Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Quá trưa ngày nghỉ tiếp theo, tôi và Shioriko lại đến Yokodai.

Địa chỉ Nanako cho chúng tôi là một ngôi nhà mái ngói cổ. Chúng tôi đến nơi đúng lúc một ông cụ ngồi xe lăn đang đẩy xe lên chiếc wagon đỗ trước cửa nhà. Trên thân xe có tên một trung tâm chăm sóc ban ngày.

Ông cụ ngồi xe lăn có lẽ là ông ngoại của Nanako đang chuẩn bị đến nhà dưỡng lão. Ông ôm khư khư một cuốn sách bìa cứng bọc giấy sáp, chắc mang theo để đọc ở đó.

Một bà lão lưng hơi còng đứng nhìn theo cho đến khi bóng chiếc wagon khuất hẳn.

Bà đang chuẩn bị quay vào nhà thì trông thấy hai chúng tôi đứng bên kia đường.

“Chá... cháu chào bà. Bà là bà Aikawa phải không ạ?” Shioriko tì cả người lên chiếc nạng, cúi đầu chào theo phép lịch sự. “Cháu là... là người ở tiệm sách ở gần đây, tên cháu là Shinokawa...”

Bà lão ngạc nhiên cúi đầu chào.

Mặc dù Nanako đã liên lạc trước, chúng tôi vẫn lo hai ông bà sẽ nghi ngờ. Hóa ra nỗi lo hoàn toàn không cần thiết, bà lão mời chúng tôi vào nhà ngay lập tức.

Theo lời bà kể, bà cũng từng học ở Học viện Nữ sinh Thánh Seio, là đàn chị trên Shioriko rất nhiều khóa. Có lẽ vì thế mà bà rạng rỡ cười nói, dặn chúng tôi cứ gọi thẳng tên Namie. Dù đang theo học hay đã tốt nghiệp, các thế hệ học sinh của Seio đều gọi nhau bằng tên, đó là truyền thống từ xưa của trường.

Bà Namie cũng có một phong thái dịu dàng, duyên dáng, đúng như một tiểu thư được giáo dục cẩn thận.

“Cháu và Nanako quen nhau ở câu lạc bộ à?”

Chúng tôi ngồi đối diện bà qua chiếc bàn thấp, trong một căn phòng kiểu Nhật có góc toko*, dường như là phòng khách.

Chú Thích: Một gian nhỏ trong phòng kiểu truyền thống, thường để pha trà, bày hoa, treo tranh thư đạo.

“Vâ... vâng... từ hồi em ấy còn học cấp hai... thỉnh thoảng cháu có đến nhà em chơi...”

Tôi bồn chồn trước lời nói dối bập bẹ. Shioriko đang cố gắng nói chuyện với một người mới gặp lần đầu, nhưng cái giọng lắp bắp này khiến cho nội dung câu chuyện rất đáng ngờ.

“Thế rồi... dạo gần đây đến chơi... cháu thấy Shinya có vẻ muốn bán sách, nên cháu đã đề nghị cậu ấy bán cho tiệm của cháu. Cậu ấy bèn mang ra mấy quyển manga cũ.”.

Từ “sách” vừa phát ra, Shioriko lại nói năng trơn tru như biến thành người khác. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên bật công tắc lên như vậy có hơi kì lạ, nhưng vẫn khả quan hơn ban nãy.

“À, ra vậy. Shinya có đến đây nhờ ông bà kí giấy bảo đảm.”

“Vâng, cháu biết. Đã làm phiền ông bà rồi ạ... Hôm ấy, có một quyển không mua vào được, cháu đã đưa lại cho Shinya. Nhưng do sơ suất cháu đưa nhầm một quyển khác, nên sáng nay vội gọi điện đến nhà Makabe. Tiếc là Shinya đi vắng nên không liên lạc được ạ.”

