Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Xong việc, về được đến nhà ở Ofuna cũng là lúc mắt tôi rũ xuống.

Tôi dừng chiếc scooter, mở khóa cánh cửa ngay mặt tiền con phố. Nhà tôi vốn là một quán cơm, mẹ và tôi sống ở tầng hai, bên trên quán cơm, nhưng tầng hai giờ tối om om. Mẹ vừa nhắn tin, báo rằng đi uống với đồng nghiệp nên sẽ về muộn.

Vì nấu cơm ăn một mình rất phiền phức, tôi quyết định mua cái gì lấp bụng cho xong. Tôi đẩy xe vào quán cơm cũ giờ dùng làm nhà kho, khóa cửa rồi đi về hướng phố mua sắm.

Tôi đang phân vân không biết nên ăn gì thì tiếng chuông điện thoại di động chói tai vang lên. Là cảnh báo trước động đất. Cũng như tôi, mọi người trên đường đồng loạt dừng lại, bắt đầu kiểm tra điện thoại hoặc smartphone. Dư chấn gần đây đã thưa hơn, nhưng vẫn có những dư chấn lớn.

Tôi đợi một lúc, không cảm nhận được rung lắc gì, song cũng chẳng còn muốn đi đến mấy quán ăn trước nhà ga nữa. Đúng lúc bắt gặp biển hiệu MOS Burger ngay gần đấy, tôi quyết định tạt vào ăn tối luôn. Với tôi mà nói thì MOS Burger hơi đắt, nhưng đằng nào cũng mới nhận lương. Tôi liếc qua thực đơn viết trên bảng đen. Chữ trên bảng mờ mịt khó nhìn bởi bốn bề đã nhập nhoạng.

Cánh cửa đang he hé chợt đẩy toang, có ai đó vừa kích động va vào cửa vừa lao vụt ra. Tôi giật mình ngẩng lên thì thấy một nữ sinh cấp ba với mái tóc đuôi ngựa đang xoa xoa vai qua chiếc áo khoác đồng phục màu tím than. Có vẻ cô bé đang rất vội.

“A, đau quá... Quả nhiên là anh Gora. Chào anh!”

Cô bé đưa cánh tay vừa va vào cửa lên vẫy vẫy tôi. Đây là Shinokawa Ayaka, em gái Shioriko. Khác hẳn chị mình, cô bé vô cùng hoạt bát, hiện đang học ở trường trung học tinh lập Kita-Kamakura, trường cũ của tôi.

“Chào em, em có sao không?”

“Không sao, không sao... Anh làm gì ở đây thế?”

“Anh đi mua đồ ăn tối. Ayaka thì sao?”

“Em cùng bạn qua lò luyện thi lấy tài liệu, lúc về thì lên tầng hai ở đây nói chuyện.”

Nói mới nhớ, cô bé đã học lớp Mười hai, sang năm sẽ thi đại học. Tôi bất thần cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian, hơn nửa năm qua rồi từ khi tôi bắt đầu làm việc ở tiệm Biblia. Tôi vẫn vậy, vẫn chỉ là một kẻ chưa có công ăn việc làm chính thức.

“Em để bạn chờ có sao không?”

Tôi hỏi. Đã chào xong mà cô bé vẫn lần chần ở đây.

“Có sao chứ, nhưng em có chuyện muốn nói với anh Gora. Em đã định tối nay sẽ gọi điện cho anh... Cho nên tiện đây, cảm ơn anh nhé, vì đã làm lành với chị em.”

“Làm lành?”

“Ơ, thế không phải hai anh chị cãi nhau à?”

Chẳng lẽ trông chúng tôi giống bất hòa lắm sao? Chưa kể, ở ngoài đường ngoài sá thế này, tôi cũng khó mà giải thích rõ được.

“Anh và chị em không cãi nhau... Chỉ là cả anh và cô ấy đều ngại thôi. Nguyên nhân là tại cái hôm cùng đi ra ngoài, hai đứa đã... nên... nói chung là cũng nhiều thứ.”

“Hừm... Ra thế. Mà thế thì tốt rồi.”

Đáp lại lời giải thích mập mờ là một phản ứng cũng mập mờ không kém. Hoặc có thể cô bé nhận ra tôi không muốn nói gì thêm.

“Tóm lại, từ nay về sau em vẫn mong anh Gora thân thiết với chị em, dù hai người có là bạn trai bạn gái của nhau hay không.”

Tôi cũng mong vậy. Nhưng nếu được, tôi vẫn muốn ở bên Shioriko với tư cách bạn trai.

