King. Anh đã trông thấy cái tên này trong những bộ phim của Bộ tộc?
Được quay trong một nhà nghỉ! Chết tiệt, tại sao anh lại không bắt đầu tìm kiếm theo hướng này nhỉ? Hiển nhiên đến thế cơ mà…
Anh đổ thêm xăng rồi lái xe theo những chỉ dẫn. Ở lối ra khỏi Kingston, một tấm biển khác mời anh tiến vào con đường giữa rừng. Tuyết lúc này đã rơi khá dày, hai vệt lằn trên đường do vết bánh xe đi qua để lại khiến Brady hơi lo lắng. Mình đang liều lĩnh…
Chiếc xe bốn bánh lao đi, giữa những bóng thông cao lớn. Sau hai lần rẽ, anh gần như không nhìn rõ đường nữa, đầu xe và cửa kính đều bị lá cây, bùn và tuyết bao phủ. Cuối cùng thì anh cũng ra được một khoảng đất trống nhỏ, nhưng bằng phẳng, ở đó có một chiếc xe bán tải và một ngôi nhà gỗ.
Có ánh đèn.
Brady kéo khóa áo khoác trong lúc bước ra ngoài. Nhiệt độ đã xuống rất thấp.
Giữa những ngọn cây đang nhảy múa trong bóng tối, Brady nhận ra rất nhiều mái nhọn của những nhà nghỉ xung quanh, tất cả đều chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng. Anh đến bên cánh cửa ngôi nhà có ánh đèn. Có một tấm bảng: ‘NHẤN CHUÔNG Ở ĐÂY ĐỂ LẤY CHÌA KHÓA’ xác nhận với Brady rằng anh đã đến đúng chỗ. Brady nhấn chuông.
Một người phụ nữ mảnh mai, tóc ngắn đã điểm bạc, má hồng, tầm năm mươi tuổi, ra đón anh.
“Chào anh?”
“Rất xin lỗi vì đã làm phiền bà, tôi tìm khu nhà nghỉ King.”
“Anh đang ở đó đây. Anh đã đặt phòng chưa? Vì hình như chúng tôi không thấy gì trên danh…”
“Không,” Brady ngắt lời, “chị không cần tìm đâu. Tôi chỉ muốn hỏi chút thông tin thôi.”
Người phụ nữ giơ tay ra hiệu cho anh đi vào.
“Mời anh vào, bên ngoài lạnh quá. Tôi tên là Lennox. Anh muốn hỏi gì?”
Brady theo người phụ nữ vào căn phòng nhỏ lát gạch vuông, có một quầy lễ tân, một trường kỷ cũ kỹ đã lỗi mốt và một cây lọc nước. Tiếng ti vi lọt qua khe cửa của một căn phòng đóng kín.
“Một nhóm người đã thuê nhà nghỉ ở đây vào tháng Mười và Mười một,” chàng nhà báo nói, “những người khá đặc biệt khiến người ta không thể quên được, với vẻ bề ngoài lạ lùng.”
“Anh là cảnh sát à?”
“Không, tôi điều tra với tư cách cá nhân thôi. Một cô gái đã bị… ngược đãi trong vụ này. Mấy tay đó, bà vẫn còn nhớ chứ?”
Bối rối, người phụ nữ mảnh khảnh thừa nhận.
“Đúng vậy, đúng là người ta khó lòng mà quên được họ. Tôi không muốn bị phiền phức, tôi, tôi chỉ là người gác cổng ở đây thôi, anh hiểu không?”
“Bà sẽ không gặp phiền phức gì đâu, tôi đảm bảo. Bà biết tên họ chứ?”
“Có, tôi nhớ rất rõ, vào thời điểm ấy, nhà nghỉ không có khách, đó là những người khách duy nhất, hơn nữa họ có cái tên khá lạ: Bộ tộc. Họ trả tiền mặt.”
“Bà có số điện thoại của họ không?”