Đây là đoạn nguy hiểm nhất trong câu chuyện bịa tạc này. Thực tế, Shinya vẫn ở nhà. Nếu bà ngoại muốn xác nhận, chỉ cần một cuộc điện thoại là tất cả sẽ vỡ lở. Nhưng bà chỉ nhíu mày gật gù ra vẻ đã hiểu.

“Cháu phải tìm được quyển manga đã đưa nhầm để gửi cho vị khách khác ạ. Nanako cũng giúp cháu tìm thử trong phòng Shinya nhưng không thấy. Hết cách, cháu đành đến đây tìm ông bà... Cháu xin lỗi đã làm phiền ông bà thế này.”

Shioriko cúi đầu xin lỗi. Tôi ngồi bên cạnh cũng làm tương tự, không quên ngước nhìn xem thái độ của bà lão.

“Có khi nào là quyển truyện đó không nhỉ?”

Bà Namie thì thầm, Shioriko liền ngẩng đầu lên.

“Bà biết ạ?”

“Ừ. Hôm sang đây chơi, nó quăng vào thùng rác một quyển truyện, bảo là không cần nữa.”

Chúng tôi nín thở. Từ hôm đó đến nay đã một tuần trôi qua. Tôi không thể nghĩ được là quyển truyện vẫn còn ở trong nhà...

“Hai cháu đợi tôi một chút nhé!”

Mặc dù đã lớn tuổi nhưng động tác rất nhanh nhẹn, bà Namie đứng dậy bước ra khỏi căn phòng kiểu Nhật. Lát sau, bà quay lại, đặt một cuốn truyện tranh cũ lên bàn.

Tôi như trút được gánh nặng trên vai. Trước mặt chúng tôi là tập 4 cuốn Bác sĩ quái dị do Shonen Champion Comics phát hành. Trang bìa in dòng chữ “Ấn bản kỉ niệm 30 năm cống hiến của họa sĩ truyện tranh Tezuka Osamu”.

“Tôi nhặt lại từ thùng rác đấy.”

Đúng như Shinya nói, quyển truyện này rất cũ. Bìa truyện bọc nhựa trong khá dày, nhưng đã ngả màu vàng ệch và co rút. Ngay cả bìa gốc cũng cong theo hình sóng và có nhiều vết gấp.

“Cháu xin phép ạ.”

Shioriko cầm quyển truyện lên, bắt đầu giở ra. Mép giấy đã đen kịt, một số trang còn bị rách. Nhìn kĩ mới thấy gáy sách được gia cố bằng chỉ để trang truyện không long ra. Rốt cuộc quyển truyện này đã được đọc bao nhiêu lần rồi? Rách nát cũng có mức độ thôi chứ.

Trang xi nhê ghi rõ đây là ấn bản đầu tiên phát hành tháng Ba năm 1975, nhãn giá ghi “Tiệm sách Uzura”. Địa chỉ ở phố Hisakicho, Isogo, Yokohama, tỉnh Kanagawa, đúng như Makabe Shinya đã mô tả.

Ơ?

Tôi nhìn vào giá tiền. Chỉ có 60 yên. Hình như trước đó có giá khác nhưng đã bị ghi đè lên bằng bút nét đậm. Cho dù truyện có nát bươm đi chăng nữa, cái giá này cũng quá rẻ.

Còn một chi tiết khác khiến tôi chú ý. Khoảng lề trắng khá rộng trên nhãn giá ghi li ti chi chít các hình vuông có một gạch chéo bằng bút chì. Cuối cùng chắc do hết khoảng trống mà người ta thậm chí còn ghi chèn ra ngoài nhãn giá. Rốt cuộc đây là chuyện gì nhỉ?

Tôi rất muốn hỏi Shioriko, nhưng ngại bà Namie nên lại thôi. Chúng tôi đang đi tìm cuốn manga vốn ở tiệm mình, nếu thắc mắc nọ kia như thể mới thấy lần đầu thì quả là bất thường.

Tôi quyết định sẽ hỏi Shioriko sau. Trước mắt, chúng tôi đã thuận lợi lấy lại tập 4 thứ năm. Quyển truyện trông không có vẻ hiếm quý đến mức người chồng phải dừng xe lại mua trong khi vợ mình đang hấp hối.

