Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị mở hàng xong từ sớm. Để không khí thoáng đãng hơn, tôi mở cửa kính rồi quay vào trong tiệm.

Shioriko đang ngồi sau quầy, đếm tiền xu và cất lại trong máy đếm tiền. Ngay khi cô kết thúc công việc và đóng máy đếm tiền, tôi quyết định bắt chuyện. Trước giờ mở cửa là lúc tôi bình tĩnh nhất để trao đổi.

“Tôi có điều muốn hỏi.”

Vẫn cầm máy đếm tiền xu, cô quay lại chăm chú nhìn tôi. Ánh mắt cô khiến tôi xấu hổ, nhưng nếu do dự, tôi sẽ thua.

“Về lời tỏ tình, tôi sẵn lòng đợi đến khi cô muốn trả lời, nhưng cô có thể cho tôi biết, cô đang định làm gì không?”

Đôi mắt đen láy bỗng lảng tránh tôi. Hàng mi dài thật đẹp.

“Liệu có liên quan đến việc cô đi dự thính phiên tòa xét xử Tanaka Toshio không?”

“Aya nói cho anh biết à?”

“Đúng.”

Cô nhíu mày như thể ngạc nhiên, “Con bé này, chuyện gì cũng đem đi kể... Không liên quan đến phiên tòa đâu. Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa thể nói với anh Daisuke được. Tôi xin lỗi.”

Tôi bực mình với câu xin lỗi chẳng có chút thành ý nào của cô.

“Tôi hỏi để phòng hờ, nhỡ có chuyện gì xảy ra. Cũng là lo lắng cho cô thôi.”

Giọng tôi đanh lại khi đáp lời. Đôi mắt phía sau tròng kính nhíu lại.

“Tôi, không phải trẻ con... Thay vì lo hão thì anh làm việc đi!”

Câu nói của cô như cắm gai nhọn. Tấm lòng tôi lại bị cô nói thành lo hão, tôi không tài nào im lặng được. Chẳng lẽ cô đã quên mình từng dấn thân vào chỗ nguy hiểm tới tính mạng hay sao?

“Tôi vẫn luôn tự hỏi, cô có thấy mình che đậy bản thân một cách hơi quá đáng không?”

Tự nhiên tôi lớn tiếng. Ở một góc tâm trí, con người bình tĩnh trong tôi lên tiếng cảnh báo, mình có nên tranh luận như thế này không? Cho dù vậy, tôi không muốn nhượng bộ, và cô cũng thế.

“Cô chỉ cần nói rõ với tôi, rằng cô đang nghĩ gì, dự tính điều gì cũng được! Nhiều lúc tôi bối rối không biết nên làm thế nào nữa.”

“Thì... Như, nhưng, khi tôi bảo anh đợi câu trả lời, chính anh cũng nói là sẽ đợi còn gì?”

“Không phải chỉ lần này, mà còn chuyện hồi trước nữa.”

“Anh đừng đột nhiên lôi chuyện đời nào đời nào ra hỏi như vậy, tôi sẽ rất bối rối. Tôi chưa kể rõ được... vì tôi có lý do.”

“Thế nên tôi mới hỏi, cái lý do đó là gì?”

“Tôi nói nãy giờ anh không nghe vào tai à? Chuyện của tôi sao anh cứ phải gặng hỏi như thế?!”

“Vì tôi yêu cô!”

Cửa tiệm rơi tõm vào yên lặng. Lần cãi vã đầu tiên giữa hai đứa lại kết thúc bằng câu tỏ tình không đầu không cuối của tôi. Sao mọi sự lại thành ra thế này? Khi tôi đang thấy xấu hổ cho chính mình, bất ngờ chiếc ghế phát ra tiếng động. Shioriko vẫn ngồi, vai run run. Tâm trạng của cô có vẻ tệ. Mặt cô đỏ ửng đến tận thái dương.

“Tự dưng lại nói ra những lời như vậy... Thật quá đáng!”

Cô nhắm nghiền mắt, mặt cúi gằm xuống máy đếm tiền.

“Như thế này... tôi không làm việc được...”

