Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Đứng nhìn cho đến khi Kishiro Keiko khuất dạng sau cổng soát vé ga Kamakura, chúng tôi quay lại, bắt đầu bước đi. Để nói chuyện với em gái và cháu trai của bà ấy về việc thu mua kho sách thì phải quay lại nhà của Kishiro Keiko. Việc quản lý nhà và kho sách đã được giao phó cho hai người.

Ra khỏi trạm dừng xe buýt, chúng tôi hướng về phố Wakamiya Oji. Vi hoa anh đào đang độ tươi đẹp, nên chúng tôi định vừa ngắm hoa vừa đi về. Dù chỉ vậy thôi, tôi cũng cảm thấy như đang hẹn hò.

Chúng tôi băng qua lối đi dành cho khách bộ hành ngay trước cổng torii thứ hai nằm sừng sững trên đường lớn. Cổng torii này mở sang lối dẫn lên đền. Khách tham quan đã đông hơn lúc nãy. Chắc họ cũng đang ngắm hoa anh đào nở rộ như chúng tôi.

“Đẹp quá!”

Shioriko cảm thán, dừng bước ngay dưới cổng torii. Gió biển ùa tới, lồng vào mái tóc đen bay lất phất. Có thể là do chỉ cách biển một con đường nên gió ở đoạn này rất mạnh. Tầm nhìn bị che khuất bởi muôn vàn cánh hoa anh đào cuộn xoáy trong không trung.

Không hiểu do hoa hay do nguyên nhân nào khác, nhưng chúng tôi không nhận ra một phụ nữ áo khoác đen đang tiến đến gần. Khi nghe thấy tiếng thì bà đã đứng ngay trước mặt rồi.

“Mấy đứa vừa ra ga phải không?”

Shinokawa Chieko hỏi. Ngay lập tức, thái độ của Shioriko trở nên gay gắt. Tính ra thì đã quá trưa từ lâu rồi. Bởi vậy bà có xuất hiện lúc nào đi nữa cũng không có gì lạ.

“Còn cô đã đến nhà bà Keiko?” Tôi hỏi.

“Ừ! Chỉ còn cái két rỗng với cô em gái... Thật tiếc quá!”

Nhưng nét mặt bà không tỏ vẻ đáng tiếc lắm. Ánh mắt nhìn như xoáy vào con gái trông thật đáng sợ.

“Trong két sắt không phải là bản thảo đầu tiên của Ranpo. Phỏng đoán của mẹ sai bét rồi... Kho sách của bà Kishiro Keiko cũng do chúng con thu mua.” Giọng Shioriko đầy vẻ khiêu khích. Hiếm khi thấy cô thế này.

“Không phải bản thảo đầu tiên của ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’ sao? Hơi khó tin đấy... Vậy, cái gì ở trong đó?”

“Để con nói cho.”

Vẫn giữ thái độ bực dọc, cô bắt đầu kể từ đầu đến cuối. Tôi nghĩ cũng không phải chuyện cần giấu giếm, nhưng trong lòng rất ngạc nhiên khi cô dễ dàng nói ra. Không hiểu sao tôi có cảm giác là cô đang rất miễn cưỡng.

Đến đoạn tiễn Kishiro Keiko ở ga Kamakura, Shinokawa Chieko chớp nhẹ mắt dưới cặp kính râm.

“Tới đó là hết à?”

“Ừm. Không có chuyện gì để nói với mẹ nữa. Đi thôi, anh Daisuke!”

“Đúng là Shioriko đã gánh vác quá nhiều rồi!”

Trước lời lầm bầm tỏ vẻ đáng tiếc đó, Shioriko quay đầu lại. Khoảng cách giữa hai người thu ngắn hơn lúc nãy.

“Nghĩa là sao?”

