Trọng sinh chi quan đạo

Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Buổi liên hoan

❊ ❊ ❊

Khi Đường Dật đang phê duyệt văn kiện thì nhận được điện thoại của Chủ nhiệm Chu: "Bí thư Đường, tôi có một ý này, năm nay văn phòng huyện ủy chúng ta tổ chức một buổi liên hoan xuân có người nhà các khoa phòng tham gia thì thế nào?"

Chủ nhiệm Chu hiện đã là chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, ngay buổi tối khi thường ủy hội thông qua, ông ta đã đến tận nhà cảm ơn Đường Dật. Đường Dật tất nhiên không quên nhắc nhở ông ta phải cảm ơn Bí thư Đào nhiều hơn. Thế nhưng lời nói trong quan trường thường úp úp mở mở, Chủ nhiệm Chu và Bí thư Đào không thể nào mặt đối mặt nói chuyện rõ ràng được, Chủ nhiệm Chu thế nào cũng sẽ cho rằng việc mình được thăng chức là nhờ công của mình Đường Dật.

Tuy nhiên, Đường Dật cũng hơi phiền cái tính cẩn thận từng li từng tí của Chủ nhiệm Chu. Chuyện lớn chuyện nhỏ ở văn phòng huyện ủy, trước khi báo cáo với Bí thư Diêu đều luôn gọi điện hỏi ý kiến của hắn. Nhưng nghĩ lại, ông ta mới chân ướt chân ráo đến, chưa nắm rõ nông sâu thế nào, tự nhiên là trông mong mình chỉ điểm vài câu. Thế nhưng, mở một buổi liên hoan mà cũng cần hỏi ý kiến của mình sao?

Liên hoan xuân? Đường Dật hơi sững người. Nhìn lịch, đúng rồi, không ngờ đã sắp đến tết rồi, chỉ còn hơn nửa tháng nữa thôi. Lòng hắn bỗng nóng lên, tết đến rồi, Tề Khiết chắc sẽ về nhỉ.

"Bí thư Đường, ngài thấy thế nào?" Chủ nhiệm Chu vẫn đang đợi ý kiến của Đường Dật, nhưng mãi không nghe thấy tiếng trả lời.

Đường Dật lấy lại tinh thần, cười nói: "Được chứ, rất tốt. Mời người nhà cán bộ công nhân viên các khoa phòng tham gia liên hoan, có thể giúp người nhà hiểu và ủng hộ công việc của văn phòng. Công việc văn phòng là trực tiếp phục vụ lãnh đạo, kết nối trên dưới, liên lạc bốn phương, công việc cụ thể lại phức tạp. Nhân viên bình thường ăn ở không có quy luật, ngày lễ tết lại càng bận rộn hơn, đến tết rồi, nên thả lỏng một chút."

Chủ nhiệm Chu lại cười nói: "Cảm ơn lãnh đạo đã ủng hộ, vậy tôi xin đợi lãnh đạo đến quang lâm chỉ đạo."

Đường Dật cười nói: "Tôi cũng có phần à? Được thôi, tôi sẽ tham gia đúng giờ."

Đường Dật vốn tưởng tết nhất mà mình cô đơn lẻ bóng cũng chỉ là qua ngày, chi bằng đi cho náo nhiệt. Không ngờ mấy ngày tiếp theo, rất nhiều bộ phận gọi điện mời hắn tham gia tiệc xuân của đơn vị mình. Hóa ra cứ đến tết, các bộ phận, các đơn vị đều có chương trình riêng, mời được lãnh đạo cấp nào cũng đại diện cho thể diện của lãnh đạo bộ phận đó.

Những chỗ khác Đường Dật từ chối thì cứ từ chối, nhưng Trưởng ban Tổ chức Tiêu lại khăng khăng mời bằng được Đường Dật tham gia. Đường Dật cuối cùng chỉ đành cười nói: "Tiệc xuân khối Đảng đoàn ai chẳng muốn lộ mặt? Tôi thấy cơ hội này vẫn nên nhường cho Bí thư Đào thì hơn."

