Thấy Shioriko xuất hiện, Kayama Naomi đứng chôn chân tại chỗ.
“Cháu... Tại sao...?”
Chúng tôi cứ nhìn chăm chú vào chiếc sofa đã biến đổi hình dạng một cách kì lạ. Phía dưới đệm ngồi là một không gian rộng, cất vài chục quyển sách cũ với bìa trước quay lên trên. “Quái nhân tàng hình”, “Quái nhân vũ trụ”, “Bốn mươi khuôn mặt kì quái”, còn có cả “Búp bê pháp thuật”. Trên bìa sách vẽ quái nhân và thiếu niên có chữ “Đội thám tử nhí” và “Edogawa Ranpo”. Tranh và chữ gợi cảm giác hơi khác so với bản in của nhà xuất bản Poplar. Bộ ở đây giống sách của thời đại cũ.
“Đây là bản của Kobunsha...” Shioriko thì thầm, cúi đầu chào Kayama Naomi. “Xin lỗi, biết cô sẽ đến nên cháu đã đợi. Series Đội thám tử nhí ở đây là của ông nhà phải không ạ? Bản cô thích đọc hồi xưa chính là bản in này, của Kobunsha chứ không phải là của Poplar ở chỗ bác Yoshihiko, đúng không ạ?”
Kayama Naomi tròn mắt ngạc nhiên. Mất một lúc bà mới bình tĩnh lại và mở miệng nói chuyện được.”Tại, tại sao cháu biết?”
Tôi cũng rất ngạc nhiên. Làm sao Shioriko biết rõ người này đã đọc bản nào? Trong những cuộc nói chuyện từ trước đến giờ có manh mối gì chăng?
“Hôm trước ở tiệm sách Hitori, khi nói chuyện về Đội thám tử nhí, cháu đã thấy kì lạ.”
Nói xong Shioriko khom người xuống lấy quyển “Búp bê pháp thuật”. Trên bìa cuốn nào, đằng san hình vẽ thiếu niên cũng là một khuôn mặt đáng sợ sơn màu trắng nhìn thẳng ra độc giả. Đó là những bìa sách khá ấn tượng.
Sau khi nói “Xin phép”, Shioriko ngồi xuống ghế có tay dựa, dựng nạng bên cạnh. Cô bắt đầu lật sách bằng hai bàn tay không còn vướng víu cái nạng. Sách không hề rách hay ố, nhìn qua cũng biết là đã được giữ gìn cẩn thận. Bìa lót có ghi “Ngày 15 tháng Mười một năm Chiêu Hòa thứ 32 (1957), phát hành lần đầu”. Hù ra là bản in đầu tiên.
“Tranh minh họa đầy bí ẩn của Ishihara Gojin trên khuôn sách của Matsuno Kazuo cũng rất tuyệt vời... Quả thật, cuốn này tuyệt quá.”
“Cuốn sách này có vấn đề gì thế?”
“Series Đội thám tử nhí khi thay đổi bản in cũng thường đính chính lại nội dung, nhưng cũng có trường hợp thay đổi cả tên sách nữa. Đối với tác phẩm này thì bản của Poplar và bản của Kobunsha có nhan đề khác nhau. Bản của Poplar là ‘Búp bê ác ma’.”
À.
Nói mới nhớ, hôm trước xem phiên bản Poplar trong phòng để đồ của nhà này, đúng là có quyển “Búp bê ác ma”. Vì đã xem bìa lót nên tôi vẫn còn ấn tượng.
À, mà hai người phụ nữ này đã nói rằng nhan đề và đề tài về “búp bê” cũng hiếm.
“Bác Yoshihiko đã ghi tên lên từng quyển sách của mình. Đó là một mệnh lệnh nghiêm khắc để những quyển sách đó không bị động vào đúng không ạ? Việc lén mang đi đọc có khó không ạ?... À, cảm ơn cô.”
Shioriko trả lại quyển “Búp bê pháp thuật”. Người đối diện không nói gì, nhận lấy cuốn sách rồi mở ra. Vẻ mặt đã thư thái hơn.
