Hai ngày sau cuộc đột kích, chúng tôi lại quay về phía bắc. Chúng tôi đang tiến gần đến điểm hẹn với Horrocks hơn, và Jamie thi thoảng có vẻ lơ đãng, chắc là đang suy nghĩ xem tin tức của gã đào ngũ người Anh có tầm quan trọng đến mức nào.
Tôi không gặp lại Hugh Munro, nhưng đêm qua tôi tỉnh giấc giữa chừng và thấy Jamie không còn nằm bên cạnh mình nữa. Tôi cố thức để đợi anh nhưng lại ngủ thiếp đi khi vầng trăng bắt đầu lặn. Vào buổi sáng, anh đã ngủ say bên cạnh tôi, và trên tấm chăn của tôi có một cái gói nhỏ được bọc trong một tờ giấy mỏng ghim lông đuôi chim gõ kiến. Cẩn thận mở nó ra, tôi thấy một khoanh hổ phách lớn xù xì. Một mặt của nó được mài nhẵn và đánh bóng, qua đó có thể nhìn thấy hình dáng mỏng manh tối thẫm của một con chuồn chuồn nhỏ xíu đang lơ lửng trong chuyến bay vĩnh hằng.
Tôi vuốt phẳng lớp giấy gói. Trên mặt giấy lấm lem có một lời nhắn được viết bằng nét chữ nhỏ và đẹp mắt đến đáng kinh ngạc.
“Nó viết gì vậy?” Tôi hỏi Jamie, nheo mắt trước những con chữ và ký hiệu kỳ lạ. “Em nghĩ nó là tiếng Gaelic.”
Anh chống khuỷu tay nâng mình dậy, nheo mắt nhìn tờ giấy.
“Không phải tiếng Gaelic đâu. Là tiếng Latin đấy. Munro từng là thầy giáo trước khi bị người Thổ bắt giữ. Đây là một mẩu thơ của Catullus[1],” anh nói.
“… da mi basia mille, diende centum,
Dein mille altera, dem secunda centum[2]...”
Thùy tai anh hơi ửng hồng khi dịch nghĩa cho tôi nghe:
“Hãy hôn anh nghìn nụ hôn say đắm,
Rồi lại một nghìn, rồi lại một trăm.”
“Chà, nó có chút tinh tế hơn cái bánh quy may mắn[3] bình thường,” tôi thích thú nhận xét.
“Cái gì cơ?” Jamie tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Đừng bận tâm,” tôi vội nói. “Munro có tìm được Horrocks giúp anh không?”
“Ồ, có. Cuộc hẹn đã được sắp xếp. Anh sẽ gặp hắn ở một nơi chốn nhỏ bé mà anh biết giữa những rặng đồi, phía trên Lag Cruime một, hai dặm. Trong vòng bốn ngày tới, nếu không có gì bất ổn xảy ra.”
Nghe thấy từ “bất ổn” khiến tôi hơi căng thẳng.
“Anh nghĩ có an toàn không? Ý em là, anh có tin tưởng Horrocks không?”
Anh ngồi dậy, dụi rồi chớp chớp mắt.
“Một kẻ đào ngũ Anh quốc? Chúa ơi, không. Anh cho là hắn sẽ bán đứng anh cho Randall ngay khi có cơ hội, chỉ có điều hắn không thể đích thân đến chỗ quân Anh được. Họ sẽ treo cổ những kẻ đào ngũ. Không, anh không tin tưởng hắn. Đó là lý do anh đi với Dougal thay vì một mình tìm kiếm Horrocks. Nếu gã đó mưu mô gì, ít nhất anh cũng có bạn đồng hành.”
“Ồ!” Căn cứ vào tình hình hiện tại giữa Jamie và hai ông cậu đầy mưu đồ của anh, tôi không chắc sự có mặt của Dougal có thể khiến anh yên tâm hơn.
“Chà, nếu anh nghĩ vậy,” tôi nghi ngại nói. “Ít ra thì Dougal sẽ không nhân cơ hội để bắn anh.”
“Ông ấy đã bắn anh,” Jamie vui vẻ nói, cài cúc áo sơ mi. “Em nên biết mới phải chứ, em đã băng bó vết thương cho anh mà.”
Tôi đánh rơi cái lược mình đang dùng.
“Dougal ư! Em cứ nghĩ là quân Anh!”
“Ừ, quân Anh đã nhắm vào anh,” anh sửa lại. “Và anh không nên nói rằng Dougal đã bắn anh; thực ra, đó có thể là Rupert - ông ấy là tay thiện xạ giỏi nhất trong số tay chân của Dougal. Khi đang chạy trốn quân Anh, anh nhận ra bọn anh đang ở gần ranh giới lãnh địa của thị tộc Fraser, và định chạy tới đó. Vì vậy, anh thúc ngựa rẽ sang bên trái, vòng qua Dougal và những người còn lại. Bấy giờ quân Anh đang bắn rất dữ dội, nhưng anh bị trúng đạn từ đằng sau. Lúc ấy, phía sau anh là Dougal, Rupert và Murtagh, còn quân Anh thì ở đằng trước - thực tế, khi ngã ngựa, anh đã lăn xuống đồi và gần như rơi vào tay bọn chúng.” Anh cúi xuống xô nước mà tôi đã mang tới, vã nước lạnh lên mặt, lắc lắc đầu để cho mắt khô rồi chớp mắt nhìn tôi, nhe răng cười, những giọt nước lấp lánh bám vào hàng mi dày và đôi lông mày rậm rạp của anh.
“Sau đó, Dougal đã phải chiến đấu rất ác liệt để giành lại anh. Anh đang nằm trên mặt đất, không cử động được nhiều, còn ông ấy đứng phía trên anh, một tay kéo thắt lưng xốc anh dậy, tay kia cầm kiếm đánh tay đôi với một gã kỵ binh nghĩ rằng mình có “cách cứu chữa” cho tình trạng yếu ớt của anh. Dougal đã giết gã đó và đưa anh lên con ngựa của ông ấy.” Anh lắc đầu. “Bấy giờ đối với anh, mọi thứ đều mơ hồ; anh chỉ có thể nghĩ được một điều là con ngựa hẳn vất vả lắm khi phải leo lên đồi với gần hai trăm cân trên lưng.”
