Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Nghe nói trong giới mua bán sách cũ, những cuốn sách bỏ đi gọi là “hàng dập” hoặc “sách dập”. Mãi gần đây tôi mới nghe đến, nhưng cũng không rõ nguồn gốc của từ này.

Ngày cuối cùng của Tuần lễ vàng, tôi cho từng cuốn bunko hàng dập không vỏ bọc vào thùng các tông to. Trong quầy tính tiền cũng đang ngổn ngang các thùng tương tự.

Ngoài trời đã tối đen, giờ đóng cửa cũng qua từ lâu. Việc xử lý sách thu mua vẫn liên miên không dứt nên tôi đành phải ở lại làm thêm giờ.

Đã gần hai tháng trôi qua kể từ ngày 11 tháng Ba ấy. Hầu hết tin tức trên báo đài đều là về trận động đất. Sự cố rò rỉ ở nhà máy năng lượng hạt nhân vẫn chưa giải quyết ổn thỏa. Một vài lễ hội ở vùng này bị hủy tổ chức.

Tuy nhiên, vẫn có nhiều người đi du lịch trong Tuần lễ vàng năm nay, nhờ đó Kita-Kamakura trở nên náo nhiệt. Chiều tối qua, tôi đi thu mua sách tại nhà khách hàng, lúc quay về tiệm cũng gặp tắc đường.

Hiện giờ cô chủ tiệm của tôi, Shioriko, đang ngồi trên xe van sắp xếp số sách tôi mua về hôm qua. Bình thường cô sẽ tác nghiệp trong tiệm, nhưng do số sách khách hàng khác mang tới đã choán hết không gian đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân, cực chẳng đã cô đành chia việc ra hai nơi. Thu dọn xong tôi sẽ ở lại nhà Shinokawa ăn tối.

Trông bề ngoài, quan hệ giữa tôi và Shioriko đã khôi phục như cũ, nhưng cô vẫn chưa tỏ thái độ rõ ràng về lời tỏ tình của tôi. Dù sao cũng còn ba tuần nữa mới đến hạn cuối tháng Năm.

Thành thật mà nói, tôi bắt đầu nghĩ rằng mình sẵn sàng chờ đợi đến sát hạn. Cô đồng ý thì không nói làm gì, nhưng khó mà loại trừ khả năng cô từ chối. Tôi cố gắng suy nghĩ theo chiều hướng tích cực, đồng thời cũng chuẩn bị tâm lý cho trường hợp xấu nhất. Đó là những gì bà ngoại quá cố truyền dạy. Dù là tình huống nào, trái tim tôi cũng cần thời gian chuẩn bị.

Theo đúng lời dặn của cô chủ tiệm, tôi đã chia xong sách thành ba loại: xếp lên kệ, tạm cất vào kho và đem bỏ. Công việc còn lại hôm nay chỉ là bê các thùng sách bỏ ra ngoài.

Hít một hơi thật sâu, tôi vươn vai, đúng lúc cửa kính mở ra. Trước mắt tôi là một cô gái nhỏ nhắn mảnh khảnh, mặc đồ công sở chỉnh tề. Trông dáng vẻ nhanh nhẹn, tôi đoán cô từng tập thể thao hay võ thuật. Tuổi chắc xấp xỉ Shioriko.

Đây là một cô gái đẹp với kiểu tóc ngắn mượt mà rất phù hợp, nhưng tôi để ý nhiều hơn tới bờ môi mím chặt hình dấu “A” và đôi mắt mạnh mẽ. Lúc này cô đang nhìn thẳng vào ấn đường tôi. Trông cứ như loài chim săn mồi, dù nói cho đúng thì tôi cũng không có tư cách đi nhận xét về ánh mắt người khác.

“Xin lỗi quý khách, cửa tiệm đã đóng...”

“Gora Daisuke?”

Cô gái lôi ra đầy đủ cả họ lẫn tên khiến tôi ngơ người mất một thoáng. Tôi nhớ mình chưa gặp cô bao giờ, khuôn mặt này cũng không phải dạng mặt dễ quên... Nhưng tôi có cảm giác, cô nhang nhác ai đó.