“Cháu không định hỏi gì quá đáng. Nhưng mà, nếu được, cô có thể cho cháu biết đã xảy ra chuyện gì không ạ? Kể cả chuyện cái ghế kì lạ này, cháu cũng muốn hỏi.”
Kayama Naomi đóng sách lại, vuốt vào bìa sách như đang hoài niệm. Bà nhìn chiếc sofa đang mở, bắt đầu câu chuyện bằng giọng êm dịu, “Đúng như cháu nói, một ngày nọ, anh Yoshihiko bắt đầu cấm tôi động vào series Đội thám tử nhí. Dù bản thân anh không còn đọc mấy, mà tôi thì vẫn chưa đọc những quyển ở nửa sau bộ truyện... Tôi định lén mượn từ kệ sách, nhưng lại sợ cái tính nóng nảy của anh ấy. Mượn ở thư viện thì bị mẹ cấm, mượn bạn thì chẳng ai có... Ngay Ichiro cũng không.”
Inoue nói rằng sách ông đọc là của thư viện trường và ông đã đọc lộn xộn cả hai bản in của Poplar lẫn Kobunsha. Nên dù Kayama Naomi nói tên sách thuộc bản in của Kobunsha thì chắc ông cũng không nhận ra.
“Tôi muốn đọc những quyển chưa đọc nên trong lòng rất bồn chồn. Một đêm nọ, khi đi vệ sinh về ngang qua thư phòng thì nghe thấy âm thanh lạ phát ra từ bên trong. Tôi không biết là gì nên thử hé cửa thì thấy cha đang khom người trước bộ sofa mới mua này. Tôi tưởng cha khó ở nên thoạt đầu định lên tiếng gọi, song khi thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của ông thì tôi không thể nói được gì... Vì trông ông như người khác vậy.”
“Người khác nghĩa là sao ạ?” Shioriko hỏi.
“Cha đang cười tủm tỉm. Nhìn vui vẻ từ tận đáy lòng như đứa trẻ ấy.”
Một câu trả lời bất ngờ. Tôi tưởng phải là một khuôn mặt đáng sợ khủng khiếp lắm.
“Ông di chuyển cơ quan của bộ sofa này, vui vẻ để series Đội thám tử nhíđang đặt trên bàn vào đấy. Y như đứa trẻ được mua cho đồ chơi mới vậy.
Vì chưa từng nhìn thấy cha như thế nên tôi rất sợ, tưởng đâu quái nhân hai mươi khuôn mặt đã vào nhà này... Trong series đó, có cảnh quái nhân cải trang thành người trong nhà mục tiêu rồi vào lấy cắp báu vật đúng không? Tôi vội vã đóng cửa, chạy trốn về phòng.
Nhưng, cha của ngày kế tiếp lại như mọi khi, trở về làm một người nghiêm khắc, không gần gũi với ai cả. Đến mức tôi còn tưởng chuyện đêm trước là giấc mơ... Tôi không hiểu sự tình ra sao, nhưng tâm hồn trẻ thơ của tôi biết rõ một điều. Chuyện đã thấy đêm đó, không được nói với bất kì ai... Kể cả với chính cha mình.
Nhưng tôi không ngăn nổi khao khát đọc series Đội thám tử nhí giấu trong sofa. Tôi canh lúc cha không có ở đấy để lén lấy ra đọc rồi trả lại. Lẻn vào thư phòng mà cha thường vắng mặt thì đơn giản hơn so với phòng của anh trai.
Thỉnh thoảng tôi cũng lấy cái huy hiệu BD để chung trong đó ra đeo đi chơi. Tôi nghĩ nếu là Ichiro thì sẽ biết rõ... Ừm, xin mời!”
Naomi gật đầu khi Shioriko ra hiệu xin phép được xem bên trong sofa. Cô chủ tiệm đặt cây nạng, ngồi bệt xuống, bắt đầu lục tìm phía dưới chiếc đệm ngồi đã được nhấc lên. Nhìn từ phía sau cũng có thể cảm nhận được niềm vui sướng của cô. Biểu hiện của Kayama Akira chắc cũng như thế này khi cô con gái bắt gặp đêm đó.
