Buổi tối, khi chị Lan đang nấu cơm thì nhận được điện thoại của Đường Dật, nói không về ăn nữa. Chị Lan nhìn con tôm to đỏ rực đang nấu, liếm môi, tối nay hai mẹ con lại có thể đánh chén no nê rồi.
Trận phong ba nhỏ ngày hôm qua coi như tạm thời lắng xuống. Bảo Nhi về nhà kể là Tiểu Vân đã xin lỗi con bé, trẻ con thì có bao nhiêu chính kiến chứ? Chắc là bị cô giáo phê bình mấy câu nên răm rắp nghe lời. Nghĩ đến cảnh Bảo Nhi thao thao bất tuyệt kể về chuyện mình và Tiểu Vân chơi đùa, chị Lan không nhịn được buồn cười. Thế giới của trẻ con, thật ra không nên dùng cái nhìn của người lớn để lý giải.
Sáng nay lại gặp chiếc Jeep màu xanh lá đó. Có lẽ là thấy Bảo Nhi và Tiểu Vân thân thiết chào hỏi, mẹ Tiểu Vân ngoài việc lườm chị Lan mấy cái ra thì cũng không nói gì, đại khái là trong lòng cũng hơi sợ người phụ nữ thôn quê đanh đá này.
"Xèo" một tiếng, những con tôm đỏ au được chiên trong dầu kêu lên hoan hỉ. Chị Lan kiên nhẫn dùng xẻng nhỏ đảo chúng, mùi thơm tỏa ra từ trong nồi làm Bảo Nhi chú ý. Con bé lén lút lẻn ra trước cửa bếp, ngậm một ngón tay nhìn chằm chằm vào nồi tôm. Chị Lan vô tình ngoái đầu lại nhìn thấy, quát: "Đi đi đi, đi làm bài tập đi, nhìn cái bộ dạng thèm thuồng của con kìa, thảo nào chú Đường không coi trọng con!"
Bảo Nhi ấm ức quay lại phòng khách, nhưng trong lòng lại nghĩ: "Chú Đường thật sự không thích con ư?"
Hai mẹ con ăn cơm xong, chị Lan dọn dẹp bát đĩa, đuổi Bảo Nhi vào phòng ngủ học bài, còn mình thì như thường lệ nằm trên sofa xem tivi. Đôi khi nhìn thấy bộ dạng lười biếng của mình trong gương tủ, chị đắc ý cười cười, da dẻ của mình hình như càng ngày càng đẹp hơn.
Chuông cửa vang lên đinh đang, chị Lan lê dép ra mở cửa, vừa mở ra đã sững sờ. Ngoài cửa lại là một nam một nữ. Người đàn ông trông rất nho nhã, mặc tây trang chỉn chu, quan trọng là người phụ nữ. Quen lắm, mẹ Tiểu Vân!
Vốn dĩ mẹ Tiểu Vân vừa thấy cửa mở đã lộ ra nụ cười khiêm tốn, nhưng thấy chị Lan thì nụ cười cứng đờ, chỉ vào chị Lan thất thanh nói: "Chị, sao chị lại ở đây?"
Người đàn ông kéo mẹ Tiểu Vân một cái, có chút tức giận nói: "Nói năng kiểu gì thế?" Nhìn động tác thân mật, chắc là vợ chồng.
Chị Lan thấy người đàn ông đó lộ ra nụ cười lấy lòng với mình, trong lòng đã nắm chắc phần thắng. Xem thế trận này thì cũng chẳng phải lãnh đạo lớn gì, so với vị Bộ trưởng địa lý hôm nọ thì chắc còn kém mấy cấp bậc.
Chị Lan ưỡn ngực, kiêu ngạo nói: "Các người tìm ai?"
Người đàn ông bị vòng một cao vút của chị Lan làm cho hoa mắt, vội vàng dời tầm mắt đi, cười nói: "Chúng tôi đến thăm Bí thư Đường, tôi là Chu Hải Quân ở văn phòng Chính phủ."