Trưởng ban Tiêu nghe xong hơi kinh ngạc, ngay sau đó liền hiểu ra Đường Dật có lẽ muốn làm dịu bầu không khí bất thường giữa các thường ủy. Mấy hôm nay lúc họp, Đường Dật thường xuyên nhắc đến vấn đề đoàn kết, Trưởng ban Tiêu hiểu rõ. Trong thường ủy chia bè kết phái, phân phe nhóm là chuyện bình thường, nhưng nếu ảnh hưởng đến sự vận hành bình thường của cả tập thể, sẽ ảnh hưởng đến cái nhìn của tổ chức đối với các thành viên trong tập thể đó. Bí thư Đường cũng là đang cho mình cơ hội để bày tỏ thiện chí với Bí thư Đào đây mà.

Lý An cũng đến mời Đường Dật tham gia buổi liên hoan xuân do Cục Chiêu thương, Cục Xây dựng, Cục Văn thể, Cục Giáo dục đồng tổ chức. Đường Dật từ chối, nhưng vỗ vỗ vai Lý An nói: "Dạo này rất dụng tâm, không tồi." Lý An lộ vẻ cảm động, nhưng không nói gì thêm, dạo này anh ta dồn hết sức lực vào công việc, trong lòng đang ấp ủ một quyết tâm.

Trước ngày liên hoan vài hôm, Chủ nhiệm Chu lại gọi điện đến, nói là muốn Đường Dật chuẩn bị tâm lý, đến lúc đó để khuấy động không khí sẽ mời Bí thư Đường lên sân khấu biểu diễn tiết mục. Lại cười nói chỉ cần nói vài câu đơn giản cũng được.

Đường Dật cười nói: "Ông chẳng phải là cưỡng ép tôi sao?" Cúp điện thoại, hắn bắt đầu đắn đo xem mình có nên chuẩn bị một bài hát hay không. Văn phòng Đảng ủy là một bộ phận hạng nặng, Phòng Thư ký, Phòng Tổng hợp, Phòng Nghiên cứu Chính sách, Khoa Cơ yếu, Cục Tiếp dân... các đơn vị trực thuộc hoặc thuộc quyền quản lý đã đảm đương phần lớn công việc của huyện ủy, là những người thực thi công việc của Đảng ủy. Trong mắt người ngoài, văn phòng huyện ủy gần như đại diện cho huyện ủy. Tất nhiên hắn phải để lại ấn tượng tốt cho họ, đã tham gia thì phải tỏ ra chung vui với mọi người. Không thể trong ngày vui vẻ mà mình lại đi nói giọng quan liêu, sẽ bị người ta chửi sau lưng mất.

Tối về nhà, ăn cơm Lan tỷ nấu, Đường Dật khen một câu: "Tay nghề ngày càng lên đấy." Hiếm khi được Đường Dật khen, Lan tỷ cười khúc khích nói: "Chẳng phải nhờ Bí thư Đường dạy dỗ có phương pháp sao?"

Lan tỷ và Bảo Nhi đã chuyển xuống tầng một, nhưng đến bữa vẫn sẽ ăn cùng Đường Dật, thỉnh thoảng Lan tỷ cũng nán lại chỗ Đường Dật xem vài tập phim truyền hình, ai bảo dưới lầu chỉ có một chiếc tivi trắng đen 12 inch chứ.

Hôm nay Lan tỷ lại muốn xem một tập "Thanh Thanh Hà Biên Thảo", đảo mắt một cái đã có ý tưởng, liền bảo Bảo Nhi: "Điệu múa mới học hôm nay, nhảy cho chú Đường xem đi."

Bảo Nhi quả nhiên giơ một bàn tay nhỏ lên, một tay chống vào eo, thân hình nhỏ bé xoay vòng, hát bằng giọng non nớt: "Tổ quốc của chúng ta là vườn hoa..."

Đường Dật cười lớn, cười một hồi, trong lòng đột nhiên thấy xót xa. Hắn không thích cảm giác này, không thích cô bé đột nhiên biến thành một đứa trẻ ngây thơ không biết gì, ca hát nhảy múa để làm vui lòng mình, mặc dù, cô bé rất đáng yêu.

Thở dài một tiếng, Đường Dật vốn tưởng mình đã thích nghi với thân phận mới trước mặt Bảo Nhi rồi, nhưng có những việc, những người, làm sao có thể nói quên là quên được.

"Bảo Nhi, đừng hát nữa." Đường Dật nắm lấy tay Bảo Nhi không để cô bé nhảy tiếp, lại thấy Bảo Nhi chớp đôi mắt đen láy hỏi mình: "Bảo Nhi nhảy không đẹp ạ?"

