Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Tôi bước xuống cầu thang, đăm đăm nhìn ra ngoài tòa nhà. Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Làn hơi ẩm lạnh lẽo phủ một lớp mờ trên kính của, đã tháng Tư mà trời vẫn còn se sắt. Tôi thử ngó ra ngoài mái hiên. Bầu trời phía xa sáng trong, có lẽ một lúc nữa mua sẽ tạnh.

Tôi là Gora Daisuke, hiện đang ở hội quán sách cũ Totsuka.

Ngày hôm qua nơi tôi làm, tiệm sách cũ Biblia dưới Kita-Kamakura, có thu mua một số sách cũ về cờ vây và cờ tướng. Hiềm nỗi chỗ chúng tôi không chuyên thể loại này nên quyết định bán lại cho tiệm sách cũ khác. Vì thế hôm nay tôi chở sách đến bày bán ở chợ trao đổi sách cũ do hiệp hội tổ chức.

“Cậu vội về làm gì? Thời tiết thế này thì cũng chẳng có ma nào đến đâu.”

Một giọng nói vang lên từ chỗ hút thuốc dưới mái hiên. Người đàn ông dong dỏng đeo kính gọng kim loại, tay kẹp điếu thuốc lá đang đứng trước thùng gạt tàn. Không biết có phải do sở thích hay không, lúc nào anh cũng mặc quần áo màu đen, riêng tạp dề thì đỏ rực. Người này mới gần ba mươi nhưng trông già dặn hơn tuổi với cái cằm lún phún râu.

Anh là Takino Renjo, con trai tiệm sách Takino ở Konandai. Gần đây, anh bắt đầu thay cha mình trông coi tiệm. Giống như tôi, anh cũng mang sách cũ đến bán, chắc công việc vừa hoàn tất.

Người này bình thường xong việc là sẽ nhanh chóng về luôn, hiếm khi thấy anh thong thả.

“Một mình Shinokawa không vấn đề gì đâu.”

Ngay khoảnh khắc nghe đến cái tên Shinokawa, trong đầu tôi vụt hiện lên hình ảnh người con gái tóc dài ngồi sau quầy tính tiền. Có lẽ lúc này cô đang lật giở sách cũ bán trong tiệm, ngấu nghiến đọc như thể muốn ghi nhớ toàn bộ. Dù sao cô cũng là một “mọt sách” chính hiệu. Miễn là không có khách thì chẳng ai ngăn được cô cả.

Người con gái đó là Shinokawa Shioriko, cô chủ của tôi. Nhưng với tôi mà nói, cô không chỉ như vậy. Còn cô nghĩ sao về tôi, tôi cũng chẳng rõ.

“Em có việc khác ở tiệm, mấy đơn hàng trực tuyến ấy mà.”

“À, chỗ cậu vừa mua vào bộ Ranpo hay gì đó tuyệt vời lắm phải không? Các cậu bán trên mạng à?”

“Vâng, nhưng cũng không phải toàn bộ.”

Đầu tháng này, chúng tôi mua được một bộ sưu tập quý hiếm, bao gồm các tác phẩm của Edogawa Ranpo và phụ bản liên quan. Những cuốn đáng chú ý được rao bán trên mạng, vì thế tôi phải cập nhật từng thay đổi vào danh mục hàng hóa ở trang chủ của tiệm. Có khách đặt mua ngay lập tức, nên tôi bận tối mắt tối mũi, vừa liên tục cập nhật vừa chuẩn bị giao hàng.

“Quả nhiên nhỉ! Tại động đất mà chủ nhân bộ sách phải bán chúng đi hả?”

“Em không biết nữa... có lẽ đó cũng là một nguyên nhân.”

Sau trận động đất xảy ra ở miền Đông Nhật Bản gần hai tháng trước, tôi nghe nói việc thu mua sách cũ của các của tiệm bỗng dưng sôi động hẳn lên. Gặp động đất, không ít người nhận ra bộ sưu tập sách với số lượng lớn chính là mối nguy hiểm. Có đĩều, sự việc lân này lại hơi khác một chút.

Shioriko đã giải mã mật thư mà người chủ quá cố của bộ sưu tập Ranpo để lại, mở được két sắt có chứa bản thảo viết tay quý giá. Nhờ đó, chúng tôi được quyền mua bộ sưu tập với giá hời, coi như tiền công cho việc mở két.

