Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Chiều muộn hôm sau, bà Miyauchi Tamiko trở lại tiệm sách cũ Biblia.

Đang đẩy chiếc xe cút kít chứa đầy sách đồng giá ngoài tiệm vào, tôi trông thấy một phụ nữ cao tuổi từ đằng cửa soát vé của ga Kita-Kamakura đi lại. Bà mặc áo mưa màu xanh giống hôm trước. Tôi dừng bước chờ bà.

“Xin chào quý khách.”

“Chào cậu. Tôi có chuyện muốn nhờ...”

“Vâng, mời bà vào trong.”

Tôi dẫn bà vào trong tiệm, Shioriko vốn đang ngồi trước máy tính giờ đã đứng ở quầy. Có lẽ cô nghe thấy cuộc đối thoại giữa chúng tôi.

“Cảm ơn quý khách hôm trước đã bán sách cho tiệm chúng tôi.”

Cô chống nạng và cúi chào.

“Hôm nay quý khách đến có việc gì vậy ạ?”

Cô hỏi với giọng điệu trôi chảy. Dáng vẻ bình tĩnh khác hẳn tuần trước.

“Tôi muốn mua lại những cuốn tạp chí đã bán. Nghĩ lại tôi không nỡ bán nữa.”

“Cháu rất tiếc, điều này không thể được. Hôm qua cháu đã bán toàn bộ rồi.”

Ngay lập tức, sắc mặt người khách thay đổi, bà chống tay lên quầy tính tiền, vươn người về phía Shioriko.

“Ai mua, cháu hãy cho tôi biết đi? Làm ơn!”

Giọng bà như ghìm lại, hơi run rẩy. Shioriko có vẻ dao động, toan nói gì đó lại thôi.

“Cháu không thể giải thích chi tiết... Vì liên quan đến quyền riêng tư của khách hàng. Nhưng, nếu bà cho cháu biết sự tình, cháu sẽ đi xác nhận... Xem người đó có đúng là chồng bà hay không?”

Đôi vai dưới chiếc áo mưa rũ xuống, người phụ nữ nhìn đăm đăm vào cô chủ tiệm.

“Cháu biết đến đâu rồi?”

“Chỉ vài chi tiết nhỏ nhặt thôi ạ... Người muốn mua bộ Nguyệt san Hosho có thói quen khuyên tròn lên gáy những cuốn đã đọc, người ấy và bà cách nhau khá nhiều tuổi... Đôi khi người ấy đến tiệm cháu xem sách, nhưng lại che giấu danh tính thật của mình.”

Hình ảnh ông cụ ngồi gập lưng đọc sách hiện lên trong đầu tôi. Cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn chưa hỏi tên cụ.

“Có lẽ đó chính là chồng tôi.”

Bà cười khúc khích. Một biểu cảm tươi mới, tuyệt đẹp, không giống với tuổi tác của bà.

“Cháu chỉ biết đến thế thôi à?”

“Không ạ... Cháu cũng biết cả lý do khiến bà mang Nguyệt san Hosho đến nhiều tiệm sách cũ bán đi rồi mua lại.”

Miyauchi Tamiko mở to mắt, chắc không ngờ Shioriko lại biết bà đang làm cùng một thao tác ở các tiệm sách cũ khác nhau.

“Những tiệm sách mà bà ghé đến bán tạp chí là những tiệm chuyên về thể loại chồng bà đặc biệt yêu thích và có khả năng lui tới thường xuyên. Bà mang tạp chí đi bán chính là để tìm cách liên lạc với người chồng đã mất tích, đúng không ạ?”

Tôi chưa hiểu rõ, nhưng người phụ nữ lớn tuổi vẫn im lặng lắng nghe. Shioriko nói tiếp.

“Có thể bà đã nghe ai đó kể là thấy chồng mình xuất hiện ở một tiệm sách cũ trong vùng này. Chắc lúc đầu bà cũng đến tiệm sách hỏi, nhưng cháu tin không tiệm nào dễ dàng tiết lộ thông tin cá nhân của khách hàng cả... Vì thế, bà quyết định mang bộ sưu tập Nguyệt san Hosho của chồng đi bán. Là tạp chí mỏng, lại gáy phẳng nên chỉ cần xếp vài chục số cũ, dấu tròn sẽ khá bắt mắt... Bà nghĩ nếu nhìn thấy thì chồng mình sẽ mua... Có gì nhầm lẫn không ạ?”

