Khi viết xong tập 3, tôi đã quyết định tập tiếp theo sẽ viết về Edogawa Ranpo. Vì khuôn khổ từng chương là không đủ, nên tôi sử dụng toàn bộ dung lượng của tập này cho chủ đề ấy. Tôi cứ nghĩ đơn giản là Ranpo không xa lạ gì với mình, nên mãi sang hè mới chính thức nghiên cứu tư liệu.
Trong phần lời bạt của quyển trước tôi có ghi là “Có lẽ mùa đông truyện sẽ xong”, dự định xuất bản vào tháng Mười hai. Chắc vì tôi tính toán rằng đầu thu sẽ viết xong chăng?
Và bây giờ, thời điểm tôi viết lời bạt này là tháng Giêng... Đây cũng là tập khiến tôi mất nhiều thời gian nhất.
Không ít người khi nghĩ về Ranpo đều cho rằng “không phải là tác giả hoàn toàn xa lạ”. Tôi cũng có cảm giác ông là một tác giả quen thuộc từ xưa, luôn tồn tại đâu đó trong kí ức. Cuối cùng tôi phải thấy xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết của bản thân, bởi khi nghiên cứu thì mới bắt gặp toàn những giai thoại thú vị mình chưa biết đến bao giờ. Đối với tôi, khoảng thời gian ngụp lặn trong tư liệu là khoảng thời gian vui vẻ không thể nào quên, giá kéo dài mãi ra được thì tốt.
Dù gì sách cũng đã đến lúc xuất bản. Việc còn lại chỉ là cầu mong các độc giả cảm thấy đây là một tập truyện thú vị.
Từ khi xuất bản tập 1 Biblia đến nay đã gần hai năm. Môi trường xung quanh tôi thay đổi rất nhiều bởi liên tục có những chuyện vui như quảng bá hoặc bán bản quyền ra nước ngoài... Mặc dù vậy, các thao tác của công việc này hoàn toàn không thay đổi. Đó là thu thập thông tin ban đầu, xây dựng cốt truyện, viết, chỉnh sửa. Những thao tác nhỏ nhặt mà tỉ mỉ.
Dẫu vậy, tôi rất cảm kích vì có thể kiếm sống nhờ viết sách trong thời đại đầy biến động khó đoán định tương lai thế này. Từ đây về sau tôi cũng sẽ văn cố gắng làm việc chăm chỉ và cẩn thận.
Ở tập 4, tôi đã nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều đơn vị và cá nhân. Đặc biệt là Trung tâm nghiên cứu văn hóa đại chúng tưởng niệm Edogawa Ranpo trường Đại học Rikkyo, nhà sách Yagi, cùng viện bảo tàng chìa khóa và két sắt đã cho tôi biết nhiều điều quý báu, tôi xin chân thành cảm ơn.
Câu chuyện về tiệm sách cũ Biblia đã đi được nửa chặng đường. Nếu được các độc giả đồng hành đến cuối cùng, tôi sẽ rất lấy làm hạnh phúc.