Mở đầu: Nơi yêu thương tìm về*
của Richard Brautigan
Chú Thích: Tên dịch theo bản tiếng Nhật của Shincho Bunko. Nhan đề gốc là The Arbotion: A Historical Romance 1966.
(Shincho Bunko phát hành)
Công việc bề bộn nên dù là ngày nghỉ định kì, tôi vẫn phải đi làm.
Tôi ngồi xổm ở lối đi giữa các giá sách, dùng dây buộc số sách cũ lấy từ trên giá xuống. Xong xuôi, tôi mang đống sách đó sang kho bên nhà chính, rồi xếp những cuốn sách cũ thu mua hôm kia vào chỗ trống trên giá sách.
Nơi này là tiệm sách cũ Biblia, tọa lạc gần ga Kita- Kamakura, một cửa tiệm bán sách cũ đúng như cái tên của nó. Buổi sáng ngày thường, sau giờ cao điểm, hầu như không còn bóng người qua lại trên đường. Ngoài tiếng tàu chạy trên tuyến Yokosuka, âm thanh nghe được chỉ là những tiếng động rời rạc của tiệm chúng tôi.
Tạm dừng công việc buộc sách cũ, tôi đứng dậy và quay nhìn vào trong. Cô gái với mái tóc dài ngồi sau quầy tính tiền đang viết giá lên chồng sách cũ.
Cô kiểm tra tình trạng sách và trang xi nhê, định giá mà không hề đắn đo. Cô khoảng hai mươi lăm tuổi, không chênh lệch tôi là bao, nhưng cứ như đã làm công việc này hàng chục năm rồi.
Hôm nay cô buộc tóc sau gáy, phần tóc buộc gọn rủ từ vai phải ra phía trước trên nền sơ mi trắng. Đuôi tóc bóng mượt chạm vào phần ngực nhô cao. Sau tròng kính là đôi mắt lấp lánh với đồng tử đen láy.
Cô không đeo khuyên tai. Có lẽ do thấy tai trái trống trống nên thỉnh thoảng, lúc lấy cuốn sách tiếp theo, cô lại vô thức đưa ngón trỏ lên sờ vào tai.
Cô là một cô gái quyến rũ. Không chỉ mình tôi nghĩ vậy. Tôi đã nhiều lần chứng kiến các vị khách nam sững sờ khi nhận hàng hay tiền thừa. Hễ cô đứng ở quầy tính tiền, không ít người sẽ bắt đầu cà kê dê ngỗng.
Đương nhiên, làm gì có chuyện cô không nhận ra phản ứng của họ. Những lúc như vậy, cô thường chỉ lảng tránh ánh nhìn rồi tảng lờ với khuôn mặt tươi cười khó hiểu.
Mới tháng trước, cô cũng có vẻ mặt ấy khi tôi tỏ tình. Tôi toát hết mồ hôi hột và chỉ còn cách giải thích cặn kẽ, rằng mình đã bị thu hút ngay lần đầu gặp gỡ ở cửa tiệm này, và tình cảm đó giờ đã lớn lao đến mức không gì thay thế được.
Lần đầu ấy, cô bận thả hồn vào một cuốn sách. Tôi không phủ nhận mình bị quyến rũ bởi nhan sắc kiều diễm, nhưng trái tim tôi còn rung động hơn khi nhìn cô vui Vẻ đưa tay lật từng trang giấy cũ. Tôi nghĩ chính bản thân rô cũng không nhận ra rằng bấy giờ cô đang huýt sáo. Tiếng huýt sáo khàn khàn, lại không theo giai điệu gì nên đến tận bây giờ tôi vẫn không rõ đó là bài hát nào.
Như lúc này đây, cô cũng vừa viết nhãn giá vừa huýt sáo. Ghi xong giá cho cuốn cuối cùng, cô ngẩng đầu lên.
“Tôi xong rồi.”
Cô cười nói, cứ như cảm nhận được ánh nhìn của tôi nãy giờ. Tôi ra chiều bình tĩnh lại gần quầy tính tiền rồi giả vờ kiểm tra gáy sách.
“Trong tiết tiết trời óng ánh...”
Bất chợt, bên tai tôi vang lên tiếng thầm thì khe khẽ.
“Sao cơ?” Tôi hỏi lại.
