Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Ngày tiếp theo, chúng tôi sang nhà Kishiro Keiko vào lúc hơn 11 giờ sáng. Để xuất hiện đúng thời gian phù hợp với họ, chúng tôi đã phải tất bật làm việc đến tận giờ lên đường, bao gồm cả các việc tồn đọng từ hôm trước.

Khi giao tiệm lại cho Shinokawa Ayaka, Shioriko cố giải thích sự tình, nhưng mới nửa chừng thì đột ngột bị ngắt lời.

“À, ừm. Em hiểu rồi. Chuyện em nghĩ có nghe cũng không hiểu giờ đã hiểu đại khái rồi... Nói chung là nếu mở được két sắt thì có thể mua được số sách tuyệt vời, hơn nữa còn có thể nhìn thấy báu vật, đúng chứ? Nếu vậy chị hãy cố lên nhé! Cũng vì kinh tế gia đình chúng ta nữa!”

Chúng tôi được tiễn chân với câu dặn dò như thế. Nhờ vào chuyến viếng thăm của Shinokawa Chieko hôm qua, nói đúng hơn là nhờ vào việc cùng nhau đọcSách tranh du lịch mà tình cảm chị em họ đã trở lại như ban đầu.

Chúng tôi xuống xe, đi về phía cổng. Shioriko khoác theo một chiếc túi tote khá to. Chắc là đạo cụ cần thiết cho việc giải mật khẩu. Tôi vẫn chưa được nghe xem cô phân tích thế nào, kết quả ra làm sao. Đương nhiên tôi có hỏi thử rồi, nhưng chỉ nhận được câu trả lời như đánh đố rằng “không giải được bằng cách giải mã trong ‘Đồng 2 xu’ nhưng sẽ giải được nhờ ‘Đồng 2 xu’.” Vấn đề xem chừng phức tạp, không thể cắt nghĩa qua loa.

Tôi biết, mặc dù chống nạng, nhung Shioriko bước đi rất nhẹ nhàng. Bởi vượt trên niềm vui mua được một lượng lớn sách quý là cảm giác mãn nguyện vì phá giải được câu đố, và lớn hơn tất cả là kì vọng về thứ ở bên trong két sắt. Dọc đường đi cô cũng chỉ toàn nói về khả năng tồn tại của “Kẻ chu du cùng bức tranh vải” phiên bản đầu tiên. Cô cũng ngượng ngùng thừa nhận rằng dù không định ủng hộ giả thuyết của mẹ, nhưng nếu là thật thì cũng muốn xem thử.

Khi đi qua cổng, tôi thấy có bóng người ở tiền sảnh. Một thanh niên mặc áo khoác khóa kéo đen có mũ trùm đầu đang nói chuyện với Tanabe Kuniyo.

Khuôn mặt cậu ta rất giống bà, chắc là “Kazuhiro” đã từng được nhắc đến trong lần trò chuyện trước đây. Dưới chân cậu ta đặt chiếc va li nhỏ có gắn bánh xe. Bà mẹ nhận ra chúng tôi nên vẫy tay, vỗ nhẹ vào lưng người con trai, giục giã.

“Này, phải thật cẩn thận nhé, Kazuhiro.”

Thanh niên nọ gật đầu, kéo tay cầm va li rồi bước ra. Lúc đi lướt qua chúng tôi, cậu ta cũng chỉ cúi đầu chào chứ không nói gì. Xem chừng là người kiệm lời, khác xa bà mẹ.

“Ch... chào bác. Con trai bác đấy ạ?” Shioriko hỏi, mắt nhìn theo bóng thanh niên đi ra cổng.

“Đúng. Nhân ngày nghỉ nên em nó đến phụ giúp một tay.”

“Cậu ấy đi du lịch ạ?”

“Không phải đâu. Vali toàn nước đóng chai. Tôi đã kể là thằng bé sống ở Tokyo mà nhỉ. Ngoài cửa hàng vẫn chưa bán nhiều nước nên tôi mua ở đây cho nó mang đi.”

Tôi hiểu. Khoảng mấy tuần trước, nước máy ở Tokyo bị phát hiện nhiễm chất phóng xạ trên mức cho phép, có thông báo là nước khoáng trong các siêu thị đồng loạt bán hết sạch. Tùy theo từng khu vực mà phóng xạ vẫn còn gây ảnh hưởng. Khu vực này có trị số nhiễm xạ tương đối thấp nên không nghe tin gì ồn ào.

“Trước tiên hãy vào đi. Chị Keiko đang đợi.” Kuniyo nói.

Kishiro Keiko đợi chúng tôi ở phòng khách lúc trước. Cũng như lúc trước, bà mặc chiếc váy liền thân thoải mái giống đồ mặc ở nhà. Shioriko hỏi xem bà muốn mở két sắt hay muốn nghe về mật khẩu, thì bà trả lời thông qua cô em rằng muốn nghe về mật khẩu. Tốt quá, vì tôi đã cực kì thắc mắc.

