Khi tỉnh giấc, trên đầu tôi là một cái trần có rui xà thấp lè tè và trên người là một cái chăn dày đắp đến tận cằm. Tôi dường như chỉ mặc váy lót. Tôi nhổm dậy để tìm váy áo, nhưng được nửa chừng lại thôi. Tôi cẩn thận nằm xuống, nhắm mắt và ôm đầu để ngăn nó không rơi khỏi gối và bật nẩy trên sàn.
Lát sau, tôi tỉnh lại khi cửa phòng mở ra. Tôi thận trọng he hé một bên mắt. Một hình dáng chập chờn dần trở nên rõ ràng hơn và biến thành dáng vẻ thiếu thân thiện của Murtagh, đang nhìn tôi chằm chằm từ chân giường với ánh mắt phản đối. Tôi lại nhắm mắt lại. Tôi nghe thấy một “âm thanh kiểu Scot” nghèn nghẹt, có lẽ để thể hiện sự ngán ngẩm, nhưng khi tôi nhìn lại thì ông ta đã biến mất.
Tôi đang nhẹ nhõm chìm vào vô thức thì cánh cửa lại mở ra, lần này là một phụ nữ trung niên mà tôi đoán là vợ của chủ quán rượu, mang theo một cái bình và một cái chậu. Bà vui vẻ bước vào phòng và mở cửa chớp ra với tiếng loảng xoảng dội qua đầu tôi như tiếng xe tăng đâm vào nhau. Tiến lại chiếc giường như một sư đoàn thiết giáp, bà giật cái chăn khỏi bàn tay nắm yếu ớt của tôi và ném nó sang một bên, để mặc tôi run rẩy và trơ trụi.
“Dậy thôi, cưng,” bà nói. “Chúng tôi phải giúp cô chuẩn bị sẵn sàng.” Bà đặt cánh tay vạm vỡ sau vai tôi và đẩy tôi ngồi dậy. Tôi một tay ôm đầu, tay kia ôm bụng.
“Sẵn sàng?” Tôi nói qua cái miệng như mọc đầy rêu mốc.
Bà bắt đầu lanh lẹ rửa mặt cho tôi. “Phải,” bà nói. “Cô không muốn bỏ lỡ đám cưới của chính mình, đúng không nào?”
“Tôi muốn,” tôi nói, nhưng bà lờ đi và không khách sáo cởi bộ váy lót của tôi, để tôi đứng giữa sàn nhà đón nhận những sự chăm sóc thân mật hơn.
Một lát sau, tôi ngồi trên giường, đóng bộ đầy đủ, choáng váng và hằn học, nhưng nhờ ly rượu vang đỏ được bà chủ quán đưa cho, ít nhất tôi cũng thấy mình tỉnh táo. Tôi đang cẩn thận nhấm nháp ly rượu thứ hai lúc bà chải những món tóc rối như những bụi cây của tôi.
Tôi giật nẩy mình và phun rượu phì phì khi cánh cửa bật mở một lần nữa. Hết chuyện khốn kiếp này đến chuyện khốn kiếp khác, tôi độc địa nghĩ. Lần này, có tận hai người xuất hiện, là Murtagh và Ned Gowan, mang ánh mắt phản đối như nhau. Tôi trừng mắt nhìn Ned trong khi Murtagh bước vào phòng và đi chầm chậm quanh giường, kiểm tra tôi từ mọi góc độ. Rồi ông ta quay lại bên Ned, thì thầm gì đó với giọng nhỏ đến nỗi tôi không thể nghe thấy. Liếc nhìn tôi lần cuối với ánh mắt tuyệt vọng, ông ta bước ra ngoài và đóng cửa lại sau lưng họ.
