Tôi bọc bìa nhựa cho những cuốn Nguyệt san Hosho vừa mua vào, bổ sung các số thiếu bằng đám Nguyệt san Hosho có sẵn trong kho rồi xếp cho đủ một bộ lên kệ. Shioriko tiên đoán sẽ có chuyện xảy ra, nhưng đã nhiều ngày trôi qua mà chưa thấy tiến triển gì mới.
Tôi rất biết ơn Takino. Mặc dù không được như trước lúc tỏ tình, nhưng Shioriko đã trò chuyện với tôi bình thường hơn. Tôi phải cảm ơn anh ấy cẩn thận mới được.
Thứ Năm tuần đó, tình hình bắt đầu thay đổi. Mặc dù là ngày thường nhưng từ sáng, chúng tôi đã nhận được nhiều yêu cầu mua lại sách, vì bận định giá và nhập hàng nên chúng tôi đành bỏ dở việc cập nhật trang chủ.
Quá trưa một lúc, khi khách trong tiệm đã vãn, một cái đầu trọc quen thuộc hùng hổ bước vào tiệm. Người đàn ông này chừng năm mươi lăm tuổi, hôm nay ông mặc áo phông dài tay màu cam, cổ đã sờn, bên ngoài khoác cẩu thả một chiếc gi lê lưới.
Là ông Shida làm sedori. Ông kiếm sống bằng việc bán lại những quyển sách cũ mua được với giá rẻ cho các tiệm sách cũ khác, ông sống dưới gầm cầu Kugenuma, hay nói cách khác, ông là người vô gia cư.
Hôm nay, ông không đến một mình, mà đi cùng một ông cụ đeo kính chống ba toong, ông cụ có lẽ phải hơn Shida hai giáp, râu chòm trắng, trên chiếc sơ mi cắt may cẩn thận là chiếc khăn quàng màu xanh lá cây. Gần đây, ông cụ này thường cùng Shida đến tiệm, mua các tuyển tập văn học nước ngoài không đầy đủ và sách chuyện về lịch sử phương Tây.
“Ồ, chú mày vẫn làm việc tốt chứ?”
Ông Shida nói với vẻ mặt tươi cười vô tư rồi đặt huỵch chiếc túi nhựa đựng sách lên quầy tính tiền.
“A, chào ông!” Tôi cúi đầu.
“Việc mua bán nhờ chú mày nhé! Con bé chị đâu?”
“Vâng... chào ông Shida.” Shioriko cũng ló đầu ra từ bức tường sách.
“Lại trốn trong chỗ đó nữa à? Đang bận gì hả?”
“Cũng không hẳn... Cháu đang định giá sách cho một số khách, ông đợi cháu... khoảng mười lăm phút nhé...”
“À, không sao. Không sao, tao ngó nghiêng loanh quanh một lúc, cứ từ từ mà làm.”
Ông Shida tự mình lấy phiếu thu rồi bắt đầu điền một cách thành thạo. Tôi cũng bày dần sách trong túi ra quầy. Sách hôm nay chủ yếu là truyện tranh cũ, đa phần là truyện của Yokoyama Mitsuteru và Ishinomori Shotaro. Tôi vừa đếm sách, vừa liếc nhìn cái đầu trọc của ông Shida.
Mặc dù cố tỏ ra bình thường, nhưng tôi đã nhìn Shida với con mắt khác hẳn lúc trước. Người này là bạn cũ của Shinokawa Chieko, mẹ Shioriko, và hai người họ vẫn bí mật giữ liên lạc với nhau. Mấy năm nay chính ông là người cấp báo tường tận cho bà Chieko về mọi chuyện trong nhà Shinokawa.
Phải đến đầu tháng này, tôi mới nhận ra chuyện đó. Tôi hỏi thẳng và ông đã thừa nhận, còn thề sẽ không làm trò gián điệp này nữa. Dù sao ông cũng chỉ đáp ứng yêu cầu từ người bạn muốn cập nhật tình hình gia đình mình, nên tôi cũng nghĩ ông không có ác ý gì.
