Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

“Nhan đề khác nhỉ?”

Tôi nói nhỏ với Shioriko. Chắc là người đàn ông mà nhân vật chính gặp trên xe lửa đã được đổi thành người phụ nữ. Truyện người phụ nữ chu du, cầm theo bát tranh có người đàn ông đã đi vào bên trong vẫn chứa đựng sức hấp dẫn riêng của nó.

Không thấy trả lời. Tôi quay sang nhìn Shoriko. Cô đứng im thin thít, vẻ sửng sốt. Chắc là quá ngạc nhiên vì bản thảo đầu tiên tưởng không còn tồn tại trên đời lại xuất hiện ngay trước mắt.

“Mọi người để chị Keiko ở một mình nhé? Chỉ một chút xíu thôi.”

Kuniyo thì thầm vào tai chúng tôi, hẳn là muốn để chị gái được tự nhiên đối diện với di vật của người tình mà bà sẵn sàng đánh đổi bằng cả kho sách. Tôi không thấy có lý do gì để phản đối, nhưng...

“Shioriko, được không?”

Tôi lay cánh tay cô. Cuối cùng cô dường như bừng tỉnh.

“Hả? Ừm, đúng rồi... Sau đó cho cháu xem nữa nhé?”

Nửa câu sau là câu hỏi dành cho Kishiro Keiko.

Đợi bà gật đầu, Shioriko đi ra hành lang. Tôi cũng bước theo.

“Vậy, chị Keiko... cứ thong thả.”

Tanabe Kuniyo nói, rồi kéo cửa phòng khách lại, dẫn chúng tôi sang kho sách. Đón chúng tôi là bộ sưu tập tiểu thuyết trinh thám hôm trước.

“Thật cảm ơn vì đã giúp chị Keiko. Theo lời hứa, chúng tôi sẽ bán cho hai cháu chỗ sách này, cứ xem kĩ đi.”

“Không ạ... Chính chúng cháu mới phải cảm ơn.” Shioriko mỉm cười và cúi đầu xuống. Không biết có phải do tưởng tượng không, nhưng tôi thấy cô có vẻ hơi hãnh diện. Chắc cô mãn nguyện vì đã tự mình hoàn tất công việc ủy thác trước khi mẹ xuất hiện.

Bất ngờ có tiếng chuông điện thoại inh tai từ phòng khách, Kuniyo nhíu mày khó chịu.

“Đã cất công để cho chị ấy yên tĩnh thế mà... Xin lỗi nhé, tôi đi một lát sẽ quay lại.”

Bà vội vàng quay ra hành lang, với tay đóng cửa lại sau lưng. Chỉ còn hai chúng tôi trong kho sách.

“Sách xếp không khác gì so với lúc trước. Không thiếu quyển sách hay tạp chí nào. Xem chừng không hề được sắp xếp lại...”

Shioriko nói, sau khi nhìn một lượt các giá sách. Tôi cũng bắt chước nhìn theo cô nhưng trong đầu lại là chuyện không mảy may liên quan đến sách cũ. Vụ này tới đây xem như đại khái đã xong. Còn lời hứa sẽ hẹn hò với cô...

“Chúng ta đi đâu nhỉ? Vào ngày nghỉ tới.”

Kho sách vẫn yên tĩnh. Shioriko đang quay mặt ra chỗ khác. Và câm nín. Câu hỏi của tôi như bị hút vào một sa mạc cát.

“À...”

“Anh Daisuke, cái kia!”

Cô cắt ngang lời tôi, trỏ giá sách ở gần cửa ra vào. Chắc do nhét vội hay sao mà số sách sắp theo các ngăn hoàn toàn khác nhau. Ở một ngăn xếp chật ních, có gáy quyển Egawa Ranko mà lúc trước tôi đã cầm. Đầu ngón tay cô hướng về phía nó.

“Quyển Egawa Ranko bị làm sao à?”

“Không, không phải thế. Quyển ở bên cạnh...”

“Quyển Hiệp sĩ trên không hả? Nếu không thì là... Mê lộ sát nhân?”

