Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19
Thủy mã

❊ ❊ ❊

Tối hôm sau, chúng tôi hạ trại trên bờ hồ Ness. Lòng tôi nao nao khi nhìn thấy lại nơi này; nó hầu như không mấy thay đổi. Hay đúng hơn là, trong tương lai, nó sẽ không mấy thay đổi. Những cây thông rụng lá và tống quán sủi ngát xanh hơn, bởi vì giờ đang là giữa hè chứ không phải cuối xuân. Những bông táo gai và violet màu hồng và trắng đã được thay thế bởi những khóm kim tước và đậu chổi màu hoàng kim và vàng ấm áp. Bầu trời cũng biếc xanh hơn, nhưng mặt hồ thì vẫn vậy; giống như một tấm gương bằng phẳng màu xanh đen phản chiếu hình ảnh ở trên bờ.

Thậm chí ở đằng xa còn có một vài con thuyền. Nhưng khi một trong số chúng ghé lại gần, tôi nhận thấy đó là một chiếc thuyền thúng bọc da thuộc chứ không phải là loại thuyền gỗ xinh đẹp mà tôi hằng quen thuộc.

Thứ mùi hăng hăng đặc trưng vẫn lan tỏa khắp hồ; một sự hòa trộn của hương tảo lục thơm, lá mục, làn nước tươi mát, cá chết và bùn ấm. Trên hết, nơi này vẫn có cảm giác bí ẩn kỳ lạ. Cánh đàn ông và lũ ngựa có vẻ cũng cảm nhận được điều đó, và bầu không khí xung quanh trở nên thật dịu dàng.

Sau khi tìm được một chỗ thoải mái để trải cái nệm của tôi và Jamie, tôi lững thững đi xuống mép hồ để rửa mặt và tay trước khi ăn tối.

Bờ hồ dốc đứng cho đến khi bị chặn lại bởi đống đá tảng lộn xộn tạo nên một kiểu đê chắn sóng lạ thường. Ở dưới này khuất hẳn tầm mắt và tầm nghe của địa điểm cắm trại nên rất bình yên, và tôi ngồi xuống dưới một gốc cây để tận hưởng khoảnh khắc riêng tư của mình. Sau cuộc hôn nhân vội vàng với Jamie, tôi không còn bị theo dõi mọi nơi mọi lúc nữa; cuối cùng thì mục đích này cũng đã đạt được.

Tôi đang vẩn vơ bứt những chùm quả non trên một nhánh cây sà thấp và ném xuống lòng hồ thì nhận thấy những làn sóng nhỏ vỗ vào tảng đá trở nên mạnh hơn, như thể bị một cơn gió thổi dạt.

Một cái đầu to lớn bèn bẹt ngoi lên khỏi mặt nước cách chỗ tôi chưa đầy ba mét. Nước nhỏ tong tỏng từ những chiếc vảy sừng trải dài từ đỉnh đầu xuống cái cổ uốn khúc. Mặt nước xung quanh bị khuấy động, tôi thấy tháp thoáng một hình thù tối sẫm và đồ sộ cử động bên dưới mặt hồ, dù cái đầu vẫn tương đối im lìm.

Tôi cũng đứng bất động. Kỳ lạ thay, tôi không thực sự sợ hãi, mà mơ hồ cảm thấy mình có chút giống nó, một sinh vật sống cách xa thời đại của mình, thậm chí còn xa hơn cả tôi. Đôi mắt vô hồn của nó già nua như biển cả thuộc kỷ Thủy Tân[1] cổ xưa vậy, chúng trở nên mờ đi khi phải sống trong lòng sâu u ám của nơi trú ẩn đã bị thu hẹp lại. Ở nó toát ra cảm giác quen thuộc quyện lẫn với cảm giác không chân thực. Làn da trơn bóng có màu lam sẫm với một vệt màu xanh lá óng ánh bên dưới hàm. Và đôi mắt không tròng kỳ lạ mang màu hổ phách rực rỡ. Rất đẹp.

Nó quá khác biệt so với mô hình màu bùn được trưng bày trong bảo tàng Anh. Nhưng hình dáng ấy thì không thể nhầm lẫn. Khi một loài sinh vật chết đi, những màu sắc của sự sống bắt đầu phai nhạt dần, làn da căng mịn và những bắp thịt mềm mại thối rữa trong vòng vài tuần, song những khúc xương đôi khi vẫn còn nguyên vẹn, phản ánh trung thực hình dáng và là minh chứng yếu ớt cuối cùng cho vẻ đẹp rực rỡ một thời.