“Chị em nhìn bên ngoài thì nhẹ nhàng đẹp đẽ đấy, nhưng nội tâm phiền phức lâm. Theo em biết, chị ấy chưa bao giờ thân với người khác giới thế này... Cho nên bữa tối hôm nọ, em có thử hỏi chị ấy, rằng chị nghĩ sao về anh Gora?”

Tôi ngừng thở. Cô bé nói với giọng điệu thản nhiên như chuyện thường ngày, nhưng lại là điều tôi quan tâm nhất lúc này. Tôi nắm chặt hai bàn tay.

“Shioriko nói sao?”

“Chị bảo, khi ở bên anh chị rất an tâm, rằng anh như một người cha vậy.”

Nhiệt độ cơ thể vừa nóng sôi của tôi liền tụt vèo vèo. Đối với tôi, đó là một lời khen chẳng hứa hẹn gì. Phải chăng cô sẽ từ chối tôi, rằng “Anh cho tôi sự an tâm như một người cha, nhưng tình cảm yêu đương thì lại là...”

“Em xin lỗi. Anh trẻ hơn cha bọn em nhiều mà, chắc nghe xong anh khó chịu lắm. Anh còn ít tuổi hơn cả chị em nữa.”

Ayaka vội vàng đính chính. Dường như cô bé hiểu sai phản ứng khác thường của tôi. Tôi chưa kịp giải thích rằng mình không khó chịu thì cô bé đã tiếp.

“Em biết thế này là không phải với anh Gora, nhưng em rất hiểu cảm nghĩ của chị Shioriko. Nhà em không có đàn ông... dù sao cha em cũng mất rồi.”

Hai chúng tôi bất giác đều nín lặng.

Một chiếc xe đạp từ đằng sau đột ngột lao tới, tôi vùng bước ra mà không kịp nghĩ gì, đặt tay lên vai áo khoác đồng phục của Ayaka, vừa che chắn vừa đẩy cô bé vào phía trong đường dành cho người đi bộ. Đưa mắt nhìn theo chiếc xe đạp mới xẹt qua bên mình, tôi thở phào.

“Cảm ơn anh.” Cô bé nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng. “Cảm giác an tâm, chính là thế này đây... Em từng có lúc rất cô đơn. Chị bị thương phải nhập viện, nhà lại bị trộm đột nhập... Tất cả là tại gã Tanaka Toshio. Do đó ban đầu em không có thiện cảm với anh Gora đâu. Mặc dù không giống kẻ xấu nhưng cao to Iầm lì như anh, vì sao tự dưng được bà chị nhút nhát của em tin tưởng rồi thuê làm việc? Em đã nghĩ chắc phải có chuyện gì đó.”

Đúng là tôi đã bị giám sát công khai khoảng một tuần. Thình lình có một người đàn ông xa lạ chình ình giữa không gian mình vẫn quen tự coi sóc thì việc cảnh giác cũng là điều dễ hiểu.

“Nhưng không lâu sau em nhận ra mọi chuyện sẽ ổn. Anh làm việc chăm chỉ, lại còn tiếp đón khách hàng chu đáo... toát ra thần thái gì đó ít nhiều giống với cha em. Chắc đây cũng là cảm nhận của chị Shioriko. Chưa kể, anh giúp chúng em rất nhiều việc khác nữa.”

“Sao?”

“Lúc chị em bị Tanaka Toshio tấn công, anh từng quật ngã gã ta trên sân thượng bệnh viện còn gì.”

Nói đoạn, cô bé làm động tác quật qua vai làm tôi suýt bật cười.

“Anh chỉ ngăn anh ta nhảy lầu để đuổi theo cuốn sách đang cháy thôi, không có gì to tát cả.”

“Đấy, anh lại khiêm tốn.”

Tôi không định khiêm tốn đâu. Quả đúng là tôi đã cố hết sức để giữ Tanaka, nhưng người thực sự bảo vệ Shioriko chính là bản thân cô. Chỉ vì muốn Tanaka không tiếp tục theo đuổi cuốn Những năm cuối đời của Dazai Osamu mà cô đã châm lửa đốt bản sao trước mặt anh ta.

Chỉ mình tôi và cô biết sự thật này... lẫn sự thật tôi và Tanaka có chung một phần dòng máu.

Chưa hết, những bí ẩn và chân tướng chỉ hai chúng tôi biết mỗi ngày một tăng theo từng lần cô bóc tách các câu đố liên quan đến sách. Cảm giác an tâm mà cô nói có lẽ cũng bao hàm cả tư cách người cùng chia sẻ bí mật.

