Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
11

❊ ❊ ❊

Thư phòng yên tĩnh trở lại.

“Kết như thế là có hậu rồi nhỉ!”

“Có lẽ... Sau đây là vấn đề của hai người họ thôi.”

Shioriko ngồi bệt xuống sàn, bắt đầu lục tìm trong chiếc ghế. Tôi xem xét kĩ lưỡng cấu tạo của sofa. Phần đệm ngồi có thể nâng lên bằng một hệ thống pít tông và lò xo. Chắc là được giữ gìn cẩn thận nên hầu như không gỉ sét hay lấm bẩn.

“À, nói mới nhớ, ‘Ghế người’ hồi nãy cô nói là gì vậy?”

“Truyện ngắn thời kì đầu của Ranpo.” Shioriko thoáng ngước nhìn tôi qua mắt kính. “Câu chuyện xoay quanh nhân vật nữ chính xinh đẹp, bắt đầu từ I việc cô nhận được một lá thư dài, do một người tự xưng là người sản xuất đồ gia dụng gửi tới... Bức thư ghi lại những trải nghiệm đầy bất hạnh của người đàn ông đó. Ngày ngày anh ta chăm chỉ làm ra những chiếc ghế. Một hôm anh chế tạo cơ quan trong một chiếc ghế khách đặt rồi chui vào trong. Từ đó, người làm đồ gia dụng bước ra thế giới bên ngoài theo từng chiếc ghế. Ban đầu anh ta chỉ định ăn trộm đồ ở nơi tới, nhưng chẳng bao lâu thông qua chiếc ghế, anh ta đã bị cuốn hẳn vào cơn khoái lạc được tiếp xúc với da thịt con người.”

“Kinh thế!”

Xét trên những nội dung đã nghe, tôi cảm thấy tác phẩm của Ranpo hay đề cập đến ảo tưởng kì quặc hoặc phần tăm tối trong tâm hồn con người. Tôi khó lòng diễn tả chính xác, nhưng đại loại là nhào nặn hình hài cho những giấc mơ xa rời hiện thực.

“Đúng rồi. Kết cục rất bất ngờ, cũng rất nổi bật. Nó là một tác phẩm tiêu biểu đấy. Mô típ con người chui vào chiếc ghế có cơ quan mật cũng xuất hiện ở nhiều tác phẩm khác của Ranpo, như tiểu thuyết Thằn lằn đen với cuộc đối đầu giữa nữ siêu trộm xinh đẹp và Akechi Kogoro, hay ‘Khối vàng’ của series Đội thám tử nhíphát hành trước chiến tranh...”

Đột nhiên, cô im bặt.

“Sao vậy?”

Tôi ngạc nhiên. Cô gái này rất hiếm khi dừng giữa chừng một câu chuyện về sách.

“Hình như không có chìa khóa.”

“A...”

Nhắc mới nhớ, chúng tôi đang tìm chìa khóa két sắt cơ mà. Shioriko lần lượt chất những quyển sách cũ trong sofa lên chiếc bàn thấp, rồi lấy luôn cả hộp đựng huy hiệu và sổ tay. Sofa đã trống không mà chẳng thấy gì khác nữa.

“Nghĩa là quay lại vạch xuất phát?”

Nếu không tìm ra chìa khóa thì những vất vả cho tới thời điểm này đều thành vô nghĩa. Câu chuyện đã dính líu tới vài người rồi, mà rốt cuộc thì chỉ tìm thấy seriesĐội thám tử nhí thôi. Giống như công sức đổ sông đổ bể vậy.

Nhưng Shioriko lắc đầu phủ định, “Không, tôi nghĩ không phải. Hãy nhìn cái này xem!”

Cô trỏ series Đội thám tử nhí trên bàn. Tôi đã tưởng tất cả đều cùng một bộ nhưng khi nhìn gáy sách thì có vẻ đang lẫn vài quyển khác. Sách vẫn ở trong tình trạng tốt nhưng lại không có cảm giác thống nhất. “Có cả bản của Poplar nữa thì phải.”

