Chúng tôi đứng đợi tàu một ray trong nhà ga vắng lặng. Mưa đã nặng hạt hơn.
Tôi sẽ đáp tàu về Ofuna, hai mẹ con họ thì đáp tàu đi Enoshima. Đó là đề xuất của Shinokawa Chieko. Đương nhiên tôi không được đi cùng.
“Sumio cầm quyển Ban cho ta tháng Năm rồi à?”
Tâm trạng của bà mẹ có vẻ tốt, nhưng biểu hiện của cô con gái lại cứng nhắc.
“Vâng, vừa xong...”
“Thế à. Thế thì tạm thời coi như con đã đậu. Dù mất hơi nhiều thời gian.”
Bà không hỏi xem anh ta đã cầm quyển sách đi bằng cách nào. Nghi vấn ban nãy lại lướt qua óc tôi. Phải chăng người phụ nữ này đã biết đầu đuôi câu chuyện từ lâu rồi? Và cứ phủi tay mặc kệ?
Đột nhiên, Chieko liếc mắt sang. Tôi có cảm giác bị bà soi thấu tâm can, và bất giác nín thở lần nữa.
“Gora, cậu có gì muốn hỏi tôi à?”
“À, không ạ.”
Giờ có hỏi cũng chẳng để làm gì.
Bà nhếch mép cười, “Đúng, tôi biết hết.”
Tôi lạnh cả người. Tôi đã nói gì đâu. Hay bà chỉ trả lời bừa? Nếu không bừa, làm sao bà đọc được suy nghĩ của tôi?
“Tại cậu đang thắc mắc đó thôi. Tôi cứ nghĩ cậu sẽ hỏi cơ đấy.”
Tôi không hé môi. Không phải vì thích giữ yên cơ mặt, mà chỉ sợ có động thái gì lại bị bà ấy đọc hết ruột gan. Mồ hôi thi nhau tướp ra trong lòng bàn tay.
Chuyến tàu về đã vào ga, cửa tàu mở cùng tiếng còi báo hiệu.
“Anh Daisuke!” Shioriko gọi. “Tôi sẽ cố gắng không về muộn quá.”
Nỗi bất an khi nãy lại nháng lên trong đầu tôi. Để cô ở riêng với Shinokawa Chieko có ổn không?
Không...
Có. Chính cô là người cần cuộc nói chuyện này. Tôi phải tin tưởng cô.
Tiếng còi báo hiệu vang lên sau lưng, không còn thời gian nữa. Tôi ngẩng nhìn Shioriko.
“Tôi sẽ đợi cô ở tiệm.”
Tôi chỉ nói có thế. Vừa nhảy lên tàu, cửa đóng lại ngay. Tàu bắt đầu di chuyển. Khung cảnh sân ga có cô đứng đó trượt mãi ra sau.
Tôi xuống tàu ở ga Ofuna, và tiến về cửa soát vé JR*. Tôi cứ mải mê nghĩ xem hai mẹ con họ đang nói chuyện gì, đi qua cửa soát vé cũng không để ý, ra đến lối đi mới sực tỉnh. Đang định băng qua lối đi thì bắt gặp một chiếc sơ mi Hawaii sặc sỡ.
Chú Thích: Viết tắt của Japan Railways Group.
“Ơ?”
Trước mắt tôi là Kadono Sumio, lưng tựa vào một cái cột, dáng vẻ chờ đợi.
“...Hai người cũng đi tàu à? Tôi tưởng lái xe chứ.”
Hình như không ngờ chạm mặt tôi ở đây, anh ta nở nụ cười lúng túng.
“Xe của tiệm đang đưa đi sửa.”
Tôi đáp. Người đàn ông này đã xoay chúng tôi như chong chóng suốt mấy ngày nay. Dù anh ta đúng là kẻ tồi tệ như từng tự thừa nhận, nhưng ác cảm trong tôi ít nhiều đã vợi bớt. Có lẽ vì anh ta từng bị đổ oan. Tuy nhiên, các lỗi lầm khác nào phải ai buộc vào đầu vào cổ anh ta.
“Shioriko đâu?”
“Cô ấy có hẹn.”
“Thế à.”
Sumio không tỏ ra hứng thú, cứ chòng chọc nhìn về phía cửa soát vé. Chắc anh ta không đoán được là Shioriko đi gặp Shinokawa Chieko. Tôi bất thần liếc mắt xuống, bên chân anh ta là một túi vải rất to.
“Anh định ra nước ngoài...”
Tôi chưa kịp hỏi hết câu, Sumio đã giơ cao tay vẫy vẫy ai đó.