Những lời thì thào buột ra. Tôi nuốt nước bọt, không dám hỏi tại sao cô còn xấu hổ hơn cả hôm tôi ngỏ lời lần đầu. Phản ứng của Shioriko lúc này làm lý trí tôi bay đi đâu mất. Tôi từ từ cầm lấy máy đếm tiền. Shioriko vẫn nhắm chặt mắt, nhưng không phản đối. Tôi đang định chạm vào đôi má đỏ ửng của cô...

“Xin lỗi.”

Một giọng nói vang lên đằng sau. Tôi run run quay lại, trước mắt tôi là một người đàn ông nhỏ thó khoác chiếc áo gi lê, xoa xoa cái đầu cạo trọc với vẻ ngượng nghịu.

“Tao chân thành xin lỗi vì đã chen ngang. Tao đến bán sách.”

Ông Shida nói rồi giơ hai tay đang xách hai chiếc túi lớn ra.

“Cháu sẽ quay lại ngay.” Shioriko buông một câu rồi lệch kệch đi vào nhà chính. Có lẽ cô cần hít thở sâu để bình tĩnh lại. Không còn cách nào khác, tôi đành nhận lấy sách rồi đưa phiếu thu cho ông Shida. Hai chúng tôi im lặng một lúc lâu.

Vẫn chưa đến giờ mở cửa.

Tôi không đủ dũng khí xác nhận xem ông Shida đã nghe được đến đâu. Nhưng nhìn ánh mắt ấm áp như an ủi kia, hẳn là ông đã vào đến tiệm khi tôi kêu lên “Vì tôi yêu cô!”. Tôi quyết tâm đẩy lui nỗi thôi thúc vừa muốn gào khóc vừa muốn bỏ chạy đang dâng cao trong lòng.

“Êu!” Tay hí hoáy cây bút bi, ông Shida thì thào.

“Dạ?”

“Giá cứ trẻ mãi thế này thì thích nhỉ!”

“Ôi, ông tha cho cháu đi!”

“Không, tao không trêu chú mày đâu. Tao chỉ nghĩ, hai đứa mày vẫn còn nhiều thời gian để ở bên nhau, rời xa nhau, cãi vã rồi lại cười đùa... Khác hẳn lũ già bọn tao.”

Giọng ông trầm xuống, như đang nhìn lại quá khứ của chính mình.

“Ông Shida chẳng phải vẫn còn thời gian hay sao?”

Trông ông làm gì đã già lắm đâu. Nhưng Shida lắc đầu cười đau khổ.

Đúng lúc đó, cửa thông với nhà chính mở ta, Shioriko chống nạng quay lại.

“Xin, xin lỗi để ông đợi lâu.” Cô cúi đầu với ông Shida. Hai má vẫn hây hây đỏ, cô không liếc về phía tôi một lần nào. Xem ra đã nhìn nhận tôi như một người đàn ông rồi đấy, nhưng giờ cô đang nghĩ gì, tôi không sao đoán được. Shioriko vẫn chưa trả lời tôi, cũng không hề có ý định giải thích lý do của việc đó.

“À, sách...”

Cô ngồi xuống sau quầy, mắt nhìn thẳng và nói khẽ. Nhận ra người cô đang gọi là mình, tôi vội lấy sách ra khỏi túi.

Sách lần này chủ yếu là văn học và triết học nước ngoài, có nhiều sách bìa cứng đặt trong hộp, như Tuyển tập Georges Bataille hay Toàn tập Ikuta Kosaku. Lẫn trong số đó là vài cuốn tạp chí Người Tokyo, số nào cũng là đặc san về phố* Jinbo, Kanda, Tokyo.

Chú Thích: Phố tập trung nhiều nhà xuất bản, tiệm sách cũ, mỹ thuật, đồ cổ.

Kẹp giữa các trang sách là nhiều mẩu giấy như được cắt nhỏ từ các tờ rơi, có lẽ để thay thẻ đánh dấu trang. Tình trạng bảo quản khá tốt, không hề có dấu gập hay rách, dường như đã được xếp sắp rất cẩn thận.

“Ông mua số sách này ở đâu thế?”