Tôi đếm thử thì thấy có bốn quyển in hình mũ sắt phương Tây ở gáy sách. Đó là “Robot M”, “Lời nguyền của quái nhân hai mươi khuôn mặt”, “Quái nhân hai mươi khuôn mặt bay lên trời”, “Quái thú vàng”.

“Hình như ông Kayama có một quy tắc cho bộ sưu tập... Các sách ở đây đều là bản tankobon in lần đầu. Bốn quyển này tập hợp những tác phẩm cuối đời của Ranpo, nhưng lần đầu phát hành dạng tankobon là ở nhà Poplar.”

Tôi thầm sắp xếp lại câu chuyện, vì đề cao tiêu chí tankobon xuất bản lần đầu nên Kayama Akira cố sưu tập hết mà bỏ qua thể loại và nhà xuất bản chăng?

“Trong Đội thám tử nhí - Edogawa Ranpo toàn tập của Kobunsha, có nhiều tác phẩm ra tankobon lần đầu, nhưng cũng có vài tác phẩm từng được phát hành trước đó rồi. Những quyển như ‘Yêu ma đồng thiếc’, ‘Nanh hổ’ ở đây chính là loại thứ hai... Mà anh có nghĩ bộ sưu tập này có chỗ kì lạ không?”

Tôi nhìn lại gáy sách một lần nữa. Dù được trưng cầu ý kiến, nhưng một kẻ nghiệp dư như tôi thì làm sao mà... Không đúng, chờ đã. Kể ra là có chỗ kì lạ đó.

“Không có quyển ‘Quái nhân hai mươi khuôn mặt’ và ‘Đội thám tử nhí’.”

Tất cả những tác phẩm nổi tiếng đều không thấy. Hơn nữa, số lượng cũng ít hơn toàn tập của Poplar mà Kayama Yoshihiko đang giữ.

“Ừm, không có bốn quyển phát hành trước chiến tranh là ‘Quái nhân hai mươi khuôn mặt’, ‘Đội thám tử nhí’, ‘Tiến sĩ yêu quái’ và ‘Khối vàng’.”

Tôi nghĩ bụng mình trông vậy chứ đầu óc cũng nhạy bén lắm. Vài ngày trước, khi vào thư phòng này lần đầu, tôi đã nghe Shioriko giải thích rất nhiều về seriesĐội thám tử nhí, nhờ vậy mà còn nhớ...

“Có phải trước chiến tranh nó được in ở một nhà xuất bản khác không?”

“Đúng rồi! Bốn quyển đó do Kodansha phát hành. Vào thời ông Kayama, những quyển sách thân quen với thế hệ trẻ em là bản in trước chiến tranh của Kodansha. Nếu quy tắc của bộ sưu tập quả thật là tankobon in lần đầu thì ông ấy dứt khoát phải có bản của Kodansha. Nhưng ở đây, một quyển cũng không có, nghĩa là...”

Cuối cùng tôi đã biết câu trả lời. Dưới sofa chỉ có bản in của Poplar và Kobunsha phát hành sau chiến tranh. Nghĩa là ngoài chỗ này vẫn còn một chỗ giấu khác nữa,bản in trước chiến tranh của Kodansha đang ngủ yên đâu đó, chưa biết chừng cũng chính là chỗ cất chìa khóa két sắt.

“Ở đâu được đây?”

“Tôi đang suy nghĩ...”

Shioriko chậm rãi đứng lên, vừa đặt ngón tay vào thái dương vừa chống nạng đi lòng vòng. Chưa bao giờ tôi thấy Shioriko lo lắng như thế.

“Chắc chắn nó ở trong thư phòng... Nếu vậy thì, hồi nãy...”

Cô đang lầm bầm thì chợt đổi hướng và đi về phía cửa. Tôi nghĩ cô định đi ra hành lang nên vội chạy vòng lên trước để mở cửa. Nhưng tôi vừa dợm bước qua thì Shioriko đã kéo tay áo tôi lại.