Đường Dật cười: "Không phải, là chú mệt rồi." Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bảo Nhi, hắn đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Đêm ở Diên Sơn đến rất sớm, chưa đầy năm giờ, trời đã tối sầm. Đường Dật dắt tay Bảo Nhi, thong dong tản bộ dọc theo vỉa hè đường Vệ Quốc, phía trước đã có thể thấy biển hiệu đèn nê-ông nhấp nháy của Dạ Mông Lung.

Khi Đường Dật nghe Chủ nhiệm Chu nói chọn địa điểm tổ chức buổi liên hoan tại Dạ Mông Lung, hắn cũng thấy hơi khó tin. Theo lý mà nói, Chủ nhiệm Chu không phải là người bất cẩn như vậy, mở buổi liên hoan ở Dạ Mông Lung thì phải tốn bao nhiêu tiền chứ? Cái ghế chủ nhiệm này của ông ta còn chưa ngồi nóng đã muốn bị người ta cách chức rồi sao?

Sau này mới biết Dạ Mông Lung chỉ thu phí địa điểm hợp lý, còn trái cây điểm tâm thì văn phòng Đảng ủy tự chuẩn bị. Xem ra Diêu Tiểu Hồng khá biết cách lôi kéo người khác, mất đi doanh thu một đêm nhưng lại có thể khiến đám chóp bu văn phòng huyện ủy vui vẻ, hơn nữa xét về lâu dài, những nhân vật này đều là khách hàng tiềm năng. Đường Dật mang theo Bảo Nhi cũng là chuyện bất đắc dĩ, kể từ ngày hôm đó hắn không xem cô bé nhảy múa, Bảo Nhi gặp hắn lúc nào cũng tủi thân, cúi đầu không nói lời nào. Sau này hỏi Lan tỷ mới biết, trong suy nghĩ nhỏ nhoi của Bảo Nhi, cô bé tưởng mình không thích nó nên mới buồn bã.

Đường Dật thấy xót xa quá, nên hôm nay đi dự liên hoan liền vội vàng mang cô bé theo. Nhìn nụ cười hân hoan của Bảo Nhi khi được mình nắm tay, dáng vẻ tung tăng nhảy nhót khi đi đường, lòng Đường Dật cũng nhẹ nhõm hẳn đi.

Chủ nhiệm Chu vẫn luôn đứng đợi ở cửa, chính là để chờ Đường Dật. Thấy Bảo Nhi, ông ta cười nói: "Bí thư Đường, đây là bạn học Bảo Nhi cùng lớp với Tiểu Vân phải không ạ? Thật đáng yêu."

Bảo Nhi ngoan ngoãn cúi chào: "Cháu chào chú Chu ạ." Chủ nhiệm Chu cười vỗ vỗ đầu nhỏ của cô bé, Đường Dật khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.

Cách bài trí bên trong Dạ Mông Lung không thay đổi gì nhiều, chỉ là đèn sáng trưng, không còn là những ánh đèn mờ ảo như trước, cả gian phòng khiêu vũ lớn sáng như ban ngày vậy.

Diêu Tiểu Hồng từ xa nhìn thấy Đường Dật, chỉ lén nháy mắt một cái, cũng không tiến lại chào hỏi, Đường Dật trong lòng thầm thở dài. Hai hôm trước nhận được điện thoại của Tề Khiết, cô ấy lại không về ăn tết nữa.

Đám chóp bu các khoa phòng đều xúm lại chào hỏi Đường Dật, còn mấy nhân viên bình thường thì sẽ không tiến lên nói chuyện, làm vậy chỉ thấy đường đột mà thôi.

Chủ nhiệm Chu và Đường Dật chọn một chỗ ghế sofa ngồi xuống. Cách đó không xa có mấy đứa trẻ đang đùa nghịch, Tiểu Vân cũng ở trong đó. Nhìn thấy Bảo Nhi, Tiểu Vân chạy tới mời Bảo Nhi đi chơi cùng. Bảo Nhi lại nép vào lòng Đường Dật, cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi, nói: "Cháu phải ở cùng chú Đường. Chú Đường ở một mình sẽ sợ đấy." Tiểu Vân bĩu môi bỏ đi, Đường Dật sững người, lặng lẽ nhìn Bảo Nhi một cái, không nói gì.

Chủ nhiệm Chu cười nói: "Bí thư Đường và Bảo Nhi còn thân hơn cả cha con ruột thịt nữa. Thật khiến người ta ngưỡng mộ! Nhìn con bé nhà tôi xem, nào có hiểu chuyện được như vậy? Chưa bao giờ nói là ngồi yên cùng cha nó một lát cả."