“Cảm ơn bà. Đúng là quyển này rồi. Nhưng, cho cháu hỏi sao bà lại nhặt nó ạ?”

Shioriko mở lời. Đúng là bà đã nói mình nhặt lại cuốn truyện từ thùng rác.

“Con gái tôi vốn rất coi trọng tập 4 của bộ manga này... chắc hẳn nó phải quý giá thế nào đó.”

Bà đã biết đến mức ấy cơ à? Bà Namie nhìn chăm chăm vào mắt Shioriko.

“Shinya nó đã làm gì phải không?”

Đó không hẳn là một câu hỏi. Mặt Shioriko tái đi, bà Namie không đơn giản chỉ là một bà lão duyên dáng.

“Vì tôi chưa hề nghe nói thằng bé có manga cũ thế này bao giờ, nên không khỏi băn khoăn. Chắc chắn đây không phải truyện của nó.”

Bà lão này đã biết gần hết sự thật. Shioriko im lặng gấp quyển truyện lại.

“Cháu giải thích thì không phù hợp lắm... Chỉ có thể nổi là cháu được nhờ đi tìm lại quyển truyện này thôi ạ.”

“Không sao, tôi nên tự mình hỏi nó thì hơn. Cũng vì tôi chiều cháu quá... dù ngày xưa tôi từng rất nghiêm khắc với mẹ nó.” Khóe miệng bà Namie nhăn lại, run run.

“Bà vừa nói con gái bà vốn rất coi trọng cuốn truyện này. Đó là khoảng thời gian nào vậy ạ?”

“Khi nó học cấp hai. Là quà của Ryota... Ngày đó, chúng tôi còn gọi cậu ấy là Makabe. Đó là món quà Ryota tặng con gái tôi. Nó khoe rằng cậu ấy vất vả lắm mới mua được để tặng nó. Tôi thì không đọc manga nên cũng không biết giá trị ở đâu.”

“Chú Makabe cũng có một bộ truyện tương tự ạ.”

“Ồ, Ryota vẫn giữ à? Để cảm ơn cậu ấy, con gái tôi cũng mua tập truyện giống hệt gửi tặng Ryota. Nó đi khắp các tiệm sách cũ ở Yokohama... Từ khi còn trẻ con, hai đứa đã rất thân thiết.”

Nghe đến đây, tôi tưởng như có cái gì đè nặng lên lồng ngực. Hai tập 4 tiếp theo không phải là truyện vợ chồng họ mua riêng. Nó vốn là món quà họ gửi tặng nhau vì cùng hâm mộ Tezuka. Đối với họ, những quyển truyện ấy có ý nghĩa sâu sắc.

Chắc hẳn tập 4 cũ nát này cũng mang ẩn tình sâu xa. Tôi không nghĩ người đàn ông kia mua nó chỉ đơn giản vì muốn có ấn bản đầu tiên.

“Cháu là Shioriko nhỉ? Cháu đã gặp con gái... à không, cháu đã gặp Mika lần nào chưa?”

Bà Namie hỏi, dường như không hề nghi ngờ chuyện Shioriko là đàn chị của cháu gái bà.

“Chưa ạ... Cháu rất tiếc chưa được gặp cô ấy lần nào. Nhưng cháu biết cô ấy rất thích manga của Tezuka Osamu. Nhờ mối duyên đó mà hai cô chú quen nhau, đúng không ạ?”

“Ừ, đúng đấy.” Nét mặt bà Namie đột nhiên rạng r&, giọng nói cũng có phần trẻ trung lại. “Con bé còn tham gia fan club nữa. Tiền tiêu vặt toàn để mua manga.., Tôi mắng suốt nhưng nó chẳng chịu nghe lời. Cậu Ryota cũng ở trong fan club, thế rồi hai đứa nó trao đổi thư từ với nhau bằng bưu thiếp kẹp trong quyến manga... Đúng rồi, hôm trước tôi tìm thấy một tờ bưu thiếp, các cháu đợi nhé.”