“Cô có nghĩ là ông phát hiện ra không?” Shioriko vừa nói vừa mở chiếc hộp gỗ đặt cạnh quyển sách. Bên trong có vài cái hộp nhỏ bằng giấy. Trên nền hộp màu đỏ in chữ “BD” màu đen, có lẽ đây là cái hộp đựng chiếc huy hiệu đã nói. Cầm lấy một thứ trông như quyển sổ tay nhỏ để bên cạnh, Shioriko giở loạt soạt kiểm tra bên trong.
“Gia đình tôi không ai nhận ra cả, vì tôi đã mang đi rất khéo... Này, khoan đã! Làm sao hai cháu biết tôi sẽ đến thư phòng, mở chỗ giấu đồ ra vậy?”
Giọng Naomi bỗng trở nên sắc bén. Dường như cuối cùng bà đã lấy lại bình tĩnh và quay về vấn đề mấu chốt. Shioriko vẫn cầm nguyên quyển sổ tay, ngoảnh đầu lại.
“Đó là nhở... bác Inoue của tiệm sách Hitori...”
Shioriko ngần ngừ trả lời. Mặt Kayama Naomi biến sắc.
“Vậy thì, chuyện Ichiro nói...”
Chắc là về lá thư. Chúng tôi không thốt nên lời.
Trong lúc bầu không khí yên lặng khó xử ngập tràn, cánh cửa thư phòng bỗng mở ra. Một người đàn ông tóc bạc gầy ốm như con hạc, mặc chiếc áo khoác mỏng màu be bước vào. Túi áo ông phồng lên một cách kì lạ, như nhét cuốn sách khổ bunko bên trong.
“Ichiro...”
Kayama Naomi nói nhỏ. Ông chủ tiệm sách Hitori hướng mắt về chiếc ghế có nhét đầy sách.
“Vậy là nó có thật?”
“Nghĩa là sao? Lá thư đó... thì thế nào?”
“Chuyện lá thư là nói dối.” Trước câu hỏi của người bạn thời ấu thơ, ông Inoue trả lời thẳng, “Anh không gửi thư cho bác Akira.”
Nỗi kinh ngạc từ từ lan rộng trên khuôn mặt tiều tụy của người phụ nữ. Hệt như một cái lỗ lớn trống rỗng.
“Anh đã câu kết với mấy người này để bắt em mở cái ghế?”
“Đúng vậy. Chính anh đề nghị hợp sức với bọn họ .”
“Hả?”
“Bác Akira là khách của tiệm anh. Anh đã bán sách cũ cho ông mà không nói với mọi người trong nhà Kayama. Dĩ nhiên anh cũng biết sự hiện diện của Kishiro. Bác Akira đã giúp đỡ anh, là ân nhân cứu giúp anh trong bước đường cùng. Anh từng kể với em về một khách hàng thường xuyên hỗ trợ tiệm trong thời kì khó khăn, đúng không? Đó là bác Akira đấy.”
Câu chuyện đang gay cấn lên từng chút một mà biểu cảm của Kayama Naomi lại cứng đờ.
“Anh không nói bác Akira là một người tốt hoàn toàn. Nhưng chắc chắn không phải người không có tình cảm. Anh cũng muốn em hiểu điều đó....”
“Thôi đi! Em không muốn nghe!” Naomi lắc đầu thật mạnh. “Không có chuyện gì để hiểu cả. Tôi đã bị các người lừa chỉ để mở cái ghế này ra. Đủ quá rồi!”
Inoue nhìn Shioriko như để tìm câu trả lời. Đúng là sau khi mở chỗ giấu sách thì vẫn chưa tìm hiểu được thêm điều gì. Lúc trước, cô cũng nói “không thể đảm bảo”. Có lẽ kết cục chỉ như vậy thôi.
“Cô nghĩ là ông Kayama thực sự không nhận ra à?” Shioriko bất ngờ lên tiếng. “Thật khó mà tin được rằng, người giấu một bộ sưu tập kĩ lưỡng đến mức này lại không để ý xem có ai đụng vào hay chưa.”
“Nhưng, nếu nhận ra thì hẳn đã nói gì đó với tôi rồi chứ?”