Đường Dật mỉm cười không nói, tay lại nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Bảo Nhi.

Đến khi Chủ nhiệm Chu đọc diễn văn khai mạc, Đường Dật mới phát hiện đài truyền hình huyện đã cử người đến. Một chàng trai trẻ vác máy quay đứng trong góc, bên cạnh còn có một cô gái trẻ, chắc là phóng viên báo chí.

Đường Dật cười thầm, Chủ nhiệm Chu đầu óc linh hoạt, biết tận dụng mọi dư luận có thể để đánh bóng bản thân, hèn gì bắt mình chuẩn bị tiết mục, hóa ra là muốn làm màu.

"Khúc ca vang dội tiễn năm cũ, gió xuân đắc ý đón năm mới. Nhằm làm phong phú đời sống văn hóa tinh thần của cán bộ công nhân viên văn phòng Đảng ủy, tạo bầu không khí làm việc vừa nghiêm túc, căng thẳng lại vừa đoàn kết, vui vẻ, Văn phòng Huyện ủy Diên Sơn tổ chức chương trình "Đồng ca khúc mới xã hội, cùng xây dựng quê hương tươi đẹp" - Liên hoan đón xuân mới năm 1992 của Văn phòng Đảng ủy!..."

Nghe Chủ nhiệm Chu đọc diễn văn khai mạc với giọng điệu trầm bổng, tâm trí Đường Dật hơi lơ đãng, cứ thấy có chuyện gì đó chưa xử lý thỏa đáng. Bảo Nhi nói nhỏ: "Chú ơi, kỳ nghỉ đông chú đưa Bảo Nhi đi công viên giải trí chơi có được không ạ?" Cô bé nghe các bạn từng đi du lịch ở thành phố lớn kể về sự thú vị của công viên giải trí nên rất ngưỡng mộ.

Đường Dật cười nói: "Được chứ." Sau đó lại vỗ vỗ đầu, hèn gì mình cứ thấy trong lòng có chuyện, chẳng phải sao? Trần Kha cũng sắp nghỉ đông rồi, nửa năm không gặp, thật sự có chút nhớ cô ấy. Nhưng cũng không có việc gì phải đi Trần Gia Đà, vài ngày nữa gọi điện hỏi thăm một tiếng vậy.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng khiến Đường Dật giật mình tỉnh lại. Chủ nhiệm Chu đọc xong diễn văn khai mạc, lại nói: "Sau đây xin mời Bí thư Đường nói đôi lời với chúng ta." Cả đại sảnh lại bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Đường Dật đứng dậy, cười cười ra hiệu cho mọi người ngừng vỗ tay, nói: "Các đồng chí, hôm nay chúng ta tổ chức là tiệc liên hoan, không phải hội nghị thường ủy huyện ủy, tôi xin miễn phát biểu nhé, hôm nay tôi xin từ bỏ quyền phát biểu, các đồng chí có mặt ở đây mới là nhân vật chính thực sự."

Vốn dĩ nghe bài diễn văn dài dòng của Chủ nhiệm Chu đã buồn ngủ rũ mắt, cứ ngỡ sẽ phải nghe Bí thư Đảng ủy nói thêm mười mấy phút nữa, không ngờ Bí thư Đường lại dứt khoát gọn gàng như vậy. Cả khán phòng lập tức lại bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt, nhưng lần này chân thành hơn lúc nãy nhiều.

Phía bên kia, nữ phóng viên đài truyền hình ngạc nhiên nhìn vị Bí thư trẻ tuổi này, như thể vừa phát hiện ra tân lục địa, quay đầu sang thì thầm với người quay phim bên cạnh.

Chủ nhiệm Chu tuyên bố buổi tiệc bắt đầu, ánh đèn chính từ từ tắt, trên sân khấu đèn màu bắt đầu nhấp nháy. Màn mở đầu là ca khúc của cô Sa Sa, ngôi sao trụ cột của Dạ Mông Lung, tiếp theo là các tiết mục do cán bộ công nhân viên các đơn vị đối khẩu thuộc văn phòng Đảng ủy tự biên tự diễn.

