Tôi và Shioriko mượn mô hình đồng 2 xu từ nhà Kayama, vội vã quay trở lại Kita-Kamakura.
Shinokawa Ayaka gọi điện tới, kêu gào “Bận quá”. Cô bé đang trông cửa tiệm giúp chúng tôi. Vì lời “uỷ thác” của Kishiro Keiko mà công việc ở Biblia đang trở nên trì trệ. Trong lúc Shioriko bận định giá số lượng lớn sách sắp bán ra, tôi thay sách trên kệ bằng những quyển mới thu mua được và tối mắt tối mũi với việc chuyển hàng đặt qua mạng, loáng một cái đã tới giờ đóng cửa.
Shioriko nói tối nay sẽ tập trung giải đáp mật khẩu, khi giải xong sẽ liên lạc, tôi cũng lê tấm thân mệt rã rời về nhà.
Ăn cơm với mẹ xong, tôi ngồi bệt ở cửa sổ phòng khách, giở đọc một quyển bunko dày. Là Toàn tập tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản 2 - Edogawa Ranpo của Sogen Suiri Bunko. Shioriko cho tôi mượn vì trong đó có truyện “Đồng 2 xu”, “Kẻ chu du cùng bức tranh vải” và “Ghế người”.
Không đến nỗi quá dài, nên tôi có thể đọc một mạch hết cả ba truyện. Đúng là thú vị thật. Nội dung từng truyện khác nhau nhưng cảm giác đem lại sau khi đọc lại khá giống nhau. Lúc trước tôi đã nghĩ thoáng qua, các truyện đều có yếu tố biến giấc mơ xa vời thành hiện thực.
Phần mở đầu truyện trinh thám “Đồng 2 xu” cũng đem lại cảm giác như thế. Đến mức mà hai con người trao đổi với nhau những câu kiểu như “Thật ganh tị với tên trộm” thì phải hiểu lúc đó họ đã khốn cùng thế nào. Trong một căn phòng đơn rộng sáu chiếu trên tầng hai một tiệm guốc nghèo nàn ở vùng ngoại ô bẩn thỉu, nhân vật “tôi” và Matsumura Takeshi xếp hai chiếc bàn sơn bồi đã hỏng trong một căn phòng rồi ngồi hình dung ra những câu chuyện không tưởng như thế. Giữa lúc túng quẫn, không biết làm gì, họ cảm thấy đố kị với cách thức khéo léo của tên trộm kì cựu làm náo động thế giới thời bấy giờ.
Chẳng bao lâu, chính họ sẽ gây ra náo động với số tiền lớn mà tên trộm cất giấu bằng cách lần theo những điều “không tưởng”. Nhân vật trong truyện quả thật thuộc dạng “đầy ảo tưởng”.
Tôi vẫn mở nguyên sách nhưng chìm trong suy nghĩ miên man.
Phải chăng không chỉ nhân vật trong truyện, mà ngay cả những người thích đọc sách của Edogawa Ranpo cũng mang trong mình khía cạnh như thế?
Kayama Akira giấu nhẹm sự tồn tại của nhân tình và sở thích của bản thân, Kishiro Keiko sống im hơi lặng tiếng trong ngôi nhà ở Kamakura, Shinokawa Chieko ruồng bỏ gia đình suốt mười năm không quay đầu lại. Còn những người giống như Shioriko nữa, chẳng biết họ nhìn nhận thế giới hiện thực như thế nào? Phải chăng họ cho rằng vạn vật đều là tạm bợ, và sẵn sàng đem đánh đổi với giấc mơ?
Một nỗi bất an bỗng nhen nhóm trong lồng ngực tôi. Tự dưng thấy gai người, tôi ngẩng mặt lên, mẹ đáng lẽ đang xem ti vi lại ngoái nhìn về phía này.
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Mày cầm sách và suy tư như thế trông giống hệt bà...”
Nói mới nhớ, đúng là tôi thường hay bắt gặp bà đọc sách và trầm ngâm. Bà luôn thích được đọc sách vào cuối ngày.