Cuối cùng thì tóc tôi cũng được tô điểm vừa ý bà chủ quán, nó được chải ngược lên và búi cao trên đỉnh đầu, những sợi tóc con loăn xoăn xòa xuống sau gáy và hai bên tai. Có cảm giác như da đầu tôi sắp bật tung vì mái tóc bị kéo căng, nhưng kết quả mà tôi nhìn thấy trong cái gương bà chủ quán đưa cho lại mỹ mãn đến mức không thể chối cãi. Tôi bắt đầu cảm thấy mình giống người hơn, thậm chí còn cảm ơn bà vì kỳ công này. Bà để cái gương lại cho tôi và trước khi rời đi còn nhận xét rằng thật may mắn khi kết hôn vào mùa hè vì cô dâu sẽ được cài nhiều hoa trên tóc.
“Chúng ta là những người sắp chết,” tôi nói với bóng phản chiếu của mình, phác một cử chỉ giã biệt trong gương. Rồi tôi đổ phịch người xuống giường, đắp một cái khăn ướt lên mặt và trở lại giấc ngủ.
Tôi đang có một giác mơ khá thú vị liên quan tới đồng cỏ và những bông hoa dại thì chợt nhận thức được rằng thứ mà tôi nghĩ là một cơn gió tinh nghịch đang kéo tay áo mình hóa ra là một đôi bàn tay không mấy dịu dàng. Tôi bèn bật dậy, hoa tay múa chân loạn xạ.
Khi mở mắt, tôi thấy căn phòng nhỏ của mình giờ giống như một ga tàu điện với những khuôn mặt có ở khắp các vách tường: Ned Gowan, Murtagh, chủ quán trọ, vợ ông ta, và một thanh niên trẻ cao gầy, con trai của chủ quán, hai tay ôm đầy các loại hoa - nguồn gốc những mùi hương trong giấc mơ của tôi. Ngoài ra còn có một phụ nữ trẻ, tay cầm một giỏ liễu gai tròn, mỉm cười thân thiện với tôi, để lộ hàm răng bị thiếu vài chiếc khá quan trọng.
Hóa ra người này là thợ may của làng, được một người quen của chủ quán thuê gấp gáp để sửa lại một chiếc váy cho vừa vặn. Chiếc váy ấy đang được Ned cầm trong tay như một con vật đã chết. Khi được trải phẳng trên giường, tôi nhận thấy nó là một cái váy cổ trễ bằng xa tanh màu kem, với cái áo chẽn riêng biệt có hàng tá nút áo bọc vải bé xíu, mỗi cái lại được thêu một bông huệ tây màu vàng. Đường viền cổ áo và tay áo hình chuông được viền đăng ten, giống như lớp váy ngoài bằng nhung màu nâu sô sô la được thêu tay. Chủ quán trọ như bị chôn vùi trong những chiếc váy lót dài mà ông ta mang, đến nỗi chỉ còn thấy được bộ râu cứng của ông ta bên trên những lớp vải bồng bềnh.
Tôi nhìn vào đốm rượu vang đỏ trên chiếc váy vải xẹc màu xám của mình và lòng kiêu hãnh đã thắng cuộc. Nếu tôi buộc phải kết hôn, tôi không muốn trông mình nhếch nhác như một nô lệ trong làng.
Tôi đứng im như một con ma nơ canh của thợ may, còn mọi người thì chạy đôn chạy đáo lấy món này món kia, mang thứ này thứ nọ, miệng không ngớt chỉ trích và thi thoảng lại vấp vào nhau. Sau một hồi hoạt động luôn tay luôn chân, “sản phẩm” cuối cùng đã hoàn thành, tóc tôi được tô điểm những bông cúc tây màu trắng và những bông hồng vàng còn trái tim thì đập điên cuồng dưới vạt áo chẽn bằng ren. Chiếc váy không vừa vặn hoàn toàn và vẫn còn đậm mùi của người chủ cũ, nhưng lớp xa tanh phủ bên ngoài những lớp váy lót thì nặng nề và sột soạt nghe khá hấp dẫn quanh bàn chân tôi. Tôi cảm thấy mình thật vương giả.
“Ông không thể bắt tôi làm thế này,” tôi rít lên đầy đe dọa với tấm lưng của Murtagh khi đi theo ông ta xuống cầu thang, nhưng cả ông ta và tôi đều biết tôi chỉ đang ra vẻ suông. Nếu tôi từng có chí khí để phản đối Dougal và lựa chọn mạo hiểm với quân Anh thì nó cũng đã cạn mất cùng với rượu whisky rồi.