Tôi nheo mắt lại, đọc tên sách ở hai bên. Không biết tự lúc nào mặt Shioriko đã tái dại đi.

Đột nhiên, cô đổi hướng, bước tới gần một giá sách, lấy ra một quyển đưa cho tôi. Đó là Tuyển tập tiểu thuyết trinh thám 3. Sách khá cũ, không bìa áo cũng không phủ sáp. Tình trạng không được tốt lắm.

“Hãy cầm cái này đi theo tôi!”

Cô mở cửa phòng, đi ra hành lang. Mặc dù chống nạng, dáng đi của cô vẫn rất chắc chắn. Thật là lạ, nhưng ngay lúc này tôi lại cảm nhận được sự hồi phục ở cô.

Dừng lại trước phòng khách, cô mở toang cánh cửa kéo, cũng chẳng hỏi xem có được phép hay không. Kishiro Keiko đang ngồi xe lăn cạnh cửa sổ ngạc nhiên ngoái đầu lại.

Chắc cú điện thoại đã kết thúc, chẳng thấy bóng dáng bà em đâu cả. Có điều, trên bàn tròn xuất hiện những đồ vật khi nãy không có, là chiếc áo khoác lông Kuniyo đã mặc và một chiếc điện thoại di động có vẻ rẻ tiền.

Shioriko lấy bút và giấy ghi chú trên tủ búp phê, ấn vào tay Kishiro Keiko, “Xin hãy trả lời cháu, chỉ một câu thôi.” Cô nói bằng giọng bị kìm nén. “Cầu dao... có thể là hộp cầu chì trong nhà này... cái nào cũng được. Nó nằm ở đâu?”

Tôi vô cùng sửng sốt. Cầu dao? Nghĩa là sao? Nhưng, tay Kishiro Keikọ căm giấy và bút bắt đầu run rẩy, chẳng mấy chốc đánh rơi cả hai trên đầu gối. Nói mới nhớ, bản thảo lấy ra từ két sắt hồi nãy đã biến mất. Nó ở đâu rồi?

“Cảm ơn nhiều. Anh Daisuke... Đi thôi! Xin lỗi anh, có thể cầm túi xách giùm tôi không?”

“Được... Nhưng mà đi đâu?”

“Ra ga. Chắc vẫn còn kịp.”

Tỉnh lộ đi tới Tsurugaoka Hachimangu, không chỉ đường xe hơi mà đường đi bộ cũng đông nghẹt. Căn bản đang là ngày cuối tuần vào giữa mùa xuân. Chúng tôi đi bộ thật nhanh qua những đoàn khách tham quan đang tiến về mộ Minamoto no Yoritomo*.

Chú Thích: (1147-1199), tướng quân thiết lập chế độ Mạc phủ.

“Sao lại đi ra ga vậy?” Tôi lên tiếng sau lưng Shioriko.

“Vì có lẽ sẽ đuổi kịp... người đang giữ bản thảo đó.”

Cô bắt đầu thở dồn dập. Bước đi với tốc độ bằng người không dùng nạng một đoạn đường dài như thế quả là không dễ chút nào.

“Cô nói đuổi kịp, là đuổi kịp bà Kuniyo?”

Tôi không thể nghĩ ra người khác được. Không thấy bóng dáng bà ấy trong nhà. Nhưng câu trả lời thật đáng kinh ngạc.

“Không phải bà Kuniyo. Tôi sẽ nói rõ ràng sau.”

Rốt cuộc là ai? Shioriko đang mệt, tôi cũng thấy áy náy nhưng không kìm được thắc mắc, “Câu hỏi lúc nãy là ý gì vậy? Cầu dao ở đâu ấy?”

“Cầu dao hay không không quan trọng... Tôi chi muốn xác nhận xem bà ấy đã sống ở đó bao lâu rồi thôi.”

Kết cục, tôi vẫn chưa hiểu được ý nghĩa.

Đã thấy chiếc cổng torii màu đỏ của đền Tsurugaoka Hachimangu. Gió từ ngoài biển thổi vào làm cánh anh đào bay ào qua cổng. Tới ngã tư giao với phố Wakamiya Oji, Shioriko chỉ về lối dẫn lên đền.

