Ba ngày sau, vào lúc chiều muộn, chúng tôi đến gặp cô gái đề nghị giúp đỡ, sau khi mất khá nhiều thời gian xử lý công việc trong tiệm.
Địa điểm được chỉ định là tiệm sách Takino, nên chiều hôm đó chúng tôi đi tàu điện đến Konandai.
“Bác sĩ quái dị là manga nhỉ?”
Tôi hỏi Shioriko khi cùng cô đứng chờ chuyển tàu ở ga Ofuna. Tuy đã rất lâu rồi không đọc nổi thứ gì, nhưng manga thì tôi cũng có biết đôi chút. Bác sĩ quái dị là bộ truyện về một bác sĩ mặt sẹo thiên tài không bằng cấp, thực hiện phẫu thuật cho nhiều dạng bệnh nhân khác nhau. Tôi chỉ lật qua lật lại quyển truyện tranh ở nhà bạn. Số tập của nó nhiều hơn hẳn các manga cùng thời.
“Vâng. Chính là bộ truyện đăng dài kì trên Weekly Shonen Champion những năm 1970. Nhân vật chính là một bác sĩ trưởng thành, mỗi chương một truyện, phong cách tương đối khác biệt so với manga dành cho thiếu niên nói chung, ban đầu dự định đăng trong thời gian ngắn, khoảng từ ba đến năm chương là kết thúc. Quảng cáo đăng truyện khá đơn điệu, chương đầu cũng không có trang màu nữa.”
Miễn là chủ đề về sách thì trăm lần như một, cô gái này sẽ nói như cháo chảy. Nhân tiện thì hôm nay, cô đánh son môi hồng nhạt. Chỉ vậy thôi mà trông cô đã rực rỡ hơn hẳn bình thường rồi.
“Tác giả là Tezuka Osamu nhỉ? Cái ông nổi tiếng đó.”
Tôi nhớ ông ấy được tôn vinh là “thánh manga”. Nhưng Bác sĩ quái dị lại là một tác phẩm không chứa đựng nhiều kì vọng cho lắm.
“Đúng vậy... Tuy nhiên, bấy giờ danh tiếng của Tezuka Osamu đang giảm sút.”
Tôi trợn tròn mắt, “Thật sao?”
“Vâng. Tezuka Osamu là thiên tài đặt nền móng cho truyện tranh có cốt truyện sau chiến tranh với những tác phẩm như Siêu nhí Astro, Sư tử trắng Kimba hayNữ công tước, nhưng nghe đồn khi sáng tác Bác sĩ quái dị, ông đang gặp khá nhiều vấn đề bế tắc. Xưởng sản xuất hoạt hình của ông phá sản, các bộ truyện đăng dài kì mà ông phụ trách cũng lần lượt bị ngừng. Trong các mangaka thời đó, thù lao của Tezuka chỉ xếp hạng B. Vì rơi vào đúng thời kì như vậy nên trước khi ra mắt, Bác sĩ quái dị không thu hút được nhiều sự quan tâm. Thế nhưng dần dần độ nổi tiếng tăng lên, nó được tiếp tục đăng tải trong thời gian dài... Cuối cùng nó trở thành tác phẩm nhập môn cho một lớp độc giả manga mới*. Nếu không có tác phẩm này, đánh giá và nhìn nhận của thế hệ sau về Tezuka Osamu trong vai trò người sáng tạo có thể sẽ khác.”
Chú Thích: Story manga, một thế loại manga, khái niệm khai sinh cùng các tác phẩm của Tezuka Osamu. Các định nghĩa nói chung đều chưa rõ ràng, nhưng đại để tự do về hình thức hơn manga 4 khung, 8 khung, số trang rất nhiều, kết cấu khởi-thừa-chuyển-hợp hoàn chỉnh.
Tôi không biết danh tiếng của Tezuka Osamu cũng ba chìm bảy nổi. Nhưng nghĩ kĩ, chẳng người sáng tạo nào hoạt động được liên tục mà không vấp phải trục trặc hay gặp khó khăn gian khổ, Thời thế thay đổi, thiên tài lận đận là thường.
“Bác sĩ quái dị là một trong những tác phẩm tiêu biểu của Tezuka Osamu, thu hút đông đảo độc giả thuộc nhiều tầng lớp. Tuy có sử dụng yếu tố phi tả thực kiểu manga, nhưng một tác phẩm dành cho thiếu niên theo chủ đề lĩnh vực chuyên môn là y học thì chưa từng có tiền lệ trong lịch sử manga Nhật Bản tính cho đến lúc đó.”
“Nó được đăng liên tục trong bao lâu?”
