Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Trên ghế phụ của chiếc xe van vừa chạy ra, việc đầu tiên Shioriko làm là gọi điện thoại đến nhà Kayama. Cô xin phép xem thư phòng dù chỉ một chút thôi cũng được, vì có chuyện rất quan trọng phải tìm hiểu lại. Cô còn nhấn mạnh tới mấy lần rằng nếu có ai khác ngoài chúng tôi xuất hiện thì không cho vào thư phòng mà bắt phải đợi cho đến khi chúng tôi tới.

“Tại sao?” Đợi cuộc gọi kết thúc, tôi hỏi.

“Có thể mẹ tôi đang tới ngôi nhà đó.”

“Hả, tại sao?”

“Lúc nãy bà đã hỏi chúng ta rằng, thứ tìm thấy từ kệ giấu đồ không chỉ có chìa khóa phải không. Chúng ta đã bị mắc lừa suốt. Anh Daisuke nói rằng có seriesĐội thám tử nhí trước chiến tranh, thế mà bà chẳng hề tỏ ra thích thú. Vì bà chỉ muốn xác nhận xem chúng ta có tìm được manh mối nào nữa không thôi.”

“À.”

Shioriko nín lặng, nên tôi cũng bất giác nín lặng theo.

“Tôi đã không điều tra đến tận các ngóc ngách bên trong cánh cửa. Tôi đã vội yên tâm khi tìm ra chìa khóa. Sơ suất quá.”

“Chắc gì mẹ cô đã đến nhà Kayama? Cô cả nghĩ quá thôi. Mà đằng nào bà cũng không thể vào thư phòng ngay được. Vì cô đã gọi điện cho họ rồi.”

“Được vậy thì tốt.”

Xem ra Shioriko vẫn chưa hết bất an.

Tới Oga mất nhiều thời gian hơn tôi tưởng. Chúng tôi đi cầu vượt nên tránh được chỗ chân tàu đang hạ xuống gần ga Ofuna, nhưng vì có tai nạn giao thông nên đường còn đông đúc hơn, tuy vậy cũng không đến nỗi lâu lắc. Cứ cho là Shinokawa Chieko đã đi thẳng tới nhà Kayama sau khi rời Biblia, chúng tôi vẫn còn đủ thời gian.

“Người cô nhờ đã xem xong thư phòng, và vừa về hồi nãy rồi.”

Người giúp việc nói ngay, khi ra mở cửa. Shioriko chết lặng.

Shinokawa Chieko đã xuất hiện ở nơi này, đúng như nỗi bất an của cô.

“Sao bác lại cho vào thư phòng? Chẳng phải chúng tôi đã nói là muốn họ chờ hay sao!”

Tôi lỡ lớn tiếng. Người giúp việc lúng túng nhìn Shioriko.

“Vì sau cuộc điện thoại đầu tiên, cô có gọi thêm một cuộc nữa và dặn, ‘Tôi đã quyết định sẽ nhờ mẹ tôi, nên nếu bà tới thì để bà vào luôn thư phòng tìm hiểu giúp tôi!’.”

Thật vớ vẩn! Chúng tôi có gọi cuộc nào nữa đâu.

“Là mẹ tôi. Bà ấy đã gọi.”

Shioriko thì thầm như đang hối hận. Cuối cùng tôi cũng hiểu. Thì ra Shinokawa Chieko đã canh thời điểm, giả làm con gái mình và gọi tới. Giọng của họ rất giống nhau. Nếu không tiếp xúc nhiều thì trong mười người sẽ có cả mười người bị lừa.

Việc chúng tôi phóng gấp đến đây, cả việc liên lạc với nhà Kayama bà đều đọc ra được.

Rốt cuộc, lời “gợi ý” lúc nãy có lẽ là sự sắp đặt của Chieko để làm chúng tôi chủ quan. Nếu bà phá hủy manh mối lấy được ở nhà Kayama, chúng tôi sẽ không bao giờ dò được mật khẩu nữa.

Khi lên thư phòng tôi hết sức ngạc nhiên. Bởi vì tình trạng nơi này khác hẳn với lúc chúng tôi rời đi. Lúc ấy, chúng tôi đã giải thích với người giúp việc những thứ có trong phòng và đóng chỗ giấu đồ lại. Nhưng bây giờ thì tất cả những tấm panel phía trong cánh cửa đều bị tháo rời, các ngăn của chiếc kệ nông cũng được bày ra. Ngăn nào ngăn nấy đều trống trơn, cả series Đội thám tử nhí của Kodansha cũng không còn.

Nhìn một lượt xung quanh, tôi thấy bốn quyển sách cũ kĩ nằm tênh hênh trên sofa. Tạm thời tôi yên tâm vì sách không bị mang đi.