“Tiếng ai tụng ca cánh buồm căng...”
Trong mắt cô không phải là tôi, mà là một nơi xa xăm, xa hơn cửa kính đang ngập tràn nắng ấm, xa hơn cả tấm biển sắt của tiệm đặt ngoài đường. Trên dãy núi bên kia nhà ga, lá anh đào đã lẫn vào sắc xanh của các cây cối khác.
“Chỉ trong khoảnh khắc, thời gian của tôi lại trôi băng băng...”
Đó là một khổ trong “Thơ tháng Năm”, bài thơ yêu thích của cô. Mới hôm trước, tôi đã nhìn thấy ấn bản đầu tiên của cuốn sách có đăng bài thơ này. Nghĩ đến đây, tôi liếc mắt nhìn lịch trên tường.
Hôm nay vẫn là tháng Năm. 31 tháng Năm. Có lẽ vì thế cô mới buột miệng chăng?
Tháng Năm với rất nhiều sự kiện. Nhung, sự kiện quan trọng nhất của tôi vẫn chưa được giải quyết. Cánh cửa nối giữa nhà chính và tiệm sách đang đóng chặt. Lúc này không có một ai ngoài tôi và cô.
Tôi khẽ hắng giọng, thẳng lưng ưỡn ngực. Dù vẫn đang trong giờ làm việc, nhưng tôi nghĩ mình sẽ đề cập đến chuyện ấy ngay bây giờ và ngay tại đây. Dường như cô cũng nhận ra biểu hiện trịnh trọng hiếm hoi của tôi, trong đáy mắt cô, giờ tôi đã thấy bóng mình.
“Xin cô cho tôi hay...” Tôi lên tiếng, cao giọng hơn dự tính, “Chuyện tháng trước ấy, cô cho tôi đáp án được không...”
Đáp án cho lời tỏ tình của tôi. Cô đã hứa trong tháng Năm sẽ trả lời rõ ràng. Mà hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Tôi im lặng chờ đợi gần hai tháng là vì đoán biết cô có lý do sâu xa. Cô gái này sẽ không trì hoãn việc trả lời một cách vô cớ. Nếu không đồng ý, cô đã khéo léo từ chối ngay từ đầu.
“Tôi xin lỗi, để anh phải chờ lâu như vậy.” Cô cúi thấp đầu. “Tôi đã định nói với anh hôm nay, sau khi xong việc ở tiệm.”
Ừ thì đợi hết giờ vậy... Không, tôi sẽ không dễ dãi nói xuôi theo như thế đâu. Dù sao tôi cũng đã mở lời, chưa kể lúc đóng cửa biết đâu người nhà lại về rồi. Tôi muốn nghe câu trả lời vào thời điểm chỉ có hai người, tại chính tiệm sách cũ nơi tôi gặp cô lần đầu tiên.
“Nghe anh nói anh yêu tôi, tôi vui lắm.” Không một chút dao động hay ngập ngừng, cô gái diễn giải mạch lạc. “Nhưng, tôi không biết nên trả lời anh thế nào... Vì từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ muốn thể hiện cảm xúc bản thân bằng từ ngữ của riêng mình. Tôi vốn thích được bao quanh bởi ngôn ngữ đã viết thành câu chữ của người khác.”
Ngón tay thanh mảnh của cô lướt trên bìa một cuốn bunko đã gắn giá. Đó là cuốn Nơi yêu thương tìm về của Richard Brautigan do Shincho Bunko phát hành. Cô gái này là một người đặc biệt đam mê sách cũ. Không chỉ sưu tầm, cô còn đọc ngấu nghiến tất cả sách vở rơi vào tay và cảm thấy vui sướng với việc hấp thụ chúng thành kiến thức của mình. Kể cả khi ở cạnh tôi, cô hầu như cũng chỉ nói chuyện về sách.
“Nhưng, tôi muốn anh hiểu rõ hơn về tôi, biết tôi là người thế nào, đang suy nghĩ gì.”
Tôi cố gắng nắm bắt ý tứ của cô. Từ chối hay đồng ý, dường như khả năng nào cũng có thể. Tôi đứng lặng người, nín thở chờ đợi.
Rốt cuộc, cô ấy định trả lời mình ra sao đây?
“Tôi và anh...”