Chị Lan liếc xéo nhìn mẹ Tiểu Vân, nhìn đến mức mẹ Tiểu Vân phải cúi cái đầu kiêu ngạo xuống, chị Lan thấy khoái chí vô cùng. Làm bộ làm tịch nói: "Bí thư Đường không có nhà. Các người hôm khác hãy đến đi."
Chủ nhiệm Chu việc này gấp lắm, vội nói: "Đừng. Không biết có thể cho chúng tôi vào trong chờ một lát không, cô xem, chúng tôi đến chuyến này cũng không dễ dàng gì."
Chị Lan nhíu mày không nói gì. Mẹ Tiểu Vân bất lực, biết chị ta đang chờ mình xuống nước, đành phải cầu xin: "Chị em, thôi thì để chúng tôi đợi Bí thư Đường đi."
Lúc này chị Lan mới đổi sang gương mặt tươi cười, nhường đường, cười nói: "Vào đi, vào đi, tôi vốn là người hiếu khách, đặc biệt là với những người hợp tính với tôi, tôi thích nhất là kết bạn."
Chủ nhiệm Chu và vợ vào nhà, chị Lan theo lệ thường pha cho hai người ly trà, gửi kèm đồ uống. Thật sự là quá buồn chán nên bắt chuyện với hai người. Khi chị Lan giới thiệu bản thân, nói là chị gái của bạn gái Bí thư Đường, tạm thời sống ở đây cùng con gái để chăm sóc Bí thư Đường.
Nói chuyện mới biết người đàn ông là Chủ nhiệm văn phòng, mẹ Tiểu Vân tự mình mở một cửa hàng quần áo.
Chị Lan lập tức cười bảo: "Thảo nào Tiểu Vân ngày nào cũng có xe đưa đón đi học, hóa ra là thiên kim của Chủ nhiệm Chu."
Chủ nhiệm Chu nghe xong giật bắn mình. Chiếc xe Jeep Bắc Kinh đó là xe bị lãnh đạo Chính phủ huyện đào thải xuống, đưa vào danh sách của văn phòng Chính phủ, lâu ngày thành xe riêng của Chủ nhiệm Chu. Nhưng nếu lời này của chị Lan lọt vào tai Bí thư Đường thì chuyện lớn chuyện nhỏ khó lường, vội cười bồi nói: "Mấy hôm trước Tiểu Vân bị trẹo chân, nên tôi mới đưa đón con bé mấy lần."
Chị Lan vốn chỉ thuận miệng nói thôi, thấy Chủ nhiệm Chu sắc mặt đại biến, vội vàng giải thích với mình, không nhịn được "phì" cười một tiếng, thầm nghĩ đám quan viên này thật thú vị. Trước đây đừng nói lãnh đạo cấp huyện, ngay cả mấy tay to mặt lớn trong trấn mình cũng cảm giác ai nấy đều phách lối, cao không thể với tới. Bây giờ thì hay rồi, sao cảm giác mấy gã quan lại này chẳng khác gì chú hề.
Tuy nhiên chị Lan biết, nếu không phải nhờ cái cây đại thụ là Bí thư Đường này, người ta sẽ chẳng lộ ra dù chỉ nửa nụ cười với chị.
Bất kể thế nào, hư vinh của chị Lan vẫn được thỏa mãn cực độ. Mẹ Tiểu Vân đại khái đã nghĩ thông suốt, bắt đầu khúm núm nịnh nọt chị Lan, cầm tay chị Lan cảm thán: "Tôi từng gặp em gái cô rồi, vừa ôn nhu vừa xinh đẹp, khỏi phải nói là cao quý biết bao. Không ngờ chị gái cũng chẳng kém cạnh là bao. Em gái à, hôm nào đến cửa hàng quần áo của tôi, tôi giúp chị chọn vài bộ đồ, đảm bảo mặc vào chị càng xinh đẹp hơn."