Tôi ngồi lùi lại, hơi sửng sốt.
“Nhưng… nếu muốn, Dougal có thể giết anh lúc đó.”
Jamie lắc đầu, lấy ra lưỡi dao cạo mà anh mượn của Dougal. Anh khẽ dịch cái xô để soi xuống mặt nước, và phồng má lên để cạo râu.
“Không, ông ấy không thể làm thế trước mặt mọi người. Hơn nữa, Dougal và Colum không nhất thiết muốn anh chết - đặc biệt là Dougal.”
“Nhưng…” Đầu óc tôi lại bắt đầu quay cuồng, giống như mỗi lần phải đối mặt với sự phức tạp trong cuộc sống gia đình của người Scot.
Những lời của Jamie bị bóp méo đi khi anh ngửa cằm, nghiêng đầu để cạo đám râu lún phún dưới cằm.
“Đó là vì Lallybroch,” anh giải thích, bàn tay còn lại sờ soạng tìm những sợi râu bị sót. “Không những là một mảnh đất màu mỡ, nó còn nằm ở đầu con đèo băng núi tử tế duy nhất dẫn vào vùng cao nguyên trong vòng mười dặm quanh đó. Nếu có một cuộc nổi dậy xảy ra, nó sẽ là mảnh đất rất giá trị. Và nếu anh chết trước khi lấy vợ, mảnh đất ấy sẽ có nguy cơ trở về với thị tộc Fraser.”
Anh cười toe, vuốt ve cổ mình. “Anh là một vấn đề khá nan giải đối với anh em nhà Mackenzie. Một mặt, nếu anh là mối đe dọa đối với vị trí thủ lĩnh của nhóc Hamish, họ muốn anh chết để được an toàn. Mặt khác, nếu anh không phải, họ muốn anh -và tài sản của anh - gắn chặt với họ nếu chiến tranh xảy ra, chứ không phải với thị tộc Fraser. Đó là lý do họ sẵn sàng giúp anh gặp Horrocks. Anh không thể làm được gì nhiều với Lallybroch khi anh ở ngoài vòng pháp luật, cho dù mảnh đất đó vẫn là của anh.”
Tôi cuộn tròn những cái chăn, hoang mang lắc đầu trước hoàn cảnh phức tạp - và nguy hiểm - mà Jamie đang thản nhiên trải qua. Rồi tôi chợt nghĩ ra rằng bây giờ không chỉ mình Jamie có liên quan. Tôi ngước lên.
“Anh nói rằng nếu anh chết trước khi cưới vợ, mảnh đất ấy sẽ trở về tay thị tộc Fraser,” tôi nói. “Nhưng bây giờ anh đã kết hôn rồi. Vậy ai…”
“Đúng vậy,” anh nói, gật đầu với tôi và nở nụ cười nửa miệng. Ánh nắng ban mai như thắp lên trên tóc anh những ngọn lửa màu vàng kim và màu đồng. “Nếu bây giờ anh bị giết, Sassenach, Lallybroch là của em.”
•••
Khi sương mù tan đi, trời trở nên nắng đẹp. Chim chóc ríu rít trong bãi thạch nam, và con đường rộng rãi bốc bụi mù mịt bên dưới vó ngựa.
Jamie cưỡi ngựa sát cạnh tôi khi chúng tôi leo lên đỉnh một ngọn đồi nhỏ. Anh hất đầu sang bên phải.
“Em có thấy trảng đất nhỏ dưới kia không?”
“Có.” Trông nó giống như một mảnh vá màu lục của những rặng thông, sồi và dương lá rung, nằm thụt vào một chút so với con đường.
“Ở đó có một con suối nằm bên dưới những rặng cây và một bãi cỏ mượt mà. Một nơi rất đẹp.”
Tôi nhìn anh vẻ khó hiểu.
“Vẫn còn hơi sớm để ăn trưa, đúng không?”
“Đó không phải là điều anh đang nghĩ đến.” Một vài ngày trước, tôi đã tình cờ phát hiện ra rằng Jamie chưa bao giờ giỏi nháy một bên mắt. Thay vào đó, anh chớp mắt một cách nghiêm nghị, như một con cú lợn đỏ Madagascar to lớn.
“Vậy anh đang nghĩ gì?” Tôi hỏi. Ánh mắt nghi ngờ của tôi nhìn thẳng vào ánh mắt xanh ngây thơ như một đứa trẻ của anh.
“Anh chỉ đang tự hỏi trông em sẽ thế nào… trên bãi cỏ… dưới rặng cây… bên mặt nước… với những lớp váy tốc lên, bồng bềnh quanh tai.”
“Ồ…” Tôi nói.
“Anh sẽ nói với Dougal là chúng ta đi lấy nước.” Anh thúc ngựa lên trước, trong chốc lát đã quay lại với những chai nước lấy từ trên mình những con ngựa khác. Tôi nghe thấy Rupert la hét gì đó bằng tiếng Gaelic sau lưng chúng tôi khi chúng tôi cưỡi ngựa xuống đồi, nhưng không thể đoán ra những lời đó là gì.
Tôi tới trảng đất trước. Sau khi xuống ngựa, tôi nằm thư giãn trên mặt cỏ và nhắm mắt lại trước ánh mặt trời chói chang. Lát sau, Jamie ghì cương ngựa bên cạnh tôi và nhảy phốc xuống. Anh vỗ mông con ngựa, đuổi nó đi gặm cỏ với con ngựa của tôi rồi quỳ gói trên cỏ. Tôi vươn tay kéo anh xuống.