“Lúc quá trưa, sau khi chúng tôi về, ai trong gia đình đã trở lại vậy?” Shioriko hỏi.

“Cậu chủ có về nhưng ba mươi phút trước lại đi ra ngoài...”

“Trước khi mẹ tôi tới phải không?”

“Vâng.”

“Cảm ơn. Giờ để hai chúng tôi ở đây là được rồi ạ.”

“Vậy khi xong việc hãy báo cho tôi biết.”

Người giúp việc đóng cửa lại và đi ra. Shioriko ghé sát mặt vào tôi thì thầm.

“Tình trạng này không phải do mẹ tôi gây ra đâu.”

“Ý cô là sao?”

“Vì mẹ tôi không đối xử với sách cũ như thế.”

Nói rồi, cô trỏ vào chỗ sách bị ném ở sofa. Đây không phải là tác phong của người biết giá trị sách.

“Vậy thì ai đã...?”

Cửa phòng lại mở ra. Một thanh niên mặc áo khoác đen, quần da mỏng đi vào phòng. Người này chắc trạc tuổi tôi. Khuôn mặt dài và môi dày giống Kayama Yoshihiko, nhưng dù thế thì cũng có thể gọi là một người đẹp trai. Mái tóc cậu ta vuốt keo thành những lọn xoăn bồng bềnh một cách tự nhiên.

Trông thấy chúng tôi, thanh niên tỏ ra ngạc nhiên trong giây lát nhưng ngay lập tức nở nụ cười, “Xin chào, à, em có phải là người của hiệu sách cũ mọi người vẫn hay đồn đại không? Nghe nói lúc trưa em có đến và về rồi.

Cậu ta bắt chuyện với Shioriko hết sức thân thiện.

“Vâ... vâng... Tôi là Shinokawa ở tiệm sách cũ Biblia. Tôi có chút việc... nên lại đến làm phiền. Anh đây là nhân viên của tiệm, Gora...”

“Không sao, không sao. Không có gì đâu. Tôi là Kayama Wataru. Rất hân hạnh được quen biết.”

Hiếm hoi lắm mới có lúc Shioriko không vấp khi giới thiệu tôi, nhưng người thanh niên lại không nghe hết mà xưng tên luôn. Nhắc mới nhớ, trong gia phả nhà Kayama, ở dưới cùng có tên “Kayama Wataru”. Là con trai duy nhất của Kayama Yoshihiko. Khác với cha mẹ quá nghiêm túc, cậu con trai lại có tính cách khá thoáng.

Cậu ta nhìn từ đầu xuống chân Shioriko với ánh mắt cuồng nhiệt kì lạ. Đặc biệt tập trung ở áo len trên vùng ngực căng đầy. Ý đồ quá rõ ràng khiến tôi thấy không thoải mái.

“À, chuyện cánh cửa này... tôi có thể hỏi thăm một chút không?” Shioriko hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của người đối diện, ngập ngừng hỏi.

“Được chứ, em cứ hỏi bất cứ chuyện gì.”

Wataru nói rồi tiến tới một bước. Shioriko lúng túng lùi ra sau.

“Người mở kệ giấu đồ trên cá... cánh cửa là ai thế ạ?”

“A, cái này hả? Là tôi. Lúc sáng ở chỗ bạn cùng trường đại học về, tôi được nghe bác giúp việc Negi nói chuyện. Bác ấy kể là có sách cũ trong thư phòng. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem có đồ quý hiếm nào khác không thôi. Em, là người đó phải không? Là người của tiệm sách cũ bên cạnh nhà ga ở Kita-Kamakura phải không?”

Cậu ta lại tiến một bước, Shioriko cũng lùi một § bước. Khi chống nạng xuống sàn, thân trên của cô chao đảo. Tôi nổi giận.

“Vâ... vâng, đúng như vậy nhưng mà...” Shioriko rụt cổ lại, trả lời lí nhí. Có vẻ đang khá lúng túng.

“Tôi đang theo học trường tư ở Kita-Kamakura. Ngày nào cũng xuống nhà ga tuyến Yokosuka, thỉnh thoảng có nhìn thấy em. Tôi nghĩ em là mỹ nhân giấu mặt đấy!”

Giấu mặt à, rảnh thật. Khi thanh niên định tiến lên một bước nữa, tôi liền chen nửa thân trên vào chặn lại. Kayama Wataru khó chịu nhướng mày nhìn lên. Lần đầu tiên cậu ta nhìn mặt tôi.

“Cậu có gặp ai ở chỗ này trước khi chúng tôi đến đây không?” Tôi hỏi, tự nhủ mình phải bình tĩnh, bình tĩnh.