Đối với tôi, đó cũng là yêu. Nhưng với cô thì sao? Cô nghĩ gì, rốt cuộc tất cả vẫn quay về câu hỏi này.

“Gần đây Shioriko có biểu hiện gì lạ không, có đi đâu không?”

Shinokawa Ayaka ngước mắt lên như lục tìm trí nhớ, “Cũng không hẳn... à, chỉ hiềm cứ chiều tối thì chị ấy thường gọi điện.”

“Gọi điện à?”

“Em nghĩ là khách quen từ xưa. Chị gọi để báo cho khách biết sách họ tìm đã có rồi chẳng hạn. Chị em vốn không giỏi tiếp khách, có điều dạo gần đây bắt đầu cố gắng. Em hỏi vì sao, thì chị đáp rằng thu thập thông tin từ khách hàng là việc rất quan trọng...”

Lời thoại nghe quen quen. Đây là lời khuyên của Shinokawa Chieko hôm về tiệm sách cũ Biblia. Bấy giờ Shioriko đã cãi phăng, nhưng hóa ra cô vẫn làm theo lời khuyên của mẹ.

“Còn nữa, một dạo trước đây, vào ngày nghỉ của tiệm, chị em đã đi dự thính phiên xét xử. Từ sau lần ra tòa làm chứng, chị chưa hề đến đó lần nào.”

“Phiên xét xử em nói... là phiên xét xử Tanaka?”

Cô bé gật đầu.

“Thế ư, vẫn chưa kết thúc à.”

Vụ việc xảy ra đã hơn nửa năm. Tôi nghe nói anh ta đã nhận tội và tỏ ra khá hợp tác trong quá trình điều tra, nên cứ tưởng việc xét xử đã kết thúc sớm.

“Vụ án liên quan đến chị em thì xong rồi, nhưng còn mấy vụ nhỏ như lừa đảo tiền qua đấu giá trên mạng, người ta vẫn đang xử lý... Anh không nghe chị em kể gì à?”

“Không hề.”

Shioriko không mảy may nhắc nhỏm đến phiên tòa. Tôi cũng không thấy cô có hứng thú. Vì thế tôi đã cố không nhắc đến.

“Là thế này, hình như án tù của gã ngắn hơn chúng ta tưởng.”

“Hả?”

“Việc gã cướp sách của chị em ở bệnh viện và đe dọa chị ấy thì đúng là có tội, nhưng ngoài ra... Việc gã đẩy chị em xuống cầu thang, hay những chuyện xảy ra trước khi anh Gora đến làm thì đều coi như vô tội.”

Tôi không biết phải nói gì nữa. Chính tại lần ngã cầu thang mà đến giờ Shioriko vẫn phải sinh hoạt không rời chiếc nạng. Tanaka đáng bị kết tội nặng.

“Không phải anh ta đã tự thú hết rồi à?”

“Đúng là gã đã tự thú, nhưng thiếu bằng chứng nên không lập án được.”

“Shioriko nói sao?”

“Em cũng không rõ, nhưng hình như chị không quá bận tâm. Chỉ bảo không còn cách nào khác. Nhưng làm gì có chuyện không còn cách nào khác, đúng không ạ?”

Cô bé này vẫn không chịu chấp nhận, nhưng Shioriko nghĩ gì mà nói thế thì tôi không rõ. Cô không hề khai báo thương tích vì muốn dụ Tanaka đến bệnh viện. Có lẽ cô cũng lường trước nguy cơ lời khai khó chứng minh trước tòa rồi.

“Gã vẫn phải vào tù vài năm, cũng không được hoãn thi hành án.”

Nghe vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tạm thời cứ biết người đàn ông đó sẽ không lởn vởn trước mặt chúng tôi đã.

Bỏ qua án tù của Tanaka, tôi tò mò không hiểu vì sao Shioriko lại đi dự thính tại tòa, chưa kể phiên xét xử quan trọng đã qua lâu rồi. Có khi nào chuyện này liên quan đến lý do cô chần chừ trong việc đáp lại lời tỏ tình?

“Ừm, em định nói với anh gì nhỉ? À, đúng. Chị em, từ nay về sau nhờ cả vào anh nhé. Em bận ôn thi nên anh Gora để ý chị giúp em. Em không muốn lại có chuyện gì xảy ra đâu.”

Không biết chị nay em mới là giám hộ của người kia đây, nhưng tôi cũng nghĩ giống Ayaka. Không cần biết cô sẽ trả lời tôi thế nào, tôi vẫn nên hỏi xem cô định làm gì tiếp theo.

“Anh biết rồi. Anh sẽ để ý.” Tôi đáp.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.