Không khí ấm áp, thơm ngát mùi hoa cỏ. Jamie cũng có mùi như một lá cỏ mới được nhổ lên, nồng nàn và ngọt ngào.
“Chúng ta phải nhanh lên,” tôi nói. “Họ sẽ thắc mắc tại sao đi lấy nước lại lâu thế.”
“Họ sẽ không thắc mắc đâu,” anh nói, thành thạo cởi những chiếc dây buộc ở váy tôi. “Họ biết mà.”
“Ý anh là gì?”
“Em không nghe thấy Rupert nói gì lúc chúng ta rời đi sao?”
“Em có nghe thấy nhưng không rõ ông ấy nói gì,” Tiếng Gaelic của tôi đang được cải thiện đến mức tôi có thể hiểu những từ thông dụng, nhưng vẫn chưa tài nào hiểu được những câu dài.
“Tốt lắm. Những lời lẽ ấy không thích hợp với đôi tai của em.” Sau khi giải phóng cho bộ ngực của tôi, anh vùi mặt vào chúng cho đến khi tôi không chịu nổi nữa và trườn người xuống, hất váy lên. Vì cảm thấy ngượng ngập sau cuộc giao hoan dữ dội và đầy tính nguyên thủy trên gò đá, tôi đã xấu hổ không, đồng ý cho anh làm tình với mình gần chỗ cắm trại, mà khu rừng thì lại quá rậm rạp nên nếu đi xa sẽ không an toàn. Cả hai chúng tôi đều cảm thấy hơi căng thẳng vì sự “kiêng khem” ấy, và bây giờ, khi đã lánh xa những con mắt và những đôi tai tò mò, chúng tôi cuồng nhiệt lao vào nhau khiến môi tôi và những ngón tay râm ran vì luồng máu nóng đang dâng tràn.
Khi chúng tôi gần kết thúc thì Jamie chợt sững người lại. Tôi mở mắt ra, vì ngược nắng nên thấy khuôn mặt anh tối sẫm. Biểu cảm trên mặt anh hoàn toàn không thể miêu tả nổi bằng lời. Một thứ gì đó màu đen đang gí vào đầu anh. Đôi mắt tôi cuối cùng cũng thích nghi với ánh nắng chói chang, giúp tôi thấy rõ đó là một nòng súng hỏa mai.
“Đứng dậy, thằng con hoang động cỡn!” Nòng súng đột ngột đập vào thái dương Jamie. Anh chầm chậm đứng dậy Một giọt máu rỉ ra từ chỗ trầy xước, tối sẫm trên khuôn mặt trắng trẻo.
Chúng có hai người; nhìn bộ quân phục tả tơi, có thể thấy chúng là những kẻ Áo đỏ đào ngũ. Cả hai đều có súng hỏa mai và súng lục. Trông chúng có vẻ rất thích thú với cơ hội tình cờ tóm được này. Jamie đứng giơ hai tay, khuôn mặt không chút biểu cảm, một nòng súng ấn vào ngực anh.
“Đáng lẽ mày phải để cho nó kết thúc đã, ‘Arry,” một gã nói, cười ngoác miệng, phô ra những cái răng sâu. “Ngừng lại giữa chừng như thế không tốt cho sức khỏe đàn ông.”
Bạn hắn chọc khẩu súng vào ngực Jamie.
“Sức khỏe của nó chả liên quan gì tới tao, và không bao lâu nữa cũng sẽ chẳng liên quan gì đến nó nữa đâu. Tao cũng muốn được nếm thử miếng mồi kia,” hắn hất đầu về phía tôi, “và tao không muốn đứng sau bất cứ thằng nào, huống hồ là một thằng con hoang người Scot như thế này.”
Gã răng sâu cười. “Tao thì không khó tính như thế. Vậy thì giết hắn và giải quyết cho xong nhu cầu của mày đi!”
Gã Harry béo lùn và mắt lác cân nhắc trong một thoáng, nhìn tôi chăm chú. Tôi vẫn ngồi trên mặt đất, hai đầu gối co lên và những lớp váy được ấn chặt quanh mắt cá chân. Tôi đã ráng sức cột lại cái áo chẽn, nhưng phần lớn da thịt vẫn lộ ra. Cuối cùng, gã lùn cười và ra hiệu cho bạn mình.
“Không, cứ để nó chứng kiến. Lại đây, Arnold, và chĩa súng của mày vào hắn.” Arnold làm theo, vẫn cười ngoác miệng. Harry đặt khẩu súng của mình xuống đất và vứt cái thắt lưng đeo súng xuống cạnh nó.
Trong lúc ấn những lớp váy xuống, tôi sờ thấy một vật cưng cứng trong cái túi bên phải. Đó chính là con dao găm mà Jamie đã đưa cho tôi. Tôi có thể dùng nó không? Có, tôi quyết định khi nhìn khuôn mặt dâm dật đầy mụn nhọt của Harry, tôi nhất định có thể.
Nhưng tôi sẽ phải đợi cho đến giây cuối cùng, và không chắc liệu Jamie có thể kiềm chế lâu đến thế không. Thôi thúc giết người đang hiện rõ trên mặt anh; chẳng mấy chốc, anh sẽ hành động theo bản năng mà không nghĩ gì đến những hậu quả.
Tôi không dám biểu lộ quá nhiều trên nét mặt, chỉ nheo mắt và trừng trừng nhìn anh, ngầm buộc anh không được cử động. Những đường gân nổi rõ trên cổ anh, và mặt anh đỏ tía, nhưng tôi nhìn thấy một cái gật đầu rất khẽ báo hiệu rằng anh đã hiểu được thông điệp của tôi.
Khi Harry đè tôi xuống và cố tốc váy tôi lên, tôi ra sức vùng vẫy, chủ yếu là để lần tìm cán dao hơn là thực sự chống cự. Hắn tát mạnh vào mặt tôi, ra lệnh cho tôi nằm yên. Má tôi đau rát và mắt ầng ậng nước, nhưng hiện giờ con dao đã nằm trong tay tôi, được giấu dưới những nếp váy.
