Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41
Từ trong lòng đất

❊ ❊ ❊

Trong hai tuần tiếp theo, Jamie tiếp tục hồi phục, còn tôi tiếp tục phân vân. Có những lúc tôi cảm thấy chúng tôi phải tới Rome, nơi triều đình của Kẻ Đòi Vị đang trú ngụ, và làm... cái gì nhỉ? Những lúc khác, tôi lại chỉ toàn tâm toàn ý muốn tìm một chốn an toàn và biệt lập để sống trong yên bình.

Hôm ấy là một ngày ấm áp, tươi sáng, những cột băng đóng trên các miệng máng xối không ngùng nhỏ nước tong tỏng, tạo thành những cái hố sâu nham nhở trên nền tuyết bên dưới các mái hiên gie ra. Cửa phòng Jamie để ngỏ và cửa sổ không che rèm để xua đi hơi khói và bệnh tật còn sót lại.

Tôi rón rén thò đầu qua cửa, không muốn đánh thức anh nếu như anh đang ngủ, nhưng cái giường hẹp trống trơn. Anh đang ngồi bên ô cửa sổ để mở, nửa người hướng ra phía ngoài, do đó tôi không thể nhìn thấy mặt anh.

Anh vẫn còn hốc hác, nhưng bờ vai rộng và thẳng bên dưới lớp vải thô của cái áo chùng dành cho tu sĩ tập sự, và nét duyên dáng toát lên từ sức mạnh của anh đã quay trở lại; anh ngồi vững chãi, không chút run rẩy, lưng thẳng và chân co lại bên dưới cái ghế đẩu, các đường nét của cơ thể anh đều rắn chắc và hài hòa. Anh đang cầm cổ tay bên phải, chậm rãi lật nó lại trong ánh nắng.

Trên bàn có một đống băng vải nhỏ. Anh đã cởi băng quấn ở bàn tay bị thương và đang kiểm tra nó kĩ lưỡng. Tôi đứng yên ở cửa, không cử động. Từ đây, tôi có thể nhìn thấy bàn tay ấy một cách rõ ràng khi anh lật nó qua lại, rón rén thăm dò.

Tôi mừng rỡ khi nhận thấy vết đinh đâm xuyên qua lòng bàn tay khá nhỏ và đã lành lặn; nó chỉ còn là một vết sẹo nhỏ màu hồng, dần dần sẽ mờ đi. Ở mu bàn tay thì tình hình không khả quan lắm. Vết loét vì bị nhiễm trùng to bằng đồng sáu xu, vẫn đang đóng vảy.

Trên ngón giữa cũng hiện rõ một vết sẹo nham nhở màu hồng kéo dài từ bên dưới khớp đầu tiên đến gần khớp nối giữa ngón tay và bàn tay. Khi đã bỏ nẹp, ngón cái và ngón trỏ thẳng băng nhưng ngón út lại rất cong; tôi nhớ nó đã bị gãy làm ba đoạn và tôi đã không thể nắn thẳng nó lại. Ngón áp út thì hơi vểnh lên khi anh đặt bàn tay lên bàn.

Ngửa lòng bàn tay lên, anh bắt đầu nhẹ nhàng co các ngón tay. Không ngón nào có thể co lại quá hai, ba phân; riêng ngón giữa thì không hề nhúc nhích. Như tôi đã lo sợ, khớp thứ hai của nó có thể cứng đờ vĩnh viễn.

Anh lật bàn tay qua lại, giơ nó lên trước mặt, quan sát những ngón tay cứng nhắc, cong queo và những vết sẹo xấu xí hiển hiện rõ ràng đến tàn nhẫn dưới ánh nắng. Rồi anh đột nhiên cúi đầu, bàn tay lành lặn áp bàn tay bị thương vào ngực vẻ che chở. Anh không thốt ra âm thanh nào, nhưng bờ vai rộng thoáng run lên.

“Jamie.” Tôi thoăn thoắt băng ngang căn phòng và quỳ xuống bên cạnh, khẽ đặt bàn tay lên đầu gối anh.

“Jamie, em xin lỗi,” tôi nói. “Em đã làm hết sức rồi.”

Anh giật mình nhìn tôi. Hàng mi dày màu hung lấp lánh những giọt nước mắt, và anh vội vàng lấy mu bàn tay quệt đi.

“Cái gì?” Anh nói, hít sâu một hơi, rõ ràng anh cảm thấy kinh ngạc trước sự xuất hiện bất ngờ của tôi. “Xin lỗi ư? Vì cái gì, Sassenach?”

“Bàn tay của anh.” Tôi cầm lấy tay anh, nhẹ nhàng lần theo những đường nét cong queo của các ngón tay và chạm vào vết sẹo lõm trên mu bàn tay.