“Tại không nắm được bằng chứng rõ ràng thì sao?” Shioriko tiếp tục. “Đối với ông thì chắc chắn kết cấu ấn của sofa này và những quyển sách trong đó là một bí mật quan trọng. Chính vì vậy, nếu không có chứng cứ rõ ràng thì không phải rất khó mở lời hay sao?”
“Cháu chỉ suy diễn thôi.”
“Không, không phải suy diễn đâu... Cô hãy nhìn cái này đi!”
Shioriko chìa ra quyển sổ tay màu đen khi nãy. Ngoài bìa có dấu huy hiệu BD và dòng chữ màu vàng kim Sổ tay Đội thám tử nhí.
“Cái này là cái gì vậy?” Tôi hỏi.
“Là Sổ tay Đội thám tử nhí, phụ bản của tạp chí Thiếu niên đã đăng dài kì series Đội thám tử nhí sau chiến tranh. Cùng với huy hiệu BD, nó rất được trẻ em những năm 1950 yêu thích.”
Có cả thứ như thế này cơ à? Shioriko mở trang đầu tiên ra cho tôi xem. Có hình và chữ kí của Edogawa Ranpo cùng thông điệp “Bạn cũng có thể trở thành thám tử”. Quả là món quà đầy kích thích với học sinh tiểu học.
“Quyển sổ tay này, khi xưa không nằm trên cùng chồng sách đâu phải không ạ?”
“Giờ cháu nhắc mới thấy, đúng như vậy. Vì sợ làm bẩn nó nên tôi không mang ra... Cái đó có gì không?”
Shioriko lật trang đầu, là trang ghi địa chỉ và tên họ của chủ nhân cuốn sổ. Cột tên đã được điền chữ bằng bút mực màu xanh sáng.
Kayama Naomi.
“Có phải là chữ của cha cô không ạ?”
“Đúng... nhưng mà, tại sao...?” Naomi líu lưỡi lại vì quá xúc động.
“Là thông điệp ông để lại. Tất cả chỗ sách này là của cô, và... có vẻ ông biết được đây là sách cần cho thám t... à không, nữ thám tử.”
Shioriko tì vào nạng đứng lên, đưa quyển sổ tay cho chủ nhân thực sự. Vẫn cầm “Búp bê pháp thuật”, bà đỡ lấy cuốn sổ bằng cả hai tay như đồ dễ vỡ.
Lén để món quà dành tặng ai đó vào một chỗ bí mật, bản thân hành động này giống như trò chơi của trẻ con vậy. Chưa biết chừng, Kayama Akira thực sự đã định chơi đùa với đứa con gái mà hầu như ông không nói chuyện.
Tôi quay đầu lại nhìn chiếc huy hiệu BD vẫn nằm trên bàn. Có lẽ người quá cố đã để trong ngăn kéo để thỉnh thoảng ngắm nhìn. Bây giờ thì không thể hỏi ông để chứng thực được nữa, nhưng có lẽ đây chính là huy hiệu cô con gái vẫn đeo ngày xưa?
“Từ nhỏ tôi đã hay bắt gặp cha mẹ tranh cãi với nhau.” Nhìn xuống cuốn sách cũ và sổ tay, Kayama Naomi thì thầm. “Không, không phải tranh cãi... đúng hơn là chỉ trích từ phía mẹ. Cha thì lúc nào cũng im lặng... Tôi từng nghĩ rằng, dù có ý kiến trái với mẹ thì cha cũng không dám nói mạnh mẽ.” Bà lặng lẽ ngẩng mặt lên, “Tôi từng muốn cha lên tiếng. Cả khi tôi bị người chồng ly thân dẫn đi, cha cũng chỉ im lặng... Tôi cho rằng mẹ rất cô độc. Đồng sàng dị mộng thì khác nào sống một mình...”
Inoue đang đứng bất động đột nhiên lục túi lấy một thứ quăng lên chiếc bàn thấp trước sofa. Đó là một phong bì màu trắng khá dày, có tên người nhận là “Ông Kayama Akira”. Mặc dù nét chữ hơi xấu nhưng vẫn tỏ rõ nỗ lực viết thật ngay ngắn.