“Không. Vì tôi đi ra ga Fujisawa một chút. Là ai thế?”

Nghĩa là đã lệch giờ với Shinokawa Chieko.

“Ng... ngoài sách thì... trên kệ còn gì khác không?”

Shioriko nói, cố gắng nép vào bóng tôi. Kayama Wataru di chuyển đến chỗ có thể nhìn thấy khuôn mặt cô. Giống như cả hai đang di chuyển quanh tâm điểm là tôi vậy.

“Nếu bảo có thì cũng có.”

“Cho tôi xem được không?” Đột nhiên, giọng Shioriko trở nên nhiệt tình.

“Nhưng mà không phải là thứ giá trị gì đâu. Tôi vốn định kiểm tra xem nếu bán thì được bao nhiêu nên đã mang ra tiệm đồ cổ, nhưng vì là đồ giả nên không thể định giá. Tôi bèn đem trở lại phòng này rồi.”

Thứ gì chưa biết nhưng chắc không phải sách cũ. Người thanh niên không cầm gì trên tay cả. Và chắc chắn Shinokawa Chieko không nhìn thấy nó. Vì bà xuất hiện khi cậu ta đã mang đi, và rời khỏi trước khi cậu ta trở về.

“Nhưng biết đâu nó là vật quan trọng. Làm ơn cho tôi xem.”

Shioriko cúi đầu xuống. Trên môi gã thanh niên nở nụ cười đáng ghét.

“Vậy thì, tôi cho xem, đối lại đi đâu đó cùng với tôi không? Hẹn hò, hẹn hò đi.”

“Hả?” Người cao giọng lên là tôi. “Cậu đang nói gì vậy? Không phải chuyện đùa đâu.”

“Tôi không hỏi anh... Hay anh là bạn trai của cô ấy?”

“Không... không phải như vậy...”

Tôi lắp bắp. Ngay cả một cuộc hẹn đàng hoàng tôi cũng mới thu xếp được gần đây thôi. Nghĩ đến việc mình mất hơn nửa năm để nói được điều mà gã thanh niên này thốt ra trong vòng ba phút sau khi gặp mặt, tôi bỗng thấy mình thật thảm hại.

“Sao? Em không muốn xem à, cái này này?” Wataru gõ nhẹ vào túi quần da. Shioriko khốn khổ cúi gằm mặt đứng yên một chỗ. Không thể để bị ép buộc hẹn hò nhưng cũng không thể bắt cậu ta cho xem được. Làm cách nào để thoát khỏi tình huống nan giải này đây.

“Công việc ở tiệm sách vất vả lắm đúng không? Lâu lâu cũng nên xả hơi chứ. Ngày ngày cầm mấy quyển sách cũ rích, em không chán sao!”

“Nếu anh hẹn hò với tôi...” Cô nói. Không còn chút sợ hãi nào cả. “Thì sẽ toàn bị bắt nghe nói chuyện về sách cũ đấy. Ví dụ như...”

Cô chỉ tay về phía chiếc sofa, nơi series Đội thám tử nhí của Kodansha đang nằm lăn lóc. Phía dưới nệm ngồi chứa cả bản in đầu tiên của Kobunsha và Poplar.

“Không chỉ đọc hết 26 quyển của bộ sách có ở đây, mà tôi còn nói liên tục về hoàn cảnh, thời gian quyển sách được sáng tác, được phát hành, đặc trưng của tranh minh họa, của cách đóng sách, rồi giá sách cũ hiện tại. Nếu nói liên tục thì sẽ mất khoảng mười tiếng, còn xen ngang để ăn và nghỉ giải lao thì càng lâu hơn... Thế anh còn muốn hẹn hò với tôi nữa không?”

“Hả...”

Tôi biết, bên trong Kayama Wataru có cái gì đó đang dâng lên như cơn sóng. Ánh mắt cậu ta ngán ngẩm như nhìn phải một đối tượng đáng thất vọng chứ không còn là “mỹ nhân giấu mặt” mà mình muốn hẹn hò nữa.

“Gì đây, otaku à?”

Cậu ta tặc lưỡi, rồi như thể nhân tiện liếc tôi một cái như muốn nói “gu của anh chẳng giống ai”. Không, tôi thích nghe kể về sách lắm, nhưng nếu phải nghe liên tục tới mười tiếng thì cũng rất khổ sở.

“Này, chuyện hẹn hò thì thôi nhé. Cái này, các người muốn làm gì tùy thích. Mang về cũng được.”