“Rùng mình quá đi, mẹ đang nghĩ không biết có phải là hồn bà nhập vào mày không.”
“Thế mà con tưởng mẹ đang phấn khởi?”
“Phấn khởi gì. Bà mày không ở đây, mẹ thấy nhẹ cả người ấy chứ.”
Trái ngược với lời nói, mặt mẹ có vẻ buồn buồn. Cả mẹ và bà đều là những người có tính khí mạnh, cứng nhắc, nên mỗi lần gặp mặt lại cãi vã. Nay không còn sống cùng nhau, những cuộc cãi vã cũng biến mất, tuy thỉnh thoảng mẹ lại nói “Thấy nhẹ cả người”, nhưng tôi nghĩ đó là vì mẹ rất nhớ bà thôi.
“Mày đọc được nhiều hơn trước rồi à?”
“Vâng...”
Bất giác, tôi nhìn xuống quyển sách trên tay. Tôi hơi chóng mặt, nhưng nói mới thấy, có lẽ lượng sách tôi đọc được một mạch đang tăng lên.
“Cũng phải, ngày ngày loay hoay trong tiệm sách cơ mà. Sau này ở rể cũng không sao nhỉ.”
Tôi từ từ đóng sách lại, cố giấu nổi bực bội. Dạo gần đây thỉnh thoảng mẹ lại nói như thế. Trên đời này không thằng con trai nào vui vẻ khi bị mẹ điều tra về quan hệ yêu đương cả.
“Mẹ nói gì thế... Mẹ đừng đoán mò có được không.”
“Nhưng dạo này chẳng phải mày hay nói chuyện điện thoại à? Với cô chủ tiệm ấy.”
“Chỉ là công việc thôi ạ. Vì có vụ động đất nên lu bu nhiều việc.”
“Ồ, thế cơ?”
Mẹ cũng không tra hỏi gì thêm mà quay trở lại xem ti vi. Người ta vẫn đang phát bản tin về việc xử lý đất đá sau vụ động đất.
“Mày mà đọc sách được là bà vui lắm đấy... Vì bà đã bận tâm mãi về chuyện đó cho đến lúc mất.”
Mẹ lầm bầm một mình trong khi vẫn quay lưng về phía tôi. Tôi không thể nói được gì. Bầu không khí tự dưng trở nên nghiêm túc khiến tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo. Là Shioriko gọi. Để tránh con mắt vừa ánh lên sự tò mò của mẹ, tôi chạy hẳn ra hành lang mới ấn nút nghe.
“À, xin chào. Cô giải được mật khẩu rồi hả?”
Đầu dây bên kia im lặng. Tôi tưởng cô đã ngắt máy, nhưng lại nghe thấy tiếng thở. Tôi đi vào phòng riêng, bật đèn lên.
“Tôi vẫn chưa giải được.”
“Hả?”
“Tôi nói chuyện với anh một chút được không?” Cô hỏi bằng giọng yếu ớt.
Tôi khởi động máy tính trong phòng, chăm chú nhìn tấm hình cô gửi, chắc là hình chụp bằng điện thoại bảng phân tích đang làm.

“Hishou... jima?” Tôi đọc các phần đã giải ra.
“Tôi đã thử hoán đổi vị trí các chữ, nhưng làm thế nào cũng có chỗ không thể đọc được.”
“Địa danh chăng? Chẳng hạn như Hishoujima.”
“Tôi nghĩ cũng có khả năng đó, nhưng không tìm thấy địa danh nào tương ứng. Không chừng ông Kayama sử dụng quy tắc ghép chữ riêng, mà nếu thế thì các chữ đã giải ra có khi lại sai rồi.”
Người vốn giải đố rất nhanh, giờ xem chừng thực sự phiền não. Tôi day day ấn đường. Quy tắc riêng à...
“Hay ông Kayama có nhầm lẫn gì? Do không hiểu rõ về chữ nổi chẳng hạn.”
“Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy... Nhưng thư phòng đầy đủ tài liệu về chữ nổi mà, đúng không? Ban nãy tôi có gọi điện cho Kayama Yoshihiko, nghe nói ông Kayama Akira từng đảm nhiệm vị trí ủy viên quản trị của một tổ chức viện trợ về đào tạo chữ nổi, bản thân ông cũng có kinh nghiệm dịch chữ nổi nữa.”
Nghĩa là ông cố tình tạo nên chỗ khó này. Tôi ngả lưng ra chiếc ghế vẫn dùng từ nhỏ.
“Tôi đã thử gọi sang Yukinoshita, nhưng Keiko không biết gì về chữ nổi... Vì vậy, chắc chắn ông Kayama sẽ không áp dụng quy tắc phức tạp quá. Tôi nghĩ biết đâu có gợi ý trong tác phẩm của Ranpo.”
Thế thì người mù tịt mọi thứ như tôi đây nghe cô nói chuyện lại càng bó tay thôi. Đến kiệt tác “Đồng 2 xu” tôi cũng mới đọc lúc nãy.
“Nếu vậy, cô nên nói chuyện với ai đó am hiểu về lĩnh vực này có tốt hơn không? Bác Inoue chẳng hạn.”
Mặc dù người đầu tiên tôi nghĩ tới là Shinokawa Chieko, nhưng bà lại là đối tượng không thể bàn bạc được nhất.
“Không!” Shioriko kiên quyết đáp. “Nói với anh Daisuke tốt hơn.”
“Ơ, nhưng mà...”
“Tôi không muốn trao đổi với ai khác về chuyện này. Tôi có cảm giác là hễ nói chuyện với anh Daisuke thì lúc nào cũng tìm được câu trả lời... Tôi không biết lý do, nhưng dường như ngoài anh ra thì không ai được hết.”
Cô hạ giọng thì thầm ở câu cuối, nghe như thủ thỉ chuyện bí mật.
Thật may vì chúng tôi không chạm mặt nhau lúc này. Nếu cô ở gần trong tầm tay, tôi không dám chắc là mình giữ bình tĩnh được. Tôi hít thở thật sâu, chăm chú nhìn tấm hình thêm lần nữa. Tôi quyết định nói hết những khả năng có thể nghĩ được, phối hợp hoàn toàn với Shioriko cho đến khi cô giải ra.
“Nếu vậy thì sao không dùng chữ nổi thời Đại Chính? Có thể nó khác với quy tắc bây giờ.”
“Không đâu, vì nền tảng kí hiệu chữ nổi của Nhật Bản đã được hoàn thiện từ thời Minh Trị rồi.”
Bị bác bỏ thẳng thừng, nhưng tôi không lấy làm buồn. Tôi không cần phải tìm ra câu trả lời, chỉ cần giúp cô khuấy động dòng suy nghĩ là đủ rồi.
“Vậy...”
“Khoan đã, anh Daisuke?”
“Vâng.”
“Tại sao lại là thời Đại Chính?”
“Hả?”
Nói mới để ý, vì sao mình lại nói thế nhỉ? Mô hình đồng 2 xu mà ông Kayama làm là của thời hiện tại, không liên quan gì đến thời Đại Chính. Nhưng, hôm nay mình đã nhìn thấy niên đại cổ như thế ở đâu đây...
“Đúng rồi. Ở đồng 2 xu. Mặt dưới của nó có ghi năm Đại Chính thứ 12.”
“Hả?”
Shioriko phản ứng quá mức làm tôi cũng giật cả mình. Có tiếng kim loại khua khe khẽ. Chắc cô đang kiểm tra đồng xu.
“Đúng thật, năm Đại Chính thứ 12. Nhưng tại sao? À!”
Lần này là một âm thanh trầm đục. Nghe như tiếng đặt một vật nặng. Nếu ở phòng của cô thì chắc chắn là sách rồi. Sau tiếng lật sách lại là sự yên lặng khó hiểu.
“Shioriko?”
“Tôi biết rồi!” Cô sung sướng nói. “Tôi nghĩ tôi đã giải được mật khẩu này rồi!”