“Khi nãy nghe bà Naomi nói chuyện, tôi đã cảm thấy lạ.”

“Sao?”

“Trong thư phòng này, cả tường và cửa đều rất dày, tiếng động ngoài hành lang có thể nói là không lọt vào được. Ban nãy chúng ta cũng không nghe thấy tiếng chân bác Inoue khi đến đây đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng...”

“Bà Naomi nói đêm khuya nghe tiếng động lạ từ thư phòng phát ra nên mới nhìn vào bên trong. Nếu là tiếng động bình thường thì không thể nào nghe được.”

“Phải chăng là tiếng động rất lớn?”

“À... Ví dụ như, cố gắng mở cái sofa này... Không, không đúng.”

Tôi tự mình phủ định. Như vậy không hợp lý. Kayama Naomi đã nhìn thấy cha đi chuyển cơ quan. Nghĩa là trước lúc đó ông chưa di chuyển nó. Trên hết, việc đóng mở sofa hầu như không gây ra tiếng động. Vì kể từ khi nó được tạo ra cho đến giờ đã trải qua mấy chục năm mà vẫn hoạt động trơn tru thì ban đầu, cơ quan cài trong sofa chắc chắn còn êm hơn.

“Đúng vậy. Tiếng động không phải do sofa phát ra. Thêm một điều nữa, Kayama Akira đã cố gắng nhét bộ sưu tập vào chiếc sofa mới mua lúc con gái nhìn i thấy. Có lẽ tiếng động trước đó phát ra khi di chuyển đồ ở một nơi khác đến. Nếu suy nghĩ và xâu chuỗi tất cả thì...”

Shioriko chạm vào cánh cửa. Cửa được thiết kế dày dặn, lắp tới mấy tấm panel hình chữ nhật. Trong lúc cô dùng ngón tay chạm vào chỗ này chỗ nọ trên viền panel ở ngay tầm mắt thì một tiếng động lớn vang lên, phần trang trí phía trên viền panel bung ra.

“A...”

Tôi vỡ lẽ, liền vội vàng giúp cô một tay. Khi dỡ hết phần khung liên kết thì đương nhiên mấy tấm panel cũng được tháo rời. Đằng sau nó là một kệ giấu đồ không sâu lắm.

“Hóa ra cánh cửa lại là một cái kệ à?”

Thảo nào cửa rất nặng. Có lẽ toàn bộ phần nằm ẩn sau panel trở thành kệ giấu đồ và Kayama Akira đã để bộ sưu tập ở đó. “Âm thanh lạ” mà Kayami Naomi nghe được chính là tiếng động phát ra từ cánh cửa.

Trên kệ có bốn quyển sách cũ bìa áo màu vàng, toàn bộ bìa sách được xếp hướng về phía chúng tôi. Sách ở đây cũ hơn cả bản in của Kobunsha để trong sofa, quyển nào cũng được để trong túi nilon hơi to một chút. Tên sách lần lượt là “Quái nhân hai mươi khuôn mặt”, “Đội thám tử nhí”, “Tiến sĩ yêu quái”, “Khối vàng”. Tất cả đều là bản in của Kodansha.

“Thật tuyệt!”

Shioriko hào hứng ra mặt, má đỏ lên, tay lấy xuống quyển “Quái nhân hai mươi khuôn mặt” nằm bên rìa phải của kệ sách.

“Lần đầu tiên tôi được thấy bản in đẹp đến thế này của Kodansha! Bìa áo không hề bị rách hay dính bẩn. Sách thiếu nhi trước chiến tranh mà tình trạng còn tốt là hiếm lắm đấy!”

Tôi hiểu. Dù là thời đại nào thì trẻ con sử dụng sách đều cẩu thả cả. Tôi lúc nhỏ cũng vậy, mà khi biết dọc sách đàng hoàng rồi vẫn thế.