Tôi nằm ngửa ra, thở hổn hển, tập trung vào mục tiêu, cố gắng gạt mọi thứ khác ra khỏi đầu. Sẽ phải đâm vào sau lưng; khoảng cách này quá gần nên không thể đâm vào cổ họng.
Những ngón tay bẩn thỉu đang bấm vào đùi tôi, cố gắng tách chúng ra. Trong tâm trí, tôi nhớ lại hình ảnh ngón tay Rupert chọc vào mạng sườn Murtagh, và nghe thấy giọng nói của ông ta: “Nếu cô nhắm vào đây, bên dưới cái xương sườn cuối cùng, và đâm ngược lên thì sẽ trúng vào thận của đối thủ. Hắn sẽ ngã xuống ngay lập tức.”
Gần đến lúc rồi; hơi thở hôi thối đáng ghê tởm của Harry đang phả lên mặt tôi, và hắn đang mò mẫm giữa đôi chân trần của tôi, chăm chú vào mục tiêu của hắn.
“Nhìn cho kĩ đây, con hươu đực kia, và xem chuyện này được làm như thế nào,” hắn hổn hển nói, “tao sẽ làm cho con đàn bà của mày rên rỉ trước khi…”
Tôi choàng cánh tay trái quanh cổ hắn để kéo hắn lại gần; giơ cao bàn tay cầm dao và dùng hết sức đâm mạnh vào lưng hắn. Lực tác động khiến cánh tay tôi tê rần, khiến tôi suýt thì để tuột mất con dao. Harry kêu ré lên và quằn quại để thoát ra. Vì không nhìn thấy gì, tôi đã nhắm quá cao, và con dao đã trúng vào một rẻ xương sườn.
Tôi không thể bỏ cuộc. May thay, hai chân tôi đã thoát khỏi những lớp váy vướng víu. Tôi quấn chặt chân quanh cái hông mướt mồ hôi của Harry, ghì hắn xuống trong vài giây quý giá để thử thêm một lần nữa. Tôi lấy hết sức bình sinh đâm mạnh, và lần này đã tìm đúng vị trí.
Rupert nói đúng. Harry ưỡn người lên như đang nhái lại một cách gớm ghiếc hành động yêu đương, rồi đổ sầm xuống thành một đống mềm nhũn trên người tôi, không thốt ra một tiếng kêu nào, máu từ vết thương ở lưng hắn bắn ra tung tóe.
Arnold bị phân tâm trong giây lát bởi cảnh tượng trên mặt đất, và chỉ một khoảnh khắc lơ là ấy là đủ để chàng trai người Scot đang cáu điên mà hắn không chế thoát ra được. Lúc tôi tỉnh táo trở lại, trườn ra khỏi thân hình bất động của Harry, Arnold cũng đã lên đường làm bạn với hắn trong cõi chết, cổ họng bị cắt gần như từ tai nọ sang tai kia bởi con dao sgian dhu mà Jamie giấu trong tất.
Jamie quỳ xuống bên cạnh tôi, kéo tôi ra khỏi cái xác chết. Run rẩy vì căng thẳng và sốc, chúng tôi lặng lẽ ôm chặt nhau trong vài phút, vẫn không nói gì, anh bế tôi lên và mang tôi tới một bãi cỏ đằng sau một rặng dương lá rung, cách xa hai cái xác.
Anh đặt tôi xuống mặt đất và vụng về ngồi sụp xuống bên cạnh tôi, như thể hai đầu gối đột nhiên bủn rủn. Tôi cảm thấy lạnh lẽo như thể cơn gió mùa đông đã lùa vào tận xương tủy, và vươn tay chạm vào anh. Anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt phờ phạc, và nhìn tôi chằm chằm cứ như chưa từng thấy tôi bao giờ. Khi tôi đặt tay lên vai anh, anh kéo tôi vào ngực mình với một tiếng kêu nửa như rên rỉ, nửa như nức nở.
Bấy giờ chúng tôi quấn vào nhau trong im lặng, với những cú thúc hoang dại, gấp gáp và kết thúc trong khoảnh khắc, bị điều khiển bởi một sự cưỡng bách mà tôi không tài nào hiểu nổi, chỉ biết rằng chúng tôi buộc phải tuân theo, nếu không sẽ mất nhau mãi mãi. Đó không phải hành động yêu đuơng, mà là một việc cần thiết, như thể chúng tôi biết rằng nếu bị bỏ lại một mình, cả hai chúng tôi đều sẽ không chịu đựng nổi. Sức mạnh duy nhất của chúng tôi nằm trong sự hợp nhất, ký ức về cái chết và việc suýt bị cưỡng hiếp đã bị nhấn chìm trong cơn lũ cảm xúc.
Sau đó, nằm ôm nhau trên cỏ, đầu tóc rối bù, người lấm lem máu và run rẩy dưới ánh mặt trời, Jamie lẩm bẩm gì đó, khẽ đến nỗi tôi chỉ nghe được hai từ “xin lỗi”.
“Đâu phải là lỗi của anh chứ,” tôi lẩm bẩm, vuốt tóc anh. “Ổn cả rồi, chúng ta đều ổn cả.” Tôi cảm thấy mình như đang mơ, xung quanh tôi chẳng có gì là thật, rồi lờ mờ nhận ra những triệu chứng của tình trạng sốc muộn.
“Không phải thế,” anh nói. “Không phải thế. Đó là lỗi của anh… Thật ngớ ngẩn khi đến đây mà không để ý đến điều gì. Khiến cho em… Nhưng anh không muốn nói đến chuyện đó. Ý anh là… anh xin lỗi vì đã đối xử với em như vừa rồi. Chiếm đoạt em như thế, ngay sau khi… như một con vật. Anh xin lỗi, Claire… Anh không biết gì cả… Anh không thể kiềm chế được, nhưng… Chúa ơi, em lạnh quá, mo duinne, tay em lạnh cóng rồi. Lại đây, để anh sưởi ấm cho em.”