Thấy đoạn tiết mục đặc sắc, Đường Dật thỉnh thoảng lại nắm đôi bàn tay nhỏ bé của Bảo Nhi vỗ tay nhè nhẹ, Bảo Nhi cười khanh khách, cũng làm theo động tác của Đường Dật mà vỗ tay. Chủ nhiệm Chu cầm tách trà uống vài hớp, liếc nhìn Đường Dật mấy cái, nói: "Hôm nay Cục Tiếp dân nhận được vài lá thư nặc danh, là nhắm vào đồng chí Lý An của Cục Chiêu thương."

Đường Dật sững người, nhíu mày nói: "Sao tôi không biết chuyện này?"

Chủ nhiệm Chu nói: "Là tôi tạm thời đè nó xuống, định để qua năm mới rồi xử lý."

Đường Dật khẽ gật đầu, cũng không hỏi nội dung thư, chuyện cần nói thì Chủ nhiệm Chu tự khắc sẽ nói.

"Thực ra tôi thấy cũng chỉ là những tội danh vu vơ, nói là đồng chí Lý An khi tiếp đón người phụ trách Tập đoàn Thần Tân có tác phong không đứng đắn, cùng đối phương ra vào các tụ điểm giải trí cao cấp ở Diên Khánh." Nói đến đây, Chủ nhiệm Chu cười khổ một tiếng, "Muốn làm chút việc thực tế thật khó mà. Cho dù lá thư tố cáo kia là sự thật, thì đó cũng là đồng chí Lý An vì công tác chiêu thương đầu tư mà bất đắc dĩ phải làm vậy. Những thương nhân phương Nam đó, có mấy người là đứng đắn hoàn toàn đâu? Chúng ta tiếp đãi không chu đáo thì là thất trách, tiếp đãi chu đáo thì lại dẫn đến lời ra tiếng vào, làm chút công việc thật là khó khăn."

Đường Dật xua tay: "Cũng không thể nói như vậy được. Dù thế nào đi nữa thì tính Đảng cũng không được đánh mất, không thể để dân chúng chỉ trích sau lưng. Tất nhiên, tôi vẫn rất tin tưởng đồng chí Lý An, nhưng sự việc nhất định phải điều tra rõ ràng, đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho quần chúng."

Chủ nhiệm Chu khẽ gật đầu, cười nói: "Phải rồi. Đợi qua năm mới tôi sẽ đôn đốc Cục Tiếp dân theo sát vụ này."

Đường Dật ừ một tiếng, trong lòng lại thấy tức giận, cảm thấy Lý An, hay thậm chí chính mình dễ bị bắt nạt thế sao? Sao cứ hết chuyện này đến chuyện khác không dứt vậy?

Một lúc sau, Chủ nhiệm Chu cười nói: "Bí thư Đường, tiết mục tiếp theo là đến lượt ngài đấy. Mọi thứ đã sắp xếp xong cả rồi." Quả nhiên, khi hai nhân viên vừa diễn tấu hài xong rút lui, cô Sa Sa dẫn chương trình cầm micro lên sân khấu, dùng giọng nữ cao đầy phấn khích nói: "Sau đây, xin mời Bí thư Đường biểu diễn một tiết mục cho mọi người thưởng thức, mọi người nói xem, có hay không ạ?"

Cả khán phòng ồ lên hưởng ứng. Ai cũng biết Bí thư Đường chắc chắn đã đồng ý từ sớm rồi, nếu không người dẫn chương trình sao dám tùy tiện ép Bí thư Đường? Thế nên ai cũng vỗ tay hưởng ứng cho vui.

Đường Dật cũng không từ chối, cười nắm tay Bảo Nhi lên sân khấu, lấy từ trong túi ra một chiếc kèn harmonica, đứng sang một bên. Sa Sa đang có chút nghi hoặc, Bảo Nhi giơ bàn tay nhỏ bé đòi micro của cô: "Chị đẹp ơi, cho cháu mượn micro ạ."

Sa Sa rất khoái chí, thầm nghĩ đứa trẻ này nói chuyện thật dễ thương. Nhìn Bí thư Đường mỉm cười gật đầu, cô liền cười đưa micro cho Bảo Nhi.

Bảo Nhi dùng hai tay cầm micro, thổi thổi vào đó, a lô vài tiếng. Giọng trẻ thơ trong trẻo qua hệ thống loa càng thêm du dương êm ái. Thấy hành động đáng yêu của Bảo Nhi, cả khán phòng đều cười vang.