Tôi hỏi. Trông không giống hàng bán ở các tiệm sách cũ lắm. Shida gãi gãi trán bằng móng tay như để trì hoãn.

“Thật ra là thế này... Đây là sách của người hôm qua ghé vào đây với tao. Đáng ra hôm nay anh ấy cũng đi, nhưng hình như lại bận việc gì đó. Thế nên tao mang đãi hộ. Thôi, xem kĩ rồi mua cho tao đi, tao nghĩ đều là loại khá hợp với tiệm mình đấy.”

Nói đoạn ông rời khỏi quầy tính tiền, bắt đầu ngó quanh giá sách như mọi khi. Tôi nhìn theo ông. Đúng như Shioriko nhận xét, Shida không hề đề cập đến tên ông cụ kia. Trên phiếu thu cũng là tên Shida.

“Anh Daisuke.”

Shioriko nhỏ giọng gọi tên tôi, xoay chồng sách trên quầy tính tiền ra. Từ lúc nào cô đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

“Á...”

Lúc lấy sách khỏi túi tôi không để ý, nhưng giờ nhìn kĩ mới thấy, trên gáy và góc bìa các sách đều có một dấu khoanh màu đen, giống hệt dấu đen trên số Nguyệt san Hosho hôm nọ. Tôi cầm quyển Người Tokyo nằm trên cùng, mở trang kẹp thẻ đánh dấu ra. Đó là trang “Tuyển chọn! Các tiệm sách cũ được đề cử”, tiệm sách cũ nào có vẻ đáng quan tâm thì khuyên tròn bằng bút đen.

“Thế là sao nhỉ?” Tôi nhỏ giọng hỏi.

“Chỉ với ngần này thì tôi... Dù sao cũng cứ định giá đã.”

Trong lúc cô kiểm tra kĩ tình trạng sách, dán giấy nhớ viết giá tiền lên bìa, tôi thầm sắp xếp lại câu chuyện cho đến hiện tại. Người phụ nữ lớn tuổi tên Miyauchi Tamiko liên tục mua đi bán lại những cuốn Nguyệt san Hosho có kí hiệu kì lạ. Theo lời bà, tạp chí này vốn là của ông chồng. Và rồi, trên mấy cuốn sách mà ông cụ thân thiết với Shida đang định bán cho tiệm Biblia cũng có những dấu tròn khác thường đó.

“Toàn sách liên quan đến văn học Pháp và triết học hiện đại Pháp nhỉ?”

Shioriko khẽ lên tiếng. Nhiều tên sách đánh dấu trong danh mục của Nguyệt san Hosho cũng là ấn phẩm về đề tài này.

Chẳng lẽ hai người chủ là một?

Nói mới nhớ, người phụ nữ tên Miyauchi không hề nói chồng bà đã qua đời. Cũng có thể đó đơn giản chỉ là tạp chí ông chồng để lại sau khi ly hôn... Nhưng nếu ông chồng đó là ông cụ kia, thì tuổi tác lại cách biệt quá.

“Anh xem chỗ này đi.”

Shioriko đang mở cuốn Người Tokyo mà tôi vừa xem. Tôi thắc mắc nhìn sang, cô tiếp tục thì thầm bên tai tôi.

“Không có chữ ‘Nitta’.”

“Đúng thật.”

Nghe cô nói tôi mới chú ý, trong sách không có hai chữ luôn xuất hiện trong Nguyệt san Hosho. Để chắc chắn, tôi mở cả những cuốn bìa cứng đã định giá xong, kết quả cũng vậy. Nếu chủ sách là cùng một người, tại sao những cuốn mang đến hôm nay lại không có cái tên đó. Tôi hoàn toàn không hiểu.

“Ông Shida!”

Đáp lại tiếng gọi của Shioriko, ông Shida quay lại quầy tính tiền.

“Tình trạng mấy cuốn này khá tốt, nhưng có nhiều chỗ bị viết vào... Lại không phải bằng bút chì nên cũng không thể xóa được...”

“Ờ, đành chịu thôi. Tao biết, tao biết mà.” Shida gật đầu đồng tình. “Tao cũng đã nói trước với anh ấy sách có ghi chú viết tay thì khó mà bán được giá tốt. Tao nghĩ anh ấy hiểu.”