Anh cũng bị sốc, tôi mơ hồ nghĩ. Thật buồn cười khi nó khiến một vài người trở nên nói nhiều. Những người khác thì chỉ thầm run rẩy. Giống như tôi vậy. Tôi ấn miệng anh vào vai mình để làm cho anh yên lặng.
“Ổn cả rồi,” tôi nói đi nói lại. “Ổn cả rồi.”
Đột nhiên một cái bóng ngả xuống khiến cả hai chúng tôi giật nẩy mình. Dougal đang đứng khoanh tay, quắc mắt nhìn chúng tôi. Ông ta lịch sự quay sang cau mày với Jamie trong lúc tôi vội vã buộc lại dây áo chẽn.
“Nhìn cháu kìa, vui thú với vợ mình cũng tốt thôi, nhưng mải mê đến nỗi để tất cả mọi người phải chờ đợi hơn một tiếng đồng hồ và thậm chí còn chẳng nghe thấy tiếng bước chân ta tới gần thì một ngày nào đó thái độ ấy sẽ khiến cháu rơi vào rắc rối đấy. Tại sao ư, ai đó có thể lẻn tới từ đằng sau và gí một khẩu súng vào đầu cháu trước khi cháu kịp nhận ra…”
Ông ta ngừng lại tràng chỉ trích để nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt nghi ngờ khi tôi lăn lộn trên cỏ, cười rũ rượi. Mặt đỏ bừng như một cây củ cải đường, Jamie dẫn Dougal tới phía bên kia của rang dương lá rung, thì thầm giải thích. Tôi vẫn tiếp tục cười khúc khích, cuối cùng phải nhét khăn tay vào miệng để ngăn mình lại. Trong lúc tâm trạng bối rối, sự bùng phát cảm xúc bất ngờ cộng thêm những lời nói của Dougal đã vẽ lên khuôn mặt của Jamie lúc bị bắt quả tang khiến tôi thấy tức cười vô cùng. Tôi cứ cười rinh rích cho đến khi mạng sườn quặn đau. Cuối cùng, tôi ngồi dậy, lấy khăn tay lau mắt, thấy Dougal và Jamie đang đứng phía trên tôi, cả hai đều mang vẻ mặt không hài lòng. Jamie kéo tôi dậy và dẫn tôi trở về chỗ những người còn lại đang đợi. Trên đường đi, thi thoảng tôi vẫn nấc lên và cười phì.
•••
Ngoại trừ việc vẫn còn dễ dàng cười phá lên chẳng vì lý do gì đặc biệt, dường như cuộc chạm trán với những kẻ đào ngũ không gây ảnh hưởng gì xấu đến tôi. Tuy nhiên, giờ đây tôi đã thận trọng hơn với việc rời khỏi điểm cắm trại. Dougal trấn an tôi rằng thực ra, trên những con đường ở vùng cao nguyên không có nhiều toán cướp đường lắm, bởi vì chẳng có nhiều lữ khách đáng để cướp bóc, nhưng tôi vẫn giật mình căng thẳng trước những tiếng động trong rừng, và vội vội vàng vàng trở về mỗi khi đi làm những công việc quen thuộc như lấy củi và múc nước, sốt sắng được nhìn và nghe thấy cánh đàn ông của thị tộc Mackenzie. Tôi cũng thấy yên tâm hơn khi nghe tiếng ngáy của họ vang lên quanh mình vào ban đêm, và chẳng còn e dè, ngượng ngập với chuyện lén lút quấn quýt với Jamie dưới những tấm chăn.
Tôi vẫn có chút sợ hãi việc phải ở một mình khi thời điểm gặp gỡ Horrocks đến vào vài ngày sau đó.
“Ở lại đây ư?” Tôi nghi ngại nói. “Không! Em sẽ đi với anh.”
“Em không thể đi được,” Jamie kiên nhẫn nói lại một lần nữa. “Phần lớn mọi người sẽ tới Lag Cruime với Ned để thu tô. Dougal và số ít còn lại sẽ đi với anh tới địa điểm gặp gỡ, phòng trường hợp Horrocks thất tín. Nhưng chúng ta không thể để em bị nhìn thấy ở nơi công cộng gần Lag Cruime được; người của Randall có thể ở quanh đó, và anh sẽ không ngạc nhiên nếu hắn dùng vũ lực bắt em đi. Còn cuộc gặp với Horrocks, anh không biết chuyện gì có thể xảy ra. Không được đâu! Có một khoảnh rừng nhỏ gần khúc quanh của con đường - nó khá rậm rạp và gần một con suối. Em sẽ ở đó cho đến khi anh trở lại.”
“Không,” tôi bướng bỉnh nói. “Em sẽ đi với anh.” Lòng kiêu hãnh khiến tôi không muốn nói với anh rằng tôi sợ phải rời xa anh. Nhưng tôi sẵn sàng nói với anh rằng tôi lo sợ cho anh.
“Chính miệng anh nói anh không biết cuộc gặp với Horrocks có vấn đề gì không,” tôi cãi. “Em không muốn đợi ở đây cả ngày, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với anh. Cho em đi cùng anh đi,” tôi năn nỉ. “Em hứa sẽ không lộ diện trong suốt cuộc gặp. Em không muốn ở đây một mình, lo lắng cả ngày.”
Anh thở dài vẻ sốt ruột, nhưng không tranh cãi thêm nữa. Khi chúng tôi tới khoảnh rừng nhỏ, anh cúi xuống cầm lấy dây cương con ngựa của tôi, buộc tôi bước ra khỏi đường cái và đi vào trong bãi cỏ. Anh xuống ngựa, cột cả hai bộ dây cương vào một bụi cây rồi chui vào trong rặng cây, chẳng màng đến những lời phản đối om sòm của tôi. Tôi bướng bỉnh không chịu xuống ngựa. Anh không thể bắt tôi ở lại.