Bảo Nhi lại làm như thật cầm micro nói: "Sau đây, cháu xin hát tặng mọi người một bài hát Tắm, người hát là Trác Bảo Nhi, đệm nhạc là chú Đường."

Nghe ba chữ "chú Đường" bật ra từ miệng trẻ thơ, mọi người lại càng cười nghiêng ngả.

Đường Dật nhẹ nhàng thổi kèn harmonica. Đám người này vội thu lại nụ cười, làm vẻ chăm chú lắng nghe. Bảo Nhi hát lớn: "Lu la la lu la la lu la lu la lê, lu la lu la lu la lê, cháu yêu đi tắm rùa té nhào..."

Bài hát Tắm này ở thời đại này cũng có thể coi là bài hát gốc của Đường Dật và Bảo Nhi.

Nghe giọng trẻ thơ trong trẻo của Bảo Nhi, nhìn động tác đáng yêu của cô bé, lại có Bí thư Đường đệm nhạc, còn không mau hưởng ứng cho vui? Cả khán phòng tiếng hoan hô, tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Bảo Nhi hát xong, cả khán phòng còn hò reo: "Thêm bài nữa!", "Làm thêm bài nữa đi!"

Đường Dật xua tay, nắm tay Bảo Nhi xuống sân khấu, Bảo Nhi lại không quên cúi chào khán giả bên dưới, càng khiến mọi người cười ồ lên.

Trở lại chỗ ngồi, Chủ nhiệm Chu cảm thán nói: "Bí thư Đường, cô bé Bảo Nhi này không đùa được đâu, nếu đi theo con đường nghệ thuật thì đúng là một ngôi sao nhí đấy."

Đường Dật ừ một tiếng, liếc nhìn Bảo Nhi đang nép bên cạnh mình, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

Bên cạnh truyền đến giọng của một cô gái: "Bí thư Đường, chào anh."

Đường Dật quay đầu lại, thấy là cô gái thanh tú của đài truyền hình huyện đang chìa tay ra, hắn cũng vội đứng dậy bắt tay: "Chào cô." Mặc dù thời này phóng viên chưa phải là "vua không vương miện", nhưng Đường Dật chưa bao giờ đắc tội bất cứ ai mà không có lý do, lại càng không bao giờ bày đặt thái độ vô vị.

"Tôi là Mạch Quỳnh của đài truyền hình huyện, phụ trách công tác phỏng vấn cho buổi tiệc liên hoan xuân của văn phòng Đảng ủy lần này."

Đường Dật khẽ gật đầu, nói: "Có gì tôi có thể giúp được không?" Hắn chỉ tay vào chiếc ghế sofa đối diện, "Ngồi đi, ngồi xuống rồi nói." Vừa nói hắn vừa ngồi xuống trước.

Phóng viên Mạch sau khi ngồi xuống liền tò mò quan sát Bảo Nhi, hỏi: "Bí thư Đường, đây là con gái của anh ạ?"

Đường Dật cau mày, Chủ nhiệm Chu liền cắt lời: "Phóng viên Mạch, cô thấy buổi tiệc của chúng tôi có được coi là thành công không?" Chủ nhiệm Chu gương mặt tươi cười, trong lòng lại nghĩ con nhóc này mới chân ướt chân ráo vào đời đã đường đột quá, Bí thư Đường quen biết gì cô chứ? Mà dám hỏi chuyện riêng tư?

Phóng viên Mạch cười vui vẻ: "Rất thành công ạ, đặc biệt là cô bé này." Cô chỉ vào Bảo Nhi, "Tên là Bảo Nhi đúng không, thật sự quá đáng yêu."

Vừa nói vừa hỏi Bảo Nhi: "Bảo Nhi? Cháu có muốn làm diễn viên nhí không? Chị có thể giúp cháu giới thiệu với đạo diễn đấy."

Đường Dật nhíu chặt mày, hắn không có chút thiện cảm nào với giới giải trí. Đại lục có quy tắc ngầm, Hong Kong có scandal ảnh nóng, có luật lệ xã hội đen, Đài Loan có phí đi tiệc của các đại gia, giới giải trí người Hoa có thể nói là chướng khí mù mịt khắp nơi.

Bảo Nhi lắc đầu: "Cháu không muốn."

Phóng viên Mạch rất ngạc nhiên, hỏi: "Tại sao?" Cô chưa từng nghe đứa trẻ nào lại không muốn làm ngôi sao điện ảnh cả.