“Không nhầm. Đúng là như vậy.”

Miyauchi Tamiko gật đầu. Câu chuyện giữa hai người đã sáng tỏ, nhưng tôi vẫn chưa hiểu. Không còn cách nào khác, tôi đành lên tiếng hỏi.

“À, cháu xin lỗi... Bà muốn những cuốn tạp chí đó đến tay chồng bà để làm gì ạ?”

Hai người phụ nữ nhìn nhau. Người giải thích cho tôi là Shioriko.

“Trên những cuốn Nguyệt san Hosho đó, có kèm lời nhắn bà Miyauchi gửi cho chồng mình, rằng hãy liên lạc đến địa chỉ này.”

“Sao, ở chỗ nào?”

Shioriko mở cuốn sổ nhập hàng đặt trên quầy, lấy ra một phiếu thu. Đố là phiếu thu do Miyauchi Tamiko điền tuần trước. Shioriko đặt ngón trỏ vào vào cột địa chỉ. Yaguchi, Ota, Tokyo.

“Thì sao?”

“Ban đầu tôi không nhận ra. Ga gần nhất của địa chỉ này là Musashi-Nitta tuyến Tokyo Tamagawa.”

Tôi ngạc nhiên thốt lên. Hóa ra chữ “Nitta” này không chỉ tên người, mà là tên nhà ga. Chắc nó có nghĩa là, “Em đang sống gần ga Musashi-Nitta.”

“Nói vậy, chữ ‘Nitta’ là do bà Miyauchi ghi thêm vào?”

“Đúng thế. Bà viết chữ “Nitta’ lên tất cả các trang có đánh dấu, bởi bà không biết chồng mình sẽ mở trang nào trong số tạp chí nào. Nếu trên tạp chí vốn là của mình có ghi thêm chữ của vợ, người chồng sẽ hiểu ngay ý nghĩa.”

“Bây giờ tôi đang sống trong căn hộ hai vợ chồng ở hồi mới kết hôn, cũng là nơi tôi có nhiều kỉ niệm với anh ấy.”

Bà Miyauchi Tamiko giải thích thêm. Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao trên những cuốn sách ông cụ gửi bán hôm qua lại không có hai chữ “Nitta”. Dù vậy, tôi vẫn chưa lý giải được...

“Bà có cần thiết phải áp dụng phương thức phức tạp như vậy không? Cháu nghĩ có cách đảm bảo hơn...”

“Không, tôi nghĩ sẽ rất khó.”‘ Shioriko lên tiếng. ‘Không có cách nào đảm bảo để liên lạc với một người bặt vô âm tín, không rõ tên thật lẫn hành tung, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện tại một tiệm sách cũ ngẫu nhiên. Bà Miyauchi vô kế khả thi, đành lặp đi lặp lại việc bán tạp chí ở các tiệm sách cũ để tăng cơ hội thu hút sự chú ý của chồng mình, dù chỉ là một chút.”

Ra vậy, tôi thầm nghĩ, ông cụ kia không đến Biblia vào ngày nào cố định, có lẽ với các tiệm sách khác cũng vậy. Hẳn là người phụ nữ này đã thử bán tạp chí trong tâm trạng tuyệt vọng, và ở đây, có một người đã đoán trúng ý đồ của bà và đề nghị giúp đỡ.

“Chuẩn xác đến từng từ, như thể chính tôi đang giải thích vậy.” Miyauchi Tamiko xác nhận và mỉm cười cay đắng. “Tôi cũng biết mình sẽ không tìm được anh ấy một cách dễ dàng. Chồng tôi vốn thông minh, lại cẩn trọng... Nhưng chính lòng nhân hậu và trọng tình nghĩa của anh mới khiến tôi quyết định gá nghĩa. Tôi tin tưởng anh ấy, và sẵn sàng bao dung cả các khuyết điểm. Mọi người xung quanh ra sức ngăn cản cuộc hôn nhân của chúng tôi, cả vì vấn đề tuổi tác lẫn quá khứ ly hôn của anh ấy, nhưng tôi nhất loạt bỏ ngoài tai và quyết định ở bên anh. Chúng tôi cùng điều hành một công ty, cho đến ba năm trước.”