Shida đồng ý ngay với giá tiền Shioriko đưa ra. Thanh toán xong, cô làm như vô tình hỏi vài câu.

“Ông Shida, những kí hiệu này có ý nghĩa gì không ạ?” Cô chìa cho ông xem phần gáy cuốn Cổ người khác, Bầy chim trăng* của Marcel Aymé.

Chú Thích: Tên tạm dịch từ La Tête des autres và Les Oiseaux de lune, hai vở kịch, in chung vào một cuốn.

Shida mở to mắt, ghé lại gần nhìn rồi cười, “À mấy cái này ấy hả? Đây là kí hiệu đã đọc xong! Anh ấy đánh dấu thế này, liếc một cái là biết ngay cuốn nào đọc rồi, rất thuận tiện.”

“Cuốn nào đọc rồi mà không biết hay sao ạ?” Tôi lên tiếng.

“Cũng không có gì lạ khi sở hữu quá nhiều sách. Nhất là khi có tuổi trí nhớ suy giảm.”

Tôi cảm thấy một bí ẩn đã được giải đáp. Ra là mẹo của người quen mua nhiều sách.

“Nói mới nhớ, tao và anh thân nhau cũng là nhờ mấy cái dấu này đó.” Shida Iần lượt nhìn hai chúng tôi, tiếp tục giải thích. “Như hôm qua tao kể, tao bắt chuyện khi trông thấy anh ấy ngồi trên ghế băng trước nhà văn hóa. Một người già ngồi đọc sách ngoài đường không phải là cảnh hiếm, nhưng tao chứ ý là vì mấy cái kí hiệu ở gáy sách. Bắt chuyện rồi, quả nhiên là một người hóm hỉnh và rất hợp tính tao... A, thôi chết.”

Như sực nhớ ra, ông sải bước đến góc tiệm rồi ôm một bộ sách quay lại ngay. Tôi ngạc nhiên, đó là bộ Nguyệt san Hosho.

“Ông định làm gì với nó ạ?”

“Anh ấy nhờ tao bán sách, rồi dùng tiền bán được mua bộ này về. Hôm qua trông thấy xong là dứt khoát muốn mua.”

Tôi quay sang nhìn Shioriko, diễn biến thật khó mà bảo là tình cờ.

“Ở đây cũng có đánh dấu giống hệt đấy.”

Tôi chỉ lên gáy bộ Nguyệt san Hosho bọc bao nhựa. Trong bộ có vài số chúng, tôi thêm vào từ kho của tiệm, nhưng đa phần đều là cuốn khoanh tròn bằng mực đen.

“Ồ. Vậy có khi nào chúng vốn là của anh ấy không nhỉ? Anh ấy không nói gì với tao cả.”

Shida nghiêng đầu suy tư, xem chừng không hề hay biết về mối liên hệ giữa ông cụ và Nguyệt san Hosho... Hoặc cũng có thể là biết, nhưng cố ý giấu chúng tôi.

“Ông Shida!”

Shioriko lên tiếng, không còn bóng dáng gì của thái độ dè dặt ngày thường. Có vẻ công tắc đã bật.

“Ông kể thêm cho cháu về người chủ của số sách này được không? Tốt nhất là cho cháu biết cả tên nữa.”

Lần đầu tiên, nét mặt ông Shida thoáng chút dao động, ông cầm lấy chiếc túi đã trống không từ quầy rồi cẩn thận gập lại như để đánh trống lảng.

“Sao mày lại muốn biết?”

“Vì gần đây có hiện tượng khác lạ xoay quanh những cuốn Nguyệt san Hosho. Cháu nghĩ có thể liên quan đến vụ mua bán hôm nay... Ông hãy kể cho cháu biết.”

Tôi bất ngờ vì vẻ nghiêm túc của Shioriko. Sự vụ lần này bắt đầu từ lời đồn đại tôi nghe qua Takino, chứ nào có ai nhờ cậy Shioriko giải đáp bí mật gì đâu. Nếu chỉ là tò mò thì hơi quá rồi. Phải chăng câu chuyện đang ẩn chứa một bí mật tôi chưa nhận ra?