“Không, chẳng có gì cả. Đó là một nhóm sinh viên điện ảnh họ muốn làm một bộ phim kinh dị, họ đã nói trước với tôi để tôi không phải lo lắng về những tiếng la hét.”
“Bà đã nhìn thấy họ rồi đúng không? Tất cả bọn họ chứ?”
“Chỉ vài người thôi, tôi nghĩ đó là mấy tay kỹ thuật viên vì họ không còn trẻ, dù sao cũng không đủ trẻ để là sinh viên đại học. Một tay to béo trên mình có hình xăm và một gã mặt chuột, thực sự rất xấu, có thể mạo muội nói như vậy. Có cả hai cô gái nữa, xinh đẹp như mọi cô gái trẻ khác.”
Brady cho bà ta xem tấm ảnh của Rubis và người phụ nữ ngay lập tức nhận ra cô.
"Đúng là cô ấy. Buổi tối, tôi còn gặp nhiều thanh niên trẻ, được hóa trang để quay phim, và thi thoảng còn có một người có vẻ như là chỉ huy, một gã bệ vệ."
“Quần áo họ trông như thế nào?”
“Ừm, áo khoác da dài, giày bốt, với dây xích, kiểu như vậy. Tất cả trông đều nhợt nhạt, đôi mắt được vẽ một quầng xung quanh. Ai nhìn sẽ tưởng là lễ Halloween!”
“Họ có hỏi đến bà không?”
“Không, chắc hẳn họ quay vào ban đêm vì họ ngủ suốt cả ngày, họ đã yêu cầu tôi không làm phiền, không dọn phòng, không gì cả để khỏi ảnh hưởng tới quá trình quay phim. Thi thoảng, tôi có nhìn thấy họ vào bữa tối. Nếu anh muốn biết ý kiến của tôi thì họ quá chú tâm tới bộ phim đến nỗi quên mất cả phép lịch sự.”
“Ở đây có lắp camera không?”
“Ồ không, ở đây chẳng có gì để mất cả. Mấy căn phòng nghỉ chỉ được trang bị tối thiểu.”
“Bà đã để đám thanh niên đó ở chỗ nào?”
“Căn cao nhất và biệt lập nhất để họ được yên tĩnh. Đó cũng là căn lớn nhất với năm phòng ngủ, ban công và tầng hầm có phòng tắm hơi. Vào mùa hè, chỗ đó kín khách từ tháng Năm đến tháng Chín.”
“Như vậy là bà không tiếp xúc trực tiếp với bất cứ ai trong cả nhóm bọn họ?”
“Một chút với các cô gái thôi, họ đi ra ngoài vào ban ngày, đặc biệt là cô anh vừa chỉ cho tôi. Dễ thương nhưng mờ nhạt, và rất… buồn. Tôi cũng đã chạm mặt với hai tay kỹ thuật viên tôi nói với anh ban nãy, có thế thôi. Rất kiệm lời và cũng chẳng phải những tay vui vẻ dễ tính gì, có thể nói như vậy! Đã hơn một lần tôi tự hỏi họ làm gì ở trên đó!”
“Bà chưa bao giờ lên đó xem thử ư?”
“Anh nghĩ gì vậy, tôi không phải loại người đó! Họ thuê nhà, họ làm những gì họ muốn cho tới lúc họ trả lại tôi căn nhà sạch sẽ như ban đầu.”
“Thế căn nhà sau đó thế nào?”
“Không chê vào đâu được. Nếu người khách nào cũng sạch sẽ như vậy thì tôi sẽ thật sung sướng!”
Chúng đã lau dọn cẩn thận mọi thứ để xóa sạch dấu vết.
“Họ đã ở lại đây bao lâu?”
“Mười ngày vào đầu tháng Mười và mười ngày vào tháng tiếp theo.”
“Và bà không thấy có gì kỳ ạ ư?”
“Kỳ lạ ư? Chẳng có gì ngoài cách ăn mặc kỳ dị! Tôi không thấy có gì đáng lo ngại nếu như đó là điều anh muốn hỏi.”