“Nó sẽ khá hơn,” tôi nôn nóng trấn an anh. “Thật đấy! Em biết bây giờ nó có vẻ cứng ngắc và vô dụng, nhưng đó chỉ là vì nó đã bị nẹp quá lâu, và các đoạn xương vẫn chưa liền hẳn với nhau. Em có thể dạy anh tập cử động các ngón tay và mát xa cho chúng. Anh sẽ nhanh chóng sử dụng được bàn tay ấy, thật đấy..

Anh đặt bàn tay lành lặn lên má tôi, ngăn tôi lại.

“Ý em là...” Anh định nói rồi lại thôi, lắc đầu vẻ không tin. “Em nghĩ...?” Anh lại ngừng lời và bắt đầu lại.

“Sassenach,” anh nói, “em không nghĩ anh đang đau lòng vì một ngón tay cứng ngắc và vài vết sẹo đấy chứ?” Anh mỉm cười, nụ cười hơi méo mó. “Có thể anh là một kẻ phù phiếm, nhưng cũng không đến nỗi như thế đâu!”

“Nhưng anh...” Tôi định nói. Anh cầm lấy cả hai bàn tay tôi và đứng lên, kéo tôi dậy. Tôi giơ tay gạt giọt nước mắt lăn trên má anh. Giọt nước nhỏ xíu ấm áp trên ngón tay cái của tôi.

“Anh đang khóc vì vui sướng, Sassenach của anh ạ,” anh khẽ nói, chầm chậm đưa hai tay ôm lấy mặt tôi. “Và cảm ơn Chúa vì anh có hai bàn tay. Để ôm em. Để chăm sóc em. Để yêu em. Cảm ơn Chúa vì anh vẫn là một người đàn ông lành lặn, nhờ có em.”

Tôi nắm lấy hai bàn tay anh.

“Nhưng tại sao anh có thể không lành lặn được chứ?” Tôi hỏi, rồi nhớ lại những cái cưa và những con dao mà tôi đã nhìn thấy trong đám dụng cụ của Beaton ở Leoch, và lập tức hiểu ra. Tôi hiểu ra mình đã quên điều gì khi đối mặt với tình hình khẩn cấp lúc bấy giờ. Vào cái thời trước khi có thuốc sát trùng, cách cứu chữa thông thường - và duy nhất - đối với một trường hợp bị nhiễm trùng cực kỳ nguy hiểm là cắt bỏ bộ phận đó.

“Ồ, Jamie,” tôi nói. Đầu gối tôi bủn rủn trước ý nghĩ ấy, và tôi đột ngột ngồi phịch xuống cái ghế đẩu.

“Em chưa bao giờ nghĩ đến điều đó,” tôi nói, vẫn còn bàng hoàng. “Em thực sự chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.” Tôi ngước nhìn anh. “Jamie. Nếu em nghĩ đến điều đó, có lẽ em đã làm rồi. Để cứu mạng anh.”

“Đó không phải là cách... họ không làm như thế ở... thời của em chứ?”

Tôi lắc đầu. “Không. Ở thời của em có những loại thuốc để ngăn chặn nhiễm trùng. Vì vậy em thậm chí không nghĩ đến biện pháp ấy,” tôi kinh ngạc, rồi đột nhiên ngước lên. “Anh đã nghĩ đến cách đó à?”

Anh gật đầu. “Anh cứ ngỡ em sẽ làm vậy. Đó là lý do anh đề nghị em để mặc anh chết. Anh đã nghĩ đến điều đó trong lúc đầu óc mơ hồ, và - trong khoảnh khắc ấy - anh cảm thấy mình không thể chịu đựng được cảnh sống tàn tật. Đó là điều đã xảy ra với Ian, em biết đấy.”

“Không phải chứ?” Tôi sửng sốt. “Anh ấy nói với em là anh ấy bị mất chân vì trúng đạn chùm, nhưng bấy giờ em đã không nghĩ đến việc hỏi cặn kẽ.”

“Ừ, một vết thương ở chân trở nên trầm trọng. Các thầy thuốc phải cắt bỏ chân anh ấy để ngăn máu bị nhiễm độc.” Anh ngừng lại.

“Ian xoay xở rất tốt. Nhưng” - anh ngập ngừng, kéo ngón tay áp út cứng ngắc - “Anh đã biết anh ấy từ trước. Anh ấy làm được như vậy chỉ vì Jenny. Chị ấy... giúp anh ấy hoàn thiện.” Anh mỉm cười ngại ngùng với tôi. “Như em đã làm với anh. Anh không thể hiểu nổi tại sao phụ nữ lại bận tâm đến điều đó.”

