Cửa xe đóng sập lại. Lùi. Vào số.
Caradec đột ngột tăng tốc, bỏ lại vài vệt mờ trên lớp nhựa đường. Bị cú xuất phát dữ dội ép chặt vào ghế, tôi vừa cài dây an toàn vừa nhìn hình ảnh rung lắc của khối bê tông đó xa dần trong gương chiếu hậu.
Tôi bứt rứt lo cho Anna, tôi chưa từng bồn chồn đến thế. Nhìn thấy nàng gọi tên mình để kêu cứu đã khiến tôi đảo lộn, tôi chật vật hình dung ra cảm giác của nàng. Tôi ra sức hy vọng rằng trong con hoảng loạn, nàng tin là tôi có thể tìm thấy nàng. Trong khi Marc lái xe lao đi để ra đường quốc lộ, tôi cố gắng sắp xếp lại ý nghĩ trong đầu. Trong một lát, nỗi sững sờ đã thay thế cho mọi phản ứng. Tôi hoàn toàn lạc lối: từ sáng nay, chúng tôi đã biết được rất nhiều điều, nhưng tôi không thể nào kết nối các sự kiện lại với nhau, cũng không thể tìm ra ý nghĩa của chúng dù là nhỏ nhất.
Tôi tập trung suy nghĩ. Tôi chắc chắn tuyệt đối được về điều gì? Không nhiều, mặc dù thoạt nhìn, một số sự việc có vẻ gần như không phải bàn cãi. Sau khi chúng tôi cãi nhau, đúng là Anna đã lên máy bay, tối qua, ở sân bay Nice, để trở về Paris. Nàng đến Orly vào khoảng 1 giờ sáng. Việc chiếc túi của nàng xuất hiện trong căn hộ chứng minh hẳn là nàng đã đi taxi về đến tận Montrouge. Rồi sau đó? Một niềm tin thì đúng hơn là sự chắc chắn: nàng đã liên hệ với ai đó để thông báo rằng nàng đã cho tôi xem bức ảnh chụp ba thi thể. Là ai và tại sao? Tôi chẳng có ý tưởng nào về những chuyện đó cả. Nhưng từ đó trở đi, tất cả đã đảo lộn. Đã có người đến căn hộ gặp Anna. Sau đó là một cuộc trò chuyện đã chuyển thành vụ cãi cọ. Ai đó đã bắt cóc và giam nàng vài giờ trong cái kho giữ đồ ở ngoại ô phía Bắc đó. Cho đến khi một gã xa lạ khác đâm thủng khoang cho thuê bằng chiếc xe khủng bố của gã, không phải để giải thoát mà là để bắt nàng lần nữa.
Tôi dụi mắt và hạ kính xe để hít thở chút không khí trong lành. Tôi đang bước đi trong vô định. Kịch bản của tôi không hẳn là không chính xác, nhưng vẫn còn thiếu quá nhiều mảnh ghép trong bức tranh.
— Cậu sẽ phải nhanh chóng đưa ra quyết định.
Giọng Marc kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Ông đã châm một điếu thuốc và đạp nghiến chân ga.
— Ông đang nghĩ gì vậy?
— Cậu muốn báo cảnh sát hay không?
— Sau những gì ta vừa chứng kiến, khó lòng mà không báo cảnh sát được, đúng không?
Ông nheo mắt rít một hơi thuốc dài.
— Quyết định là của cậu mà.
— Tôi cảm thấy ông đang ngập ngừng.
— Không hề, nhưng cậu phải ý thức rất rõ một điều: cảnh sát cũng giống như mẩu băng dính của thuyền trưởng Haddock [1]. Một khi đã vướng vào mớ bòng bong đó, cậu sẽ không thể thoát ra được nữa. Cảnh sát sẽ điều tra. Cuộc đời cậu và Anna sẽ bị lục tung. Mọi thứ sẽ bị khui ra. Tất cả sẽ được công khai. Cậu sẽ không còn kiểm soát được bất cứ thứ gì và sẽ không bao giờ quay trở lại như trước được nữa.
— Cụ thể là chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta quyết định đi gặp cảnh sát?
Marc lấy trong túi áo ra chiếc điện thoại của Giáo hoàng.
— Với đoạn băng này, chúng ta đã mớm cho họ một phần công việc. Lúc này chúng ta đã có bằng chứng cụ thể là Anna đang gặp nguy hiểm, công tố viên sẽ không thể làm gì khác ngoài coi đây là một vụ mất tích đáng lo ngại, thậm chí là một vụ bắt cóc.
— Cảnh sát có thể làm được gì hơn chúng ta?
Caradec ném mẩu thuốc qua cửa sổ và suy nghĩ một lát.
— Đầu tiên, họ sẽ cố gắng khai thác đường dây điện thoại của Anna để xem lịch sử các cuộc gọi của cô ấy.
— Còn gì khác nữa?
— Họ sẽ cố gắng lần theo dấu vết Ebony & Ivory, nhưng hướng đó sẽ không dẫn họ đi xa. Rồi họ sẽ lấy danh sách đăng ký xe ra để xem chiếc 4x4 thuộc về ai. Biển số xe đã bị che, nhưng vì mẫu này không thịnh hành, nên họ sẽ dễ dàng…
—… nhận ra rằng đó là một chiếc xe ăn cắp.
Ông gật đầu.
— Cậu đã hiểu hết rồi đấy.
— Chỉ có thế thôi sao?
— Ngay lúc này, tôi không nghĩ ra còn gì khác nữa.
Tôi thở mạnh. Có điều gì đó ngăn tôi đi gặp cảnh sát: sự cẩn thận của Anna nhằm che giấu thân phận của nàng trong suốt những năm qua. Việc một thiếu nữ mười sáu tuổi lại cần náu mình đến mức ấy khiến tôi có phần kinh ngạc. Trước khi phá hỏng vỏ bọc của nàng, tôi phải biết thực sự nàng là ai đã.