“Khoảng năm năm, từ tháng Mười một năm 1973 đến tháng Chín năm 1978, sau đó nó vẫn được đăng tiếp nhưng không định kì. Tính cả những số không định kì thì bộ manga này được vẽ liên tục trong mười năm. Sau đó, nhân vật Black Jack lại xuất hiện và đóng một vai trò quan trọng trong bộ Midnight, cũng đăng trên Weekly Shonen Champion.”
Đoàn tàu sọc xanh lam tiến vào sân ga, hai chúng tôi nhanh chóng bước lên. Ga Ofuna là ga đầu, nên phải một lúc nữa nó mới xuất phát. Shioriko ngồi xuống một băng ghế trống, tiếp tục câu chuyện.
“Chỉ riêng Bác sĩ quái dị đã dài hơn hai trăm chương, nhưng đây không phải tác phẩm duy nhất Tezuka thực hiện trong thời gian này. Một trong những đặc điểm của Tezuka là sức lao động cao hơn hẳn người thường.”
“Còn những tác phẩm nào nữa?”
“Trong lúc duy trì Bác sĩ quái dị, Tezuka bắt đầu cho đăng Cậu bé ba mắt trênWeekly Shonen Champion từ năm 1974, bộ này mau chóng trở nên nổi tiếng. Đồng thời, ông sáng tác Truyền thuyết Đức phật kể về cuộc đời Thích Ca Mâu Ni, ngoài ra ông còn có các tác phẩm như chương ‘Cố hương’ của Chim lửa, rồiShumari lấy bối cảnh Hokkaido đầu thời Minh Trị, hay bộ MW thuộc thể loại du đãng đã được chuyển thể thành phim điện ảnh và cả phim truyền hình cách đây mấy năm... Ông vẽ nhiều tác phẩm cùng một lúc.”
Chỉ nghe thôi đầu tôi đã loạn cào cào lên rồi. May sao vẫn có một vài nhan đề tôi biết .
“Trong suốt cuộc đời mình, Tezuka có nhiều bộ truyện được đăng định kì, và cũng liên tục tạo ra những tác phẩm mới. Ngay cả lúc qua đời vì ung thư dạ dày, ông vẫn có ba tác phẩm đang đăng dở. Nói ông là người cuồng việc cũng đúng.Toàn tập Tezuka Osamu do Kodansha xuất bản có đến bốn trăm tập, nhưng vẫn còn nhiều tác phẩm không được đưa vào đó.”
Cuối cùng Shioriko cũng ngừng lời, hít sâu một hơi. Tàu đã chạy từ lúc nào. Qua đôi mắt lấp lánh của cô, tôi biết rằng vẫn còn nhiều điều cô muốn kể.
“Cô biết rõ về manga của Tezuka Osamu nhỉ?”
Tôi thật thà nhận xét. Quả vậy, đúng là cái gì Shioriko cũng biết. Nhưng vẻ mặt cô lại không hề thoải mái.
“Tôi không chắc có thể gọi là biết rõ hay không... Toàn tập tác phẩm thì tôi đọc qua, sau đó sẽ sưu tập tác phẩm nào mình thích...”
“Như vậy mà cũng không tính là biết rõ sao?”
Toàn tập không thôi cũng đã là bốn trăm tập rồi.
“Ý tôi là tôi không bỉểl đây đủ mọi khía cạnh của ông với tư cách một nghệ sĩ sáng tạo. Chỉ đọc mỗi một dạng ấn phẩm thì còn rất nhiều điều không biết.”
Cô muốn ám chỉ điều gì? Tôi chưa kịp hỏi tiếp, tàu đã vào ga Konandai .
Tiệm sách Takino nằm ở tầng một tòa nhà năm tầng tọa lạc khá gần ga này. Tính ra thì hôm nay là lần đầu tiên tôi đến đây. Trời đã tối, nhưng biển hiệu vẫn sáng đèn. Khác với tiệm sách cũ Biblia, Takino làm việc đến tận nửa đêm.
Bước vào tiệm qua cánh cửa tự động, không gian bên trong sáng rực, rộng hơn Biblia rất nhiều. Tuy có tên “Tiệm sách Takino”, nhưng một nửa hàng hóa bên trong là đĩa game và DVD. Có một góc được ngăn tách biệt lập, cửa vào treo rèm “Cấm khách vị thành niên”, cho thấy họ bán cả DVD phim người lớn, dù đó cũng không phải chuyện hiếm lạ gì với tiệm sách cũ.
Tiệm này ít sách chữ chuyên môn, nhưng manga lại rất phong phú. Có lẽ vì đó là sở thích của chủ tiệm.
“Anh Renjo!”