Shioriko ngồi xuống ghế, trước tiên đặt mô hình đồng 2 xu lên bàn.

“Bác có biết mô hình này không. Có lẽ là do ông Kayama Akira làm.”

Sau khi chào hỏi, Shioriko nhanh chóng bắt đầu câu chuyện. Chắc cô đang phấn khích lắm nên hôm nay công tắc được bật sớm.

“Ồ, chắc chị Keiko không có cái này, phải không?”

Trước câu hỏi của em gái, bà Keiko lắc đầu.

“Đồng xu thật thì có trong kho sách, còn cái này, tôi chưa từng thấy.”

Vì làm đồ giả thì đương nhiên phải dựa trên mẫu thật rồi. Shioriko tách đồng xu thành hai phần, rồi mở tờ giấy ghi câu mật khẩu. Tanabe Kuniyo cao giọng trầm trồ.

“Chế tác tuyệt vời!”

“Đúng vậy đó. Cháu cũng nghĩ nó khá tinh xảo... Cháu cho rằng mật khẩu này xây dựng trên cơ sở chữ nổi, như hôm qua đã nói. Nhưng làm thế nào cũng có một phần không đọc được.”

Shioriko lấy trong túi xách ra một mảnh giấy. Là tờ ghi chú cách giải câu mật khẩu đã gửi cho tôi hôm qua. Dấu ? đã bị gạch đi, thay vào đó là chữ ’.

h4

Shioriko trỏ tay vào phần chữ mình đã viết, “Chữ viết thêm chính là lời giải thích cho kí hiệu mà chúng ta không hiểu được ý nghĩa.”

Tôi không hiểu lắm. Vì không ai hỏi nên không còn chọn lựa nào khác, tôi đành mở miệng, “Hở, ’ là chữ gì thế?”

“Là một dấu thanh. Trong nguyên tác chữ nổi, nó cho biết trọng âm của chữ đi ngay đằng sau, ngụ ý đọc cao giọng lên.”

Tôi thầm đọc “j” cao giọng, nhưng thấy chẳng suôn sẻ chút nào.

“Có phụ âm gì mà đọc cao giọng được chăng?”

“Không có. Cho nên tôi mới không lý giải được.”

Shioriko nói. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao hôm qua cô phiền não.

“Chỉ có thể suy ra rằng dấu thanh đã bị đặt sai chỗ, nhưng Kayama Akira lại là người rất am tường về chữ nổi. Tới đây, tôi đã nhận ra... Không chừng chính chỗ sai này lại là một phần của ‘câu đố’.” Cô ngừng một lúc, nhìn khắp lượt chúng tôi. “Thật ra gần chín mươi năm về trước từng có người dùng dấu thanh sai như vậy. Kayama Akira đã chủ ý làm theo sai sót đó để tạo ra mật khẩu.”

Cô lấy trong túi xách một quyển sách nhỏ đã rách bươm. Ngoài bìa có nhan đềThanh niên mới. Chắc là tạp chí đăng tải tiểu thuyết trinh thám ngày xưa. Khi cô lật trang có dán mẩu giấy nhớ thì đập vào mắt chúng tôi là tiêu đề “Truyện trinh thám: ‘Đồng 2 xu’”. Tên tác giả đương nhiên là “Edogawa Ranpo”.

“Người mắc sai sót đó là Ranpo?”

“Đúng. Ranpo đã làm sai mật khẩu trong tác phẩm đầu tay ‘Đồng 2 xu’.”

Tôi hết sức ngạc nhiên. Nói mới nhớ, khi đọc “hồ sơ” về Kayama Akira, cô có nói với tôi rằng tác phẩm đầu tay của Ranpo phạm lỗi sai cơ bản. Chắc là chuyện này rồi.

“Đây là Thanh niên mới, số đăng tải ‘Đồng 2 xu’, cũng là số mà Ranpo ra mắt độc giả với tư cách tác giả trinh thám.”

Nói đoạn, Shioriko lại lấy ra một quyển sách khác.

Trên bìa màu vàng có ba nhan đề “Chuyện lạ về đảo Panorama”, “Pháp sư cao một tấc”, “Vụ án mạng tại quán trọ bên hồ”.

“Còn đây là tuyển tập xuất bản cuối đời Ranpo, bản in của Togensha... Hãy đặc biệt chú ý vào chỗ xuất hiện chữ ‘e’ trong mật khẩu của ‘Đồng 2 xu’.”

“Kí hiệu chữ nổi khác nhau. Dấu chấm trái đã nhảy lên hàng đầu.”

