Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9
9

❊ ❊ ❊

Tôi không rõ Shioriko chỉ đang giữ đúng lời hứa một cách cứng nhắc hay thật lòng coi trọng việc hẹn hò cùng tôi. Tôi cũng khá chắc chắn là còn lâu lắm nữa mới biết câu trả lời.

Nhưng dù sao thì ngày nghỉ tiếp theo chúng tôi cũng sẽ đi chơi với nhau. Vì Shioriko không có điểm đến ưa thích nào, và vốn dĩ cô đã lo lắng không biết hẹn hò cụ thể gồm những nội dung gì, nên tôi quyết định sẽ đi lòng vòng vùng Minatomirai ở Yokohama. Vốn là cảng biển cũ nên có nhiều điểm tham quan, cũng không phải lo về chỗ ăn uống.

Shioriko phục sức khác hẳn ngày thường, váy liền in hoa dài đến đầu gối, áo khoác len, tóc buộc cao lộ gáy. Cô cũng trang điểm cẩn thận hơn mọi khi. Khi tôi lấy hết can đảm khen đẹp quá thì cô trả lời thẳng thắn là cô bạn thuở nhỏ tên là Ryu đã lên ý tưởng và thực hiện toàn bộ. À, còn cặp kính thì vẫn như mọi khi.

Để Shioriko đỡ mệt vì chân đang bị đau, chúng tôi đi lòng vòng xen kẽ nghỉ giải lao, nhưng dù đi đâu thì kết cục cũng toàn nói chuyện sách cũ của Ranpo và tin tức về những người liên quan đến đợt ủy thác lần này.

Không biết bây giờ Kishiro Keiko đang ở vùng nào. Cho đến khi vết thương hồi phục, Tanabe Kuniyo sẽ sống cùng con trai trong ngôi nhà Yukinoshita. Theo đúng lời hứa, toàn bộ kho sách do tiệm sách cũ Biblia thu mua. Bây giờ chúng đang được chất trong kho. Shioriko nói một nửa sẽ đem ra trưng bày ở Hội trao đổi sách cũ, phần còn lại sẽ bán dần dần ở tiệm và cả qua mạng.

Đằng tiệm Hitori, Inoue và Naomi ra sao thì tôi cũng không rõ. Nhưng Naomi vẫn đi làm ở đó. Mong sao chuyện hai người được suôn sẻ.

Tiếp theo, tôi nghe Shioriko kể đủ thứ về series Đội thám tử nhí, hào hứng về sự khác nhau giữa bản thảo viết trước chiến tranh và viết lại sau chiến tranh. Nhưng không nói tới mười tiếng đồng hồ đâu. Tối đa cũng chỉ chừng hai tiếng.

Dùng xong cơm tối ở một nhà hàng Ý không đắt lắm, Shioriko nói muốn đi vòng đu quay. Vòng đu quay lớn như chiếc đồng hồ khổng lồ là địa điểm nổi tiếng của Minatomirai. Nhưng khi chúng tôi đến nơi thì nó tạm ngừng hoạt động ban đêm do ảnh hưởng của động đất.

Cũng đã khá trễ nên chúng tôi quyết định đi dạo thêm chút nữa rồi về. Qua hết phố đi bộ, chúng tôi hướng về ga JR Sakuragicho. Tuy đường sắt cũ dã ngừng hoạt động nhưng vẫn còn đường ray trên mặt đất. Có lẽ là ngày thường nên hầu như không có bóng người.

Có lẽ do chút rượu uống ở tiệm ăn tối, nên chúng tôi có thể nắm tay nhau tự nhiên.

“Anh Daisuke, hôm nay anh có vui không?” Trong tâm trạng hưng phấn, Shioriko hỏi thẳng. Cô cũng nói mình tửu lượng kém nên có lẽ đã say rồi. Khi tôi trả lời là vui lắm thì cô phụ họa với giọng hân hoan. “Tôi cũng vui lắm! Rất vui!”

Sau đó cô chu môi, bắt đầu huýt sáo bằng giọng khàn khàn vụng về như mọi khi. Đây là thói quen hiếm khi xuất hiện ngoài lúc say sưa đọc sách.

Trong đầu tôi hiện lên thắc mắc, rằng có vui hơn việc đọc sách không, nhưng tôi không hỏi thành lời.

Ngoài ra, tôi vẫn còn băn khoăn một điều. Lúc gặp Shinokawa Chieko ở gần lối vào đền Tsurugaoka Hachimangu, nếu tôi không gọi tên Shioriko thì sao?

Liệu cô có đuổi theo bản thảo của Ranpo như lời rủ rê của mẹ? Lần tới nếu lại có việc tương tự xảy ra, không biết lúc ấy cô có dừng bước? Hay sẽ đi mất hút giống như mẹ của mình?

Bây giờ Shinokawa Chieko đang ở đâu, chúng tôi không hề hay biết. Sau khi bị con gái từ chối, bà đi ngay ra ga Kamakura. Không biết bà có đuổi kịp người đàn bà chu du không phải cùng bức tranh vải mà là cùng bản thảo viết tay hay không?

Ánh mắt lạnh lùng như đâm vào tôi của Shinokawa Chieko lúc rời đi, có lẽ suốt cuộc đời tôi cũng không quên được. Bà nhìn mà như đang ghim tất cả ân oán về tôi vào kí ức.

Bây giờ nghĩ lại, tôi có cảm giác lý do duy nhất khiến người phụ nữ đó quay về Kamakura chính là Shioriko. Chắc chắn bà muốn có một cộng sự cống hiến toàn bộ kiến thức và suy nghĩ. Cộng sự đó lại là đứa con ruột thịt nữa thì không chê vào đâu được.

Kết quả là tôi đã cản trở dự định của bà, và có lẽ đã chuốc lấy sự hờn oán của người phụ nữ bí ẩn này. Một ngày nào đó, bà sẽ lại xuất hiện trước mặt chúng tôi. Nếu tôi cẩn thận thì có lẽ sẽ không gặp tổn thất.

Tôi cũng còn một điều nghi ngờ về bà, và sẽ sớm làm rõ với một ai đó.

“Anh Daisuke, anh có nghe không?”

Shioriko hơi xoay mặt sang tôi. Do cái nạng hay sao mà trông tư thế của cô không được ổn định.

“Xin lỗi, cô nói gì nhỉ?”

“Nói rằng tôi muốn tới đây nữa.”

Shioriko lặp lại lời nói với vẻ ngại ngùng, đoạn cúi mặt e thẹn. Cũng đã bớt say rồi, nhưng cả hai đều chưa có ý định rời tay nhau ra.

“Tôi cũng vậy.”

Tôi đăm chiêu trong khi cảm nhận hơi ấm ở lòng bàn tay. Không phải lúc nào bàn tay này cũng nằm trong tầm với. Tôi cần phải truyền đạt điều mình đang nghĩ.

“Shioriko!”

Chúng tôi dừng lại ở chiếc cầu sắt nhỏ trên đường đi dạo. Đêm êm đềm không có gió xuân.

“Làm bạn gái tôi nhé!”

Mặc dù không trôi chảy bằng lúc cô giải đáp những bí ẩn, nhưng cuối cùng tôi cũng có thể thú thật lòng mình.

“Tôi đã luôn yêu em!”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.