Ba năm trước, ba năm, mốc thời gian nhấp nháy trong tâm trí tôi. Nó khớp với thời điểm ông cụ kia từ bỏ việc kinh doanh và chuyển đến khu này.

“Chồng tôi vốn chỉ có sở thích sưu tập sách, hầu như không dùng tiền vào bất cứ việc gì khác. Vì thế tôi cũng an tâm. Nên khi biết anh ấy biển thủ tiền của công ty, mà biển thủ những 50 triệu yên, tôi đã rất bàng hoàng.”

“50 triệu yên...”

Tôi vô thức thốt ra. Đó là số tiền mà tôi mới chỉ thấy trên mặt chữ.

“Ông ấy dùng số tiền đó làm gì ạ?

Shioriko hỏi, câu hỏi không mấy tế nhị làm tôi toát mồ hôi, nhưng bà Miyauchi Tamiko không phật ý.

“Để giúp vợ trước, một người trẻ hơn tôi rất nhiều... Cô ta cần tiền, hình như chồng tôi định cho vay tạm một thời gian. Tôi không biết anh ấy đưa cho cô ta số tiền lớn như vậy bằng cách nào, hay quan hệ giữa hai người bấy giờ ra sao. Vì tôi chưa kịp hỏi rõ, bọn họ đã biến mất. Đúng lúc đó, việc kinh doanh của công ty gặp khó khăn, không huy động được vốn, cuối cùng đành chịu phá sản. Nếu còn 50 triệu yên. tình hình có lẽ đã khác.”

Cách nói chuyện thẳng thắn, ngược lại càng khiến nỗi cay đắng thêm đậm nét. Một ông cụ bình thản nhường ấy, lại có quá khứ giông bão như vậy... Cụ ấy còn bỏ nhà ra đi nữa chứ, nguyên hành động này đã đủ đáng trách rồi.

“Khi một người bỏ đi, sẽ có một người bị bỏ lại.”

Cuộc đời người bị bỏ lại cũng sẽ thay đổi. Và ở trường hợp của bà Miyauchi thì thay đổi tới mức không sao cứu vãn nổi, đúng theo nghĩa đen.

“Trước đây chắc bà cũng tìm kiếm rồi nhỉ?”

“Tôi thử mọi cách, nhưng vẫn không tìm ra chồng.” Xem chừng đã đả thông tư tưởng sau ngần ấy thời gian, giọng bà rất bình tĩnh. “Tôi có quá nhiều việc phải giải quyết, nên đành tạm dừng tìm kiếm. Một thời gian sau mới tiếp tục được. Để trả nợ, tôi bán tống bán tháo hầu hết cơ nghiệp, sau đó chuyển về căn hộ hiện tại, tài sản duy nhất còn lại. Giờ hồi tưởng, trong cuộc hôn nhân với anh ấy, chẳng có kỉ niệm nào không vui. Chúng tôi luôn làm việc cùng nhau, nên ngày nghỉ thường tách riêng ai tận hưởng theo cách người nấy. Như thế thoải mái cho cả hai. Tôi thích vận động, sở thích cũng hoàn toàn khác chồng.”

Bà nheo mắt như nuối tiếc, nhìn quanh giá sách cũ, “Cứ ngày nghỉ là chồng tôi lại ra phố Jinbo, khuân về hàng đống sách. Anh ấy xếp thành chồng trong phòng khách, rồi kiểm từng cuốn một. Mỗi khi tôi hỏi mua gì, anh lại vui vẻ kể lể. Tôi hầu như không hiểu những chuyện anh ấy nói, nhưng lắng nghe thôi cũng rất hạnh phúc rồi. Phụ nữ vốn thích đàn ông mê đắm một cái gì đó, phải không?”

Shioriko nghiêng đầu, chừng như không đồng tình cho lắm. Tôi không phải phụ nữ, nhưng cho rằng ở điểm này, mình thấu hiểu hơn cô. ...

“Tôi phải bán đi rất nhiều sách của anh ấy... Vì không có chỗ để, mà cũng cần tiền nữa...”