Cuối cùng, anh đi dọc theo con đường. Những người khác đã đi từ trước, nhưng vì nhớ đến sự kiện vừa mới xảy ra ở trảng đất hoang nên Jamie sẽ không chịu rời đi cho đến khi đã kiểm tra kĩ lưỡng khoảnh rừng nhỏ, xem xét cẩn thận các rặng cây và dùng một cái que quất vun vút vào đám cỏ cao. Sau đó, anh quay trở lại, cởi dây buộc lũ ngựa và nhảy lên yên con ngựa của mình.
“Ở đây an toàn,” anh nói. “Em hãy dắt con ngựa chui sâu vào trong bụi cây để ẩn nấp. Anh sẽ quay lại ngay khi xong việc. Không biết là bao lâu, nhưng chắc chắn là vào lúc hoàng hôn.”
“Không! Em sẽ đi với anh.” Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ bị giam chân trong một khu rừng, không biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi thà chủ động lao đầu vào nguy hiểm còn hơn là bị bỏ lại hàng mấy tiếng đồng hồ, lo lắng, chờ đợi và băn khoăn. Và chỉ có một mình.
Jamie kiềm chế sự nóng ruột. Anh vươn tay nắm lấy vai tôi.
“Chẳng phải em đã hứa là sẽ nghe lời anh sao?” Anh hỏi, khẽ lắc tôi.
“Đúng thế nhưng…” Tôi đang định nói rằng đó chỉ là vì tôi buộc phải làm thế, nhưng anh đã xoay đầu con ngựa của tôi về phía bụi cây.
“Tình hình rất nguy hiểm, anh sẽ không để em đến đó, Claire. Anh sẽ rất bận rộn, nếu có chuyện gì xảy ra, anh không thể vừa đánh nhau vừa bảo vệ em cùng một lúc.” Nhìn thấy ánh mắt chống đối của tôi, anh thò tay vào cái túi đeo trên yên ngựa và bắt đầu lục lọi.
“Anh tìm gì vậy?”
“Dây thừng. Nếu em không nghe lời anh, anh sẽ trói em vào một gốc cây cho đến khi anh quay lại.”
“Anh sẽ không làm thế!”
“Có, anh sẽ làm!” Rõ ràng anh có ý định như vậy thật. Tôi miễn cưỡng nhượng bộ, ghì cương ngựa lại. Jamie cúi xuống hôn nhanh lên má tôi, quay người định rời đi.
“Cẩn thận nhé, Sassenach. Em có con dao chưa? Tốt. Anh sẽ về sớm nhất có thể. Ồ, còn một điều này nữa.”
“Điều gì?” Tôi hờn dỗi nói.
“Nếu em rời khỏi khoảnh rừng đó trước khi anh về, anh sẽ dùng đai đeo kiếm quất vào mông em đấy. Chắc là em sẽ không thích phải đi bộ đến tận Bargrennan đâu nhỉ! Nhớ đấy,” anh nói, khẽ véo má tôi, “anh không dọa suông đâu.” Đúng là anh không đe dọa suông. Tôi chậm rãi cưỡi ngựa về phía lùm cây, ngoảnh lại nhìn anh phóng đi, rạp mình trên yên ngựa, đuôi áo choàng len bay phấp phới.
Dưới rặng cây thật mát mẻ; con ngựa và tôi đều thở phào nhẹ nhõm khi chúng tôi bước vào bóng râm. Thời tiết ở Scotland hiếm khi nóng nực như thế này, vầng dương tỏa sáng chói chang, bầu trời như một miếng vải muslin trắng bệch và sương mù ban sớm bị tan đi vào lúc tám giờ. Khoảnh rừng nhỏ ríu rít tiếng chim ca; một đàn sẻ ngô đang tìm kiếm thức ăn trong lùm sồi phía bên trái, và tôi còn có thể nghe thấy tiếng của một con chim họa mi đỏ ở quanh quẩn đâu đây.
Tôi cũng khá thích nghiên cứu về lũ chim. Nếu tôi bị bỏ lại ở đây cho đến khi gã chồng đần độn, cứng đầu, hách dịch, độc đoán của tôi hoàn tất công việc liều lĩnh gây nguy hiểm cho cái cổ ngu ngóc của mình, tôi sẽ tận dụng thời gian để ngắm nhìn những gì mình có thể trông thấy.
Tôi nhảy xuống ngựa, thả nó đi gặm cỏ ở bìa rừng, biết rằng nó sẽ không đi đâu xa. Bãi cỏ dừng lại đột ngột cách rặng cây vài mét vì bị đám thạch nam xâm lấn.
Khoảnh rừng này là một trảng đất bao gồm những loại cây có quả hình nón và những cây sồi non, rất thích hợp để quan sát lũ chim. Tôi lững thững đi xuyên qua khoảnh rừng, vẫn thầm bực tức với Jamie, nhưng dần trở nên bình tĩnh hơn khi nghe thấy tiếng kêu tsee đặc trưng của một con chim đớp ruồi và tiếng lách chách khàn khàn của con chim hét.
Trảng đất kết thúc khá đột ngột ở mép một vách đá nhỏ. Tôi đi xuyên qua những thân cây non và tiếng chim bị át đi bởi tiếng nước chảy. Tới một bờ suối nhỏ, tôi ngồi xuống, đung đưa chân trên mặt nước, tận hưởng ánh mặt trời ấm áp.
Một con quạ bay lướt qua trên đầu, theo sát phía sau là một cặp chim đỏ đuôi. Thân hình đen sì đồ sộ của nó bay ngoằn ngoèo qua không trung, cố gắng tránh “những chiếc máy bay ném bom kiểu bổ nhào” nhỏ tí xíu đang truy đuổi. Tôi mỉm cười, quan sát cặp chim bố mẹ nhỏ bé thịnh nộ rượt đuổi con quạ, và tự hỏi liệu những lúc bình thường, lũ quạ có thực sự bay theo đường thẳng không. Con quạ kia, nếu cứ bay thẳng, sẽ hướng tới…
Tôi khựng lại.