“Đúng vậy. Trong lần phát hành đầu tiên, kí hiệu chữ nổi đã bị dừng nhầm từ chữ ‘e’ thành dấu ’. Mãi đến sau chiến tranh mới được đính chính trong bản in của Togensha. Lỗi sai giống hệt câu mật khẩu mà Kayama Akira tạo ra... Gợi ý để giải nằm ở chỗ này.”

Cô chỉ vào mặt viết niên đại của đồng 2 xu đã rỗng.

“Có ghi năm Đại Chính thứ 12 (1923), nhưng về cơ bản thì không thể nào có niên đại này được.”

“Ừm, tại sao vậy?”

“Đồng 2 xu này lưu thông đến đâu thời Chiêu Hòa, nhưng nó chỉ được đúc trong khoảng thời gian từ năm Minh Trị thứ 6 đến thứ 17 (1873-1884). Năm Đại Chính thứ 12 thì nó đã không còn được đúc nữa. Năm Đại Chính thứ 12 chính là năm ‘Đồng 2 xu’ được đăng tải trên Thanh niên mới, là năm ra mắt của Ranpo. Nói cách khác, đây là gợi ý rằng muốn giải mật khẩu, hãy căn cứ vào chữ nổi sai trong tác phẩm ‘Đồng 2 xu’ đăng năm Đại Chính thứ 12. Cả việc cố tình viết câu mật khẩu ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ theo kiểu chữ cũ, chẳng phải cũng muốn ám chỉ điều đó hay sao?”

Tôi đã hiểu cô có ý gì khi nói “nhưng sẽ giải được nhờ ‘Đồng 2 xu’”. Chính nguyên tác của Ranpo là manh mối để giải mật khẩu.

Trong một lúc, không ai lên tiếng. Kishiro Keiko vẫn dựa vào tay vịn của xe lăn, chờ đợi phần tiếp theo của câu chuyện bằng ánh mắt như đang nằm mơ.

“Vậy thì, đáp án cho câu mật khẩu này là...?”

Shioriko lấy bút ra, sửa kí hiệu chữ nổi cùng gợi ý mật khẩu, xóa dấu ’ đi và viết thay chữ e vào.

h5

“Hishouejima.”

“Nghĩa là gì thì cháu cũng... Bác Keiko, bác có biết không?”

Người phụ nữ ngồi trên xe lăn chỉ chớp mắt một lần trước câu hỏi đó. Có thể hiểu là biết, cũng có thể là không biết. Nhưng, tại sao bà lại không muốn trả lời?

“Hay cứ mở két sắt đã? Trước tiên hãy kiểm tra xem từ này có đúng hay không.”

Tanabe Kuniyo nói. Chưa chắc đây đã là câu trả lời đúng. Tôi và Shioriko đứng dậy, mở cánh cửa ở góc phòng. Kishiro Keiko di chuyển xe lăn đến vị trí có thể nhìn thấy két sắt.

“Tôi sẽ mở thay chị Keiko.”

Ngồi xuống trước két sắt, em gái của người ủy thác thao tác trên núm khóa rồi tra chìa vào ổ của cần gạt và xoay vặn. Hai trong ba lớp khóa đã được mở nhưng chiếc két vẫn không có phản ứng gì.

Bà vừa nhìn ghi chú giải đáp mật khẩu, vừa nhấn các nút chữ của mật khẩu theo trình tự.

“...”

Shioriko đứng bên cạnh tôi, dồn toàn bộ sức nặng xuống cây nạng, nhoài người tới trước. Để không bỏ lỡ sự việc sắp xảy ra, đôi mắt đen sau tròng kính của cô sáng rực. Không biết tự lúc nào, đôi tay tôi cũng gồng lên.

Khoảnh khắc bấm nút cuối cùng, bên trong két sắt phát ra tiếng “cạch”. Cánh cửa dày bằng kim loại kêu một tiếng “kịch” nhẹ, rồi từ từ mở ra. Bên trong két sắt vẫn còn một cánh cửa bằng gỗ. Mở cánh cửa đó thì thấy một xấp giấy cũ gấp đôi. Ngoài ra không còn gì khác.

Kuniyo cầm xấp giấy, đưa cho chị. Chúng tôi xúm quanh xe lăn. Xấp giấy đặt trên đầu gối Keiko dường như là mặt ngược, còn rõ ràng dấu vết của một lần bị xé rách và bổ sung thêm giấy khác vào từ phần dưới.

Tay bà run run mở xấp giấy. Trên nền giấy kẻ ô vuông to lấp đầy chữ viết bằng bút máy.

Dù vậy, vẫn đọc được rõ ràng nhan đề và tên tác giả.

Người đàn bà chu du cùng bức tranh vải

Edogawa Ranpo

Kishiro Keiko nhìn nó bằng ánh mắt xa xăm, rồi đột nhiên ôm chặt lấy bản thảo, im lặng cúi đầu xuống.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.