Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Tôi có cảm giác những rắc rối khó giải quyết luôn phát sinh vào lúc sắp đóng cửa tiệm.

Cho bản tin tháng gấp gọn in dòng chữ “Edogawa Ranpo toàn tập” vào phong bì đã ghi sẵn tên và địa chỉ người nhận, tôi cẩn thận dán phong bì lại. Trên đường về chỉ cần ghé qua cửa hàng tiện lợi gửi đi là xong.

Đồng hồ chỉ gần 8 giờ tối. Đương nhiên Biblia đã đóng cửa từ sớm. Tầm hai tiếng trước, tôi nhận được điện thoại phàn nàn của vị khách mua Ranpo toàn tập trên mạng. Vị khách phàn nàn là một ông cụ hơi lãng tai, phải mất một lúc tôi mới hiểu ông muốn nói gì. Chuyện là, ông không tìm thấy bản tin tháng đáng lẽ phải có trong bộ toàn tập.

Khi cô chủ tiệm đăng danh sách lên trang web, chắc chắn là có bản tin. Nói chung là khi đóng gói tôi đã quên không cho nó vào mà bỏ đâu đó trong tiệm. Tôi lục tung cả tiệm lẫn kho, cũng may là tìm ra, rồi gọi điện xin lỗi ông khách, và đến vừa nãy mới xong việc chuẩn bị gửi hàng.

Dù phải làm thêm giờ đột xuất, nhưng với tôi mà nói, đây cũng không phải chuyện gì quá tệ. Ayaka, em gái Shioriko mời tôi ở lại ăn tối cùng hai chị em. Đã lâu rồi tôi mới lại được ăn tối ở đây.

Lúc này trong tiệm chỉ còn mình tôi. Shioriko vừa nhận một cuộc điện thoại gọi tới nên đã cầm nguyên máy con đi vào nhà chính nói chuyện. Có lẽ vì cô ở ngay bên kia cánh cửa nên tôi nghe loáng thoáng giọng cô vọng ra.

Xem chừng là điện thoại gọi đến vì việc cá nhân, nhưng cuộc gọi kéo dài khá lâu. Bất chợt giọng nói bên kia cửa ngừng hẳn, Shioriko chống nạng bước vào tiệm.

Hôm nay cô mặc sơ mi denim nhạt màu và váy dài tới mắt cá chân, đeo gọng kính đen giản dị như mọi ngày. Mãi đến gần đây hỏi thăm cô tôi mới biết, gọng kính này cô đã đeo từ hồi cấp hai.

“Trong tối nay có thể gửi được bản tin tháng không?”

“Lát nữa trên đường về tôi sẽ gửi. Xin lỗi cô.”

“Không sao. Anh vất vả rồi ạ.”

Cô cười dịu dàng, tay đặt điện thoại về chỗ cũ. Tôi vô thức nhìn theo từng cử chỉ. Cũng không còn việc gì đặc biệt cần làm. Kiểm tra cửa kính đã khóa chưa, dọn dẹp một chút bên trong quầy tính tiền, sau đó chỉ việc tắt đèn nữa là xong.

Shioriko tư lự cầm chiếc chổi quét bụi nhỏ quệt quệt chỗ giá sách gần đó. Được một lát, cô quay phắt người lại như đã đi đến quyết định.

“Anh Daisuke!”

“Vâng.”

“Vừa nãy tôi có điện thoại... là bên công tố gọi.”

“Công tố à?”

Cô gật đầu, “Luật sư của Tanaka Toshio nộp đơn xin bảo lãnh. Bên công tố đang cân nhắc các yếu tố để làm cơ sở quyết định xem chấp thuận hay phủ quyết, một trong các yếu tố đó là tình trạng của nạn nhân, tức là tôi.”

Tôi từ từ thả lỏng nắm tay đã siết chặt tự lúc nào. Không phải là nạn nhân mà tôi cũng lo lắng.

“Họ định thả anh ta ra à?”

“Họ bảo có thả cũng phải chờ phiên tòa kết thúc. Đương nhiên anh ta bị cấm tiếp cận tôi, và hình như anh ta cũng đảm bảo không nuôi ý đồ đó nữa. Chỉ là sắp đến ngày giỗ ông nội, nên anh ta muốn đi viếng mộ ông trước khi thụ án...”

Lòng kính trọng người đó dành cho ông nội, tôi biết. Tôi từng nghe chính miệng anh ta kể cha mẹ hay vắng nhà, anh ta chủ yếu là do ông nuôi dạy. Tôi nhớ mộ nhà Tanaka là ở bên Hase.

“Shioriko trả lời thế nào?”

“Chỉ cần anh ta không lởn vởn lại Biblia, thì tôi không phản đối bảo lãnh.”

Shioriko đã nói vậy, tôi cũng không có tư cách gì để phàn nàn.

“Sao cô lại cho tôi biết chuyện này?”

Cho tới bây giờ, cô chưa bao giờ đả động đến phiên tòa của Tanako Toshio với tôi. Shioriko hơi mím môi, cố đẩy cái chổi len vào khoảng trống giữa các quyển sách. Trông cô có vẻ vùng vằng hơn là bực bội.

“Thì hôm trước anh Daisuke phê phán tôi là thu mình quá đấy thôi. Nếu anh không thích thì tôi không kể nữa.”

Hóa ra là vậy. Tôi nhẹ cả người.

“Không, tôi muốn biết. Cảm ơn cô đã kể.”