— Nếu quyết định tiếp tục điều tra, tôi có thể trông cậy vào sự giúp đỡ của ông không?
— Được, tôi là người của cậu, nhưng cậu phải ý thức được rằng việc này rất nguy hiểm và cân nhắc kỹ các rủi ro.
— Chuyện gì sẽ xảy ra với đám cớm ở Seine-Saint- Denis đã được Ayache gọi tới?
Caradec gạt phăng mối lo ngại của tôi:
— Đám cớm ấy không vội vàng đến đó đâu. Tin tôi đi, họ chẳng nhiệt tình đến thế. Cho tới khi có bằng chứng ngược lại, đó sẽ chỉ là một chiếc ga ra bị phá hỏng, không hơn. Không có băng ghi hình, hai con rối đó sẽ không đáng tin cậy. Không còn dấu vân tay ở hiện trường và chúng ta đã lấy những vật duy nhất có thể cho phép họ lần đến tận Anna: điện thoại và túi xách của cô ấy. Mà này, cậu có chắc là trong túi không còn gì có thể khai thác được không?
Để hoàn toàn yên tâm, tôi kiểm tra lần nữa những thứ có trong chiếc túi da thằn lằn. Ví, khăn giấy, móc chìa khóa, kính mát, bút Stabilo.
Không. Tôi dừng lại ở đồ vật cuối cùng đó. Cái que nhựa có đậy nắp mà lúc đầu tôi tưởng là bút dạ đó thực ra lại là… một que thử thai. Tôi nhìn vào ô hiển thị kết quả và phát hiện ra hai vạch nhỏ song song màu xanh lam.
Nỗi xúc động khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Cả người tôi như bị xuyên thủng bởi hàng nghìn mũi tên lạnh băng khiến tôi tê dại. Xung quanh tôi, thực tại tan loãng, máu dồn lên và kêu ù ù trong tai tôi. Tôi cố nuốt nước bọt, nhưng không thể nuốt được.
Kết quả dương tính.
Em có thai.
Anh nhắm mắt lại. Giống như những mảnh đạn pháo, hàng trăm hình ảnh tức thời nổ tung trong đầu anh: những hình ảnh về buổi tối cuối cùng của chúng ta trước khi nó biến thành cuộc cãi vã. Anh nhìn thấy rõ mồn một những biếu hiện của em, vẻ mặt rạng rỡ, ánh sáng trên mặt em. Anh nghe thấy tiếng em cười và giải mã những thay đổi trong giọng nói của em. Ánh mắt em, lời nói em, từng cử chỉ của em lúc này bỗng mang một ý nghĩa mới mẻ. Em đã định thông báo tin này cho anh tối qua. Anh tin chắc như thế. Trước khi anh làm hỏng tất cả, em đã định sẽ thông báo với anh rằng em đang mang thai con của chúng ta.
Tôi mở mắt ra. Cuộc điều tra của tôi vừa thay đổi bản chất. Không chỉ là tìm kiếm cô gái tôi yêu, mà tôi còn tìm kiếm cả con của chúng tôi!
Tiếng thổi ù ù trong tai tôi tan biến. Khi tôi quay sang phía Caradec, ông đang nói chuyện điện thoại. Trong cơn xúc động, tôi thậm chí đã không nghe thấy tiếng chuông.
Vì đường vành đai bị tắc, ông đã đến đại lộ Maréchaux qua cửa ô Asnières và lúc này đang luồn lách trên phố Tocqueville để tránh những chỗ tắc đường bên đại lộ Malesherbes.
Kẹp chiếc điện thoại giữa tai và vai, ông cũng có vẻ choáng váng.
— Chết tiệt! Vasseur! Cậu tuyệt đối chắc chắn về chuyện vừa nói với tôi chứ?
Tôi không nghe thấy câu trả lời của người ở đầu dây đằng kia.
— OK, viên cớm lầm bầm rồi gác máy.
Ông im lặng vài giây. Khuôn mặt ông nhợt nhạt. Méo mó. Tôi chưa từng thấy ông như thế.
— Ai vậy?- Tôi hỏi.
— Jean-Christophe Vasseur, gã cớm ở đội Trọng án, tôi đã gửi ảnh dấu vân tay của Anna cho anh ta.
— Thế thì sao?
— Dấu vân tay đã khớp. Anna đúng là đã được lưu dấu vân tay trong Hệ thống lưu trữ vân tay số hóa.
Hai cẳng tay tôi nổi da gà. - Vậy danh tính thực của cô ấy là gì? Viên cớm châm một điếu thuốc khác.
— Thực ra Anna có tên là Claire Carlyle.
Im lặng. Cái tên đó mơ hồ gọi tôi nghĩ đến điều gì đó. Hẳn tôi đã từng nghe nhắc đến nó, từ lâu rồi, nhưng không còn nhớ trong hoàn cảnh nào.
— Cô ấy bị kết tội gì?
Caradec lắc đầu và nhả khói.
— Thực ra là chẳng bị kết tội gì cả. Claire Carlyle được cho là đã chết từ nhiều năm rồi.
Ông nhìn tôi và đọc được sự khó hiểu trên mặt tôi.
— Claire Carlyle là một trong số các nạn nhân của Heinz Kieffer, ông nói rõ.
Máu tôi đông lại và tôi có cảm giác mình vừa rơi vào một vực thẳm kinh hoàng.
❀ ❀ ❀
[1] Nhân vật trong bộ truyện tranh Những cuộc phiêu lưu cửa Tintin của họa sĩ người Bỉ Georges Remi, bút danh Hergé.