“Chà,” tôi nói khẽ, “phụ nữ thích làm thế.”

Anh cười khẽ và kéo tôi lại gần. “Ừ. Có Chúa mới biết tại sao.”

Chúng tôi đứng ôm nhau một lúc, không ai cử động. Trán tôi tựa vào ngực anh, cánh tay choàng quanh lưng anh, và tôi có thể cảm nhận nhịp đập chậm rãi và khỏe khoắn nơi trái tim anh. Cuối cùng, anh buông tôi ra.

“Anh có một thứ muốn cho em xem,” anh nói, quay đi và mở cái ngăn kéo nhỏ ở bàn, lấy ra một lá thư được gấp gọn và đưa cho tôi.

Đó là một lá thư từ Tu viện trưởng Alexander, giới thiệu cháu trai của mình, James Fraser, với Hiệp sĩ St. George - còn được biết đến là Vua James của Scotland - rằng anh là một nhà ngôn ngữ và nhà dịch thuật tài ba.

“Đó là một chốn nương náu,” Jamie nói, nhìn tôi gấp lá thư lại. “Và chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ cần một nơi để đến. Nhưng chuyện em kể với anh trên đồi Craigh na Dun - có phải là thật không?”

Tôi hít sâu một hơi và gật đầu. “Thật.”

Anh lấy lại lá thư từ tay tôi và trầm ngâm gõ nó vào đầu gối.

“Vậy thì việc này” - anh ve vẩy lá thư - “không phải là không có chút nguy hiểm.”

“Có thể.”

Anh ném mảnh giấy da vào ngăn kéo và nhìn chầm chằm vào nó trong một thoáng. Rồi anh ngước lên, đôi mắt màu xanh sẫm giữ chặt ánh mắt tôi. Anh đặt bàn tay lên má tôi.

“Anh thực lòng đấy, Claire,” anh khẽ nói. “Cuộc đời anh là của em. Và em có quyền quyết định chúng ta sẽ làm gì, đi đâu. Tới Pháp, tới Ý, thậm chí quay lại Scotland. Trái tim anh đã thuộc về em ngay từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em, và em đã giữ trọn tâm hồn và cơ thể anh, giúp chúng được an toàn. Em nói đi đâu, chúng ta sẽ đi đấy.”

Một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên khiến chúng tôi giật mình buông nhau ra như một đôi tình nhân tội lỗi. Tôi vội vàng vỗ vỗ tóc, trong lòng thầm nghĩ một tu viện tuy là chốn lý tưởng để an dưỡng nhưng lại không có chỗ dành cho sự lãng mạn.

Một tu sĩ cần vụ đi vào sau lời mời của Jamie, và ném phịch một cái túi da lớn lên bàn. “Từ MacRannoch của trang viên Eldridge,” ông ta nói, cười toe. “Gửi đến phu nhân Broch Tuarach.” Ông ta cúi đầu, rời đi, để lại đằng sau luồng không khí lạnh và làn hơi biển thoang thoảng.

Tôi cởi những sợi dây da, tò mò muốn xem MacRannoch gửi cho tôi cái gì. Bên trong có ba thứ: một lá thư không đề tên người nhận và không ký tên, một cái hộp nhỏ đề gửi cho Jamie, và bộ da sói đã được xử lý, nồng nặc mùi da thuộc.

Lá thư viết: “Một người phụ nữ đức hạnh là một viên ngọc trai cao giá, và giá trị của cô ấy còn lớn hơn cả những viên hồng ngọc.”

Jamie mở cái hộp. Anh cầm lên một thứ gì đó nhỏ bé và lấp lánh, rồi nghi ngại nhìn tấm da sói.

“Có chút kỳ quặc. Ngài Marcus gửi cho em một tấm da sói, Sassenach, và gửi cho anh một cái vòng tay ngọc trai. Có lẽ ông ấy đã dán nhãn nhầm?”

Chiếc vòng tay là một chuỗi những viên ngọc trai baroque lớn trông rất đáng yêu.

“Không,” tôi nói, say sưa ngắm nghía nó. “Ông ấy không nhầm đâu. Chiếc vòng tay này rất hợp với cái vòng cổ mà anh tặng em khi chúng ta cưới nhau. Ông ấy đã tặng cái vòng cổ đó cho mẹ anh, anh có biết không?”

“Không, anh không biết,” anh khẽ trả lời, chạm vào những viên ngọc trai. “Cha đưa nó cho anh để anh dành tặng vợ mình, cho dù cô ấy là ai” - và miệng anh thoáng nhếch lên - “nhưng ông không nói cho anh biết xuất xứ của nó.”