“Mẹ nghĩ Kishiro không phải là người dễ ứng phó đâu. Mặc dù không phải kẻ xấu, nhung là dạng người quyết giành được cái quan trọng với mình bằng mọi giá...” Đột nhiên, bà mỉm cười rồi đảo đầu ngón tay qua lại giữa bản thân và con gái. “Giống hệt chúng ta vậy đó.”

Tôi rùng mình. Lúc trước Shioriko cũng từng qua mặt tất cả mọi người xung quanh để bảo vệ bản in đầu tiên quý giá của Dazai Osamu. Đương nhiên, vụ việc vẫn chưa công khai. Người biết âm mưu đó, kể cả biết việc vẫn còn bản in đầu tiên chỉ có mình tôi.

“Đừng rườm rà. Hãy nói ngắn gọn những gì muốn nói đi.”

Trước thái độ đanh thép của cô con gái, Shinokawa Chieko đưa ngón trỏ lên. Giống hệt điệu bộ của Shioriko lúc lý giải những điều bí ẩn.

“Tại sao trong két sắt chỉ có bản thảo giả của Kayama thôi? Con đã nghĩ đến chưa?”

“Chắc là đối với hai người họ thì bản thảo đó là thứ quan trọng nhất. Không phải là chuyện lớn lao gì...”

“Để biến mong muốn của Kishiro thành hiện thực, Kayama đã chuẩn bị bản thảo cùng lắm là trong mấy năm nay thôi. Nhưng mà, chắc chắn là có vật quý giá hơn hẳn được để trong két sắt từ rất xa xưa rồi. Vật đó đã đi đâu?”

Shioriko như bị đâm trúng chỗ đau. Keiko muốn bước vào thế giới trong tác phẩm của Ranpo mới mấy năm nay thôi, nhưng Kayama Akira đã chia sẻ với Inoue của tiệm sách Hitori “khá lâu rồi” về vật quý trong két, “khá lâu” rất có thể là trước cả thời điểm “mấy năm nay”. Nếu vậy thì vật đó đã đi đâu?

“Kishiro có cho con xem toàn bộ bản thảo không? Nhiều lắm chắc cũng chỉ một, hai tờ. Không phải sao?”

Shioriko không trả lời, nhưng đôi vai run lên. Mọi điều bà nói đều trúng phóc. Ngay cả chúng tôi cũng không nghĩ mình phải kiểm tra chi li bản thảo mà người quá cố viết dành tặng người yêu. Nhưng, nếu như đó là điểm mù thì sao?

“Và ý mẹ là gì?”

Shioriko nói như rên rỉ. Người mẹ tiến lên một bước, nét mặt tươi cười hiền lành như muốn bao bọc lấy cô. Nét mặt thu hút cả tôi đang đứng quan sát bên cạnh.

“Con đã hiểu rồi phải không? Chính xác là Kayama đã viết truyện tặng cho tình nhân... Nhưng không hẳn từ đầu đến cuối đều là văn của ông ấy. Có khả năng đó là một phần bản thảo đầu tiên của ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’ mà ông đã thừa kế từ người cha, và hoàn tất bản thảo bằng hình thức viết thêm vào phần còn thiếu. Cách làm đó cũng thực hiện được nguyện vọng của Kishiro đúng không? Còn hơn là chế tác hẳn một bản thảo giả.”

“Đó chỉ là giả thuyết thôi.”

“Liệu còn giả thuyết nào có khả năng cao hơn và hấp dẫn hơn không?”

Shioriko không sao phản biện được. Bất chợt tôi nghĩ người phụ nữ này nói ngần ấy chuyện không phải chỉ là suy luận đơn thuần, mà thật ra muốn thu hút đối phương nhằm rủ rê làm gì đó...

Shinokawa Chieko chìa một tay cho con gái. Những ngón tay đẹp không in dấu tuổi tác vươn thẳng tắp như lưỡi dao.

“Đi nào, Shioriko!”

“Hả?”