Nhét vào tay tôi món đồ lấy trong túi ra, Kayama Wataru vội vàng rời khỏi phòng. Cái vật âm ấm đó là một đồng xu to lạ lẫm. Nó nhẹ hơn vẻ bề ngoài. Mệnh giá 2 xu nằm ở chính giữa, lật mặt sau lên sẽ thấy xung quanh là hình con rồng có chữ “Năm Đại Chính thứ 121” (1923). Niên đại xưa như vậy nhưng đồng xu vẫn còn mới, đúng như Kayama Wataru đã nói, nó là đồ giả. Shioriko ngó nhìn tay tôi.

“Là đồng 2 xu nhỉ.”

“Đúng rồi, 2 xu... ủa, đồng 2 xu?”

Tôi nghe từ đó đâu như vài lần rồi. Là tên truyện ngắn của Ranpo.

“‘Đồng 2 xu’ là một kiệt tác, được cho là tác phẩm trinh thám suy luận cổ điển đầu tiên của Nhật Bản. Có lẽ Kayama Akira đã dựa vào đó để làm mô hình này.”

“Chuyện thế nào vậy?”

“Nhân vật chính là một thanh niên nghèo sống cùng một người bạn. Vì một sự tình cờ, anh ta có một đồng 2 xu, trong đồng xu có khe hở chứa miếng giấy viết mật khẩu. Người bạn trong lúc giải câu đố đã tìm ra chỗ giấu lượng tiền lớn bị đánh cắp, và chẳng bao lâu thì cầm rất nhiều ngân phiếu trở về. Đây là một kiệt tác về mật khẩu có tính sáng tạo độc đáo, lối kể khéo léo và kết cục bất ngờ, bây giờ đọc lại cảm giác vẫn không phai nhạt.”

Tôi vừa nghe cô kể vừa kiểm tra mô hình đồng 2 xu. Nhìn kĩ thì thấy ngoài viền có những vết cắt kì lạ. Chắc là cố ý làm vậy với mục đích gì đó. Nếu lách đầu móng tay vào, gẩy một mặt lên thì thấy rỗng ruột, đồng xu tách thành hai phần.

“Giống y như đồng xu trong truyện vậy...”

Tôi cảm thấy như có điện chạy dọc sống lưng. Các nhân vật trong “Đồng 2 xu” chắc cũng có cảm giác thế này.

“Đây là đồ thửa riêng. Bên trong có tờ giấy này.”

Shioriko lấy tờ giấy mỏng gấp gọn ra và mở nhẹ nhàng trên chiếc bàn thấp để tờ giấy khỏi bị rách. Một loạt chữ Hán được viết theo theo chiều dọc. “Nam Mô Đà, Mô Di, Mô A Di, Nam Mô Đà, Nam A Đà, Nam A Phật, A Đà, Mô Di Đà, Mô Di, Nam Mô Di, Nam.”

“Chuẩn bị công phu tới mức này, thật là đáng nể!”

Shioriko lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cô không kìm nén được sự phấn khích.

“Cái này là gì vậy?”

“Sẽ đụng chạm đến phần kĩ xảo trong tác phẩm, tôi nói ra có được không?”

“Hả? À, được.”

“Câu mật khẩu xuất hiện trong ‘Đồng 2 xu’ được tạo nên bởi sự kết hợp sáu chữ ‘Nam Mô A Di Đà Phật’. Sáu chữ này được xếp thành hai hàng từ trái qua phải, mỗi hàng ba chữ, khớp với kí tự chữ nổi... Mỗi chữ Hán của mật khẩu ứng với vị trí của một chấm, từ đó sẽ tạo thành chữ nổi có nghĩa.”

h2

Trong đầu tôi bỗng hiện ra kí tự chữ nổi. Nói mới nhớ, chữ nổi được thể hiện bằng sáu điểm hai ngang ba dọc.

“Trong nguyên tác, mỗi cụm ngăn cách bởi dấu phẩy tương ứng với một chữ nổi, khi hoán đối đi sẽ tìm được chỗ cất giấu tiền... Câu văn này sử dụng cách thức đó nhưng nội dung thì khác. Có lẽ là do ông Kayama Akira viết ra.”

Tôi không cho rằng người ta chế tạo một vật tinh xảo đến mức này mà chẳng để làm gì. Trong nguyên tác, câu mật khẩu trong đồng xu chính là manh mối của “kho báu”. Nếu nói vậy...

“Đây là câu đố à? Dành cho bà Keiko?”

“Tôi nghĩ... rất có khả năng nó là mật khẩu của két sắt.”

Ngồi bên bàn, chăm chú nhìn mật khẩu, rồi ngẩng lên nhìn nhau cười. Chưa ai khác ngoài hai chúng tôi biết được bí mật của đồng xu. Nếu giải đáp được mật khẩu này theo quy tắc chữ nổi, chắc chắn sẽ mở được két sắt.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.