Tôi nhớ sự giúp đỡ của Ngài Marcus vào cái đêm chúng tôi đường đột tới nhà ông, và vẻ mặt ông khi chúng tôi rời đi vào ngày hôm sau. Nhìn mặt Jamie, tôi có thể thấy rằng anh cũng đang nhớ tới vị tòng nam tước đáng lẽ đã là chồng của mẹ anh. Anh cầm tay tôi lên, đeo chiếc vòng vào cổ tay tôi.

“Nhưng nó đâu phải quà tặng em!” Tôi phản đối.

“Nó được dành cho em đấy,” anh kiên quyết nói. “Nếu một người đàn ông tặng đồ trang sức cho một người phụ nữ đứng đắn đã có gia đình thì hành vi đó được coi là không đúng mực, vì thế ông ấy đã tặng nó cho anh. Nhưng rõ ràng nó là dành cho em.” Anh nhìn tôi và nhoẻn miệng cười. “Thứ nhất, cho dù anh đang gầy giơ xương, nó cũng không vừa với cổ tay anh.”

Anh quay sang tấm da sói đang cuộn thành đống và giũ nó ra.

“Nhưng tại sao MacRannoch lại gửi cho em thứ này?” Anh choàng tấm da sói xù xì lên vai và tôi bật lùi lại với một tiếng thét chói tai. Cái đầu sói đã được lột da và xử lý cẩn thận, đôi mắt đờ đẫn màu vàng đang trừng trừng nhìn tôi từ vai trái của Jamie.

“Ối!” Tôi nói. “Nó trông y hệt như lúc còn sống vậy!”

Nương theo ánh mắt tôi, Jamie ngoảnh đầu và đột nhiên thấy mình đối mặt với một hàm răng đang nhe ra. Anh giật mình thét lên một tiếng, giật bộ da sói ra khỏi người và ném nó đi.

“Chúa Jesus ơi!” Anh nói, làm dấu thánh giá. Bộ da nằm trên sàn, ánh lên đáng sợ dưới ánh nến.

“Em nói “lúc nó còn sống” là sao, Sassenach? Nó là bạn của em à?” Jamie hỏi, nheo mắt nhìn nó.

Bấy giờ tôi mới kể với anh những chuyện mà tôi chưa có cơ hội để kể; về con sói này, về những con sói khác, Hector, tuyết, túp nhà tranh với “con gấu”, cuộc tranh cãi với Ngài Marcus, sự xuất hiện của Murtagh, đàn gia súc, và cuộc chờ đợi dài đằng đẵng ở sườn đồi trong màn tuyết để xem liệu anh còn sống hay đã chết.

Dù đang rất gầy nhưng ngực anh vẫn rộng, cánh tay anh vẫn ấm áp và khỏe khoắn. Anh áp mặt tôi vào vai anh, đu đưa tôi trong lúc tôi khóc nức nở. Tôi cố gắng kiềm chế, nhưng anh càng ôm tôi chặt hơn, dịu dàng thủ thỉ bên mái tóc bồng bềnh của tôi, cuối cùng tôi bỏ cuộc và òa khóc thoải mái như một đứa trẻ, cho đến khi tôi mệt rã rời và chỉ còn đủ sức để nấc.

“Giờ anh mới nhớ ra, anh có một món quà nhỏ cho em, Sassenach,” anh nói, vuốt tóc tôi. Tôi xì mũi và lấy váy chùi mũi, vì chẳng có sãn thứ gì khác.

“Em xin lỗi vì em chẳng có gì cho anh cả,” tôi nói, nhìn anh đứng dậy và bắt đầu lục tung đám chăn ga lộn xộn. Có lẽ anh đang tìm một cái khăn tay, tôi nghĩ, xì mũi thêm mấy cái nữa.

“Ngoài những món quà nhỏ như tính mạng anh, cuộc đời anh và bàn tay phải của anh?” Anh hài hước hỏi. “Chúng là quá đủ rồi, mo duinne.” Anh đứng thẳng dậy, trong tay cầm một cái áo của tu sĩ tập sự. “Cởi đồ ra đi!”

Miệng tôi há hốc. “Cái gì?”

“Cởi đồ ra đi, Sassenach, và mặc thứ này vào.” Anh đưa tôi chiếc áo chùng, nhe răng cười. “Hay em muốn anh quay lưng đi trước đã?”

•••

Quấn chặt lớp vải thô xù xì quanh người, tôi đi theo Jamie xuống một tầng cầu thang tối nữa. Đây là tầng thang thứ ba, và là tầng thang hẹp nhất; chiếc đèn anh đang xách trên tay chỉ đủ để rọi sáng cho các phiến đá trên những bức tường cách không quá nửa mét phía trước. Càng đi xuống sâu, tôi càng có cảm giác như bị nuốt vào trong lòng đất.