Lỗ mũi đột ngột nở ra với một tiếng phì khiến người khác giật mình; con vật thoáng cựa quậy rồi lại ngụp xuống, mặt nước khuấy động là minh chứng duy nhất cho sự xuất hiện của nó.

Tôi đã đứng dậy lúc nó trồi lên, và hẳn là đã vô thức lại gần hơn để nhìn nó, vì tôi nhận thấy mình đang đứng trên một phiến đá nhô ra mặt nước, ngắm nhìn những làn sóng đang lắng xuống, trả lại mặt hồ phẳng lặng.

Tôi đứng đó một lúc, nhìn ngang qua mặt hồ sâu thẳm. “Tạm biệt,” cuối cùng tôi nói với mặt nước tĩnh lặng, lắc đầu và quay trở lại bờ.

Một người đàn ông đang đứng trên đỉnh dốc khiến tôi giật mình, rồi tôi nhận ra đó là một người lùa gia súc trong đoàn chúng tôi, tên là Peter. Cái xô trong tay anh ta chính là lời giải thích cho sự xuất hiện của anh ta. Tôi định hỏi liệu anh ta có trông thấy con vật kia không, nhưng vẻ mặt anh ta đã cho tôi câu trả lời đầy đủ. Nó còn tái hơn cả những bông cúc dưới chân anh ta, và những giọt mồ hôi bé xíu đang thi nhau lăn xuống bộ râu rậm rạp. Đôi mắt anh ta trợn trạo như đôi mắt của một con ngựa đang hoảng sợ, và bàn tay run lẩy bẩy khiến cái xô va vào chân anh ta.

“Ổn rồi,” tôi nói khi đi lên chỗ anh ta. “Nó đi rồi.”

Thay vì an ủi, câu nói này dường như làm anh ta hoảng hốt thêm. Anh ta đánh rơi cái xô, quỳ xuống trước mặt tôi và làm dấu thánh giá.

“X-xin quý cô rủ lòng thương,” anh ta lắp bắp. Trước sự bối rối tột độ của tôi, anh ta rạp người xuống và túm lấy chân váy tôi.

“Đừng lố bịch thế,” tôi khó chịu nói. “Đứng dậy đi!” Tôi nhẹ nhàng lấy ngón chân chọc chọc vào anh ta, nhưng anh ta chỉ run rẩy và cứ nằm ẹp dưới đất như một cây nấm bị bẹp rúm. “Đứng dậy,” tôi nhắc lại. “Đồ ngốc, nó chỉ là một…” Tôi ngừng lại, cố gắng suy nghĩ. Có nói với anh ta cái tên Latin của con vật thì cũng chẳng ích gì.

“Đó chỉ là một con quái vật nhỏ,” cuối cùng tôi nói, nắm lấy tay anh ta và kéo anh ta đứng dậy. Tôi phải múc nước cho anh ta vì anh ta không dám lại gần mép nước nữa (đó cũng không phải là một nỗi sợ hãi vô lý). Anh ta theo tôi trở lại chỗ cắm trại, cẩn thận giữ khoảng cách với tôi và vội vã chuồn ngay để chăm sóc những con la, vừa đi vừa ngoái lại, ném về phía tôi ánh mắt sợ hãi.

Vì anh ta có vẻ sẽ không nhắc đến sinh vật ấy với bất cứ ai, tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên giữ im lặng. Mặc dù Dougal, Jamie và Ned là những người có học thức, nhưng đám đàn ông còn lại chủ yếu là những người cao nguyên mù chữ sống trên các núi đá cheo leo xa xôi hẻo lánh và những thung lũng hẹp của lãnh địa MacKenzie. Họ là những dũng sĩ quả cảm và những chiến binh gan dạ, nhưng họ cũng mê tín như bất cứ thành viên của bộ lạc nguyên thủy nào khác ở châu Phi hay Trung Đông.

Thế là tôi lặng lẽ ăn tối rồi đi ngủ, trong suốt lúc đó vẫn cảm nhận được ánh mắt cảnh giác của người lùa gia súc Peter nhìn về phía mình.

[1] Eocene: Khi loài động vật có vú đầu tiên xuất hiện cách đây khoảng 55 đến 38 triệu năm.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.