Chủ nhiệm Chu thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, có chút nôn nóng, trong lòng càng thêm thấp thỏm, không biết Bí thư Đường sẽ đáp lại mình thế nào. Lần này ông ta đến là vì nhân sự của Huyện ủy thay đổi. Mấy hôm trước Bí thư Diêu đột nhiên từ chức kiêm nhiệm chức vụ Chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy, đây là một vị trí béo bở. Chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy không chỉ là quản gia lớn của Huyện ủy, có thể tiếp xúc mật thiết với các Bí thư, mà chỉ cần tư lịch đủ là có cơ hội rất lớn bước vào hàng ngũ Thường ủy. Chủ nhiệm Chu lập tức nhắm vào cái ghế này. Đương nhiên, người sáng mắt đều đoán ra huyền cơ đằng sau việc Bí thư Diêu từ chức, đại khái là muốn đề bạt người của mình vào Thường ủy. Ai bảo mấy hôm trước Bí thư Diêu mất mặt tại hội nghị Thường ủy chứ.
Chủ nhiệm Chu tự thấy quan hệ với Bí thư Diêu không tệ, nhận được tin tức là ngày đó đã đến tận cửa nhà Bí thư Diêu. Bí thư Diêu lại chỉ nói một câu: "Chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy là một chức vụ rất quan trọng." Chủ nhiệm Chu đã hiểu ý, mình không nằm trong danh sách nhắm tới của Bí thư Diêu. Nhưng Chủ nhiệm Chu không hề tuyệt vọng. Quan trường là vậy, cái gì cũng có khả năng, quan trọng là vận tác. Chủ nhiệm Chu đã chạy đôn chạy đáo hai ngày, cuối cùng tìm đến nhà Bí thư Đường.
Tuy nói Bí thư Đường lần trước chẳng nể mặt mình, thậm chí còn bẻ gãy cánh tay của cháu trai, nhưng Chủ nhiệm Chu lại tính toán rằng chuyện này ngược lại có lợi cho mình. Quan trường không cần giảng chuyện mặt mũi hay không mặt mũi. Bí thư Đường đối xử với mình như thế mà mình còn tìm đến tận cửa để nịnh nọt, chỉ chứng tỏ thành ý của mình. Trong mắt người ngoài là mất mặt, nhưng trong mắt lãnh đạo thì là cộng điểm.
Giống như Chủ nhiệm Chu có một văn thư trong văn phòng, viết bài thì lỗi đầy rẫy, trong khi Chủ nhiệm Chu là cây bút có tiếng của Chính phủ huyện, vốn theo đuổi sự hoàn hảo. Bài viết của văn thư đó thường xuyên bị Chủ nhiệm Chu mắng cho một trận, nhưng văn thư này lại là người được Chủ nhiệm Chu yêu thích nhất. Những người viết hành văn nghiêm cẩn, làm ra những bài văn cẩm tú lại thường không được Chủ nhiệm Chu coi trọng. Bí quyết trong đó chỉ có người trong cuộc mới thấu, nhẫn nại nghiền ngẫm mới hiểu ra.
May mà vợ chồng Chủ nhiệm Chu đợi không lâu, chưa đến chín giờ, Đường Dật đã về nhà cùng Trần Đạt. Thấy có khách, Trần Đạt nói cười mấy câu rồi rời đi, tất nhiên không quên mang theo hai con gấu trúc nhỏ, làm Chủ nhiệm Chu ngơ ngác.