“Là bìa màu nhỉ?”

Tôi ngó qua vai cô. Bìa áo in hình một thiếu niên trầm tư suy nghĩ, viên ngọc suýt bị đánh cắp và một người đàn ông trông đáng sợ đang đeo mặt nạ. Có vẻ ngay từ đầu bìa sách vẫn luôn là sự kết hợp giữa thiếu niên và quái nhân.

“Ừ, phụ bản tranh cũng in nhiều màu. Phát hành từ tận năm 1936 mà đóng quyển khá đàng hoàng. Tranh ở bìa cứng cũng thật tuyệt! Anh cầm giùm tôi một chút nhé.”

Cô để sách lên tay tôi rồi khéo léo tháo bìa áo và túi nilon ra bằng một tay. Trên nền vải màu nâu nhạt có hình vẽ quái nhân đội mũ chóp cao, mặc áo măng tô và đeo mặt nạ. Đó là một hình minh họa đẹp đến mức không thể nghĩ là sản phẩm của bảy mươi năm trước.

“Cái này, chắc là đắt lắm phải không?”

“Đương nhiên rồi. Độc giả của series Đội thám tử nhí thuộc rất nhiều lứa tuổi, nên nhu cầu về bản in đầu tiên cũng rất lớn. Vì chưa xem kĩ bên trong nên không thể nói được gì. Nhưng nếu tiệm của chúng ta bán ra thì tôi nghĩ bốn quyển phải trên 1,5 triệu yên.”

Tôi hết sức kinh ngạc vì mức giá cao ngất ngưởng ấy. Bản in đầu tiên của một tác phẩm mà ai cũng biết, lẽ nào lại đắt đến vậy. Mà không, có khi chính vì ai cũng biết nên mới đắt thế.

“A...”

Shioriko kêu khẽ, thò tay vào giữa hai quyển “Đội thám tử nhí” và “Tiến sĩ yêu quái”, rồi lấy ra một chiếc chìa khóa cũ hình như bằng sắt.

“Cuối cùng đã tìm thấy rồi!” Cô nhìn về phía tôi, cười tủm tỉm.

Chúng tôi rời khỏi nhà Kayama, chạy xe van về thẳng Kamakura. Phải xác nhận chiếc chìa khóa tìm thấy có phải là chìa khóa của két sắt không để chuyển cho Kishiro Keiko. Dù thế nào thì cũng đã tiến thêm được một bước.

“Phải xin lỗi Aya...”

Shioriko thì thầm khi chúng tôi xuống dốc và quặt vào tỉnh lộ. Cô đã nhờ em gái trông tiệm giúp, còn hứa hẹn “Sẽ quay về ngay”, vì Ayaka nói là hôm nay học mỗi buổi sáng nên định ra ngoài mua sắm vào buổi chiều. Đến giờ cũng đã khá trễ rồi.

“Ừ.” Tôi vừa lái xe vừa khẽ gật đầu, nhưng tâm trí đang bận miên man chuyện khác, xoay quanh Kayama Akira.

Kệ giấu đồ trong sofa và cánh cửa đã thấy khi nãy, rõ ràng không phải tác phẩm của một người nghiệp dư. Đây phải là một sản phẩm thửa riêng với giá rất cao. Tại sao một người sống an nhàn trong dinh thự lộng lẫy như thế lại bỏ công sức đặt làm một hệ thống điên rồ đến vậy.

Ông Kayama Akira, khi ở trong nhà luôn tỏ thái độ nghiêm khắc, vậy mà lại đi cặp bồ bên ngoài, ông âm thầm để lại cho con gái lời nhắn nhủ trong Sổ tay Đội thám tử nhí, lại lẳng lặng cứu thoát một chủ tiệm sách cũ trẻ tuổi khỏi cảnh khốn cùng. Inoue và Naomi đã ví ông với quái nhân hai mươi khuôn mặt, và đúng là ông có tới mấy khuôn mặt.