Chúng tôi chưa kịp từ chối thì bà đã nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng. Lúc quay lại, bà cầm trên tay một tấm bưu thiếp cũ.

“Nó kẹp tờ bưu thiếp này vào sách trong phòng khách nên vẫn còn.”

Shioriko đưa tay nhận lấy tờ bưu thiếp. Tên người nhận trên đó là Aikawa Mika, người gửi là Makabe Ryota. Nét chữ trên tấm bưu thiếp khá chỉn chu so với chữ viết của một đứa trẻ mới học cấp hai. Dấu bưu điện ghi rõ ngày 20 tháng Bảy năm 1983, ngay trước kì nghỉ hè.

Trên mặt sau tờ bưu thiếp, ngay chính giữa là hình vẽ rất to một nhân vật hoạt hình giống con lợn. Tôi nhớ đây là nhân vật thường xuất hiện trong manga của Tezuka Osamu. Có điều, bức tranh mang nét tả thực hơi lạ khiến người ta nghĩ tới một tác phẩm phác thảo nghệ thuật. Lời nhắn gửi được viết xung quanh hình vẽ.

Thể theo yêu cầu của bạn, mình đã vẽ Hyotan Tsugi theo lối tả thực đây. Còn nữa, mình đã tìm được tập 4 có chương “N” ở một tiệm sách tại Isogo mà hôm trước mình có nói qua điện thoại ấy. Mình đứng đọc một lúc, quả đúng là ấn bản đầu tiên. Tuần sau chúng mình cùng đi nhé!

Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Chương “N” ở đây có lẽ chính là chương “Người thực vật”. Nếu vậy, tiệm sách tại Isogo chính là tiệm sách Uzura đã bán tập 4 này. Và năm năm trước, cha của anh em Makabe ghé vào tiệm chính là để mua được ấn bản đầu tiên mà ngày trước ông đã đứng đọc.

Không thể nào!

Tấm bưu thiếp đã gần ba mươi năm. Chưa kể, trong suốt quãng thời gian dằng đặc ấy, không có lý gì tập 4 đó vẫn nằm yên trên giá sách. Hơn hết, tại sao hai người họ không mua luôn ấn bản đầu tiên khi tìm thấy nó. Những quyển họ tặng nhau đều là tái bản cả.

“Quả là một lời nhắn đáng yêu!” Shioriko mỉm cười. “Không còn tấm bưu thiếp nào nữa ạ?”

Nét mặt bà Namie thoáng buồn. Như muốn điều chỉnh lại tâm trạng, bà đặt hai bàn tay với những khớp xương hằn rõ lên trên chiếc bàn thấp. Móng tay bà được cắt tỉa gọn gàng.

“Chồng tôi, ông ấy ném bỏ sạch sẽ sau khi con bé rời nhà đi. Tất cả manga của Tezuka Osamu mà con bé vẫn luôn giữ gìn, rồi cả văn phòng phẩm, cho đến mấy tấm bưu thiếp kiểu này... Ông ấy quăng sạch sẽ những thứ liên quan đến manga đi.”

“Trời... quá đáng thế ạ!” Shioriko buột miệng cảm thán, rồi ngay lập tức nói lời xin lỗi.

“Không sao đâu... Ông nhà tôi vốn không đồng ý cho hai đứa nó yêu nhau mà, lúc nào cũng muốn con rể phải tự tay mình chọn. Hồi đó ông ấy vừa nghiêm khắc, vừa cố chấp, nên lúc con bé bỏ đi, lòng ông ấy như vò xé vì cảm giác bị phản bội. Giờ chẳng còn lại món đồ xưa cũ nào của con bé cả, trừ những hành trang nó đã mang theo.”

Tôi nhớ lại mấy tập trùng Bác sĩ quái dị trong nhà Makabe. Đó là tàn tích hiếm hoi từ bộ sưu tập của người mẹ.