“Cái này là...?” Kayama Naomi nhìn Inoue với vẻ nghi ngờ.
“Lá thư bày tỏ suy nghĩ về chuyện kết hôn với em. Vì là việc rất hệ trọng nên anh định nói bằng thư. Nhưng đang phân vân nên gửi hay không thì bác Akira qua đời. Anh cũng... đã không thể nói ra suy nghĩ của mình.”
Đúng là có lá thư. Vậy không hẳn là một lời nói dối hoàn toàn. Inoue lại lấy trong túi ra một xấp giấy viết thư và phong bì quăng lên bàn. Túi áo bên kia cũng thế. Giấy viết thư đang viết dang dở và phong bì chưa dán rơi vãi hết xuống sàn. Tất cả đều cùng nét chữ với phong bì lấy ra đầu tiên.
“Đối với em, từ xưa anh cũng viết thư thế này... Anh định gửi đến địa chỉ nhà chồng em ở Kansai. Vì chỉ nghe được những lời đồn không hay về cuộc sống hôn nhân của em.”
Kayama Naomi thẫn thờ nhìn xấp thư. Không thể đoán được cảm xúc trên khuôn mặt tái mét ấy.
“Không một lá thư nào có dấu bưu điện.”
“Vì đâu có gửi. Nếu gửi thì đã tới nơi rồi.”
Inoue trả lời bằng giọng cộc lốc. Tôi lấy làm lo cho lối nói năng không tế nhị ấy, ông không có cách thổ lộ nào gây thiện cảm hơn hay sao?
“Em về tiệm đây.” Kayama Naomi thì thào như bị nghẹn trong cổ họng. “Em rất mừng khi nghe anh nói đã gửi thư cho cha. Có một thời gian em vẫn trông đợi anh nói gì đó.”
Rồi bà chạy khỏi thư phòng. Inoue không nói gì, lặng lẽ nhìn theo cho đến khi bà khuất dạng thì từ từ gom thư và phong bì rơi vãi.
“Sao bác không đuổi theo?”
“Đây đuổi đây. Đằng nào thì cũng đi về tiệm của tôi mà.” Ông thô bạo vơ lấy số thư gói ghém tâm tư trong một thời gian dài, nhồi vào túi. “Giờ tôi sẽ đi xin lỗi cô ấy vì đã nói dối về lá thư. Không biết kết quả ra sao, nhưng không thấy dọa nghỉ làm ở tiệm nhỉ... Chắc sẽ chấp nhận lời xin lỗi thôi.”
“Xin lỗi, tại chúng cháu...”
Shioriko chưa dứt lời, Inoue đã chặn lại, cúi đầu đàng hoàng.
“Không, cô cậu đã hóa giải được hiểu lầm giúp tôi. Tôi mới phải cảm ơn.”
“Chỉ là may mắn thôi ạ... À, cháu hỏi một chuyện nhé?”
Inoue đã bước đi, lại ngoái đầu nhìn, “Chuyện gì?”
“Biệt danh Ichiro có phải xuất phát từ Đội thám tử nhí không?”
Inoue ngỡ ngàng giây lát, rồi mau chóng đáp lại bằng nụ cười toe toét. Chỉ mình tôi là không hiểu được ý nghĩa.
Shioriko giải thích cho tôi, “Trong series Đội thám tử nhí có một đội viên tên Inoue Ichiro. Đó là một thiếu niên ‘vừa có trí tuệ, vừa có sức mạnh, và rất đáng tin cậy’.”
Tên của chủ tiệm sách Hitori là Inoue Taichiro, chỉ nhiều hơn có một chữ “ta” thôi, Inoue gật dấu.
“Đúng là như thế. Vì giống Inoue lchiro nên tôi đã được Naomi rủ chơi trò đóng vai thám tử. Nếu không, có khi Naomi đã rủ đứa trẻ nào khác rồi... Chính Ranpo se duyên cho tôi và cô ấy... Mà cũng có thể nói mối duyên giữa tôi và Ranpo là do Naomi dệt nên.”
Để lại những lời đó, Inoue quay gót đi ra hành lang.