“Thấy rồi... chỗ đó... trước...”

Nghĩa là tôi đi trước ngăn cản à? Vừa lúc đèn giao thông chuyển màu xanh, tôi băng qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Để tách khỏi đoàn khách tham quan, tôi chạy trên lối dẫn lên đền trang trí đèn lồng nằm cao hơn đường đi. Mỗi lần gió thổi tới, hàng cây anh đào đang mùa hoa nở rộ lại lao xao.

Lối dẫn lên đền có thiết kế rải rác bậc thang ớ hai mạn trái phải để quành xuống đường đi. Ngay phú trước bậc thang gần ngã tư nhất, có một nhân vật quen thuộc đang đứng cạnh đèn lồng đá. Là một thanh niên trẻ tuổi mặc áo khoác khóa kéo đen có mũ trùm đầu.

Kazuhiro à?

Cậu ta phải về Tokyo từ nãy rồi chứ, đang làm gì ở đây thế này. Có thể người mà Shioriko nói đến là cậu ta chẳng?

Nhìn kĩ thì khuất sau đèn lồng đá còn có một người nữa. Người đó đeo trên vai chiếc túi da to, mặc váy và áo khoác may rất khéo, đang lấy mũ từ va li ra đội rồi kéo dây kéo lại.

Trang phục hoàn toàn khác với lúc này, nhưng khuôn mặt là Tanabe Kuniyo. Bên chân bà là chiếc va li. Rõ ràng là hành trang đi xa.

Chẳng lẽ bà ấy gặp con trai để nhận hành lý?

Câu chuyện về những chai nước là nói dối.

Cuộc gọi lúc nãy cũng chọn thời điểm quá tốt, chắc chắn là ai đó sắp xếp để bà ấy có thể lẻn ra khỏi nhà. Tôi nhớ lại chiếc di động đặt trên bàn phòng khách. Có lẽ là Kishiro Keiko ở căn phòng đó đã dùng để gọi vào máy bàn.

Nhưng gọi để làm gì?

Đúng lúc Shioriko đuổi kịp tới. Thấy cô đang sắp đứt hơi, tôi cất tiếng gọi.

“Bác Tanabe!”

Chỉ có cậu con trai quay đầu lại.

“A.”

Cậu ta lúng túng cúi đầu. Nói mới nhớ, Kazuhiro này cũng mang họ Tanabe. Trên khuôn mặt cậu ta hiện lên vẻ thắc mắc trước sự xuất hiện của chúng tôi.

“Xin chào!”

Tôi cũng cúi đầu. Đang phân vân không biết nên hỏi từ đâu, thì thấy Kuniyo vỗ vào vai con trai.

“Kazuhiro, được rồi. Cảm ơn đã mang hành lý giúp. Chuyện sau này nhờ con nhé. Hai người hãy giữ gìn sức khỏe!”

Kazuhiro khẽ gật đầu. Lưỡng lự một hồi, cậu ta cúi chào bà, “Bác cũng bảo trọng ạ!” Đoạn gật đầu chào chúng tôi, rồi rảo bước qua đường dành cho xe hơi, đi về phía Hachimangu. Hình như không phải ra ga mà quay về ngôi nhà ở Yukinoshita.

Bác?

Trong đầu tôi đang hỗn loạn. Không phải tôi nghe nhầm. Người này chắc chắn vừa mới được gọi như thế. Không phải là mẹ. Chẳng lẽ là...

“Bác Kishiro Keiko.”

Cuối cùng Shioriko cũng lên tiếng. Cô vẫn đang thở hổn hển.

“Chúng ta có thể nói chuyện... ở đâu đó một chút không ạ?”

“Ừm, cũng được.”

Kishiro Keiko, người phụ nữ mà cho đến lúc này chúng tôi vẫn gọi là Tanabe Kuniyo gật đầu.

“Quán nước ở đường Komachi có được không? Mặc dù giờ này có thể sẽ đông...”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.