Một lúc lâu sau, Makabe Shinya xuất hiện cùng chị gái.
Đó là một thiếu niên cao lớn trông có vẻ nóng tính, mặc áo phông dài tay cổ rộng và quần túi hộp. Dưới phần tóc mái quá dài là đôi mắt hơi sưng, vằn đầy tia máu. Rõ ràng là cậu ta thiếu ngủ do chiếc máy điện tử đang cầm trên tay. Nhận thấy ánh nhìn của tôi, cậu lúng túng đút chiếc máy vào túi.
“Tôi là Shinokawa Shioriko. Chào em.”
Shioriko nghiêng đầu chào. Tôi làm tương tự nhưng cậu ta vẫn im lặng. Tôi cũng lường được thái độ này rồi.
“Đây là Shinya, em trai em.” Cô chị gái giới thiệu.
“Chị có việc gì?”
Cuối cùng cậu em cũng lên tiếng, nhưng lại nhỏ giọng và nói rất nhanh. Shioriko vẫn ngồi yên, cô đang đầy tự tin vì đã giải mã được bí ẩn của cuốn sách.
“Tôi là chủ một tiệm sách cũ ở Kita-Kamakura. Chị gái em có nhờ tôi tìm giúp những tập Bác sĩ quái dị bị mất. Em lấy phải không?”
Trong một lúc lâu, không ai lên tiếng. Cuối cùng, cậu thiếu niên ngáp lớn.
“Quả đúng như tôi đã nói, có cho chị tôi biết cũng vô ích.” Đột nhiên, mắt cậu ta sáng quắc, nhìn trừng trừng vào Nanako, “Nhưng chị đừng có dẫn mấy người lơ ngơ này đến đây! Muốn tìm tập 4 của ông già thì chị tự đi mà tìm!”
Nanako tái xanh mặt, chắc bình thường cô chưa bao giờ bị em trai hét vào mặt như vậy. Cậu thiếu niên định rời khỏi phòng.
“Quả nhiên, em chỉ lấy tập ‘4, bản Shonen Champion Comics cũ, có chương ‘Người thực vật’.”
Tay đã đặt lên cánh cửa kéo, Shinya quay đầu lại.
“Thế thì sao?”
“Quả nhiên...”
Shioriko nhoẻn miệng cười, một nụ cười tươi tắn không hợp lắm với không khí hiện tại, nhưng lại khiến người ta cảm thấy phải e dè. Cô quay sang phía tôi cùng người ủy thác.
“Tập 25 không hề bị mất. Ngay từ đầu, ở đây chỉ có một tập 25.”
“Sao? Nhưng...”
Những tập khác đều có nhiều quyển, tại sao ông ấy không mua thêm một quyển nữa? Tôi toan lên tiếng hỏi, thì Shinya kéo cửa ra. Chắc cậu ta nghĩ chuyện phần mình đã xong. Shioriko gọi với theo.
“Em nghĩ rằng, tập 4 đó là của riêng cha em thôi sao?”
“Ý chị là gì?” Cậu ta quay người lại, nhìn thẳng vào chúng tôi.
“Tại sao hầu hết các tập truyện Bác sĩ quái dị đều có nhiều hơn một quyển? Câu trả lời rất đơn giản, một nửa số đó là truyện của mẹ các em.”
Chúng tôi kinh ngạc. Cô hỏi về người mẹ là để xác nhận chuyện này sao? Nào đã ai nhắc đến chuyện bà mẹ cũng sưu tập Bác sĩ quái dị đâu.
“Chị đừng nói linh tinh.”
Cậu thiếu niên đáp trả với ánh mắt nguy hiểm, Shioriko vẫn bình thản nói tiếp.
“Tập Bác sĩ quái dị nào ở đây cũng chỉ có một quyển được bọc giấy sáp. Những bộ truyện khác không như vậy. Đó không phải là thói quen của cha các em. Số truyện tranh này xuất bản khi cha mẹ các em còn học cấp hai, mỗi người đã mua một bộ. Có lẽ cô chú đều là người hâm mộ Tezuka Osamu, đặc biệt là bộBác sĩ quái dị...”
“Tôi bảo chị đừng có ăn nói linh tinh.”
Cậu thiếu niên đập tay lên thành cửa kéo, để rồi cũng giật mình vì chính tiếng động lớn. Có lẽ cậu vốn hiền lành trầm tính như cô chị gái. Người như thế lại kích động đến mức này thì thật là lạ. Chẳng lẽ có bí mật gì không muốn công khai.
“Vậy thì chị thử đưa ra chứng cớ đi!”
Cậu ta sấn lại gần Shioriko. Tôi cũng tiến tới trước để che chân cho cô. Mọi chuyện đến giờ đều là suy đoán. Nếu không thể thuyết phục cậu thiếu niên này, không chừng cậu ta sẽ mất bình tĩnh.