Dougal, Ned và những người còn lại đang ở trong tiệm rượu chính dưới chân cầu thang. Họ đang uống rượu và đùa cợt với một vài dân làng có vẻ chẳng có gì hay hơn để làm vào buổi chiều ngoài việc đi chơi loanh quanh và say xỉn.
Nhìn thấy tôi từ từ đi xuống, Dougal đột ngột ngừng nói. Những người khác cũng trở nên im lặng, và tôi bồng bềnh đi xuống trong bầu không khí ngưỡng mộ. Đôi mắt sâu thẳm của Dougal chậm rãi nhìn tôi từ đầu đến chân rồi trở lại khuôn mặt tôi với một cái gật đầu chào hỏi không hề có vẻ miễn cưỡng.
Hết chuyện này đến chuyện nọ xảy ra, đã lâu lắm rồi chưa có người đàn ông nào nhìn tôi như thế, và tôi duyên dáng gật đầu đáp lại.
Sau sự im lặng ban đầu, những người còn lại trong phòng bắt đầu xuýt xoa ngưỡng mộ, ngay cả Murtagh cũng cho phép mình nở một nụ cười nhẹ, gật đầu thỏa mãn trước thành quả của bản thân. Ai chỉ định ông làm biên tập viên thời trang vậy? Tôi bực bội nghĩ. Tuy nhiên, tôi phải thừa nhận nhờ có ông ta mà tôi không phải kết hôn trong chiếc váy vải xẹc màu xám.
Kết hôn. Ôi, Chúa ơi. Rượu vang đỏ và lớp ren màu kem khiến tôi hưng phấn đến nỗi thoáng quên bẵng đi tầm quan trọng của dịp này. Tôi bám lấy thanh lan can khi nhận thức mới mẻ ấy giống như một cú đâm giáng thẳng vào bụng tôi.
Nhưng khi nhìn qua đám đông, tôi nhận ra một sự thiếu sót rõ rành rành. Chẳng thấy chú rể đâu cả. Vững tâm hơn với ý nghĩ có thể anh ta đã trốn thoát qua một ô cửa sổ nào đó, và giờ đã ở cách xa hàng dặm đường, tôi nhận một cốc rượu mời từ chủ quán trọ trước khi đi theo Dougal ra ngoài.
Ned và Rupert đi lấy ngựa. Murtagh đã biến đâu mất, có lẽ là đi tìm Jamie.
Dougal giữ một cánh tay tôi; bề ngoài là đỡ tôi phòng khi tôi bị vấp trong đôi giày xa tanh, nhưng kỳ thực là để ngăn tôi bỏ trốn vào phút chót.
Thời tiết “ấm áp” theo tiêu chuẩn của Scotland, nghĩa là sương mù không quá dày đặc đến mức hóa thành mưa phùn, nhưng cũng chẳng kém như thế là bao. Đột nhiên cửa quán trọ mở ra, ánh mặt trời ùa vào theo chân của James. Nếu tôi là một cô dâu lộng lẫy thì chú rể hoàn toàn rực rỡ. Miệng tôi há hốc và giữ nguyên tư thế ấy.
Một người cao nguyên mặc đầy đủ lễ phục vốn là một hình ảnh ấn tượng - bất kể anh ta già nua, chướng tai gai mắt hay xấu xí thế nào. Nếu anh ta là một chàng thanh niên trẻ trung, cao ráo, dáng người thẳng băng, lại còn điển trai và đứng ở cự ly gần nữa thì quả thật càng khiến người khác cảm thấy nghẹt thở.
Mái tóc hung đỏ dày dặn được chải bóng lộn, dài đến cổ áo chiếc sơ mi vải ba tít với ngực áo có nếp gấp, tay áo hình chuông và diềm cổ tay áo viền đăng ten đồng bộ với màn đăng ten hồ cứng ở cổ, kẹp một cái ghim cài màu hồng ngọc.