Dù vậy, tôi vẫn không thể thoải mái tiếp xúc với ông như trước được nữa, bởi tôi e ngại Shida, mà nói đúng hơn là e ngại Shinokawa Chieko ở đằng sau ông. Bà ấy muốn chiêu mộ cô con gái giống mình như lột làm trợ thủ, tôi không thể chỉ ngồi yên mà nhìn.
“Vậy nhé, định giá xong thì gọi tao.”
Shida thân mật vỗ vai tôi rồi tiến về phía ông cụ đi cùng. Sau khi mối quan hệ với Shinokawa Chieko bị tôi phanh phui, ông không đến tiệm một mình nữa. Có lẽ ông không muốn đơn độc đối mặt với hai chúng tôi.
Người đàn ông cao tuổi đang đứng đọc sách, thấy Shida lại gần liền mỉm cười nhã nhặn. Trông cụ giống một giáo sư đại học đã về hưu, tuy nhiên, tôi không biết cụ ở đâu, làm gì, tại sao lại thân quen với một người vô gia cư kiêm sedori cách biệt nhiều tuổi như Shida.
“Anh Daisuke, sách trong này tôi định giá xong rồi.”
Shioriko gọi làm tôi bừng tỉnh. Tôi nhấc chồng sách cao như núi đã dán nhãn giá ra, rồi đặt số truyện tranh cũ của Shida vào trước mặt cô.
“Tiếp theo là số truyện này.”
“Vâng.”
Khi mắt chúng tôi giao nhau, cô gượng gạo mỉm cười.
Liệu cô có biết không nhỉ?
Về mối quan hệ giữa Shida và mẹ cô... thỉnh thoảng tôi vẫn thấy bất an. Nhưng thực sự có việc gì tôi nhận ra mà cô lại không chăng? Nếu như vì lý do nào đó mà cô quyết định giữ im lặng, chẳng phải tôi đã lăng xăng làm chuyện không đâu ư?
“Sao thế?”
“À, không có gì.”
Tôi lắc đầu, đúng lúc điện thoại reo vang. Tôi vội nhấc ống nghe, là khách hàng gọi đến hỏi giá và tình trạng còn hàng của Tuyển tập Koga Saburo do Minato Shobo phát hành. Tôi chuyển cuộc gọi sang máy lẻ rồi rời khỏi quầy tính tiền. Tôi chắc chắn mình đã đặt tuyển tập này ở giá tiểu thuyết suy luận. Đến gần đây, cuối cùng tôi cũng đã nhớ được cái gì ở chỗ nào trong tiệm.
Đang nhìn vu vơ lên gần trần nhà trong lúc trả lời điện thoại, tôi chợt bắt gặp ông cụ đã đến đứng cạnh kệ sách trong góc. Cụ dừng chân trước bộ Nguyệt san Hosho mới bày ra được mấy hôm, chỉnh lại kính và nhìn chằm chằm vào gáy sách.
Hửm?
Cụ sờ lên phần gáy khuyên tròn màu đen. Đúng lúc đó, Shida lại gần, ông cụ quay sang vừa vuốt vuốt gáy sách vừa nhỏ giọng thì thầm với Shida. Tôi nghe Shida đáp “Có lẽ vậy” rồi đi vòng ra sau. Ông cụ vẫn đứng im trước bộ tạp chí.
Tôi bận điện thoại nên chỉ thấy có thế. Song tôi vẫn ấn tượng về việc những cái khuyên kia thu hút ông cụ. Quay lại quầy tính tiền rồi tôi bắt đầu ngấm ngầm quan sát cụ, nhưng sau khi thì thào thêm với Shida, cụ chống ba toong đi ra khỏi tiệm.
“Ông... Ông Shida, đã để ông đợi lâu.”
Shioriko cất tiếng gọi, Shida nhẹ nhàng đi đến chỗ chúng tôi. Trong lúc cô giải thích về giá mua vào, tôi đứng trước máy tính tiền và ngó ra ngoài tiệm. Ông cụ đeo kính không quay lại.
“Anh Daisuke... anh trả tiền giúp tôi.”