“Chứng cớ đây.”
Shioriko ấn cuốn tập san fan club đang cầm trên tay cho cậu ta, là số phát hành năm 1983 đó.
“Em thử mở trang có cột đăng thư của độc giả ở mặt sau xem. Bài đăng cuối cùng chính là chứng cớ.”
Cậu thiếu niên miễn cưỡng mở cuốn tập san, tôi và chị gái cậu ta cũng nhìn vào từ phía trên. Hình như là góc để độc giả giao lưa với nhau và đăng cảm tưởng về tác phẩm của Tezuka... Bài đăng cuối cùng như sau.
Mình là fan siêu bự của Bác sĩ quái dị, đang học lớp Tám và sống tại một góc của Yokohama. Cuối cùng mình cũng mua trọn bộ, giờ đang lén cha mẹ đọc hằng ngày. Mình thích những câu chuyện về bệnh tật đáng sợ như “Tí hon”, “Mụn mặt người” hay “Cơ thể hóa đá”... Mình khá trầm tính. Mong các bạn đồng trang lứa có cùng sở thích liên lạc với mình!
Bên dưới những dòng thư bày tỏ mong muốn kết bạn thiết tha là địa chỉ người gửi. Aikawa Mika, Yokodai, quận Isogo, thành phố Yokohama, tỉnh Kanagawa.
“Đây là mẹ em, không thể nhầm được...”
Nanako lẩm bẩm. Ra là vậy. Thông qua tập san fan club, cô bé Aikawa Mika tìm bạn qua thư, và rồi...
“Cha các em sau khi đọc được những dòng này đã viết thư gửi đi. Phong bì Uniko kẹp trong đây có lẽ là của mẹ các em. Nhìn căn phòng này, tôi nghĩ cha các em không có sở thích với những thứ như vậy. Trong phòng chỉ có bộ sưu tập các tác phẩm yêu thích của ông. Hơn nữa, Uniko là truyện tranh dành cho bé gái, nó được đăng dài kì vào đúng khoảng thời gian mẹ các em là học sinh tiểu học...’’
Quả thật, tôi không nhìn thấy món đồ nào khác liên quan đến nhân vật này. Đây là chuyện nếu nghe giải thích thì tôi hiểu được, nhưng chỉ quan sát vật dụng thì tôi không nhận ra.
“Bài đăng này còn giúp tôi hiểu được một chuyện khác.”
Shioriko chỉ tay vào đoạn có ghi “Cơ thể hóa đá...”
“‘Cơ thể hóa đá’ là chương truyện được xuất bản thay cho ‘Người thực vật’ trong tập 4. Vào năm 1983 khi hai người gặp nhau, ở tiệm sách mới chỉ bán bản được thay đổi. Có khả năng lúc ấy, hai cô chú đều chưa hề đọc ‘Người thực vật’. Sau này khi yêu nhau, cô chú mới biết đến những chương truyện chưa công khai, nên đều mua bản tập 4 cũ ở các tiệm sách cũ khác nhau... Đến khi kết hôn, cô mang theo bộ truyện tranh của mình, thế nên mới trùng nhiều như vậy.”
Tôi nhẩm tính trong đầu. Hai vợ chồng họ mỗi người đều sở hữu cả bản có và không có chương “Người thực vật”. Chỉ như thế thôi đã là bốn tập 4 rồi.
“Tại sao chỉ bộ Bác sĩ quái dị là trùng tập? Nếu đã yêu thích đến mức tham gia fan club, chắc hẳn cũng sẽ mua các bộ khác chứ.”
“Tôi nghĩ có lẽ vì không đủ chỗ để.”
Tôi “À” một tiếng.
Nhắc mới nhớ, Nanako đã kể cha mẹ cô từng sống trong một căn phòng sáu chiếu. Thêm vào đó, người chồng đã sở hữu một lượng lớn manga, làm sao lại để trùng lặp những cuốn bình thường được. Người vợ chi mang theo bộ truyện quan trọng nhất là Bác sĩ quái dị, và hai vợ chồng đã giữ đến cùng trong cả thời kì khó khăn.
“Vậy tại sao tập 25 lại không trùng?”
“Tôi giải thích ngay đây. Tập cuối bản Shonen Champion Comics cũ, tức bản đầu tiên của tập 25, phát hành vào năm 1995, mười năm sau khi tập 24 xuất bản, và năm năm sau khi Tezuka Osamu qua đời.”
“... Muộn đến thế à?”