“Đuổi theo Kishiro. Bây giờ còn kịp. Yêu cầu bà ta cho xem bản thảo. Không chừng lại đọc được bản thảo chưa từng công bố của Ranpo thời thanh niên đấy, cho dù chỉ là một phần đi nữa. Con không hào hứng sao?”

Mặt Shioriko hồng hào trở lại. Chắc chắn cô đang hình dung chính mình khi đọc bản thảo đó. Cảm giác như có nụ cười phảng phất trên môi cô. Nhưng cô mau chóng lắc đầu xua tan nó.

“Con còn tiệm sách nữa. Hơn hết, nếu đi với mẹ...”

“Con cứ nghỉ vài ngày cũng được mà. Chỉ đi vài ngày thôi. Hồi nãy mẹ cũng đã gọi điện cho Ayaka, con bé bảo rằng nếu chúng ta làm lành trở lại thì nó rất hoan nghênh. Muốn trông tiệm giùm bao lâu cũng được...”

“Con không muốn làm lành với mẹ!” Shioriko hét lên, gay gắt đến nỗi khách tham quan xung quanh cũng phải quay đầu lại. Không chừng đây là lần đầu tiên tôi thấy cô tức giận đến thế này.

“Ừm. Cũng khó làm lành lắm nhỉ... Mẹ đã bỏ con tới mười năm rồi.” Dù thế, Shinokawa Chieko vẫn không hạ tay xuống. Bà tiếp tục thuyết phục bằng giọng nói êm ái như rót vào tai. “Con hận mẹ cũng không sao. Nhưng hãy đi cùng mẹ, Shioriko! Mẹ sẽ kể cho con nghe nhiều chuyện độc đáo, về những thứ quý giá, như bản thảo đầu tiên của ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’... Trong mười năm nay, mẹ đã trông thấy, đã trải nghiệm rất nhiều. Trên thế giới còn bao điều con chưa biết. Chắc con cũng có hứng thú mà?”

Shioriko không trả lời, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự thích thú. Có cơ hội trò chuyện thỏa chí với người giàu kiến thức về sách hơn mình, không thể nào không thấy hấp dẫn được.

Tôi sửng sốt nín lặng trước diễn biến câu chuyện mà nằm mơ cũng không hình dung nổi này. Chính tôi còn bị áp đảo bởi từng lời từng chữ của Shinokawa Chieko nữa là.

Đột nhiên, một cảm giác đen tối bất an lan rộng trong lồng ngực.

Nếu Shioriko cứ thế này mà đi với mẹ thì không phải chỉ là chuyến đi vài ngày. Một tuần, một tháng, không chừng là cả đời, cô cũng sẽ không quay lại Biblia...

“Đi nào! Shioriko! Không còn thời gian nữa đâu.”

Bất chợt bị lôi kéo bởi tiếng nói sắc bén, bàn tay không cầm nạng của Shioriko từ từ giơ lên. Mắt nhìn xa xăm như đang nằm mơ.

Hiện thế là mộng ảo, mộng đêm mới là thực.

Câu nói của Ranpo như tia chớp lướt qua đầu. Tôi có cảm giác rằng mình không thể để cô đi.

“Shioriko!”

Khi tôi bất ngờ cất tiếng gọi thì cô giật mình dừng tay lại. Nhưng tôi không biết phải nói gì tiếp theo. Shioriko liếc nhìn tôi đang rầu rĩ. Ánh sáng trở về tròng mắt bên trong cặp kính. Lại là cô như mọi khi.

“Con không đi.”

“Tại sao? Có chuyện gì quan trọng hơn việc xem bản thảo đầu tiên của ‘Kẻ chu du cùng bức tranh vải’?”

Suy nghĩ một hồi lâu, Shioriko nhẹ nhàng nói, “Có.”

Không biết là chuyện quan trọng gì. Bất ngờ Shioriko quay lại nhìn tôi đang nghiêng đầu thắc mắc, chậm rãi giải thích.

“Vì ngày nghỉ tiếp theo con sẽ hẹn hò với anh Daisuke.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.