Y phục truyền thống của anh ta có màu đỏ thẫm xen lẫn màu đen, nổi bật hẳn lên giữa những người MacKenzie trong trang phục màu xanh lá và trắng. Lớp vải len rực rỡ, được cột lại bằng một cái móc bạc hình tròn, duyên dáng buông xuống từ vai phải của anh ta rồi được thắt lại bởi một cái thắt lưng đeo kiếm khảm bạc trước khi tiếp tục rủ xuống qua hai bắp chân gọn gàng đi đôi tất len dài và dừng lại chỗ đôi giày ống bằng da màu đen có khóa bạc. Kiếm, dao găm và chiếc túi bằng da con lửng hoàn thiện cho bộ y phục.
Với chiều cao hơn một mét tám, vóc dáng to lớn và đường nét nổi bật, trông anh ta khác xa so với người huấn luyện ngựa lôi thôi lếch thếch mà tôi vốn quen thuộc - và anh ta cũng biết điều đó. Anh ta lịch sự cúi đầu chào tôi, duyên dáng không chê vào đâu được, thầm thì: “Xin phục vụ quý cô”, đôi mắt ánh lên ranh mãnh.
“Ồ,” tôi yếu ớt nói.
Tôi hiếm khi nhìn thấy người lầm lì như Dougal bối rối không nói thành lời. Đôi mày rậm của ông ta đan vào nhau trên khuôn mặt ướt đẫm, ông ta có vẻ cũng bị sự xuất hiện này làm cho giật mình hệt như tôi vậy.
“Cháu điên rồi à, thằng nhỏ này?” Cuối cùng, ông ta nói. “Nhỡ ai đó nhìn thấy cháu thì sao!”
Jamie nhướng một bên lông mày giễu cợt. “Sao hả cậu,” anh ta nói. “Cậu mắng mỏ cháu đấy ư? Trong ngày cưới của cháu. Cậu không muốn vợ cháu phải xấu hổ vì cháu đấy chứ? Hơn nữa,” anh ta nói thêm, với ánh mắt độc địa, “cháu không nghĩ đây là một cuộc hôn nhân hợp pháp nếu cháu không dùng tên thật của cháu. Chẳng phải cậu muốn cuộc hôn nhân này hợp pháp hay sao?”
Dougal cố gắng lấy lại sự tự chủ. “Nếu cháu đã chuẩn bị xong, Jamie, chúng ta lên đường thôi,” ông ta nói.
Nhưng có vẻ như Jamie vẫn chưa xong. Lờ đi cơn thịnh nộ của Dougal, anh ta rút từ trong cái túi da ra một chuỗi hạt ngắn màu trắng. Anh ta bước tới và đeo chuỗi hạt lên cổ tôi. Nhìn xuống, tôi có thể thấy nó là một chuỗi ngọc trai baroque[1] nhỏ xen lẫn những vật hình tròn bằng vàng bé xíu có xỏ lỗ, treo toòng teng những hạt trai nhỏ hơn.
“Chúng chỉ là ngọc trai của Scotland,” anh ta nói, vẻ áy náy, “nhưng trông chúng thật xinh đẹp khi ở trên người cô.” Những ngón tay anh ta nán lại một thoáng trên cổ tôi.
“Đó là chuỗi ngọc trai của mẹ cháu mà!” Dougal nói, quắc mắt nhìn chuỗi vòng.
“Vâng,” Jamie điềm tĩnh nói, “và bây giờ nó thuộc về vợ cháu. Chúng ta đi chứ?”
•••
Chỗ chúng tôi đến nằm khá xa ngôi làng. Đoàn rước dâu hết sức trầm lắng, cô dâu chú rể bị bao vây như những tội nhân bị áp giải tới nhà lao. Không ai nói gì trừ Jamie thầm thì xin lỗi vì đến muộn, giải thích rằng phải mất bao lâu anh ta mới tìm được một cái áo sạch sẽ và một cái áo khoác rộng rãi vừa vặn với mình.
“Tôi nghĩ đây là cái áo của con trai người điền chủ trong vùng,” anh ta nói, vạch cái ngực áo đăng ten. “Có vẻ là người hơi diêm dúa.”