Bảo Nhi nói: "Không vì sao cả." Cô bé quay đầu không thèm để ý đến cô nữa, dường như không có thiện cảm gì với phóng viên Mạch. Về nhà Đường Dật hỏi mới biết, Bảo Nhi là thấy mấy cái mụn trứng cá trên mặt phóng viên Mạch xấu xí quá. Đường Dật bị chọc cười, liền nhéo mặt Bảo Nhi khen cô bé đáng yêu, nhéo đau khiến Bảo Nhi lần đầu tiên trợn tròn mắt nói chú là người xấu.

Phóng viên Mạch bị bẽ mặt, định nói thêm, Đường Dật nhìn đồng hồ, nói với Chủ nhiệm Chu: "Còn mấy tiết mục nữa?" Trong quan trường, ý ngầm là cuộc trò chuyện với phóng viên Mạch đã kết thúc, đáng tiếc phóng viên Mạch không phải người trong quan trường.

Phóng viên Mạch vẫn không biết ý tứ, nói với Đường Dật: "Bí thư Đường, anh có từng nghĩ đến việc để Bảo Nhi phát triển trong giới giải trí không? Tôi có vài người bạn ở Bắc Kinh, đạo diễn Trương tôi cũng quen, tôi thấy đứa trẻ này chắc chắn có tiền đồ."

Chủ nhiệm Chu nhíu mày, thầm nghĩ đài truyền hình sao lại cử một "đại tỷ" thế này đến, thật là hại người. Ông ta quay sang nhìn về phía góc phòng, thấy người quay phim vẫn còn ở đó, liền vẫy tay gọi, nhưng người quay phim kia lại không nhìn về phía này.

"Bí thư Đường, tôi tuy không dám đảm bảo Bảo Nhi chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám, nhưng không thử thì sẽ không thành công. Như tôi chẳng hạn, là người của đài truyền hình tỉnh được cử về đài huyện để rèn luyện. Chuyên môn của tôi là phóng viên viết lách, ban đầu cũng không quen cầm micro đi phỏng vấn khắp nơi, nhưng sau một hai tháng, tôi lại khá thích công việc này, tôi cảm thấy mình làm cũng khá xuất sắc đấy."

Nghe lời phóng viên Mạch, Chủ nhiệm Chu chợt hiểu ra, hóa ra là người từ đài tỉnh xuống, hèn gì mà không mấy sợ lãnh đạo huyện.

Đường Dật cười nói: "Đồng chí Mạch Quỳnh, một phóng viên phỏng vấn đạt chuẩn bản thân phải là một chiếc máy quay, có thể nắm bắt được bất kỳ đề tài tin tức nào. Vậy tôi hỏi cô, mười mấy phút trước, cô đã thấy gì? Bài diễn thuyết cảm động tận tâm can của nhân viên Phòng Hậu cần trên sân khấu vừa rồi cô có nghe không? Cô có cảm động không? Bản thân cô còn không cảm động thì dựa vào đâu mà viết ra được những dòng chữ khiến người khác cảm động? Cô vẫn luôn bắt tin tức như thế này sao?"

Phóng viên Mạch khựng lại, mặt đỏ bừng lên. Ở đài huyện, vì cô là người của đài tỉnh biệt phái về, lại còn có chỗ dựa cực lớn ở đài tỉnh, nên không ai chấp nhặt với cô, cũng khiến cô có chút tự cho mình là đúng. Vậy mà lại bị một người không lớn hơn mình bao nhiêu phê bình gay gắt, vừa xấu hổ vừa bàng hoàng nhận ra, người đàn ông trước mặt này không phải là người mình có thể tùy tiện đối đãi. Đường Dật thản nhiên nói: "Phóng viên Mạch, chúng ta tuy phân công khác nhau, nhưng tôi nghĩ, quan trọng nhất vẫn là làm tốt công việc chuyên môn của mình."

Phóng viên Mạch mặt đỏ bừng đứng dậy, cũng không nói một lời nào, hậm hực bước về phía người quay phim.

Chủ nhiệm Chu nhìn bóng lưng cô ta, nhíu mày: "Phóng viên Mạch này, công việc không mấy chuyên nghiệp nhỉ, có nên góp ý với đài huyện không?"

Đường Dật cười nói: "Người trẻ tuổi mà, luôn sẽ có chút khuyết điểm, có thì sửa, không có thì phát huy thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:73
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.