Shioriko không đơn thuần là chủ nhân một tiệm sách cũ. Cô đã vận dụng kiến thức khổng lồ thu được từ việc đọc một lượng sách lớn đến khó tin vào thao tác giải mã những bí ẩn liên quan đến sách cũ. Còn tôi giữ vai trò phụ tá cho cô. Khác với Shioriko, tôi không đọc sách, nói đúng hơn là không thể đọc. Tôi mang “cơ địa” như vậy từ khi còn nhỏ, nhưng không có nghĩa là tôi không thích đọc sách. Ngược lại là đằng khác.

Shioriko sẵn sàng đàm đạo say sưa về sách bất cứ lúc nào, tôi thì thích nghe những câu chuyện ấy, lợi ích của hai chúng tôi thành ra thống nhất một cách hoàn hảo, mặc dù người ngoài nhìn vào có thể cho rằng tôi thật ngu ngốc khi lãng phí thời gian kiểu ấy để tiếp cận cô.

“Chắc Shinokawa mừng lắm nhỉ, con bé cũng thích Ranpo mà!”

Mắt Takino ánh lên nét cười. Tôi cũng làm biểu cảm như cười đáp lại.

Đúng là tiệm chúng tôi đã mua được bộ sưu tập, nhưng tâm trạng của Shioriko lại rất phức tạp. Cô đã bỏ lỡ cơ hội được tận mắt nhìn thấy bản thảo viết tay của Ranpo trong két sắt, bản thảo đầu tiên quý hiếm của truyện “Kẻ chu du cùng bức tranh vải”. Giờ này chắc nó đang cùng chủ nhân chu du ở nơi nào rồi.

Chưa hết, Shinokawa Chieko mẹ của Shioriko cũng theo đuổi bản thảo này. Bà nhanh trí sáng suốt hơn con gái mình nhiều. Là người hiểu biết sâu rộng về sách cũ, sự tồn tại của bà chẳng khác nào khác tinh của Shioriko. Mười năm trước bà bỏ nhà ra đi, hoàn toàn bặt vô âm tín mãi cho đến gần đây.

Trước lời rủ rê đuổi theo bản thảo viết tay của người mẹ, Shioriko đã thẳng thừng từ chối, rằng cô còn phải “hẹn hò với anh Daisuke”.

Quả thật tôi và Shioriko đã có hẹn, cô cũng thú nhận buổi đi chơi rất vui... Nhưng cô thực sự coi trọng cái hẹn hay chỉ dùng nó làm cớ từ chối mẹ mình, đến giờ tôi vẫn không xác định được. Hôm ấy, trên đường về, tôi đã tỏ....

“Nói mới nhớ, cậu tỏ tình với Shinokawa thật hả, hôm hẹn hò ấy?”

“Ư... hử?” Bị hỏi bất ngờ, cổ họng tôi phát ra một âm thanh khó hiểu. “Sa... sao anh biết?”

Shioriko nói? Bọn họ là bạn từ thuở nhỏ, nhưng tôi không nghĩ cô lại tâm sự với anh này những chuyện riêng tư đến thế.

“Anh nghe Ryu kể. Cũng không phải Shinokawa tâm sự với nó, mà con bé Ryu phải gặng hỏi mãi mới được đấy.”

Nghe vậy tôi đã hiểu. Ryu là em gái Takino, cũng là bạn thân của Shioriko. vào hôm hẹn hò với tôi, Shioriko đã mặc trang phục do Ryu chọn hộ. Xem chừng Ryu đã hết lòng hết sức giúp đỡ cô bạn thân không quen ăn diện của mình. Cố gắng đến như thế rồi, cũng không có gì lạ nếu cô hỏi han cặn kẽ xem kết quả cuộc hẹn ra sao.

“Hôm trước, anh cũng tình cờ gặp con bé Ayaka ở trước ga Ofuna.”

Takino nói tiếp. Shinokawa Ayaka là em gái của Shioriko.

“Con bé kể hai đứa lạnh nhạt kinh khủng, nó có hỏi nguyên nhân nhưng không ai trả lời cả. Con bé lo lắm, nó bảo cái mặt cậu trông nặng nề hơn bình thường.”

Tôi vô thức sờ tay lên cằm. Cái đoạn “hơn bình thường” đúng là thừa, nhưng tôi không nghĩ cảm xúc của mình lại lộ liễu đến vậy.

Chợt tôi để ý tới tay phải của Takino. Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay đã cháy hết. Nghĩ mới nhớ, nó vẫn thế kể từ khi tôi ra đây. Có lẽ anh ấy quan tâm lo lắng cho chúng tôi nên cố tình nấn ná để hỏi chuyện.