Đến lúc nhận ra thì cả hai người đều đang nhìn tôi chăm chằm. Có vẻ như họ đã nói chuyện xong từ lúc nào.
“À, xin lỗi.” Tôi mở máy đếm tiền lấy tiền trả cho Shida. “Người lúc nãy về rồi ạ?”
Shida quay người lại, nhìn theo hướng mắt tôi, “Không, anh ấy đang ngồi nghỉ ngoài kia. Hai đứa trông là biết mà, chân anh ấy không được khỏe.”
“Dạo này ông và cụ ấy hay đến đây cùng nhau nhỉ.”
“Ừm, tao chưa kể về anh ấy cho hai đứa à?”
Tôi lắc đầu, quay sang Shioriko. Xem chừng cô cũng không biết gì.
“Chuyện phải nửa năm rồi. Anh ấy ngồi đọc sách ở ghế băng trước cửa nhà văn hóa Fujisawa, đúng lúc tao đạp xe qua. Tao và anh đều thích sách, lại cùng cảnh ngộ, thế là tâm đầu ý hợp. Anh bảo cho đến ba năm trước vẫn làm sếp sòng một công ty ở đâu đó... nhưng bây giờ thì đơn thân chiếc bóng ở đây. Hình như không vợ con gì cả.”
Ông Shida rất giỏi tìm bạn đọc sách nhờ những lý do kì lạ. Cô nữ sinh cấp ba trộm cuốn bunko quý giá của ông năm ngoái, giờ cũng trở nên thân thiết và hay mượn sách của ông.
“Cụ ấy sống ở đâu vậy ạ?”.
“Ở Kugenuma bên Fujisawa, ngay cạnh ga Ishigami của Enoden thì phải. Anh nói ngày trước từng có sở thích dạo quanh tiệm sách cũ, nhưng giờ chân đã yếu, đi tàu điện cũng phiền. Hôm nào rảnh thì tao đi cùng và mang túi giúp anh. Lát nữa xong việc ở đây bọn tao sẽ lên mạn ga Kamakura, ngó nghiêng mấy tiệm sách cũ đằng ấy, lúc về thì đi một chuyến Enoden* là được.”
Chú Thích: Gọi tắt của Enoshima Dentetsu (Enoshima Electric Railway), một công ty đường sắt tư nhân, sở hữu tuyến Enoden nối Fujisawa và Kamakura.
Giải thích một thôi một hồi, Shida ghé mặt lại gần chúng tôi, “Hai đứa tự dưng tò mò là sao, có gì lạ à?”
Tôi toan nói thật, nhưng đến phút cuối lại đổi ý. Tôi vẫn chưa thể tin tưởng người này như trước.
“Cháu chỉ thấy tò mò thôi, ông cụ dạo này hay mua sách ở đây mà.”
Có lẽ đã đọc được điều gì từ nét mặt tôi, Shida nhìn xuống tay, rồi nhét số tiền mới nhận vào túi quần.
“Anh ấy là người tốt, không phải loại như Kasai đâu.”
Cái tên đột nhiên được nhắc đến khiến tôi giật mình. Kasai là tên giả của Tanaka Toshio. Để có được quyển Những năm cuối đời của Dazai Osamu mà Shioriko sở hữu, anh ta đã xô cô ngã xuống cầu thang và đột nhập Biblia để tìm sách trong thời gian cô nằm viện.
Kết quả, Tanaka bị cảnh sát bắt, kèm theo một vài tội danh khác nên phải hầu tòa. Đã hơn nửa năm trôi qua nhưng đến nay, vết thương của Shioriko vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
“Lúc nãy hai người nói chuyện ở chỗ để bộ Nguyệt san Hosho đúng không? Có chuyện gì vậy ạ?”
“Hả, à, anh ấy bảo ‘Một bộ thế này thì chắc giá bán khá cao đấy nhỉ’, tao chỉ trả lời ‘Có lẽ vậy’ thôi. Bộ tạp chí đó có gì à?”
Shida nhại lại ông cụ giống đến không ngờ, vốn dĩ ông là người giỏi những kĩ năng kì lạ.