Tôi thấy cũng chẳng có gì lạ nếu ông ấy còn một khuôn mặt như vậy nữa.

Mất khoảng ba mươi phút chúng tôi đã tới được nhà Kishiro Keiko ở Yukinoshita. Đón chúng tôi ở lối vào nhà là bà em gái Kuniyo, nhưng vừa giáp mặt tôi đã cảm nhận được bầu không khí kì lạ. Tôi thấy bà cứ thấp thỏm không yên, luôn đánh mắt ra phía ngoài. Tôi nghĩ Shioriko cũng đã nhận ra.

Dù thế, bà vẫn dẫn chúng tôi tới thang phòng khách. Không thấy Kishiro Keiko đâu, bên bàn tròn có ba chiếc ghế giống lúc trước và một khoảng trống vừa I đủ cho một người. Là chỗ của xe lăn.

“Bây giờ chị Keiko đang ở ngoài vườn. Chút nữa sẽ đến.”

Tanabe Kuniyo nói. Cửa sổ sát sàn phủ rèm dày nên chúng tôi không nhìn thấy rõ khung cảnh bên ngoài. Hình như cửa đang mở vì mép rèm bị gió thổi bay phấp phới như những gợn sóng.

Đúng là có chuyện gì đó rất kì lạ. Chủ nhà đang sốt ruột sốt gan đợi chìa khóa, vậy mà giờ lại ở mãi ngoài vườn không vào gặp.

Tủ âm tường chứa két sắt được mở ra, Shioriko tay cầm chìa khóa, chầm chậm ngồi xuống trước két sắt. Tôi thờ ơ nhìn quanh căn phòng tối mờ, bụng bảo dạ tình hình bất thường như vậy thì chưa biết chừng sẽ có manh mối ở đâu đó. Nhưng hầu như không có gì khác với đợt trước chúng tôi đến, chỉ trừ việc các đồ vật đặt trên tủ búp phê như khung ảnh, điện thoại màu đen và hộp khăn giấy đều đang phủ đăng ten. Nói mới nhớ, sở thích cùa Kuniyo là đăng ten. Nhưng nói thật, nó không hợp với căn phòng. Bao nhiêu năm qua tôi chẳng còn thấy ở đâu dùng đăng ten để trang trí nữa.

“Quả đúng như tôi nghĩ, là chìa khóa của két sắt này.”

Tôi ngoái lại phía Shioriko. Chiếc chìa khóa tìm thấy khi nãy vừa khít với lỗ khóa có trang trí.

“Thế à... Vậy nhờ cháu tiếp tục giúp chúng tôi.”

Kuniyo liếc nhìn cửa sổ thông ra vườn. Vẫn không có dấu hiệu gì là Kishiro Keiko sẽ xuất hiện.

“Ngoài vườn có khách phải không ạ?” Shioriko vừa nói vừa kẹp chặt cây nạng vào cánh tay và đứng lên.

“Ừ, thì...”

Bà chỉ ậm ừ mà không giải thích. Shioriko cũng dõi mắt về phía cửa sổ. Nhờ đó cô nhận ra có người đang đứng ở bên kia rèm. Bóng một phụ nữ tóc dài. Trong khoảnh khắc, không hiểu sao tôi thấy rất giống Shioriko. Một bàn tay mảnh khảnh luồn vào giữa hai tấm rèm, từ từ gạt ra.

“A...”

Trên môi Shioriko thoát ra âm thanh khàn khàn. Tôi cũng kinh ngạc đứng chôn chân tại chỗ. Người phụ nữ đứng tuổi mặc áo khoác màu đen, đeo kính râm màu nhạt đang đứng ở ban công. Mái tóc đen dài hơn cả tóc của cô con gái đang đung đưa theo gió. Hôm trước bà cũng chưa tới gần đến thế này.

“Lâu quá không gặp, Shioriko.” Shinokawa Chieko nói.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.