“Anh có chắc là anh biết mình đang đi đâu không đấy?” Tôi hỏi. Giọng tôi vang vọng trên cầu thang, nghe nghèn nghẹt lạ thường như thể tôi đang nói chuyện bên dưới mặt nước.

“Chà, không có nhiều cơ hội để rẽ sai hướng, đúng không?”

Chúng tôi đã tới một cái chiếu nghỉ nữa, đúng là con đường trước mặt chỉ có một hướng - đó là đi xuống.

Xuống dưới chân cầu thang là tới một cánh cửa. Có một cái thềm nhỏ và một cánh cửa thấp, rộng làm bằng những tấm ván gỗ sồi với bản lề bằng đồng. Các tấm ván xám xịt vì thời gian, nhưng vẫn rắn chắc, và thềm cửa được quét sạch sẽ. Rõ ràng nơi này của tu viện vẫn còn đang được sử dụng. Có lẽ là hầm rượu chăng?

Gần cửa có một ngọn đuốc mới cháy được một nửa từ lần sử dụng trước. Jamie dừng lại để lấy một cái đóm nằm ngay cạnh đó, thắp đuốc lên, rồi đẩy mở cánh cửa không khóa và cúi người chui qua bên dưới lanh-tô, dẫn tôi đi theo.

Ban đầu, tôi chẳng thể nhìn thấy thứ gì ở bên trong ngoài quầng sáng từ chiếc đèn của Jamie. Mọi thứ đều tối đen. Chiếc đèn xách tay cứ lắc lư đi xa dần. Tôi đứng yên, nhìn theo ánh đèn. Cứ đi được vài bước anh lại dừng lại, rồi lại đi tiếp, và một ngọn lửa đỏ từ từ bùng lên phía sau anh. Khi mắt tôi đã dần thích nghi với bóng tối, những ngọn lửa ấy hóa ra là một dãy đèn gắn trên những cây cột đá, tỏa sáng trong bóng tối như những chiếc đèn hiệu.

Đây là một cái hang. Ban đầu, tôi nghĩ nó là một cái hang pha lê, bởi vì phía xa xa có ánh lấp lánh kỳ lạ. Nhưng khi tôi bước về phía cây cột đầu tiên và nhìn về đằng trước, tôi đã thấy nó là gì.

Một hồ nước trong vắt. Nước lấp lánh như thủy tinh trên nền cát đen mịn, phản chiếu ánh đèn màu đỏ. Không khí ẩm ướt và ấm áp, hơi nước tụ lại trên các vách hang mát lạnh, lan dọc theo những cột đá.

Một con suối nước nóng. Mùi lưu huỳnh nhàn nhạt xộc vào lỗ mũi tôi. Vậy ra đây là một suối nước khoáng nóng tự nhiên. Tôi nhớ Cha Anselm đã kể về những con suối phun lên từ mặt đất gần tu viện, lừng danh vì khả năng chữa bệnh.

Jamie đứng đằng sau tôi, nhìn ra mặt nước đang bốc hơi trông như chứa đầy hạt huyền và hồng ngọc.

“Một hồ nước nóng,” anh tự hào nói. “Em có thích không?”

“Jesus H. Roosevelt Christ,” tôi nói.

“Ồ, em có thích,” anh nói, cười toe khi món quà bất ngờ của mình được yêu thích. “Đi nào!”

Anh cởi chiếc áo chùng và đứng trong bóng tối, mặt nước lung linh hắt lên người anh những ánh đỏ. Trần hang hình vòm cung có vẻ nuốt hết ánh sáng của những ngọn đèn, do đó những quầng sáng chỉ vươn cao chừng một mét trước khi bị nuốt chửng.

Tôi do dự một chút trước khi cởi cái áo choàng tập sự.

“Nước nóng đến mức nào?” Tôi hỏi.

“Nóng vừa đủ,” anh đáp. “Đừng lo, nó sẽ không làm em bị bỏng đâu. Nhưng nếu ngâm mình trong nước quá một tiếng, da thịt em có thế nhừ ra như xúp.”

“Quả là hấp dẫn,” tôi nói, vứt cái áo xuống.

Theo thân hình mảnh khảnh, thẳng băng của anh, tôi thận trọng bước xuống nước. Có những bậc thang đẽo từ đá dẫn xuống bên dưới mặt nước, với một cái dây thừng chăng dọc theo vách hang để làm tay vịn.