Takino Renjo đang đưa tay vào tủ kính chỉnh dáng đứng cho một mô hình có vẻ là nhân vật game. Nghe tiếng Shioriko gọi, anh quay lại.
“Ồ, đến rồi à! Ryu nó ở trên tầng hai ấy, phòng 201 nhé!”
Dứt lời anh lại tiếp tục công việc.
“Anh bán cả fig à?”
Tôi cất tiếng hỏi, Takino vẫn không ngừng tay.
“Bộ sưu tập riêng của anh ấy mà. Bày trang trí thôi... Anh cũng muốn kinh doanh lắm nhưng tiệm không đủ nhân lực.”
Takino lắc đầu tiếc nuối. Thấy anh có vẻ bận, chúng tôi lập tức rời tiệm đi lên tầng hai tòa nhà. Sau khi bấm nút liên lạc nội bộ phòng 201, chúng tôi đứng đợi một lúc.
“Ngoài tiệm sách dưới tầng, họ còn thuê các phòng khác nữa à?” Tôi nhỏ giọng hỏi Shioriko.
“Không đâu. Tòa nhà này là của chú Takino... à, tức là cha anh Renjo. Phòng 201 được dùng làm văn phòng kiêm nhà kho, còn anh em anh Renjo ở phòng bên cạnh.”
Hóa ra là chủ nhà. Nghề phụ là kinh doanh quản lý chung cư. Mà không, có lẽ kinh doanh quản lý chung cư là nghề chính, mở tiệm sách cũ mới là nghề phụ.
Cửa mở, Ryu xuất hiện trong bộ đồ vest. Chắc cô mới đi làm về, áo khoác ngoài vẫn chưa cởi ra.
“Vào đi, người ủy thác cũng đến rồi.”
Đi qua dãy hành lang chất đầy vỏ hộp game và manga buộc thành chồng, chúng tôi bước vào phòng khách trông có vẻ được dùng làm văn phòng. Một cô gái mặc váy liền thân chấm bi, khoác áo len cài khuy giữa đã ngồi bên kia bàn. Trông cô trẻ hơn so với các mô tả tôi đã nghe, có thể là tại gò má bầu bĩnh và mái tóc cắt ngắn ôm gọn khuôn mặt. Cô gái kéo ghế đứng dậy, ngượng ngùng cúi chào.
“Chào anh chị. Em là Makabe Nanako. Mong anh chị giúp đỡ.”
“Vâ... vâng... Tô... tôi là Shinokawa...”
Dù lớn tuổi hơn nhưng Shioriko còn gượng gạo hơn cô bé ấy nhiều.
“Đây là bạn thân của chị, Shinokawa Shioriko. Nó chẳng có điểm gì cứu vãn được, nhưng trong lĩnh vực sách vở thì cực kì đáng tin cậy nên em yên tâm đi. Người to cao đứng bên cạnh là Gora Daisuke, làm thêm ở tiệm sách cũ Biblia, kiêm trợ thủ của Shioriko.”
Ryu quay sang phía cô gái vẫn còn lúng túng, giải thích một cách khéo léo. Chúng tôi ngồi quanh bàn trong phòng khách. Người ủy thác và người được ủy thác đều có vẻ căng thẳng nên không ai mở miệng. Không còn cách nào khác, tôi đành lên tiếng.
“Bộ Bác sĩ quái dị của cha em bị mất vài tập phải không?”
“Vâng, đợt nghỉ dài ngày tuần trước, em dọn dẹp phòng cha thì phát hiện có khoảng trống cỡ hai, ba quyển trên giá sách thường để Bác sĩ quái dị, mặc dù chắc chắn trước đó chỗ này có xếp mấy quyển giống nhau, khổ shinsho.”
Nanako lanh lẹ trả lời. Có vẻ dù cùng mang tính cách rụt rè nhưng kiểu rụt rè của cô khác với Shioriko.
“Mấy quyển giống nhau... tức là cha em mua trùng à?”
Nanako nghĩ một lúc rồi gật đầu, “Có khoảng hai quyển giống hệt nhau, em không thấy chúng đâu nữa.”
Hiếm người mua hai quyển cùng một tập. Phải chăng cha cô mua thêm một quyển để dự phòng?
“Bác sĩ quái dị là bộ truyện cha em mua đủ bộ từ hồi ông học cấp hai. Cha thường nói đó là bộ manga mà ông có nhiều kỉ niệm, và ông cũng trân trọng nó hơn bất cứ thứ gì... Bây giờ cha em đang đi công tác nước ngoài, nhưng tuần sau sẽ về. Em muốn tìm cho ra những quyển bị mất trước lúc đó ạ.”
“Em nghĩ là có ai đã mang mấy cuốn truyện ra ngoài à?”