Chúng tôi xuống ngựa và bỏ lũ ngựa ở chân một ngọn đồi nhỏ. Có một con đường mòn xuyên qua đám thạch nam dẫn lên đỉnh đồi.
“Anh đã sắp xếp những thứ này?” Tôi nghe Dougal thì thầm nói với Rupert khi họ buộc lũ ngựa.
“Ồ, vâng.” Hàm răng trắng lóe lên giữa bộ râu đen. “Có chút khó khăn khi thuyết phục linh mục, nhưng chúng tôi đã cho ông ta thấy giấy phép đặc biệt.” Ông ta vỗ vỗ vào cái túi da của mình, làm nó kêu lên lanh canh, khiến tôi hiểu ra bản chất thực sự của thứ “giấy phép” đặc biệt đó.
Qua màn mưa phùn và sương mù, tôi nhìn thấy nhà nguyện nhô lên trên bãi thạch nam. Tôi không tin nổi vào mắt mình khi thấy cái mái cong và những khung cửa sổ được chia thành nhiều ô kính nhỏ đến kỳ lạ mà tôi đã thấy lần cuối vào buổi sáng nắng vàng rực rỡ trong đám cưới của tôi với Frank Randall.
“Không!” Tôi thốt lên. “Không phải ở đây! Tôi không thể!”
“Suỵt, im nào, suỵt. Đừng lo, cô gái, đừng lo. Sẽ ổn cả thôi.” Dougal đặt bàn tay to lớn lên vai tôi, an ủi tôi bằng những “âm thanh kiểu Scot” như thể tôi là một con ngựa bất kham. “Chuyện này đương nhiên hơi căng thẳng,” ông ta nói với tất cả mọi người. Một bàn tay rắn chắc đặt lên eo lưng tôi, thúc giục tôi đi tiếp. Đôi giày của tôi lún xuống lớp lá rụng ẩm ướt.
Jamie và Dougal đi sát hai bên, chặn đứng lối thoát của tôi. Vóc dáng sừng sững của họ làm người ta nhụt chí, và tôi cảm thấy mình càng lúc càng hoảng loạn. Hai trăm năm sau, tôi đã kết hôn ở nhà nguyện này, vẻ đẹp cổ kính của nó khi ấy đã hút hồn tôi. Còn bây giờ, những tấm ván vẫn còn mới, chưa có được sức mê hoặc, và tôi sắp kết hôn với một chàng trai tân người Scot theo Công giáo hai mươi ba tuổi đang bị truy nã, anh ta…
Tôi bỗng hoảng hốt quay sang Jamie. “Tôi không thể lấy anh! Tôi thậm chí còn không biết họ của anh là gì!”
Anh ta nhìn tôi và nhướng một bên lông mày hung đỏ. “Ồ. Là Fraser. James Alexander Malcolm MacKenzie Fraser.” Anh ta trịnh trọng tuyên bố, mỗi cái tên đều được phát âm chậm rãi và rõ ràng.
Hoàn toàn bối rối, tôi nói: “Claire Elizabeth Beauchamp” và ngớ ngẩn chìa tay ra. Tưởng rằng tôi muốn được dìu đỡ, anh ta liền nắm lấy bàn tay tôi và khoác lên khuỷu tay mình. Thế là, bị giữ chặt đến mức không thể trốn thoát nổi, tôi bì bõm trên con đường lầy lội dẫn tới đám cưới của mình.
Rupert và Murtagh đang đợi chúng tôi trong nhà nguyện, đồng thời canh chừng một linh mục trẻ mảnh khảnh có cái mũi đỏ ửng và vẻ mặt hoảng sợ. Rupert đang nhàn rỗi dùng con dao lớn chặt một nhành liễu gai thành từng mảnh nhỏ, và mặc dù ông ta đã bỏ những khẩu súng có báng bằng sừng ra khỏi người khi vào nhà thờ, nhưng chúng vẫn nằm trên vành miệng của bình đựng nước thánh, ngay trong tầm với.