Nước dâng lên quá hông tôi, và da thịt ở bụng tôi run rẩy thích thú khi được nước nóng bao quanh. Đi hết các bậc thang, tôi bước xuống mặt cát đen sạch sẽ, nước xâm xấp vai tôi, và ngực tôi bồng bềnh như những cái phao trên lưới đánh cá. Da tôi đỏ rực vì nóng, và những giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên gáy tôi, bên dưới mái tóc nặng hê. Cảm giác thật là tuyệt!

Mặt nước phẳng lặng, không gợn chút sóng nhưng tôi có thể cảm nhận được những luồng chảy ở bên dưới đang lùa qua người tôi như những xung động thần kinh. Tôi cho rằng chính điều đó cùng với sức nóng dễ chịu lạ thường của con suối khiến tôi thoáng có cảm giác rằng con suối này là một thực thể sống đang vươn tay bao bọc và an ủi mình. Cha Anselm nói các suối nước nóng như thế này đều có khả năng chữa bệnh, và tôi không hề nghi ngờ điều đó.

Jamie tiến tới đằng sau tôi, những làn sóng nhỏ đánh dấu đường đi của anh trên mặt nước. Anh vòng tay ôm lấy ngực tôi, khẽ vốc nước nóng lên phần trên của bầu ngực.

“Em có thích không, mo duinne?” Anh cúi về phía trước và đặt một nụ hôn lên vai tôi.

Tôi tựa vào người anh, để hai chân lơ lửng trong làn nước.

“Thật là tuyệt! Suốt từ tháng Tám đến giờ, đây là lần đầu tiên em được ấm áp.” Anh bắt đầu chầm chậm kéo tôi lùi lại, hai chân tôi bồng bềnh lướt theo sau, sự ấm áp đáng kinh ngạc lan dọc tứ chi tôi như hai bàn tay đang ve vuốt.

Anh dừng bước, xoay tôi lại và nhẹ nhàng đặt tôi xuống một mặt gỗ cứng. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi lờ mờ nhìn thấy những tấm ván gắn vào một hốc tường đá. Anh ngồi lên băng ghế bên cạnh tôi, duỗi hai cánh tay trên gờ đá đằng sau.

“Hôm kia, Thầy Ambrose đã đưa anh xuống đây để ngâm mình,” anh nói. “Để làm dịu những vết sẹo. Cảm giác thật khoan khoái, đúng không?”

“Còn hơn cả khoan khoái ấy chứ!” Sức nâng của nước mạnh đến nỗi tôi cảm thấy mình có thể bồng bềnh trôi đi nếu tôi buông tay khỏi băng ghế. Tôi nhìn lên trần hang tối đen.

“Trong cái hang này có thứ gì sinh sống không? Dơi chẳng hạn? Hoặc là cá?”

Anh lắc đầu. “Chẳng có gì khác ngoài linh hồn của con suối, Sassenach. Nước phun lên từ lòng đất qua một cái khe nhỏ ở đằng kia” - anh hất đầu về phía bóng tối thăm thẳm ở cuối hang - “và chảy qua một tá khe hở nhỏ trên vách đá. Nhưng không có lỗ hổng thực sự nào dẫn ra bên ngoài, ngoại trừ cánh cửa dẫn vào tu viện.”

“Linh hồn của con suối?” Tôi nói, thích thú. “Nghe khá là ngoại giáo khi có một thứ như thế ẩn náu bên dưới một tu viện.”

Anh duỗi cặp chân dài dưới làn nước trong vắt như gương, trông như thân của những loài thủy sinh.

“Chà, cho dù em muốn gọi nó là gì thì nó cũng đã có mặt ở đây lâu hơn tu viện này nhiều.”

“Vâng, em có thể thấy được điều đó.”

Các bức vách của hang là đá mác-ma phẳng nhẵn, tối sẫm, gần giống như một tấm kính đen, trơn trượt vì hơi ẩm của con suối. Cả cái hang trông như một cái bong bóng khổng lồ, đầy một nửa thứ nước sống động đến kỳ lạ nhưng không có sinh vật nào sinh sống. Tôi có cảm giác chúng tôi đang được ấp ủ trong lòng đất, và nếu tôi áp tai vào đá, tôi sẽ nghe thấy nhịp đập vô cùng chậm rãi của một trái tim lớn ở kề bên.

Chúng tôi im lặng trong một lúc lâu, nửa bồng bềnh, nửa mơ màng, thi thoảng chạm vào nhau khi chúng tôi bị cuốn theo những luồng nước không nhìn thấy được ở trong hang.

Cuối cùng, khi tôi lại cất tiếng, giọng tôi có vẻ chậm rãi và mệt mỏi.