“Vâng. Thật ra tập 25 là cuốn tổng hợp những chương truyện chưa có tính đến thời điểm đó. Shonen Champion Comics vốn định kết thúc ở tập 24, vì tất cả các chương do Tezuka Osamu đích thân lựa chọn đều đã được phát hành. Nhưng như tôi đã nói, vẫn còn rất nhiều truyện bị sót chưa đưa vào tuyển tập. Việc phát hành tập 25 là nhằm đáp ứng nguyện vọng của người hâm mộ. Khi cha mẹ Makabe kết hôn, bản Shonen Champion Comics cũ chi có đến tập 24.”
Shioriko nhìn quanh các ấn phẩm của Tezuka Osamu đang xếp thành hàng trên giá.
“Mặc dù Bác sĩ quái dị trùng lặp, nhưng những manga khác lại không như vậy. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng cùng chia sẻ bộ sưu tập, nên tôi nghĩ họ đã thống nhất không mất công mua hai quyển nữa. Chính vì thế, khi tập 25 phát hành, chẳng phải họ chỉ mua một quyển duy nhất thôi sao?”
Không một ai lên tiếng, có lẽ vì không có gì để phản bác. Tôi kinh ngạc trước lời giải thích rành mạch như thường lệ. Chỉ quan sát giá sách, tại sao cô có thể hiểu ra nhiều điều đến vậy?
“Shinya này, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa em và cha em. Nhưng, hai trong số các tập 4 ở đây này là di vật mẹ em để lại. Cha em đã luôn trân trọng chúng. Cho dù có chuyện gì, việc em mang chúng ra khỏi đây là không thể biện hộ.”
Makabe Shinya cúi gằm mặt, cắn chặt răng. Không phải cậu đang ăn năn vì những việc mình đã làm. Trên khóe miệng cậu thiếu niên khi ngẩng đầu lên là một nụ cười khinh khỉnh.
“Chị bảo cha tôi thực sự trân trọng những quyển manga của mẹ à? Còn một quyển nữa, chị không biết đúng không?”
“... Ý em là sao?”
“Riêng tập 4 ở cái nhà này đã có tới năm quyển. Lời giải thích của chị mới được bốn quyển thôi.”
Nói vậy, có ba tập 4 bị lấy mất, ngoài hai quyển do vợ chồng Makabe mua thì vẫn còn một quyển nữa.
“Cha tôi thực sự là người như thế nào, chỉ mình tôi rõ, Chị tôi cũng không biết gì... Với ông ấy, gia đình có ra sao cũng được, vì ông ấy coi cái đống manga bẩn thỉu kia quan trọng hơn.”
“Shinya... em nói gì thế hả?”
Giọng Nanako vẩn lên bất an. Cậu thiếu niên nhìn lại chị mình bằng ánh mắt tăm tối.
“Chị nhớ chuyện gì xảy ra ngày mẹ mất chứ? Vì tình trạng của mẹ đột ngột chuyển biến xấu, nên cha lái ô tô đến trường đón tôi. Bấy giờ chị đã chờ sẵn ở bệnh viện rồi... Rốt cuộc, tôi và cha đã không đến kịp.”
Trong vô thức, nét mặt cậu ta nhăn lại.
“Khi đó, ông ấy đã ghé vào một tiệm sách cũ trên đường đi. Tôi hỏi sao lại dừng xe, ông ấy bảo ‘Hình như ở đây có bán tập 4 bản đầu tiên’. Lúc đó mẹ đang nguy kịch đấy? Thế mà ông ấy để tôi ngồi chờ trong xe, chạy đi mua Bác sĩ quái dị tập 4. Bẩn thỉu rách nát, đúng là bản đầu tiên. Khi chúng tôi đến được bệnh viện, mẹ đã ở trạng thái chết não. Nếu ông ấy không hành động như vậy, tôi đã kịp nói một lời với mẹ.”
Người chị gái mặt xanh mét đứng chết lặng một hồi, cuối cùng cũng lên tiếng. “Như... nhưng hồi đó... bác sĩ đã nói từ sớm là mẹ sẽ không hồi phục ý thức nữa. Có thể cha tìm quyển truyện kỉ niệm để động viên mẹ...”
Cậu thiếu niên hỉnh mũi cười ngắt lời.
“Chị dùng đầu mà chỉ suy nghĩ được đến mức đó thôi à? Từ trường tiểu học của tôi đến bệnh viện cũng đi qua nhà mình! Nếu muốn động viên mẹ thì phải mang truyện từ đây đi chứ, sách kỉ vật kỉ niệm nào ở nhà chẳng có... Đeo mặt nạ giả nhân giả nghĩa mãi rồi cũng đến lúc lộ ra hết thôi.”
Không phải tôi tin hoàn toàn những gì cậu ta nói, nhưng tôi cũng không nghĩ ra được lời bác bỏ. Nếu để động viên vợ mà mua sách ở tiệm sách cũ giữa đường thì cũng thật kì lạ.