Những người còn lại cũng bỏ vũ khí, xếp chúng thành một chồng lổng chổng ở băng ghế cuối, đây vốn là việc nên làm khi ở trong ngôi nhà của Chúa. Chỉ có Jamie là vẫn giữ nguyên con dao găm và thanh kiếm, có lẽ chúng là một phần của bộ lễ phục.
Chúng tôi quỳ trước ban thờ bằng gỗ, còn Murtagh và Dougal thì đứng vào vị trí của người làm chứng, và lễ cưới bắt đầu.
Hình thức của lễ cưới Công giáo không thay đổi mấy trong vài trăm năm qua, và những lời lẽ gắn kết tôi với người lạ trẻ tuổi tóc đỏ bên cạnh cũng tương tự như những lời đã ban phước cho đám cưới của tôi với Frank. Tôi cảm thấy mình như một cái xác rỗng lạnh toát. Giọng nói lắp bắp của viên linh mục trẻ vang vọng đâu đó trong cái dạ dày trống không của tôi.
Tôi máy móc đứng dậy khi đến thời điểm thề nguyện, lẳng lặng nhìn chú rể siết chặt những ngón tay lạnh giá của mình. Tay anh ta cũng lạnh như tay tôi, khiến tôi lần đầu tiên nảy ra ý nghĩ rằng bất chấp vẻ ngoài điềm tĩnh, có thể anh ta cũng đang căng thẳng chẳng khác gì tôi.
Sau một hồi tránh nhìn vào anh ta, lúc này tôi mới ngước lên và thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm. Khuôn mặt anh ta trắng bệch và cẩn thận không biểu lộ cảm xúc; giống hệt như lúc tôi băng bó vết thương ở vai anh ta. Tôi cố gắng mỉm cười, nhưng khóe miệng thoáng run run. Những ngón tay anh ta siết chặt hơn. Tôi có cảm giác rằng chúng tôi đang nâng đỡ nhau; nếu một trong hai người buông tay hoặc nhìn đi chỗ khác, chúng tôi sẽ cùng sụp đổ. Kỳ quặc thay, cảm giác này khiến tôi hơi yên lòng. Cho dù phải đối mặt với chuyện gì thì ít nhất chúng tôi cũng có hai người.
“Tôi chọn em, Claire, làm vợ tôi…” Giọng anh ta không run nhưng bàn tay thì có. Tôi nắm chặt tay mình. Những ngón tay cứng ngắc của chúng tôi siết vào nhau như những cái ngàm của một cái mỏ cặp, “… để yêu thương, tôn trọng và che chở… dù cuộc sống tốt đẹp hay khó khăn…” Những lời này vọng đến từ xa xôi. Máu đang cạn khỏi đầu tôi. Cái áo chẽn có mép xương chật ghê gớm, và mặc dầu tôi cảm thấy lạnh, mồ hôi vẫn chảy dọc hai bên mạng sườn tôi bên dưới lớp xa tanh. Tôi hy vọng mình sẽ không ngất xỉu.
Cao cao trên bức tường ở mặt bên của nhà nguyện có một ô cửa sổ kính màu nhỏ, phác họa thô Thánh John Tẩy Giả trong bộ da gấu. Những cái bóng màu xanh lá và xanh dương phủ xuống tay áo tôi, nhắc tôi nhớ đến căn phòng chung của quán rượu, và tôi bỗng ước ao có một ly rượu.
Đến lượt tôi. Tôi phẫn nộ khi thấy mình hơi lắp bắp. “Em c-chọn anh, James...” Tôi dựng thẳng sống lưng. Jamie đã hoàn thành xong phần của mình một cách đáng biểu dương; tôi cũng có thể cố gắng làm tốt như vậy, “… để có anh và giữ anh ở bên, kể từ ngày hôm nay…” Giọng tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn.
“Cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.” Những lời lẽ ấy vang lên dứt khoát đến đáng kinh ngạc trong ngôi nhà nguyện yên tĩnh. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng, như thể đang trong tình trạng chết giả. Rồi linh mục yêu cầu trao nhẫn.