Mải tranh cãi với Jamie, tới giờ phút này tôi mới nhận ra cơ hội mà mình cố gắng tìm kiếm trong vô vọng suốt hai tháng qua cuối cùng đã đến. Tôi chỉ có một mình. Và tôi biết mình đang ở đâu.
Nhìn qua bên kia con suối, ánh mặt trời chói chang chiếu rọi qua rặng tần bì đỏ làm tôi lóa mắt. Vậy thì đó là hướng đông. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Nếu kia là hướng đông, vậy thì Lag Cruime ở ngay đằng sau tôi. Lag Cruime cách pháo đài William bốn dặm về phía bắc. Và pháo đài William cách đồi Craig na Dun không quá ba dặm về hướng tây.
Vậy là, lần đầu tiên kể từ khi gặp Murtagh, tôi gần như biết chính xác mình đang ở đâu - tôi đang ở cách ngọn đồi quái quỷ kia và những vòng tròn đá đáng nguyền rủa của nó không quá bảy dặm. Bảy dặm - có lẽ vậy - so với nhà tôi. So với Frank.
Tôi dợm quay trở lại khoảnh rừng nhỏ, nhưng rồi lại đổi ý. Tôi không dám đi bằng đường cái. Nơi này gần pháo đài William và mấy ngôi làng nhỏ xung quanh nó, vì vậy có quá nhiều nguy cơ gặp phải ai đó. Tôi cũng không thể cưỡi ngựa đi dọc theo dòng suối dốc này. Thực ra, ngay cả đi bộ cũng khó khăn; có vài chỗ, các vách đá hai bên bờ gần như thẳng đứng, trong lòng suối không có chỗ nào để đặt chân ngoài những mỏm đá rải rác nhô lên khỏi mặt nước chảy xiết.
Nhưng nó là con đường thẳng nhất dẫn tới nơi tôi muốn. Tôi không dám chọn một lộ trình quá vòng vèo, bởi vì tôi có thể dễ dàng lạc đường trong bụi cây dại hoặc bị Jamie và Dougal tóm được trên đường họ trở về.
Lòng tôi đột nhiên rối bời khi nghĩ về Jamie. Chúa ơi, sao tôi có thể rời bỏ anh mà không để lại một lời giải thích hay xin lỗi? Sao tôi có thể biến mất không chút dấu vết, sau những gì anh đã làm cho tôi?
Cuối cùng, tôi quyết định bỏ lại con ngựa. Ít nhất anh sẽ nghĩ tôi không tự ý rời bỏ anh; anh có thể cho rằng tôi bị thú hoang tấn công - tôi chạm vào con dao trong túi - hoặc bị bọn ngoài vòng pháp luật bắt cóc. Rồi khi không lần được dấu vết của tôi, anh sẽ quên tôi và tái hôn. Có lẽ là với cô nàng Laoghaire trẻ trung, xinh xắn ở Leoch.
Kỳ cục làm sao, ý nghĩ Jamie ngủ chung giường với Laoghaire cũng khiến tôi khó chịu như ý nghĩ rời bỏ anh vậy. Tôi thầm nguyền rủa sự ngốc nghếch của chính mình, nhưng không thể ngừng tưởng tượng ra khuôn mặt tròn trĩnh khả ái của cô ta đỏ bừng lên vì nỗi khao khát cháy bỏng, và đôi tay to lớn của Jamie luồn vào mái tóc màu ánh trăng đó…
Tôi ngừng nghiến răng và quyết tâm lau nước mắt trên má. Tôi không có thời gian hay sức lực cho những hồi tưởng vô nghĩa. Tôi phải đi, ngay bây giờ, trong khi có thể. Đây ắt hẳn là cơ hội tốt nhất mà tôi có. Tôi hy vọng Jamie sẽ quên tôi. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ quên được anh, nhưng bây giờ, tôi phải xua anh ra khỏi tâm trí, nếu không tôi sẽ không thể tập trung vào công việc khó khăn trước mắt.
Tôi rón rén đi xuống bờ dốc dẫn tới mép nước. Tiếng suối róc rách nhấn chìm tiếng chim hót trong khoảnh rừng bên trên. Bờ suối lầy bùn và lổn nhổn đá nhưng vẫn có thể đi lại được. Xa hơn nữa, tôi thấy rằng mình sẽ phải bước hẳn xuống nước, và liều lĩnh bước từ hòn đá này sang hòn đá khác, giữ thăng bằng bên trên dòng nước xiết, cho đến khi bờ suối mở rộng để tôi lại có thể leo lên bờ.
Tôi khó nhọc đi dọc theo con suối, nhẩm tính xem mình có bao nhiêu thời gian. Jamie chỉ nói rằng họ sẽ về trước hoàng hôn. Nơi đây chỉ cách Lag Cruime ba, bốn dặm, nhưng tôi không biết tình trạng đường sá như thế nào, hay công việc với Horrocks sẽ diễn ra bao lâu nếu hắn tới điểm hẹn. Hắn sẽ có mặt ở đó, tôi tự lý luận. Hugh Munro đã nói vậy, và dù con người lập dị ấy có kỳ quặc thế nào, Jamie rõ ràng coi ông ta là một nguồn thông tin đáng tin cậy.
Tôi trượt chân khỏi tảng đá đầu tiên trong lòng suối, ngã nhào xuống làn nước lạnh giá sâu đến đầu gối khiến các lớp váy ướt sũng. Tôi quay lại bờ suối, vén váy lên cao nhất có thể và cởi cả giày lẫn tất. Tôi bỏ cả hai thứ vào chiếc túi được tạo thành từ chiếc váy xắn lên của mình và lại bước lên tảng đá.