“Này, bên này, ở bên này.”
Giọng anh ta ông ổng khiến những người đi ngang qua đều ngoảnh cổ nhìn.
Một cô gái trẻ bước ra từ cửa soát vé, vừa vẫy tay vừa tiến lại gần. Cô gái chắc bằng tuổi tôi, mặc quần bò và áo hoodie như đang đi cửa hàng tiện lợi. Mái tóc đen dài và cặp kính khiến tôi chú ý.
“Người này đang là học viên cao học, làm thêm ở quán bar tôi hay lui tới. Cô ấy mê mệt Terayama, đến mức luận văn thạc sĩ cũng lấy đề tài Terayama.”
Sumio thì thào giải thích với tôi. Tới nơi, cô gái lịch thiệp cúi đầu chào. Nhìn gần mới thấy, mặt cô dài kì lạ, hai má lấm tấm tàn nhang. Trông giống một sinh viên nghèo.
Hai người nói chuyện rất thân thiết nhưng không cợt nhả. Nhìn thế nào cũng thấy họ chỉ là bạn.
“Xin lỗi đã gọi em ra... Đây, Ban cho ta tháng Năm, như anh đã hứa.”
Sumio chìa cho cô gái túi giấy đựng cuốn sách cũ hồi nãy. Hóa ra anh ta định bán cho cô gái này. À không, phải nói là đã bán mới đúng chứ? Dù mới chỉ một tiếng kể từ khi anh ta rời khỏi ngôi nhà ở Fukasawa.
“Oa, cảm ơn anh!” Cô gái mỉm cười nhận lấy chiếc túi, nhưng giọng nói và điệu bộ thoáng vẻ nghi hoặc.
“Em kiểm tra đi.”
Cô gái nhíu mày, lấy quyển sách ra khỏi túi giấy. Vừa nhìn thấy bìa sách màu xanh, mắt cô ngời sáng. Người này có biểu cảm phong phú thật.
“Tuyệt quá... đúng là hàng thật rồi!”
“Hàng thật chứ còn gì nữa. Chuyên gia sách cũ đã kiểm chứng.” Anh ta trỏ vào tôi.
“Tôi là Gora, làm ở tiệm sách cũ Biblia, Kita-Kamakura. Chào cô.”
Tự nhiên bị lôi vào câu chuyện, tôi đành mở lời chào hỏi.
“Anh cả nhà anh mua sách ở tiệm cậu này... Anh ấy để lại cho anh trước lúc mất.”
Tôi không nói gì. Dù mọi việc phát sinh ở giữa đã bị lược hết, nhưng anh ta cũng không nói dối.
“À, cái đó không được. Mấy cái đấy của anh.”
Cô thạc sĩ tương lai đang định lấy tấm ảnh và bức vẽ tàu chiến ra khỏi túi giấy thì Sumio giằng lại, đút vào túi quần.
“Anh Kadono...” Cô gái lên tiếng, nét mặt lần này khá nghiêm nghị. “Món đồ quan trọng như vậy... Bán cho em có 1000 yên cũng được sao?”
“Hả?”
Tôi kêu lên. Tuy chưa rõ giá cả, nhưng với tình trạng tốt như thế, tôi tin là không dưới vài trăm nghìn yên. Chưa kể còn có chữ kí tác giả. 1000 yên thì khác gì cho không?
“Không sao. Anh có phải bỏ tiền ra mua đâu... Để người thực sự yêu thích nó đọc và giữ gìn là được.”
“Đương nhiên, em nhất định sẽ trân trọng nó. Cảm ơn anh nhiều!”
Cô gái cúi mình cảm tạ không biết bao nhiêu lần. Hóa ra người đàn ông này muốn có cuốn sách không phải vì tiền, mà chỉ để tặng cho người thực sự trân trọng và yêu thích nó.
Nhưng, tại sao anh ta không nói với ai chuyện đó?
“Tối nay em vẫn phải đi làm thêm đúng không? Em nên đi dần đi là vừa!”
Nghe Sumio giục, cô gái quay người nhìn bảng điện tử thông báo trong ga, rồi nhíu mày tỏ vẻ tiếc nuối.
“Vâng... Em xin lỗi, nhận được sách quý mà chỉ đứng nói chuyện suông thế này. Anh Kadono giữ gìn sức khỏe, khi nào có địa chỉ mới nhớ mail cho em.”
“Anh biết rồi... anh sẽ mail.”