“Không có tiếng la hét nào ư?”
“Tôi đã nói với anh ban nãy rồi, tôi đã cho họ thuê căn nhà xa nhất, họ có thể làm ồn cỡ nào tùy thích, đây không ai có thể nghe thấy gì hết.”
Dù có đến tận nơi xem thì chắc cũng sẽ chẳng phát hiện được thêm gì, Brady đoán rằng chúng đã rất thận trọng nên khó có thể bỏ sót điều gì đó. Dù vậy, anh vẫn muốn nhìn tận mắt trường quay hai bộ phim mọi rợ đã xem.
“Bà có thể dẫn tôi tới đó không?”
“Lên đó? Bây giờ ư? Anh bạn quý hóa ơi, trên đó quá lạnh với tôi! Tôi có thể cho anh mượn chìa khóa, có điều đừng đụng vào thứ gì đấy, tôi tin ở anh!”
Bà ta đi vòng ra sau quầy để lấy chìa khóa trong chiếc hộp gỗ, rồi đưa nó cho anh và chỉ cho anh đường lên. Bên bậu cửa, bà ta đặt vào tay anh một chiếc đèn pin kiểu cổ trang trí hình vảy cá.
“Và đừng có đi lạc đấy, cảnh sát trưởng sẽ không bao giờ lên tới tận đây trong trời tuyết thế này đâu!” Bà ta nói, Brady không hiểu đó có phải là một câu nói đùa không nữa.
Hai tay khoanh lại trước chiếc áo khoác da để ngăn gió lùa, Brady đi theo con đường mòn mà bà Lennox đã chỉ cho anh. Sau khi lượn vòng quanh hai ngôi nhà, anh chẳng còn nhìn thấy lối mòn đâu nữa, không thể nào phân biệt được đường đi dưới tấm thảm tuyết. Anh trèo lên tới căn nhà thứ tư, sau đó đi theo lối bậc thang phía bên trái, bà ta đã nói như vậy. Brady xác định vị trí của căn nhà gỗ thứ tư, sau đó đi vòng quanh nó và cuối cùng cũng tìm ra những bậc cầu thang. Một con đường dẫn sâu vào rừng, bắt đầu từ phía sườn đồi.
Muốn được yên tĩnh, chúng đã có được điều đó…
Chiếc đèn leo lét trong bóng tối và anh phải rất chú ý để khỏi vấp ngã. Rốt cuộc thì căn nhà cuối cùng cũng hiện lên sau bóng những thân cây to.
Ngay lập tức Brady nhận ra nó. Đây đúng là trường quay.
Bên trong ngôi nhà dường như lạnh gần bằng bên ngoài. Brady bật công tắc và ánh đèn chiếu sáng bừng phòng khách lớn. Anh đi quanh một vòng trước khi bước vào các phòng ngủ, tại đây anh xem xét kỹ lưỡng từng chiếc giường, biết đâu một trong hai cô gái đã để lại lời nhắn nào đó. Nhưng chẳng có gì.
Tại sao họ lại phải làm vậy chứ?
Cầu thang xuống tầng hầm nằm phía sau căn bếp. Brady đi xuống một căn phòng không có cửa sổ, tường bằng đá. Anh vẫn chưa nhận ra được nơi này. Tại sao bọn họ lại phải ở lại đây lâu đến vậy nếu chỉ để quay phần ngoại cảnh, tức là chưa đến mười phút cho cả hai bộ phim?
Hai cánh cửa, một là cửa kính, dẫn vào phòng tắm hơi, cánh cửa còn lại làm bằng ván mở ra một căn hầm rộng gấp hai lần, chiếm toàn bộ diện tích sàn nhà. Tường xây thô, sàn bằng xi măng. Lần này thì đúng rồi. Chẳng còn bất cứ dấu vết nào của những tay có phong cách gothic, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa: Chúng đã hãm hiếp và tra tấn Rubis cùng cô diễn viên kia trong căn hầm bẩn thỉu này.