Nét mặt Nanako thoáng vẻ ủ dột, mắt nhìn xuống mặt bàn, “Vâng.”
Hình như cô gái đã đoán ra ai là thủ phạm. Cô tìm đến người quen chứ không phải cảnh sát, chắc vì không muốn làm to chuyện.
“Cha em là fan của Tezuka Osamu à?”
Cuối cùng Shioriko cũng lên tiếng, câu chuyện đã chuyển sang chủ đề về sách nên cô bắt đầu mở máy.
“Em nghĩ cha em là fan cứng đó ạ, vì giá sách trong phòng cha chủ yếu bày manga của Tezuka Osamu, ngày xưa cha em còn gia nhập fan club nữa.”
“Cha em sinh năm bao nhiêu?”
“Ờm... Năm 1968 ạ.”
Shioriko gật đầu, dường như vừa lòng với câu trả lời.
“Những quyển bị mất có kích thước như một quyển truyện tranh thông thường phải không? Giống những quyển kia!”
Cô nhìn quanh một lượt rồi chỉ vào núi manga có vẻ là hàng trong kho, trên cùng là One Piece của Jump Comics.
“Vâng, nhưng truyện của cha em là truyện cũ nên trông không mới như vậy.”
“Chắc cha em có toàn tập do Kodansha phát hành chứ? Chừng bốn trăm quyển... tôi nhớ là trên nền trắng ở gáy sách có in dòng chữ Toàn tập manga Tezuka Osamu.”
“Em nghĩ là có, nhưng đủ bốn trăm quyển hay không thi em không chắc.”
“Chỉ có mấy quyển đề chữ ‘toàn tập’ thôi hả? Có quyển nào cỡ bunko không?”
“Có lẽ là không ạ. Manga cỡ bunko hầu như đều không có.”
“Vậy có bản bìa cứng không? Mấy cuốn như Adolf hay Cây trong nắng... Sách khổ 13x18 cm, khoảng chừng này.”
Vừa nói, Shioriko vừa giơ hai tay tạo thành hình chữ nhật. Người ủy thác của chúng tôi suy nghĩ hồi lâu.
“Em nhớ... là có. Vâng, có đấy ạ!”
“Bác sĩ quái dị bản bìa cứng thì có không? Các số cũ của Weekly Shonen Champion nữa? Hay hộp băng đĩa phiên bản giới hạn của phim hoạt hình?”
Shioriko nói nhanh như thể đã biến thành một người nào khác. Công tắc được bật lên hoàn toàn rồi đây.
“Em nghĩ là cái nào cũng không có ạ... Mà chị ơi...”
Cô gái lộ vẻ bối rối. Đương nhiên rồi. Những thứ như tình trạng phòng khi sách bị trộm hay ai có khả năng là thủ phạm thì Shioriko không hỏi, lại đi hỏi về nội dung bộ sưu tập của chủ sách.
“Ra là vậy... Tối hiểu.”
“Hiểu cái gì? Tớ chẳng hiểu gì cả.”
Ryu nhanh miệng hỏi, cả tôi và Nanako đều có cùng thắc mắc với cô.
“Chờ một chút, tớ sẽ giải thích sau.... Makabe này.” Shioriko nhìn thẳng vào người ủy thác. “Em vừa nói cha em hầu như không có manga cỡ bunko nhỉ? Nhưng có vài quyển Bác sĩ quái dị khổ bunko phải không? Nếu không, có lẽ sẽ có tuyển tập Bác sĩ quái dị giá rẻ chỉ bán ở cửa hàng tiện lợi.”
Mất một lúc, Nanako đột nhiên mở tròn mắt, “Chị nói em mới nhớ, cha em có vài quyển bunko Bác sĩ quái dị, em nhớ là cha đã bày chúng cùng với trọn bộ shinsho cũ.”
“Vậy à? Quả nhiên... Tôi đoán mấy quyển Bác sĩ quái dị bị lấy đi là tập 4 phải không, do Shonen Champion Comics phát hành.”
“Sao chị biết? Em còn chưa hề nói đến đó.”
Cô gái cao giọng. Tôi cũng không hiểu nổi, dù tôi là người thường xuyên chứng kiến Shioriko giải mã các bí ẩn về sách hơn bất cứ ai.
“Đúng nhỉ... phải giải thích từ đâu đây...” Shioriko nghĩ một lúc, rồi quay sang cô bạn thân. “Ryu này, trong kho Takino có các bộ Bác sĩ quái dị không? Mỗi phiên bản một quyển cũng được, nhưng tớ muốn càng nhiều phiên bản càng tốt.”
“Đợi nhé, tớ xuống hỏi anh.”
Ryu đứng dậy, chạy như bay ra khỏi phòng khách.