“Vâng, là tôi.”

Cô gái săm soi tôi từ đầu xuống chân, “Ồ... ra thế...”

Ra thế là sao?

“Xin hỏi, cô là ai?”

“Tôi ư, tôi là Takino Ryu. Chào cậu, cảm ơn cậu vẫn luôn chiếu cố đứa bạn thân mọt sách và ông anh lười biếng của tôi.”

Cô gái nói một lèo rồi cúi đầu chào. Dù miệng lưỡi hơi thô lỗ nhưng tác phong thật hoàn hảo. Có lẽ cô làm kinh doanh. Tôi đã nghe đến cái tên Takino Ryu không biết bao nhiêu lần. Cô gái này là bạn thân từ thời cấp hai của Shioriko, là em gái của Takino Renjo. Nhìn kĩ mới thấy, dáng mũi và đường nét khuôn mặt rất giống ông anh.

“Tôi là Gora Daisuke. Chào cô.”

“Tôi biết cậu rồi.”

Có vẻ thế. Nhưng cô biết qua ai và biết gì hả cô? Ryu đặt hai tay lên quầy tính tiền, hơi nhảy lên ngó vào bên trong bức tường sách.

“Ơ, không có! Nó ở đâu được nhỉ? Cái đồ bốn mắt ngực bự này!”

Một biệt danh chướng tai! Cô ta thuộc một dạng khác hẳn Shioriko.

Chợt cửa thông với nhà chính kéo mở, cô chủ của tôi chống nạng bước ra. Dáng vẻ mệt mỏi, gọng kính và hai vai hơi trễ xuống, nhưng khi nhận ra Ryu, mắt cô lại sáng bừng.

“A, Ryu, chào cậu. Chẳng mấy khi cậu sang đây. Vừa đi làm về à?”

“Ừ.”

Ryu khoanh tay, nhìn cô bạn thân một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt thậm chí còn sắc hơn cả ánh mắt nhìn tôi ban nãy. Shioriko vẫn ăn mặc như mọi ngày, áo sơ mi đơn sắc và chân váy dài xếp ly, bên ngoài buộc tạp dề. Ryu thở dài.

“Thôi, quần áo thì đành chịu vậy. Bỏ qua. Nhưng này, đừng bảo tớ là cậu để mặt mộc đấy nhé?”

Shioriko vô thức đưa tay che miệng. Ryu, người vừa chỉ ra vụ mặt mộc, là một cô gái thời thượng, trang điểm kĩ càng, đeo khuyên tai và vòng tay có thiết kế hài hòa.

“Tớ nói này, mình không còn là học sinh cấp hai nữa đâu! Tớ với cậu sinh ra đã được một phần tư thế kỉ! Cái thời chỉ biết nghe lời các xơ ở trường rằng nguyên bản con người là đẹp nhất đã trôi qua lâu lắm rồi. Hiểu không? Sao đến cả son cậu cũng không dùng hả? Làm nghề gặp gỡ khách hàng mà xuềnh xoàng quá đáng thế?!”

“Ph... phiền lắm...”

Câu trả lời thành thật khiến Ryu bàng hoàng nhìn lên trần nhà.

“Cậu là trẻ con hả? Cậu cứ lười trang điểm như thế thì, mai sau có hối cũng không kịp...” Ryu đột ngột quay sang hỏi tôi. “Hôm hẹn hò, cái người này trông cũng xinh xắn đúng không, từ đầu đến chân là công lao của tôi đấy!”

“Vâ... vâng, hôm đó cô ấy rất đẹp.”

Nói thẳng ra miệng thế này ngượng quá đi mất. Shioriko cũng cúi gằm, má đỏ bừng. Ryu vỗ tay với khuôn mặt nhăn nhó như vừa nuốt phải con bọ.

“Rồi rồi, mấy thể loại e thẹn này để lúc nào vắng tớ hẵng diễn. Tóm lại, cậu bây giờ ấy, là ngọc trong bùn, chỉ cần gột rửa là rực rỡ. Nếu cậu muốn người khác nghĩ tốt về mình thì phải chăm chút vào.”