“Có phải ông cụ kia tên là Miyauchi, hay Nitta không?”

“Là ai? Cả hai cái tên đều không phải. Tao thề đó không phải là tên anh ấy.” Ông phủ nhận hoàn toàn, nhưng kiên quyết không nói ra tên thật.

“Đúng vậy nhỉ?” Shioriko đồng tình, xem vẻ đã lường trước câu trả lời. “Ông Shida chưa bao giờ nhắc đến tên cụ đó trước mặt người khác. Có phải vì hai người đồng cảnh ngộ?”

Im lặng bao trùm. Ra là thế ư? Trong quá khứ, Shida từng phạm một sai lầm lớn, nên hiện giờ phải sống ẩn dật bằng tên giả. Ông cụ kia cũng đang hành động tương tự chăng? Chính vì giống nhau về cả quá khứ lẫn sở thích đọc sách, nên hai người mới trở nên thân thiết.

“Anh ấy không phải tội phạm.” Shida nặng nhọc mở miệng. “Tao cũng nói hôm trước rồi, anh ấy là người tốt. Chỉ là, anh đã buông bỏ tất cả và trốn chạy vì có thứ không gánh vác nổi... Bây giờ anh lấy việc đọc làm thú vui để sống nốt quãng đời còn lại thôi, không làm phiền đến ai hết. Hai đứa cứ để thế đi, tao xin đấy!”

Nói đoạn, ông cúi mình thật thấp trước hai chúng tôi.

Sau khi Shida ôm bộ Nguyệt san Hosho đi, chúng tôi mở cửa tiệm. Công việc đầu tiên trong ngày hôm nay là xếp những cuốn sách vừa mua lên giá. Cuộc tranh luận của chúng tôi trước khi Shida đến rốt cuộc lại thành ra dang dở.

“Vậy bây giờ cô định thế nào?”

Tôi đứng trước quầy tính tiền, vừa bao nhựa cho cuốn Toàn tập Ikuta Kosaku vừa hỏi Shioriko. Tôi không thể quên nổi dáng vẻ ủ rũ khi rời đi của Shida. Cuối cùng, ông vẫn dứt khoát không cho biết tên thật của ông cụ kia.

Shioriko cũng không hứa sẽ đáp ứng lời thỉnh cầu của Shida. Có lẽ, cô đã biết rõ chân tướng sự việc. Manh mối rất nhỏ cũng không thành vấn đề với cô. Chắc chắn cô sẽ lần ra kết luận mà tôi không đoán được.

Tuy nhiên, nếu sự việc sáng tỏ thì rất có thể cuộc sống của ông cụ kia sẽ bị đảo lộn.

“Tôi không định để yên mọi thứ thế này.”

“Nhưng như vậy...”

“Anh Daisuke.” Shioriko ngừng viết nhãn giá, ngắt lời tôi. “Một người bỏ đi vì lý do gì đó, mong muốn được sống yên lặng ở một nơi nào đó, tôi không phải không hiểu. Nhưng, khi một người bỏ đi, sẽ có một người bị bỏ lại... Người bị bỏ lại cũng có nỗi niềm và ý kiến chứ.”

Tôi không thể nói được gì. Cô gái này nhìn sự việc từ góc độ khác với Shida, là lập trường của người bị bỏ lại.

“Trong thời gian tới, bà Miyauchi hẳn còn ghé qua. Tôi đang chờ cho đến lúc đó.”

Có lẽ lúc đó, chân tướng sẽ sáng tỏ. Nguyên nhân khiến bà ấy liên tục thực hiện hành vi mua đi bán lại kì lạ này, ý nghĩa của chữ “Nitta” và tại sao nó lại vắng bóng trên những cuốn sách mua vào hôm nay...

Dù kết quả ra sao, mặt kẻ không bỏ chạy cũng chẳng bị bỏ rơi như tôi đây không thể phát biểu ý kiến. Nhưng tôi nghĩ, bất kể Shioriko có làm gì, tôi cũng sẽ cố dõi theo.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.