Tôi nhận thấy nếu bấu chặt các đầu ngón chân, tôi có thể bước từ tảng đá này sang tảng đá khác mà không bị trượt ngã. Nhưng những lớp váy lùng nhùng khiến tôi khó có thể nhìn thấy chỗ đặt chân tiếp theo, và tôi bị rơi xuống nước không chỉ một lần. Chân tôi tê cứng khiến việc bấu các ngón chân trở nên khó khăn hơn.
May thay, bờ suối lại mở rộng, và tôi mừng rỡ bước lên lớp bùn ấm áp, dính nhớp trên bờ. Thế rồi tôi cứ luân phiên bì bõm trong bùn rồi lại nhảy qua những tảng đá trên dòng suối lạnh căm, chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ nhiều đến Jamie.
Sau một lúc, tôi đã tạo ra một nhịp di chuyển trong vô thức. Bước, bấu chặt, ngừng lại, nhìn quanh, định vị bước tiếp theo. Bước, bấu chặt, ngừng lại, vân vân. Không biết vì quá tự tin hay mệt mỏi mà cuối cùng tôi cũng sơ ý bước hụt. Chân tôi trượt trên mép đá trơn nhẵn. Tôi khua khoắng loạn xạ, cố gắng nhảy trở lại tảng đá trước đó, nhưng đã bị mất thăng bằng, cả người ngã nhào xuống nước.
Và tiếp tục chìm xuống. Mặc dù con suối nhìn chung chỉ sâu chừng nửa mét, nhưng cách một quãng lại có những cái hố sâu do nền đá bị dòng nước xiết khoét trũng. Hòn đá mà tôi bị trượt chân nằm bên cạnh một cái hố như thế, vì vậy khi bị rơi xuống nước, tôi chìm xuống như một hòn đá.
Bị làn nước lạnh giá bất ngờ lùa vào mũi và miệng, tôi sửng sốt đến nỗi không thể thét lên nổi. Những bong bóng màu bạc thoát ra từ cái áo chẽn, sủi lên qua mặt tôi. Lớp vải cotton ướt sũng, và sự bủa vây của làn nước lạnh giá làm tôi nghẹt thở.
Tôi vùng vẫy gần như ngay lập tức để ngoi lên mặt nước, nhưng sức nặng của bộ y phục cứ kéo tôi xuống. Tôi cuống quýt giật đứt các dây áo chẽn, nhưng không hy vọng cởi hết được mọi thứ trước khi chết chìm. Tôi thầm nguyền rủa các thợ may, thời trang cho phụ nữ và những chiếc váy dài ngớ ngẩn trong lúc điên cuồng quẫy đạp đôi chân để hất những nếp váy vướng víu.
Nước trong như pha lê. Những ngón tay tôi sượt qua mặt đá, sượt qua những dải bèo và tảo mềm mại tối sẫm. Trơn như rong lá liễu, Jamie đã miêu tả như thế về…
Ý nghĩ ấy kéo tôi ra khỏi nỗi hoảng loạn. Tôi chợt nhận ra mình không nên tự làm mình kiệt sức bằng cách cố gắng vùng vẫy để ngoi lên mặt nước. Cái hố không thể sâu quá hai, ba mét; điều tôi cần làm là để mặc mình chìm xuống đáy, lấy đà khi có điểm tựa và phóng lên. Nếu may mắn, tôi sẽ ngoi lên được trong một thoáng để thở, và cho dù bị chìm xuống lần nữa, tôi vẫn có thể tiếp tục bật lên cho đến khi bám được vào một tảng đá.
Tôi chìm xuống rất chậm. Vì tôi không còn vùng vẫy nên những lớp váy cũng nổi lên bồng bềnh xung quanh mặt tôi. Tôi gạt chúng ra vì phải giữ cho tầm nhìn quang đãng. Buồng phổi tôi căng cứng như muốn nổ tung và mắt sa sầm lại lúc bàn chân tôi chạm tới đáy hố nhẵn nhụi. Tôi hơi co gối lại, gạt những lớp váy xuống rồi lấy hết sức bình sinh bật người lên.
Cách này quả là hiệu quả. Mặt tôi ngoi lên khỏi mặt nước, và tôi có đủ thời gian để hớp những ngụm không khí quý giá trước khi mặt nước khép lại trên đầu tôi. Nhưng chỉ cần như thế là đủ. Tôi biết mình có thể làm lại lần nữa. Tôi ép hai cánh tay sát bên sườn để tạo cho mình hình dáng thuôn thuôn, giúp cho việc chìm xuống nhanh hơn. Một lần nữa, Beauchamp, tôi nghĩ. Co gối, lấy đà, nhảy!
Tôi phóng lên, hai tay vươn cao trên đầu. Trong lần ngoi lên trước, tôi đã nhìn thấy một ánh đỏ; đó hẳn là một cây thanh lương trà. Có lẽ tôi sẽ tóm được một nhành cây.
Khi đầu tôi ngoi lên khỏi mặt nước, bàn tay đang vươn cao của tôi liền bị thứ gì đó tóm lấy. Một thứ cứng cáp, ấm áp và rắn chắc. Một bàn tay khác.
Ho sù sụ và thở phì phì, bàn tay còn lại của tôi quáng quàng mò mẫm. Quá mừng rỡ vì được giải cứu, tôi chẳng thấy tiếc nuối gì về nỗ lực bỏ trốn bị gián đoạn. Ít nhất cho đến khi tôi gạt mớ tóc ướt ra khỏi mắt, ngước lên và nhìn thấy khuôn mặt xứ Lancashire đầy lo lắng của Hạ sĩ trẻ tuổi Hawkins.
[1] Gaius Valerius Catullus (84 - 54 tr.CN): một nhà thơ La Mã cổ đại thế kỷ I trước Công nguyên, người nổi tiếng nhất trong số các nhà thơ mới.
[2] Trích từ bài thơ Ad Lesbiam (Gửi Lesbia) của Catullus.
[3] Loại bánh quy giòn, hình bán nguyệt, bên trong nhét một tờ giấy nhỏ in một thông điệp tốt lành.