“Rồi sao? Cậu bị từ chối à?” Giọng Takino rất dịu dàng, nhưng ngôn từ sử dụng lại không chứa đựng chút khoan dung nào.

“Không hẳn, cô ấy bảo em chờ.”

“Hả? Con bé vẫn chưa trả lời? Sắp hết tháng Tư rồi còn gì.”

Takino nói với vẻ ngạc nhiên. Dù sao cũng đã nửa tháng trôi qua kể từ hôm tỏ tình.

“Vâng. Nhưng xem chừng cô ấy vẫn cần thêm thời gian.”

“Nghĩa là sao. Chuyện là thế nào?”

Tôi bắt đầu thành thật kể lại đầu đuôi. Nói thực lòng, tôi cũng muốn xin ý kiến ai đó.

Từ khi tôi ngỏ lời, Shioriko càng hay ngẩn ngơ. Dù tôi đã trấn an rằng chưa cần trả lời ngay, cứ từ từ suy nghĩ, nhưng tốc độ nghĩ của cô quá mức rề rà, khiến tôi không khỏi bồn chồn.

Cuối cùng không chịu được tình trạng thấp thỏm triền miên như vậy, ba ngày trước tôi đã quyết định hỏi xem mình cần chờ đến bao giờ. Giải quyết xong công việc, tôi toan mở lời thì cô bắt chuyện trước.

“Chuyện... chuyện hôm trước, cái... cái chuyện... ở Yokohama, anh Daisuke, có nói, với tôi...”

Cô ngập ngừng từng chữ. Vì căng thẳng hơn bình thường hay sao mà gò má trắng trẻo của cô tái mét. Rốt cuộc ngày này cũng đến, tôi thầm nghĩ, điều chỉnh lại tư thế khi đối diện với cô.

“Tôi xin lỗi đã để anh chờ lâu... Chắc anh thấy khó chịu...”

“Không đâu, không có chuyện như vậy.”

Tôi biết, Shioriko đã nghiêm túc cân nhắc về lời bày tỏ của tôi. Chỉ hiềm đến giờ cô vẫn chưa nói ra cảm xúc của mình. Shioriko cúi đầu, hai tay xoa xoa vào nhau, cuối cùng cô ngẩng đầu lên như đã hạ quyết tâm. Khoảng cách giữa hai bên gần hơn tôi tưởng. Khi cô ngước nhìn bằng đôi mắt mở to, tôi ngừng thở.

“Anh Daisuke, tôi... à, có lẽ quá nghiêm túc.”

“Sao?”

“Hồi trước tôi có kể với anh rồi, vốn dĩ tôi... không định kết hôn. Nhưng gần đây, tôi đã suy nghĩ rất nhiều...”

Tôi khá bất ngờ dù cô mới chỉ đang suy nghĩ, chấp nhận suy nghĩ là khác hẳn xưa kia rồi.

“Nh... nhưng, cho dù tôi có thay đổi tư tưởng đi nữa, tôi cũng không nghĩ mình sẽ hẹn hò với nhiều người. Thế nên là... nếu quen ai đó, lần này tôi sẽ... tôi không nói là nhất định... nhưng mà... tôi sẽ nghiêm túc tính đến chuyện kết hôn cùng người đó...”

Vậy là cô sẽ hẹn hò trên tiền đề tiến tới hôn nhân. Cô không phải là kiểu người “cứ yêu đi đã”, mà là kiểu “yêu là cưới”.

“Tôi biết chứ.”

Đến tôi cũng ngạc nhiên khi bản thân mình có thể trả lời dễ dàng như vậy. Không phải tôi ý thức sâu sắc quan điểm của cô, mà ngay từ đầu tôi đã định bụng như vậy. Sắc hồng trở lại trên gương mặt Shioriko, không, thậm chí còn hơn sắc hồng bình thường. Như vậy, tức là cô sẽ chấp nhận lời tỏ tình của tôi? Ngực tôi căng lên vì chờ đợi.

“Vậy... vậy ạ? Nếu thế thì... à, thật ra, tôi vẫn còn chuyện chưa làm xong.”

Tôi nghiêng đầu. Diễn biến này hơi khác so với tưởng tượng của tôi.

“Bây giờ, tôi vẫn chưa thể nói với anh được... Nhưng với tôi, đó là chuyện rất quan trọng. Tôi xin lỗi vì để anh đợi lâu quá, nhưng anh có thể đợi thêm chút nữa được không?”