Anh tận dụng quầng sáng leo lét của chiếc đèn để xem xét toàn bộ sàn nhà nhằm tìm kiếm một dấu vết khả nghi. Có vài vết sẫm màu và những mẩu sáp nến.
Chính là đây, anh trịnh trọng tuyên bố trong đầu, như thể đang nhìn ngắm đại sảnh của một nhà thờ. Linh hồn của Rubis đã bị đánh cắp tại chính nơi đây.
Brady đứng lại năm phút để tận hưởng bầu không khí này trước khi bước ra ngoài.
Suy cho cùng, cần phải chấp nhận một điều hiển nhiên: Lần này, chẳng còn gì cho anh thu thập thêm nữa, ngoại trừ một điều chắc chắn rằng Bộ tộc thực sự rất thận trọng để không để lại bất cứ dấu vết nào.
Anh quay lại trả chìa khóa cùng chiếc đèn cho bà Lennox và cảm ơn bà ta.
Hôm nay mất khá nhiều thời gian rồi.
Chiếc X5 quay lại theo hướng Quả táo lớn, những bông tuyết bắt đầu xuất hiện trước chùm sáng phát ra từ hai đèn pha.
Khi Brady về tới nhà đã là giữa tối, anh bị chậm lại do thời tiết xấu và tắc đường. Anh nhận được một tập danh thiếp dưới cái tên Kyle Lorenzo mà anh biết đã trước đó, một thẻ tín dụng giả cùng một thẻ bảo hiểm y tế cùng tên trong hòm thư. Nhét chúng vào ví, anh có thể khiến những lời bịa đặt của mình trở nên đáng tin hơn và trên hết là không để lộ danh tính thật của bản thân. Những mánh khóe của phóng viên đôi khi cũng hơi giống với điệp viên.
Căn hộ lúc này chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng và cái lạnh không khơi dậy trong anh những cảm giác quen thuộc như mọi khi. Ngay lập tức, anh bật công tắc đèn, vì cảm thấy khó chịu với bóng của những đồ vật trang trí trong phòng khách.
Bao giờ Annabel mới về nhỉ?
Nếu là mọi khi, anh đã chẳng quan tâm. Anh đã học cách sống chung với giờ giấc bất thường của cô. Nhưng lúc này…
Anh cần bình tĩnh trở lại.
Bộ tộc sẽ không động đến cô. Không phải một cách trực tiếp. Cô là cảnh sát chúng sẽ không bao giờ để mình mắc phải một lỗi lầm lớn đến vậy. Những tay sống ngoài lề xã hội này muốn mọi người không để ý đến chúng thì hơn, chúng sẽ không làm gì ngu ngốc để tất cả các mũi nhọn đều chĩa vào mình.
Nhưng còn với mình thì…
Không, đó cũng là một điều ngu ngốc. Với chồng của một cảnh sát.
Trừ phi chúng đã nắm được thóp mình, trừ phi chúng nghi ngờ mình đang giấu cô ấy sự thật…
Tuy nhiên hôm qua chúng quả là đã rất liều lĩnh, khi ném sỏi để đánh thức hai người. Nếu như Annabel là người tỉnh dậy trước thì sao nhỉ?
Chắc chúng sẽ bỏ chạy, có vậy thôi.
Anh bỗng nhận ra rằng mình không còn tự tin như lúc chiều nữa.
Trời tối rồi. Những thằng ngu này đã làm mình phải sợ, ngay khi trời tối, mình đã nghĩ đến chúng, mình cảm thấy không còn mấy… an toàn.
Tất cả những điều này đang trở nên nực cười.
Brady đi vào bếp và cầm lấy con dao dài nhất mà anh tìm thấy. Rồi anh quay trở lại phòng khách, ngồi lên trường kỷ và mở nhạc.
Anh sẽ bình thản chờ Annabel về. Thư giãn. Nghĩ đến chuyện khác.
Và nếu như có bất cứ chuyện gì bất thường xảy ra, anh sẽ không ngần ngại dùng đến con dao.