Bầu không khí bỗng xáo động, và tôi thoáng nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Murtagh. Tôi còn chưa nhận ra ai đó đã quên chuẩn bị nhẫn thì Jamie đã buông tay tôi để tháo một cái nhẫn trên ngón tay anh ta.
Tôi vẫn đeo cái nhẫn của Frank trên bàn tay trái. Các ngón của bàn tay phải trông xanh xao và cứng đờ trong quầng sáng màu xanh khi chiếc nhẫn kim loại to lớn của Jamie luồn vào ngón áp út của tôi. Nó bị lỏng và chực tuột ra nếu Jamie không gấp các ngón tay tôi lại rồi nắm lấy bàn tay tôi.
Viên linh mục lẩm bẩm thêm mấy lời, và Jamie cúi xuống hôn tôi. Rõ ràng anh ta chỉ có ý định thoáng chạm môi theo nghi thức, nhưng miệng anh ta mềm mại và ấm áp đến nỗi khiến tôi vô thức đáp lại theo bản năng. Tôi mơ hồ nghe thấy những tiếng reo hò cổ vũ kiểu Scot từ các khán giả, nhưng thực sự chẳng để ý đến điều gì ngoài cảm giác vững chắc ấm áp đang bao bọc lấy mình. Giống như đang ở trong một thánh đường vậy.
Lúc rời nhau ra, cả hai chúng tôi đều đã điềm tĩnh hơn và mỉm cười căng thẳng. Tôi thầm thắc mắc khi thấy Dougal rút con dao của Jamie ra khỏi vỏ. Vẫn nhìn tôi, Jamie ngửa lòng bàn tay phải lên và giơ ra trước mặt. Tôi há hốc miệng kinh ngạc khi mũi dao cứa sâu vào cổ tay anh ta, tạo ra một vệt máu tối sẫm. Còn chưa kịp phản ứng gì thì bàn tay tôi đã bị tóm lấy và tôi cảm thấy lưỡi dao cắt vào da thịt mình đau nhói. Sau đó, Dougal nhanh chóng áp cổ tay tôi vào cổ tay Jamie và trói hai cổ tay vào nhau bằng một mảnh vải lanh màu trắng.
Hẳn là tôi hơi chao đảo, bởi vì Jamie nắm lấy khuỷu tay tôi bằng bàn tay trái tự do của mình.
“Hãy cố chịu đựng,” anh ta khẽ khuyên. “Không còn lâu nữa đâu. Nói theo tôi nhé!” Nó là một mẩu tuyên thệ ngắn bằng tiếng Gaelic, khoảng hai, ba câu. Tôi chẳng hiểu những lời lẽ ấy có ý nghĩa gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn lặp lại theo Jamie, thi thoảng bị vấp với những âm khó đọc. Miếng vải lanh được cởi ra, những vết thương được lau sạch, và thế là chúng tôi thành vợ chồng.
Bầu không khí trên đường về đây nhẹ nhõm và phấn khích, giống như ở bất cứ đám rước dâu vui vẻ nào, dù chúng tôi chỉ có vài người, và trừ cô dâu ra thì chỉ toàn là đàn ông.
Gần xuống đến chân đồi, tôi bỗng có cảm giác đói bụng, choáng váng và căng thẳng. Khi mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trên đám lá ẩm ướt, gối đầu trên đùi người chồng mới cưới. Anh ta đặt miếng vải ẩm ướt mà anh ta đang dùng để lau mặt tôi xuống.
“Tệ quá, phải không?” Anh ta cười với tôi, nhưng trong mắt ẩn chứa vẻ băn khoăn lo lắng làm tôi khá xúc động. Tôi run rẩy mỉm cười đáp lại.
“Không phải vì anh đâu,” tôi trấn an anh ta. “Chỉ là… tôi chưa được ăn gì kể từ bữa sáng hôm qua - và đã uống khá nhiều rượu.”