“Mặc dù không quá đáng như ông nhà, nhưng dạo ấy tôi cũng bảo thủ lắm. Đi học yêu ai cũng được, nhưng cưới hỏi thì phải chọn nhà nào tử tế... Vậy nên, lúc ông ấy vứt hết đồ của con bé đi tôi cũng không kiên quyết ngăn cản.”

Cổ bà lão rung rung.

“Ngày con bé bỏ nhà đi, tôi đã lén mua cho nó bàn trang điểm và tủ quần áo, coi như là của hồi môn. Tôi muốn làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Nhưng, chính ra tôi không hề suy tính cho nó. Vì căn hộ mà hai đứa chung sống khá chật hẹp, nên để có chỗ kê đồ nội thất mẹ tặng, nó chỉ còn cách bỏ lại những quyển manga mà mình trân trọng.”

Bà Namie nói liên miên như mê sảng. Tôi biết, ẩn sâu trong giọng nói trầm thấp ấy là cảm giác giằng xé không thể kìm nén.

“Đến tận bây giờ, hễ tỉnh giấc nửa đêm là tôi lại tự vấn, sao ngày đó tôi không mua giá sách cho nó nhỉ? Có lẽ hai cháu cho rằng tôi suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng, nếu tôi mua giá sách cho nó, thì con bé đã không đánh mất những thứ nó hằng yêu quý...”

Bà nghẹn lời, hai tay bưng mặt. Đây hẳn là những điều bà vẫn giữ kín ở đáy lòng bấy lâu nay, không thể chia sẻ với người nào khác trong gia đình. Và rồi cũng chỉ nhờ một lý do nhỏ nhặt mà bà đã nói ra.

“Bà Namie...” Đợi đến khi bà lão bình tĩnh lại, Shioriko mới lên tiếng. “Bàn trang điểm và tủ quần áo vẫn ở nhà Makabe. Cháu nghĩ cô đã giữ gìn hai vật dụng ấy rất cẩn thận, đã trân trọng theo một ý nghĩa khác với những quyển truyện đánh mất kia. Đối với đứa con, quà chia ly của cha mẹ đều có ý nghĩa đặc biệt.”

Tôi biết Shioriko đang nội đến chính mình. Từng một lần làm thất lạc cuốn Nhật ký Cra-cra của Sakaguchi Michiyo mà mẹ để lại trước khi rời đi, về sau cô phải dùng đủ mọi cách lùng tìm lại nó,

“Con bé chưa một lần bất bình vì chúng tôi đã quăng hết những gì nó yêu thích. Cậu Ryota cũng bỏ qua mọi khúc mắc cũ. Ông nhà tôi ngày một yếu đi, cả về tinh thần lẫn thể chất, dần dần không nhớ rõ giữa mình và con gái, con rể đã có chuyện gì... Nhưng tôi thì vẫn nhớ như in.”

Bà lão ngồi thẳng người, đối mặt với Shioriko. Trên gương mặt bà đã không còn vết nước mắt.

“Nếu sớm biết hòa thuận là tốt nhất... thì đừng tranh cãi có phải hơn không? Ba năm cha mẹ và con gái không gặp nhau... quả thật lãng phí. Thời gian có hạn, vậy mà chúng tôi không một ai nhận ra. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó.”

Bà dứt lời đã khá lâu, mà bầu không khí vẫn chìm trong thinh lặng, chúng tôi cùng nghiền ngẫm lời bà.

Sau rốt, Shioriko lặng lẽ cúi đầu.

“Cảm ơn bà đã kể chuyện cho cháu... Cháu xin phép ra về ạ.”

Cô cầm tập 4 lên, chống nạng chậm rãi đứng dậy.

“Tiếp theo ta sẽ làm gì?” Ra tới hành lang, tôi nhỏ giọng hỏi Shioriko.

“Đi gặp chị em Makabe... Nhờ câu chuyện ở đây tôi đã hiểu tất cả rồi.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.