“Không ạ, cháu chỉ nghĩ nếu cụ ấy mua thì tốt. Bộ đó tuy mới nhập vào gần đây, nhưng cũng hơi tốn chỗ.”
Tôi không tự tin rằng mình đã che giấu được cẩn thận. Shida thoáng đọc nét mặt tôi, nhưng cũng không gặng hỏi thêm.
“Vậy à, tưởng gì... Thế nhé, tao cũng phải về đây. Anh ấy đang chờ tao ngoài kia.” Ông hơi vẫy vẫy tay rồi ra khỏi tiệm.
Chỉ còn lại hai người, tôi kể cho Shioriko tình hình lúc nãy. Ông cụ lộ vẻ quan tâm đến phần đánh dấu trên gáy Nguyệt san Hosho.
“Cô nghĩ sao? Hay là cụ ấy biết chuyện gì?”
Shioriko đăm chiêu suy nghĩ một hồi, cuối cùng nhẹ nhàng lắc đầu.
“Tôi không dám đoan chắc. Nếu là người để ý đến tình trạng của sách thì phản ứng đó cũng không có gì khác thường. Hoặc có thể ông cụ giống anh và tôi, thấy khuyên tròn là lạ nên chú ý thôi. Xếp thành bộ như vậy, dấu nhỏ cũng trở nên bắt mắt.”
“À... ra thế.”
Cơn phấn khích trong tôi tan biến. Tôi cứ tưởng mình đã tìm ra manh mối giải đáp bí ẩn của Nguyệt san Hosho, nhưng quả thật không dễ dàng.
“Tôi lại để ý chuyện khác... Là về ông Shida.”
Tôi lạnh gáy, phải chăng cô đã nhận ra không khí kì lạ giữa tôi và Shida. Nhưng Shioriko đề cập đến một điểm bất ngờ.
“Ông Shida không cho biết tên ông cụ đi cùng, trong khi lại kể lể đầy đủ về nơi ở và chỗ họ quen nhau.”
“Hả...”
Nói mới nhớ, quả nhiên ông Shida luôn gọi người kia là “anh, anh ấy”. Nhưng tên tuổi quan trọng lắm à?
“Tình cờ thôi thì sao?”
“Cũng có thể... Tuy nhiên, tôi điểm lại thì không chỉ ban nãy mới vậy. Cho đến giờ, hai người đã ghé tiệm mình mấy lần rồi, nhưng trong phạm vi trí nhớ của tôi, ông Shida chưa một lần gọi tên cụ ấy. Anh Daisuke đã nghe bao giờ chưa?”
“Nói mới nhớ, tôi cũng chưa...”
Giọng Shida rất vang. Nếu ông gọi tên người khác trong tiệm chắc chắn tôi sẽ nghe thấy.
“Có khi nào ông Shida tránh nói tên cụ không*?”
Chú Thích: Trong tiếng Việt có thể nói chuyện cả ngày không cần nhắc tên người đối thoại, trừ khi gọi, nhưng trong tiếng Nhật, khi mà đại từ nhân xưng ngôi thứ hai rất ít được sử dụng, thì người ta thường xuyên dùng tên.
“Tôi cũng nghĩ thế... Nhưng không loại trừ khả năng là chưa có cơ hội nhắc tới.”
Càng lúc tôi càng tò mò. Nếu ông cụ kia thực sự là “người tốt” thì không có lý do gì để giấu tên. Phải chăng trong cái tên của ông có thông tin nào căn giấu giếm. Nếu Shida biết bí ẩn đó, thì không thể tin hoàn toàn vào câu chuyện ông ta kể cho chúng tôi ban nãy.
“Không phải loại như Kasai đâu...”
Tôi chợt rùng mình khi nhớ đến Tanaka Toshio. Tôi không muốn nghi ngờ ai, nhưng cẩn trọng vẫn hơn. Dù thông minh đến đâu thì hiện giờ Shioriko cũng không thể cử động dễ dàng. Người ở bên cạnh cô lúc này, tức là tôi, phải bảo vệ cô.