Tôi thành thật nói cảm ơn xong, Shioriko liền quay mặt đi và tiếp tục quét dọn. Không biết có phải tôi tưởng tượng hay không, nhưng nơi khóe miệng cô nở một nụ cười nhẹ.

Tôi quả thật rất vui vì cô đã chia sẻ với tôi. Nhưng đó không phải là chuyện tôi quan tâm lúc này.

Vài hôm trước, Takino Ryu gọi điện sang. Cô rào trước đón sau rằng Shioriko không hề dặn không được nói, nên cô muốn cho tôi biết Shioriko đang tìm cách gặp Shinokawa Chieko, vì có chuyện căn hỏi mẹ trước khi trả lời câu tỏ tình của tôi. Bà mẹ đặt điều kiện, cô con gái phải giải được câu đố mới đồng ý gặp.

‘“Tôi nghĩ cô Chieko muốn thử Shioriko, lý do thì không biết.”

A, lý do thì đại khái là tôi đoán được. Tháng trước, khi giải mã bí ẩn về “Kẻ chu du cùng bức tranh vải”, Shioriko vẫn chưa đi đến tận cùng chân tướng, nhưng lại từ chối khi bà mẹ rủ cô đi xác minh chân tướng ấy. Có lẽ bấy giờ, Shinokawa Chieko đã thất vọng về cô con gái, bà muốn xác nhận khả năng của con một lần nữa, xem cô có phù hợp với vị trí cộng sự hay không.

Lẽ nào, sau vụ Ranpo, tất cả các ủy thác Shioriko tiếp nhận đều liên quan đến bà mẹ? Vậy thì việc Shioriko muốn giải quyết những vụ đó, tôi cũng không thấy có gì lạ.

“Cậu là người trong cuộc nên tôi nghĩ cần cho cậu biết. Sau đây ứng xử thế nào là việc của cậu.”

Ứng xử thế nào, nhiều lắm thì hỏi thẳng Shioriko là hết. Mà trước đây tôi cũng đã hỏi rồi.

Ryu không muốn hai mẹ con họ gặp nhau. Tôi cũng bồn chồn, không biết liệu có bất trắc nào không, nhưng tôi quyết định tin tưởng Shioriko, bao gồm cả chuyện tỏ tình. Cũng vì chưa gặp được mẹ, cô chưa chịu trả lời tôi.

“Chị ơi...”

Cánh cửa phía nhà chính bất ngờ mở ra, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa ló đầu vào. Tôi không hiểu cô bé đang đứng trong tư thế nào, chỉ thấy mỗi đầu và cổ.

“Công việc vẫn chưa xong ạ?”

“Vừa xong rồi, xin lỗi em nhé. Mình ăn cơm thôi.” Shioriko nói.

“Không, cơm tối thế nào cũng được, nhưng có khách đợi chị từ nãy đấy.” Shinokawa Ayaka thấp giọng nói, “Anh ta bảo đã hẹn với chị, vừa ăn tối vừa bàn chuyện luôn. Đáng ra chị phải báo trước cho em biết chứ. May mà hôm nay em làm nhiều thức ăn.”

“Khách nào?”

Tôi hỏi. Tôi không hề biết hôm nay Shioriko có khách. Mà chính Shioriko cũng lộ vẻ ngỡ ngàng.

“Chị có hẹn với ai đâu... Aya nghe nhầm chăng?”

“Ơ? Em không nghe nhầm đâu. Anh ta đang ngồi ăn nhồm nhoàm trên kia.’’

Cô bé quay đầu về nhà chính.

“Anh ta tự giới thiệu là bạn của cha mẹ, và rất hay đến tiệm. Giờ có chuyện muốn trao đổi về sách, nên được mẹ khuyên đến đây.”

Tôi ngay lập tức phản ứng với cụm từ “trao đổi về sách”. Có lẽ người khách này là “câu đố” mà Shinokawa Chieko đưa ra. Có điều, tôi không nghĩ người ta lại xuất hiện đột ngột như vậy.

“Thôi, để chị gặp xem sao.”

Shioriko mạnh mẽ nói, cô em gái vốn không biết sự tình hơi nghiêng đầu khó hiểu.

“Vâng, thế nhờ chị... À, mình ăn tối thôi.”

“Cho tôi xin thêm bát nữa được không...?”

Giọng đàn ông vọng ra từ cuối hành lang. Tông hơi trầm nhưng nghe rất rõ ràng.

“Đợi em một chút ạ! Em vào đây!”

Ayaka quay đầu, đang định rời đi thì Shioriko gọi với theo, “Aya!” Dường như cô nhận ra giọng nói vừa rồi. Không hiểu vì sao, khuôn mặt cô bỗng nhăn nhó.

“Cái này chị chỉ đoán thôi, nhưng vị khách đó... có phải tên là Kadono Sumio?”

“Ơ, chị quen hả?”

Nét mặt Shioriko hiện lên một vẻ cực kì khó chịu mà tôi chưa thấy bao giờ. Ngay cả khi bắt gặp một con kiến cánh rất to bò ra từ đĩa mỳ Ý đã ăn hết một nửa ở nhà hàng gia đình, hay khi phải vào nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu hư hại trên đường thu mua sách về, cô cũng chưa bao giờ tỏ ra cau có như vậy. Tôi ngần ngừ hỏi, “Ai đấy?”

“Ai ư?” Shioriko gục đầu xuống, trả lời kèm tiếng thở dài, “Là người mà hồi năm kia tôi đã cấm thò chân vào tiệm.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.