“Riêng Nguyệt san Hosho thì giữ lại ạ?”

“Ừ. Vì đó là tạp chí đặt định kì, anh ấy luôn đọc kĩ từ đầu đến cuối. Còn ghi chú chi chít nữa, cháu thấy rồi đấy. Dù định mua sách hay không, anh ấy vẫn đánh dấu vào danh mục. Sau này đọc lại, tôi dần dần hiểu ra chồng mình thích sách gì, suy nghĩ thế nào... Cứ như thể anh vẫn ở bên tôi. Cuối cùng, tôi cũng bắt đầu đọc sách.”

Quả thật nếu xem kĩ các ghi chú trên tạp chí sách cũ, có lẽ sẽ hiểu được sở thích đọc sách của người chủ cuốn tạp chí. Với một người không rành về sách cũ như bà Miyauchi, chính nhờ Nguyệt san Hosho mà bà đoán được tiệm sách chồng mình có thể đến.

“Cháu nắm được tình hình rồi” Shioriko gật đầu, “Như đã nói lúc trước, cháu sẽ đi gặp người mua lại bộ Nguyệt san Hosho... Nếu đó chính là chồng bà, bà định làm thế nào? Bà có đến gặp trực tiếp không ạ?”

Bà Miyauchi Tamiko mím môi, không rõ băn khoăn những gì. Nhưng, nét mặt bà mau chóng trở nên tươi tắn.

“Còn phải xem anh ấy muốn thế nào. Tạm thời cứ như vậy đã. Tôi muốn nhờ cháu chuyển lời, được không?”

“...Vâng.”

“Nếu được, hãy gọi điện cho em nhé.”

Shioriko tiếp tục chờ đợi với gương mặt nghiêm nghị. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.

“Thế thôi ạ?”

“Ừ, thế là đủ rồi.” Bà Miyauchi Tamiko mỉm cười.

Shioriko xem chừng bối rối trước lời nhắn gửi đơn giản đó. Miyauchi Tamiko về rồi, cô vẫn ra chiều thắc mắc.

Tuy thế, cùng ngày Shioriko đã ra ngoài. Trước tiên, cô đến chỗ Shida để hỏi nơi ở của ông cụ kia. Khi trở về cô kể là đã truyền đạt lời nhân một cách cẩn thận, có nghĩa cô đã gặp được cụ ấy.

Về sự việc lần này, tôi cũng chỉ biết có thế.

Từ khi Shioriko đi tìm gặp, ông cụ đột nhiên ngừng xuất hiện ở tiệm chúng tôi. Bà Miyauchi Tamiko cũng không hề liên lạc. Kết quả như thế nào sau lời nhắn nhủ, tôi cố gặng hỏi Shida lúc ông ghé lại một mình, nhưng ông chỉ nhún vai cho qua.

Trong tiệm, chúng tôi cũng không đả động đến vụ Nguyệt san Hosho nữa. Một khi bí ẩn về sách đã được giải đáp, Shioriko liền thôi hứng thú, nhưng tôi cảm giác lần này không chỉ có vậy.

Hôm cô đi gặp, chắc chắn chồng bà Miyauchi Tamiko đã kể rõ sự tình, phải chăng nội dung câu chuyện không thể tiết lộ cho người thứ ba? Shioriko không muốn tôi đi cùng, có lẽ vì cô đã lường trước phản ứng của người trong cuộc.

Dù sao cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi, chính xác đến mức nào so với thực tế, tôi không rõ.

Mà cũng có sao đâu.

Tôi đang trên đường đi làm, quyết định không nghĩ ngợi linh tinh nữa. Mặc dù tôi đã yêu cầu Shioriko hãy chia sẻ nhiều hơn, nhưng đúng như lời cô, không chia sẻ cũng là có lý do riêng.

Tôi chạy scooter đến ga Kita-Kamakura. Bầu trời không một gợn mây. Tôi mở khóa cửa kính, tiệm vắng tanh. Chắc Shioriko vẫn còn ở nhà chính.

Đầu tiên là chuẩn bị mở cửa hàng, trước đó, tôi xé một tờ lịch tranh treo trên tường. Những tán anh đào nở rộ, lấp ló đằng sau là dãy núi xanh tươi.

Hôm nay đã sang tháng Năm.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.