“... là tiệm sách nào vậy?” Shioriko hỏi.
“Đi dọc đường quốc lộ, qua Hama Market ở Isogo một chút. Gần bến xe buýt thì phải. Biển hiệu có ghi tiệm sách gì gì đó, tôi không nhớ rõ tên. Bọn họ đang bán giảm giá để đóng cửa, nên chắc ông già đột nhiên muốn ngó qua xem sao... giữa lúc mẹ tôi đang hấp hối.”
Cậu ta nhếch mép như đang giễu cợt. Shioriko nắm tay lên miệng trầm ngâm suy nghĩ. Là dấu hiệu cho thấy cô đang có điều lo lắng.
“Bấy giờ tôi vẫn chỉ là một thằng nhóc, chưa hiểu biết nhiều, ông ấy cũng luôn tỏ ra bình thản như chưa từng làm chuyện có lỗi, nên dù thắc mắc, tôi vẫn im lặng. Nhưng khi tôi không muốn đi học, ông già ấy bắt đầu thuyết giáo một tràng. Nào là con người trong đời có những việc bắt buộc phải làm, không có thời gian để tạt ngang tạt dọc.”
Giọng cậu ta run run. Đột nhiên, một điệu cười như hắt hơi bật ra khỏi môi cậu.
“Vì thế, tôi đã hỏi ông ta. Năm năm trước, khi mẹ tôi đang hấp hối, ông ta dừng xe tạt vào tiệm sách cũ để làm gì.”
“... Cha trả lời thế nào?” Nanako rụt rè hỏi.
“Không nói gì hết. Ông ta bất động như đá. Không giải thích được tức là có tật giật mình. Thế nên tôi chỉ làm đúng những gì ông ta làm thôi, cứ ghé tiệm sách cũ thì đâu vấn đề gì, hả?”
Shioriko ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen đằng sau tròng kính ẩn chứa cơn giận kìm nén.
“Khi nãy em có nói ‘Riêng tập 4 ở cái nhà này đã có tới năm quyển’ phải không?”
“Thì sao?”
“Tức là bây giờ trong nhà không đủ năm quyển.... Em bán nó cho tiệm sách cũ rồi đúng không?”
“Shinya, em đã làm gì hả?”
Lần đầu tiên, Nanako lớn tiếng. Nhưng cậu em trai vẫn cười nhạt. Cậu ta rút máy chơi điện tử khỏi túi quần, lúc lắc vẻ khinh nhờn.
“Trên mạng người ta bảo chỉ tập 4 là có giá, nhưng đem bán thì rẻ bèo. Mua được mỗi cái máy second-hand là hết vị.”
Tôi nhớ lại những lời Makabe Shinya đã nói, “Chị không biết giá trị của quyển truyện đó, có nói cũng vô ích”. Câu này hẳn là chỉ tập 4 thứ năm, và hẳn là lúc cậu ta đã bán nó cho tiệm sách cũ.
“Em bán nó cho tiệm nào?”
Shioriko đanh giọng.
Shinya không trả lời, chi lảng tránh ánh nhìn của cô.
Khổ!
Cậu ta bán quyển truyện phải được bốn, năm ngày rồi. Nếu ai khác đã mua mất thì không tài nào chuộc lại được. Cách duy nhất là hỏi ra càng sớm càng tốt, nhưng tôi không nghĩ cậu ta sẽ trả lời một cách dễ dàng.
“Dù em giữ im lặng, tôi vẫn có thể điều tra ra em đã bán nó cho tiệm nào.”
“Thật à?”
Tôi buột miệng hỏi trước câu nói đầy tự tin của Shioriko.
“Vâng... Shinya này, em chưa tròn mười tám tuổi. Hiện nay, hầu hết các cửa tiệm đều yêu cầu trẻ vị thành niên phải có giấy chứng nhận với chữ kí viết tay của người giám hộ, để phòng trường hợp mua phải đồ ăn cắp. Em lại không thể nhờ cha hay chị Nanako... Vì vậy, không phải là em đã mang đến chỗ ông bà ngoại ở gần đây hay sao?”
Nụ cười trên môi Shinya vụt tắt, xem chừng Shioriko đã đoán đúng.
“Đương nhiên, em không đời nào nói thật với ông bà, mà chỉ nhờ kí giấy coi như bán truyện của chính mình mà thôi. Nếu em khăng khăng giấu giếm, chúng tôi đành phải hỏi ông bà. Như vậy, số người bị cuốn vào chuyện này sẽ tăng lên, không sao chứ?”
Một khoảng lặng kéo dài. Mãi sau, cậu thiếu niên tặc lưỡi bất lực, cánh tay cầm máy điện tử cũng buông thõng.
“Một tiệm ở Konandai, tên là Takino.”
Ba chúng tôi không tin vào tai mình.