“Em đã quyết định rồi.”

“A! Là Rome à?” Giọng Jamie nghe như vọng đến từ một nơi xa xôi.

“Vâng. Em không biết, khi tới đó...”

“Không quan trọng. Chúng ta sẽ làm những gì có thể.” Anh giơ tay, nhưng động tác quá chậm chạp đến nỗi tôi nghĩ bàn tay anh sẽ không bao giờ chạm đến tôi.

Anh kéo tôi lại gần, cho đến khi đầu nhũ hoa nhạy cảm của tôi cọ vào ngực anh. Nước không chỉ ấm mà còn nặng, nhờn như dầu khi chạm vào, và anh lướt tay dọc theo lưng xuống mông tôi, nhấc tôi lên.

Sự xâm nhập khiến tôi sửng sốt. Da dẻ chúng tôi nóng bỏng và trơn trượt. Chúng tôi bồng bềnh trên nhau mà hầu như không có cảm giác chạm vào nhau hay đè nặng lên nhau, nhưng sự hiện hữu của anh trong tôi thật rắn chắc và thân mật, một điểm cố định trong thế giới nước, giống như dây rốn dập dềnh trong tử cung. Tôi thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc khi luồng nước nóng luồn vào theo sự xâm nhập của anh, rồi khẽ thở dài khoan khoái.

“Ồ, anh thích như thế,” anh ca ngợi.

“Thích cái gì?” Tôi hỏi.

“Tiếng kêu vừa rồi của em ấy.”

Không thể đỏ mặt hơn nữa vì da tôi đã đỏ hết cỡ rồi, tôi bèn xõa tóc để che mặt, những lọn tóc xoăn bập bềnh trên mặt nước.

“Em xin lỗi; em không định ồn ào như thế.”

Anh bật ra tiếng cười trầm sâu, vang vọng khắp các cây cột chống.

“Anh đã nói là anh thích nó mà. Thật đấy! Những tiếng kêu nho nhỏ ấy chính là một trong những thứ mà anh thích nhất khi ân ái với em, Sassenach ạ.”

Anh kéo tôi lại gần hơn, trán tôi áp vào cổ anh. Hông anh nhẹ nhàng cử động, và tôi hít vào một hơi nghe như tiếng thở hổn hển bị kìm nén.

“Phải, như thế,” anh khẽ nói. “Hoặc... như thế?”

“Ư,” tôi thốt ra. Anh lại cười, nhưng vẫn cử động nhịp nhàng.

“Đó là điều mà anh thường xuyên nghĩ đến nhất,” anh nói, chậm rãi mơn trớn lưng tôi. “Ban đêm, ở trong ngục, bị nhốt chung với một tá đàn ông khác, nghe tiếng ngáy, tiếng đánh hơi và tiếng rên rỉ, anh đã nghĩ về những tiếng kêu nho nhỏ của em khi anh yêu em, và anh có cảm giác em đang ở ngay bên cạnh anh trong bóng tối, hơi thở khẽ khàng rồi gấp gáp hơn, và tiếng rên rỉ mà em thốt ra khi anh lần đầu tiên có được em, như thể em đang thỏa mãn.”

Hơi thở của tôi trở nên dồn dập hơn. Nước khoáng nâng tôi lên khiến tôi có cảm giác mình giống như một chiếc lông vũ thấm dầu nổi lềnh bềnh trên mặt nước, không bị trôi đi nhờ siết chặt vai anh.

“Thậm chí còn hơn thế,” giọng anh là một luồng hơi ấm áp thủ thỉ bên tai tôi, “khi anh đi vào trong em dữ dội và đầy ham muốn, em rên rỉ bên dưới anh và cựa quậy như thể em muốn thoát ra, nhưng anh biết đó chỉ là em đang muốn cố gắng lại gần anh hơn, và anh cũng vậy.”

Hai bàn tay anh nhẹ nhàng, chậm rãi khám phá tôi. Tôi run rẩy và không kìm được tiếng thở hổn hển.

“Hay khi anh đi vào trong em nhẹ nhàng hơn, em đón nhận anh với một tiếng thở dài và tiếng âm ư lặng lẽ như một tổ ong dưới ánh mặt trời, và em cuốn anh đi trong yên bình với một tiếng rên nho nhỏ.”

“Jamie,” tôi khàn khàn nói, giọng tôi vang vọng khắp mặt nước. “Jamie, làm ơn!”

“Chưa đến lúc, mo duinne.” Hai tay anh siết chặt eo tôi, giữ yên và trì hoãn tôi, cho đến khi tôi rên rỉ.