Cô cúi đầu thật thấp. Thắc mắc quá chừng! Tôi chỉ hiểu một chuyện, đó là cô có lý do riêng. Thôi thì, chờ được đến tận bây giờ, chờ thêm vài ngày nữa cũng có sao!

“Được. Tôi sẽ chờ.”

Sau cái gật đầu dứt khoát của tôi, Shioriko ngẩng lên. Có vẻ cô đã thực sự yên tâm, một nụ cười nhẹ thoáng nở trên môi, đôi mắt cô cũng ánh lên long lanh.

“Cảm ơn anh! Tôi nhất định sẽ trả lời anh trước khi tháng Năm kết thúc.”

“Hơ...”

Tháng Năm ư? Có phải cô vừa nói là tháng Năm? Để chắc chắn, tôi kiểm tra cuốn lịch, bây giờ vẫn chưa đến cuối tháng Tư. Cô bắt tôi chờ đợi trong trạng thái nhấp nhổm này những một tháng nữa?

“Thế mà cậu cũng dồng ý?”

Tôi thở dài thườn thượt. Thật lòng tôi đâu có muốn, nhưng vì đã hứa là sẽ đợi, nên cũng không thể nuốt lời.

“Rồi sao, có chuyện gì phải làm cho xong, cái con bé ấy?”

“Hình như là chuyện khó nói lắm... Chuyện gì được nhỉ?”

“Đừng có hỏi anh. Anh làm sao đọc được suy nghĩ của con bé!” Takino phẩy phẩy tay, nói tiếp. “Nhưng nó cần nhiều thời gian như vậy, có nghĩa là với Shinokawa, cậu là một người quan trọng. Con bé không dễ mở lòng với người khác đâu, cách nó đối xử với cậu là hiếm lắm đó.”

Tôi chợt nhớ lại nét mặt Shioriko khi cô đưa tận tay tôi bản in đầu tiên cuốnNhững năm cuối đời của Dazai Osamu. Hơn nửa năm trước, cô đã trao cho tôi quyển sách hiếm quý giá đến mức cô phải nói dối mọi người để bảo vệ nó. Đó là minh chứng lòng tin cô dành cho tôi và cũng là để làm lành. Đối với mọt sách như cô, đó hẳn là một quyết định hệ trọng. Vì thế tôi biết cô không hời hợt với tôi.

Nhưng dù vậy, tôi cũng không dám hi vọng nhiều. Cho dù cô coi tôi là người quan trọng đi chăng nữa, cũng không có nghĩa là cô có tình cảm với tôi. Rốt cuộc, Shioriko cũng chưa hề nói dứt khoát rằng cô có thích tôi hay không.

Shioriko là một cô gái rất thông minh, nhưng lại cực kì kém trong việc diễn đạt cảm xúc của bản thân. Kể cả cô đã bắt đầu chấp nhận việc kết hôn đi nữa, cũng không có nghĩa là cô sẽ chọn tôi. Dù sao, tôi cũng chỉ là một thanh niên vô công rồi nghề, chưa có công ăn việc làm chính thức. Làm hồ sơ đến phần nền tảng rèn luyện, không biết ghi gì hơn ngoài thành tích học tập làng nhàng, đẳng Judo và giấy phép lái xe.

“Hay để anh hỏi thử xem sao? Hỏi xem nó định làm gì.”

“Đừng, không cần đâu!”

Nếu phải hỏi, tôi muốn chính mình sẽ hỏi. Dù không có ưu điểm gì nổi bật, tôi cũng còn lòng tự trọng. Chắc là đoán được ý tôi, nên Takino chi đáp “ừ” cho xong chuyện.

“Nhưng cứ lập lờ thế này chẳng phải rất mệt hay sao? Hai đứa ở tiệm với nhau suốt còn gì?”

Tôi nhún vai gật đầu. Thật ra hiện giờ, đây cũng chính là nỗi băn khoăn lớn nhất của tôi. Cả tôi và cô đều vì ngại nhau, nên đến tán gẫu còn khó. Số lần trò chuyện tự nhiên giữa hai đứa ngày càng giảm sút.

“Hay, anh gợi ý chủ dề cho cậu nhé?”

“Chủ đề?”

“Ừ. Là chuyện khiến Shinokawa hứng thú, lại giúp hai đứa thay đổi không khí ấy.”

Nếu có chuyện như vậy thật thì tôi rất muốn biết. “Vâng, anh cho em biết với,” tôi cúi đâu đáp.

Takino vứt điếu thuốc vào thùng gạt tàn, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Dạo gần đây, ở hội có tin đồn về một vị khách... Cậu biết Nguyệt san Hosho không?”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.