Giọng điệu Ryu như bà chị đang thuyết giảng chứ không phải bạn thân, tuy nhiên, Shioriko vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Có lẽ bình thường quan hệ giữa họ cũng như vậy.

“Mà, hôm nay cậu đến đây có chuyện gì?” Shioriko rụt rè hỏi.

“À đúng rồi, suýt nữa tớ quên. Tớ có việc muốn hỏi ý kiến Shioriko và cậu Gora đây.”

“Cả tôi ư?”

Tôi hỏi lại cho chắc, Ryu gật đầu khẳng định. “Đúng, vì là chuyện liên quan đến sách.”

“Chuyện liên quan đến sách ư?”

Tôi và Shioriko đồng thanh hỏi. Nghe đến sách là Shioriko tỏ ra hứng thú liền.

“Khi Shioriko giải quyết các vụ sách vở này kia, luôn có Gora giúp một tay, đúng không? Không có cậu thì Shioriko nó sẽ không làm việc đó đâu.”

“Sao...”

Takino Renjo cũng từng nói với tôi y như vậy. Hồi tôi chưa làm việc ở Biblia, Shioriko không tiếp nhận một ủy thác nào ngoài nghiệp vụ mua bán.

“Thì tại Ryu chưa nhờ tớ bao giờ mà!”

Shioriko cự nự, nhưng cũng không hẳn là phủ nhận, rằng cô vẫn sẽ nhận ủy thác dù chỉ có một mình.

“Ừ nhỉ, nói ra mới nhớ, đúng là tớ chưa nhờ cậu lần nào.”

“Thế, là chuyện gì vậy?”

“À, là đàn em trong câu lạc bộ của tớ... cũng là đàn em của cậu luôn nhỉ? Con bé tốt nghiệp Seio rồi, giờ đang là sinh viên đại học năm hai. Trường đại học của nó cũng là trường truyền đạo giống của cậu đó.”

Seio là tên gọi tắt của Học viện Nữ sinh Thánh Seio. Đây là ngôi trường dòng với bề dày lịch sử, dành cho nữ sinh từ cấp hai đến cấp ba. Trường nằm trên núi gần ga Ofuna.

“Hồi còn ở trường tớ chưa gặp nó bao giờ, nhưng hai đứa quen nhau ở buổi gặp mặt các thế hệ học sinh Seio. Nhà nó gần nhà tớ nên hai chị em nhiều lần cùng đi tàu điện về, dần dần thành chỗ thân quen. Mới đây nhà con bé mất mấy cuốn sách mà cha nó luôn giữ gìn...”

“Bị ăn trộm à?” Shioriko hỏi.

“Hình như có ẩn tình gì đó, tớ không hỏi rõ. Tóm lại, con bé muốn xin ý kiến người nào rành về sách. Mang tiếng con gái của tiệm sách cũ nhưng tớ không giúp đỡ gì việc gia đình, cũng không hiểu sách lắm. Ngoài Shioriko thì tớ chẳng nghĩ ra được ai để bàn cả...”

“Cô không bàn chuyện này với anh Takino... à anh Renjo sao?”

Tôi hỏi. Người đó ắt phải thừa hiểu biết về sách rồi, và chắc cũng sẽ vui vẻ lắng nghe khi em gái nhờ chứ.

“Không, anh ấy thì hơi...”

Ryu nhăn mặt, tay và cổ đồng thời lắc lắc. Nói mới nhớ ban nãy cô gọi anh trai là ông anh lười biếng. Đáng tiếc, có lẽ anh ấy không được em gái tín nhiệm cho lắm.

“Tớ biết rồi... nếu được thì tớ sẽ giúp.”

Shioriko đáp. Gì chứ tìm lại sách bị mất, cô đã có kinh nghiệm không chỉ một lần. Cô từng giúp ông Shida tìm lại cuốn bunko tuyệt bản của Koyama Kiyoshi, hay bản in đầu rất quý giá của Miyazawa Kenji. Lần này...

“Bị mất cuốn gì?”

Bác sĩ quái dị. Mất vài cuốn.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.