“Chưa đến lúc. Chúng ta còn nhiều thời gian mà. Và anh muốn nghe em rên rỉ như thế một lần nữa. Nghe em rít lên và nức nở, ngay cả khi em không muốn, vì em không thể kiềm chế được. Anh muốn làm em thở dài như thể trái tim em sắp vỡ tan, và kêu lên vì ham muốn, rồi cuối cùng thét lên trong vòng tay anh, để anh biết rằng anh đã làm em thỏa mãn.”

Cuộc tấn công bắt đầu giữa hai đùi tôi, giống như một mũi tên bắn sâu vào trong bụng, khiến tôi bủn rủn đến nỗi trượt tay khỏi vai anh. Lưng tôi ưỡn cong lên và hai bầu ngực tròn rắn chắc trơn trượt áp sát vào ngực anh. Tôi run rẩy trong bóng tối nóng bỏng, thứ duy nhất giúp tôi không bị chìm xuống và chết đuối chính là đôi bàn tay vững chắc của Jamie.

Tựa vào anh, tôi cảm thấy mình mềm nhũn như một con sứa, Tôi không biết - hoặc không quan tâm - mình đã thốt ra những âm thanh gì, nhưng tôi cảm thấy mình không thể nói năng mạch lạc. Cho đến khi anh lại bắt đầu cử động, mạnh mẽ như một con cá mập dưới làn nước tối thẫm.

“Không,” tôi nói. “Jamie, không. Em không thể chịu nổi nữa.” Máu vẫn đang rần rật trong những đầu ngón tay tôi và sự chuyển động của anh bên trong tôi là một sự tra tấn tuyệt vời.

“Em có thể, vì anh yêu em.” Giọng anh nghèn nghẹt bên mái tóc ướt sũng của tôi. “Và em sẽ làm được, vì anh muốn em. Nhưng lần này, anh sẽ đi với em.”

Anh giữ chặt hông tôi, cuốn tôi vượt qua cả giới hạn của bản thân mình với sức mạnh của một con sóng dội. Tôi va vào anh giống như những con sóng lớn xô vào một tảng đá, và anh vững chãi neo tôi lại giữa sự hỗn loạn xô bồ.

Như thể đã hóa lỏng giống làn nước bao quanh chúng tôi, chỉ được bao bọc bởi vòng tay anh, tôi thét lên, tiếng thét khe khẽ, nghèn nghẹn của một thủy thủ bị những con sóng nuốt chửng. Rồi tôi nghe thấy tiếng thét không kiềm chế được của anh, và biết rằng tôi cũng đã làm anh thỏa mãn.

•••

Chúng tôi lê bước chui ra khỏi lòng đất, ướt nhẹp và tỏa đầy hơi nước, tay chân mềm nhũn như cao su vì rượu vang và hơi nóng. Tôi bủn rủn khuỵu xuống ở chiếu nghỉ đầu tiên, và Jamie cũng ngã phịch xuống bên cạnh trong lúc cố gắng đỡ tôi dậy. Chúng tôi bật cười khúc khích, say tình hơn là say rượu, và cùng nhau bò lên tầng thang thứ hai, làm vướng chân nhau thay vì giúp đỡ nhau, chen lấn xô đẩy trong khoảng không gian chật hẹp, cho đến khi ngã vào vòng tay nhau ở chiếu nghỉ thứ hai.

Ở đây có một ô cửa sổ lồi kiểu cổ, không có kính, nhìn thẳng ra ngoài trời, và ánh sáng từ vầng trăng tròn như dát bạc lên người chúng tôi. Chúng tôi nằm ôm nhau, làn da ẩm ướt lành lạnh trong không khí mùa đông, chờ đợi cho trái tim đập chậm lại và hơi thở trở nên bình thường.

Vầng trăng trên cao to đến mức gần như lấp đầy ô cửa sổ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi thủy triều và phụ nữ là đối tượng bị điều khiển bởi quả cầu oai vệ đó, khi nó ở gần và uy nghi đến vậy.

Nhưng những ngọn thủy triều trong tôi không còn tuân theo tiếng gọi ấy nữa[1], và khi biết được điều đó, tôi vô cùng xúc động.

“Em cũng có một món quà cho anh,” tôi đột nhiên nói. Anh quay sang tôi, bàn tay to lớn và rắn chắc lướt trên cái bụng vẫn còn phẳng lỳ của tôi.

“Em có ư?” Anh hỏi.

Và thế giới xung quanh chúng tôi mở ra những cơ hội mới.

HẾT TẬP II

VÒNG TRÒN ĐÁ THIÊNG

[1] Có thuyết cho rằng chu kỳ của mặt trăng có liên quan đến chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ. Ở đây tác giả ám chỉ rằng Claire đã có thai.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.