Đường Dật ngồi xuống sofa, nhận lấy chén hồng trà chị Lan đưa tới, nhấp một ngụm, thở dài: "Uống trà thì mùa đông uống hồng trà, quy luật mà cổ nhân đúc kết qua hàng trăm năm luôn có đạo lý của nó. Giống như làm quan vậy, cổ nhân nói 'Học nhi ưu tắc sĩ', ý nói người thực sự có thể làm quan tốt chính là những người chuyên tâm học vấn như Chủ nhiệm Chu các vị đây." Chủ nhiệm Chu tốt nghiệp trung chuyên, không phải loại bằng cấp tu nghiệp sau này, vào thời đó trong ban lãnh đạo Diên Sơn đúng là xứng đáng được coi là người có đọc sách.
Chủ nhiệm Chu cười khiêm tốn, trong lòng suy tính ý nghĩa lời Đường Dật. Có phải thực sự đang khen mình không? Hay là nói mình có tập khí của thư sinh? Đáng lý không nên vậy, lăn lộn ở cơ quan bao nhiêu năm, sớm đã chẳng phải thiếu niên vừa tốt nghiệp đã hô hào nỗ lực vì sự quật khởi của Trung Hoa nữa rồi.
Đường Dật từ từ thưởng trà, cười nói: "Chủ nhiệm Chu không cần khiêm tốn, tôi từng xem qua nhiều bài viết của ông, chúng đều có một điểm chung, đó là lý luận và thực tiễn kết hợp, lập trường tiên minh. Ví dụ như bài 《Ba điều không cần trong xây dựng văn minh tinh thần》 của ông, điểm vào đề rất hay, bắt đầu từ những cảm nhận thực tế trong công tác hàng ngày, rất đáng suy ngẫm."
Chủ nhiệm Chu sao có thể ngờ được bài viết nhỏ như mẩu đậu phụ mình đăng trên báo thị lại được Bí thư Đường chú ý đến, thậm chí còn biết bút danh của mình, lại còn được Bí thư Đường ôn tồn khích lệ. Ông thấy toàn thân ấm áp, nói thật là ông đến nhà Đường Dật vẫn còn hơi sợ hãi, cái bản mặt âm trầm lần trước của Đường Dật để lại ấn tượng quá sâu sắc. Đột nhiên nhận được lời khen của Đường Dật, đầu óc hưng phấn đến mức hơi choáng váng.
Càng nghĩ tới việc Bí thư Đường cũng là người khởi nghiệp từ viết văn, đại khái Bí thư Đường cũng thiên vị những người biết viết văn chăng. Nghĩ vậy, Chủ nhiệm Chu càng cảm thấy hôm nay mình đến đúng rồi.
Chủ nhiệm Chu vẻ mặt càng thêm khiêm tốn: "Bí thư Đường quá khen rồi, mấy thứ tôi viết sao có thể lọt vào mắt xanh của ngài?"
Đường Dật cười nói: "Khiêm tốn quá mức là kiêu ngạo đấy nhé. Tôi thấy trình độ này của ông, làm Chủ nhiệm văn phòng thì hơi uổng phí rồi."
Chủ nhiệm Chu trong lòng vui sướng vô cùng. Tuy ông chưa nói rõ lý do mình đến, nhưng nghĩ chắc Bí thư Đường cũng đã nắm chắc trong lòng. Ý trong lời nói của Bí thư Đường ít nhất cũng đã công nhận trình độ của ông. Biết Đường Dật không thể nào gật đầu hứa hẹn ngay với mình chuyện gì, nhưng công việc vận tác sau này, đối với vị Bí thư Đường này thực sự không có chỗ nào để xuống tay. Toàn Huyện ủy ai cũng biết Bí thư Đường gia cảnh phú quý, chẳng hề để mắt tới ngàn tám trăm tệ, nếu mình mang tiền đến chỉ sợ lợn lành chữa thành lợn què.
Suy tính được mất một hồi, Chủ nhiệm Chu cười từ biệt. Khi chị Lan tiễn họ ra cửa, Chủ nhiệm Chu nảy ra ý định, lén lấy ra một phong bao lì xì nhét vào tay chị Lan, miệng nói: "Cô Hạ, sau này xin cô chiếu cố nhiều hơn."