu là em có khi em cũng sẽ phản ứng như vậy...”

“Không phải ai thi trượt cũng lấy sách của cha mẹ mang đi bán. Có người dù vào được trường mong muốn nhưng quá trình học cũng không thuận lợi mà. Hai chuyện này là hai chuyện khác biệt.”

Tôi lên tiếng phản đối. Nghĩ lại thì, ba cô gái ở đây đều học trường nữ sinh liên thông, chỉ mình tôi là từng trải qua kì thi lên cấp ba.

“Ừ, cũng đúng.” Ryu gật đầu tán thành, “Ở đây có một người mà ngay trong trường nữ sinh cũng không hòa đồng nổi. Cái người này này, chẳng kết bạn được với ai ở lớp luôn.”

Ryu vẩy tay chỉ ngón cái vào Shioriko. Người bị chỉ đích danh nhắm mắt lại như xấu hổ. Quả nhiên cô vốn có ít bạn, tôi tự nhủ. Nanako phản ứng khác hẳn.

“Thật ạ? Chị hiểu biết rộng, nói chuyện lại hấp dẫn như vậy mà...”

“Ban đầu ai cũng tưởng thế. Nhưng cái người này ấy, chỉ nói chuyện về những cuốn sách đã đọc thôi, nội dung thì quá tầm hiểu biết của học sinh cấp hai và cấp ba. Ngày nào cũng như ngày nào đều phải nghe những câu chuyện như vậy, Makabe em nghĩ có chịu được không?”

Makabe im lặng. Hẳn là cô cũng không tự tin chơi được với người như Shioriko.

Ryu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Cô đang vòng vo trêu chọc tôi, người ở bên lắng nghe mọi điều Shioriko kể lể về sách vở.

Tôi không thể giữ im lặng được nữa.

“Takino thì sao? Cô và Shioriko chơi với nhau cũng lâu rồi mà nhỉ?”

“Tôi á? Mấy chuyện về sách vở, tôi nghe tai nọ ra tai kia thôi. Tuy không hiểu gì về sách, nhưng tôi rất biết thưởng thức những ưu điểm khác của Shioriko. Dù sao tôi cũng yêu cái người này mà.”

Ryu mỉm cười không chút ngại ngùng, nhưng hai cô gái còn lại thì đỏ bừng cả mặt. Với tính cách phóng khoáng này, khi còn học trường nữ sinh, hẳn Ryu rất nổi tiếng.

“Nếu em trai em tìm được bạn ở trường đang học, có lẽ cậu ấy sẽ thay đổi.”

Shioriko nói, giọng phảng phất chiêm nghiệm. Có lẽ sự tồn tại của Ryu đã cứu vớt cô phần nào. Tôi bỗng muốn được nhìn thấy hai người họ thời còn học chung một trường.

“Có mỗi một đứa bạn cũng mệt lắm! Vì cái người này không có ai chơi cùng, nên tôi từng bị nó kéo đi tour tiệm sách cũ đó. Ai mà ham mê được hoạt động như thế, nhỉ?”

Cô ra vẻ nghiêm túc lái câu chuyện về phía tôi, cô thừa biết tôi từng đi tour tiệm sách cũ với Shioriko. Anh em nhà Takino này, thi thoảng cứ phải chọc ngoáy người khác một cái thì mới chịu được à! Tôi thật lòng mong cho họ ngừng ngay đi.

“Nói đến tiệm sách cũ...” Shioriko chuyển đề tài.

“Ryu này, cạnh siêu thị Hama Market ở Isogo có một tiệm sách chuyên về manga cũ thì phải? Hình như năm năm trước đã đóng cửa rồi...”

“Ở Isogo à... cái chỗ mà cậu kéo tớ đi mấy lần đấy á?” Ryu khoanh tay trầm ngâm, được một lát thì thở hắt ra. “Không nhớ nữa! Quanh khu này mà có hiệu nào mua bán cùng loại sách với nhà tớ thì tớ phải có ấn tượng chứ.”

Họ đang nói về tiệm sách cũ mà Shinya kể. Tôi nhận thấy lúc ấy, Shioriko đã có biểu hiện khá lạ.

“Chán thật, tớ đã đi hết các tiệm sách cũ trong tỉnh rồi cơ mà nhỉ.”

Shioriko thốt ra câu nói đáng kinh ngạc đó như một lẽ đương nhiên, nhưng giờ tôi tạm thời không để tâm vội.

“Tớ cũng không còn chút ấn tượng nào cả... Tớ hỏi vì nghĩ có khi Ryu lại nhớ ra.”

“Hay là tiệm nào đó không tham gia hiệp hội sách cũ, chuyên môn bán hàng trên mạng chẳng hạn. Buôn bán lén lút nên có khi cậu không biết chăng?”

“Nghe Shinya mô tả thì tiệm này trương biển hiệu, cũng nhận mua tại chỗ...”

Hai cô gái mím môi. Với người sinh ra và lớn lên trong tiệm sách cũ như họ, có tiệm sách địa phương nào mà họ hoàn toàn không biết được chứ?

“Hay em trai em nói dối?” Nanako hỏi nhỏ.

“Không đâu,” Shioriko dứt khoát phủ nhận. “Tình thế lúc ấy không cần phải nói dối. Địa điểm mô tả cũng rất cụ thể, tôi nghĩ tiệm sách đó thực sự tồn tại.”

“Nhưng nếu vậy...” Giọng cô gái nhỏ dần, rồi không nói gì thêm.

“Có lẽ đã có chuyện xảy ra ở tiệm sách đó... Chắc chắn liên quan đến lý do cha các em dừng lại để mua tập 4 thứ năm.” Shioriko thì thầm. “Chỉ cần tìm ra lý do...”

Dường như chìa khóa giải mã mọi bí ẩn nằm ở tiệm sách người cha ghé vào năm năm trước. Có điều, không một ai biết câu trả lời.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.