Miệng anh ta nhích lên. “Tôi có nghe nói. Chà, tôi có thể giải quyết chuyện này. Như đã nói, tôi không có gì nhiều để cho vợ mình, nhưng tôi hứa sẽ cho cô ăn uống đầy đủ.” Anh ta mỉm cười và bẽn lẽn dùng ngón trỏ gạt một lọn tóc đi lạc ra khỏi mặt tôi.
Tôi ngồi dậy và nhăn mặt vì cảm giác đau rát ở cổ tay. Tôi đã quên mất phần cuối của nghi lễ. Vết cứa đã rách toác, chắc chắn đó là kết quả từ cú ngã lúc nãy. Tôi lấy miếng vải từ Jamie và vụng về quấn quanh cổ tay.
“Tôi nghĩ đây có thể là nguyên nhân khiến cô ngất xỉu,” anh ta vừa nhìn vào vết cứa vừa nói. “Đáng lẽ tôi nên báo trước cho cô biết về nghi thức đó; tôi đã không nhận ra là cô không biết gì về nó cho đến khi tôi nhìn thấy vẻ mặt cô.”
“Đó chính xác là cái gì vậy?” Tôi hỏi, cố gắng buộc hai đầu miếng vải vào nhau.
“Nó hơi ngoại giáo, nhưng vùng này có truyền thống là cùng với nghi lễ kết hôn thông thường, cô dâu chú rể còn phải lập một lời thề máu. Vài linh mục sẽ không chấp nhận chuyện này, nhưng tôi cho rằng viên linh mục vừa rồi sẽ không phản đối bất cứ điều gì. Trông ông ta sợ hãi y như tôi vậy,” anh ta mỉm cười, nói.
“Một lời thề máu ư? Những lời chúng ta nói lúc ấy có nghĩa là gì?”
Jamie cầm lấy bàn tay phải của tôi và nhẹ nhàng dém phần đuôi của dải băng quấn tạm.
“Nó ít nhiều có vần điệu khi cô nói bằng tiếng Anh. Nó có nghĩa là:
Em là máu của anh, là xương của anh.
Anh trao em thân thể anh, để hai ta có thể trở thành một.
Anh trao em linh hồn anh, cho đến hết cuộc đời.”
Anh ta nhún vai. “Cũng giống như những lời thề thông thường, chỉ là hơi… ờ, “nguyên thủy” một chút.”
Tôi nhìn chằm chằm cổ tay bị băng bó của mình. “Vâng, anh có thể nói thế.”
Tôi liếc nhìn quanh; chỉ có hai chúng tôi trên đường, bên dưới một cây dương lá rụng. Những chiếc lá úa hình tròn nằm trên mặt đất, ánh lên trong sự ẩm ướt như những đồng xu gỉ. Khung cảnh rất tĩnh lặng, ngoại trừ một giọt nước thi thoảng rỏ từ trên cây xuống.
“Những người khác đâu cả rồi? Họ trở về quán trọ rồi à?”
Jamie nhăn mặt. “Không. Tôi bắt họ đi chỗ khác để tôi có thể chăm sóc cô, họ đang đợi chúng ta ở đằng kia.” Anh ta hất cằm về phía đó, theo kiểu người miền quê. “Họ sẽ không tin tưởng để cho chúng ta ở riêng bên nhau cho đến khi cuộc hôn nhân chính thức được công nhận.”
“Còn chưa được chính thức công nhận ư?” Tôi ngơ ngác hỏi. “Chẳng phải chúng ta đã làm lễ cưới rồi sao?”
Anh ta bối rối ngoảnh đi và tỉ mỉ phủi những chiếc lá úa bám trên váy.
“Ưmmmm. Đúng là chúng ta đã làm lễ cưới. Nhưng cuộc hôn nhân của chúng ta vẫn chưa được hợp thức hóa cho đến khi chúng ta trải qua đêm tân hôn.” Một màu đỏ chầm chậm lan dần lên từ chỗ ngực áo đăng ten.
“Ưmmmm,” tôi nói. “Chúng ta đi kiếm thứ gì đó để ăn đi.”
[1] Loại ngọc trai có hình dáng không giống với bình thường, chủ yếu lấy từ loại trai nước ngọt.