Cô gái cẩn thận cất cuốn sách cũ vào túi, bước qua máy soát vé tự động mà vẫn vẫy tay lia lịa. Đợi cô gái khuất dạng, tôi mới lên tiếng, “Anh chuyển đi à?”
“Ơ, tôi chưa kể nhi... Tôi định đi Okinawa. Chưa có nhà, nhưng tìm được việc rồi. Trước giờ tôi vẫn luôn muốn sống ở mạn Nam, vì tôi thích những vùng đất ấm áp.”
Nét cười đột ngột tiêu tan trên mặt Sumio, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị y như ban nãy, khi nói lời vĩnh biệt bà chị dâu. Hóa ra lúc đó anh ta nói thật lòng.
“Chuyện đã thấy ở đây, chú em đừng kể với Shioriko hay người nhà Kadono. Tôi không muốn ai biết cả.”
“Sao lại thế?”
Tôi đang định tìm cơ hội nói ra, có lẽ mọi người ít nhiều sẽ thay đổi cách nhìn về người đàn ông này.
“Không biết thì mới dễ giữ khoảng cách, với tôi ấy mà, bị hiểu lầm là một chuyện đúng ý. Có người từng nói còn gì. ‘Nếu hiểu lầm mang lại hạnh phúc, nếu hiểu lầm giúp ta mãn nguyện, ta xin được yêu thương hiểu lầm.’”
“Terayama Shuji phải không?”
“Phải, nhưng tôi mô đi phê rồi. Đừng tin lời tôi. Đừng tin cái thằng mang sách ăn cắp đến bán cho cửa tiệm nơi chú em làm việc.”
Tôi cảm thấy mình đã hơi hiểu người đàn ông này. Cô gái ban nãy có nét gì đó hao hao Shioriko. Mà không, nên nói là có nét gì đó hao hao mẹ Shioriko. Giống hai ông anh, Sumio cũng từng thầm thương trộm nhớ Shinokawa Chieko. Không có gì lạ khi anh ta không nỡ khoanh tay đứng nhìn bản sao của bà kinh doanh chật vật vì chưa quen.
Anh ta quả có bán sách ăn cắp cho Biblia, nhưng không phải sách nào cũng là đồ ăn cắp. Ban đầu, anh ta thực sự muốn giúp đỡ Shioriko nên bán sách của nhà, nhưng không duy trì được lâu, túng thế phải làm liều.
Giờ mà có xác minh, anh ta cũng chẳng chịu trả lời nghiêm túc đâu. Người này vừa thú nhận yêu thương hiểu lầm mà.
“Tôi sẽ không nói với ai hết,” tôi cam đoan. “Nhưng anh cũng nên cho mọi người biết địa chỉ chứ?”
Anh ta nghĩ một hồi rồi gật gù, “Được... Tôi sẽ báo.”
Một câu trả lời thẳng thắn đến bất ngờ. Và với thái độ chân thành không khác gì khi hứa sẽ gửi mail cho cô gái ban nãy.
Một thời gian sau, tôi mua một quyển Ban cho ta tháng Năm bản tái bản.
Mất vài ngày chống chọi với cơn chóng mặt, cuối cùng tôi cũng đọc hết quyển sách. Thật may là có nhiều tanka và haiku. Cũng lâu lắm rồi tôi mới đọc hết một cuốn sách.
Tôi cảm thấy đây đúng là một tập sách do người trẻ sáng tác. Bởi còn trẻ nên mới viết được như vậy. Diễn giải cụ thể thì khó, nhưng với tôi đó là một cuốn sách hay. Nó chứa đầy niềm vui và sự tự tin trong từng câu chữ.
Đang đọc bài tùy bút thay cho lời bạt cuối sách, mắt tôi bỗng dừng lại ở một đoạn.
... Và thế rồi, tuổi đời tôi đã đủ. Cuốn sách này là lời chào tạm biệt với cái tôi “không sống bằng tri giác mà sống trong cảm thương”, cũng là dũng khí cho tôi xuất phát. Tôi sẽ quăng bỏ sách vở và bước ra đường...
Tôi nhớ về Kadono Sumio, người đàn ông bỏ lại ấn bản đầu tiên quý giá để đi về vùng đất phương Nam xa xôi. Tôi không biết liên tưởng của mình có đúng hay không, dù sao cũng chỉ là trích dẫn mô đi phê, như anh ta từng nói.
Sau lời chào tạm biệt ở cửa soát vé ngày hôm ấy, tôi không bao giờ còn nghe tin tức gì về Kadono Sumio nữa.
Ngay cả gia đình, anh ta cũng không liên lạc.