Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21
Une Mauvais Quart d’heure Sau một lần nữa

❊ ❊ ❊

Tôi nhón lấy sợi rong lá liễu vẫn còn ẩm ướt dính trên tay áo và đặt nó vào giữa mảnh giấy thấm. Thế rồi, nhìn thấy lọ mực ở ngay trong tầm tay, tôi nhấc cọng rong lên, nhúng vào lọ mực và vẽ những hình ngộ nghĩnh lên tờ giấy thấm dày dặn. Tôi thích thú thốt ra một từ khiếm nhã khi hoàn thành kiệt tác của mình, cẩn thận rải cát và thấm mực trước khi dựng tờ giấy lên.

Tôi bước lùi lại để ngắm nghía thành quả, rồi nhìn quanh để tìm xem có trò tiêu khiển nào khác giúp tôi quên đi việc Đại úy Randall sắp đến không.

Văn phòng của gã Đại úy này quả là không tệ, tôi nghĩ khi nhìn các bức tranh treo trên tường, những món đồ bằng bạc trang trí trên bàn giấy và tấm thảm dày dặn dưới sàn. Tôi bước trở lại tấm thảm để nhỏ nước lên đó. Chuyến đi đến pháo đài William đã hong khô lớp váy ngoài của tôi, nhưng những lớp váy lót vẫn còn ướt sũng.

Tôi mở một cái tủ nhỏ đằng sau bàn và phát hiện ra bộ tóc giả dự phòng của Đại úy đang nằm gọn gàng trên một trong hai cái giá bằng sắt rèn, với một bộ gương lược có mặt sau ốp bạc được sắp xếp ngăn nắp ở trước mặt nó. Tôi mang cái giá treo tóc giả tới bàn, nhẹ nhàng rắc nốt chỗ cát còn lại trong lọ lên nó trước khi trả nó về chỗ cũ.

Tôi đang ngồi ở sau bàn, lược cầm tay, soi bóng mình trong gương thì Đại úy bước vào. Hắn liếc nhìn vẻ ngoài lôi thôi lếch thếch của tôi cùng cái tủ bị lục lọi và tờ giấy thấm bị vẽ hươu vẽ vượn.

Không hề chớp mắt, hắn kéo một cái ghế và ngồi xuống đối diện với tôi, chân nọ gác lên đầu gối chân kia. Bàn tay quý tộc đẹp đẽ hờ hững cầm một cái roi quất ngựa. Phần ngọn được thắt bím của nó có màu đỏ và đen, chầm chậm đung đưa qua lại trên mặt thảm. Tôi nhìn chằm chằm vào nó.

“Ý tưởng ấy hấp dẫn đấy,” hắn nói khi thấy đôi mắt tôi dõi theo nhịp chuyển động của ngọn roi. “Nhưng tôi có thể nghĩ ra một thứ gì đó hay ho hơn, khi nào tôi bình tĩnh lại.”

“Tôi dám chắc ông có thể,” tôi nói, gạt một lọn tóc dày ra khỏi mắt. “Nhưng ông không được phép đánh phụ nữ bằng roi, đúng không?”

“Chỉ trong một số hoàn cảnh thôi,” hắn lịch sự nói. “Mà trường hợp của cô thì không - hay đúng ra là chưa - cần thiết. Việc đó có khá đông người chứng kiến. Tôi nghĩ chúng ta nên làm quen với nhau một cách riêng tư trước đã.” Hắn vươn tay tới chiếc tủ búp phê ở đằng sau để lấy một cái bình cổ thon.

Chúng tôi lặng lẽ nhấm nháp rượu vang đỏ, nhìn nhau qua ly rượu.

“Tôi quên chưa chúc mừng cuộc hôn nhân của cô,” hắn đột nhiên nói. “Thứ lỗi cho tôi nhé!”

“Đừng bận tâm,” tôi duyên dáng nói. “Tôi chắc chắn gia đình chồng tôi sẽ rất biết ơn vì ông đã tỏ lòng hiếu khách với tôi.”

“Ồ, tôi khá nghi ngờ điều đó,” hắn nói, nở nụ cười cuốn hút. “Tôi không nghĩ mình sẽ nói với họ là cô đang ở đây.”

“Điều gì khiến ông nghĩ rằng họ không biết?” Tôi hỏi, bắt đầu cảm thấy khá đói, bất chấp cái quyết tâm ban đầu là phải tỏ ra trơ tráo. Tôi liếc nhanh ra cửa sổ, nhưng nó nằm ở mặt sau của tòa nhà. Từ đây không thể nhìn thấy mặt trời, nhưng ánh nắng thì vàng ruộm; có lẽ đang là giữa buổi chiều? Mất bao lâu Jamie mới phát hiện ra con ngựa bị tôi bỏ lại? Và bao lâu nữa anh mới lần theo dấu vết của tôi tới chỗ con suối - rồi lập tức mất dấu? Việc biến mất không chút dấu vết cũng có những bất lợi. Thực tế, trừ phi Randall quyết định nhắn cho Dougal biết nơi tôi đang ở, những người Scot sẽ chẳng đời nào biết được tôi đã đi đâu.

“Nếu họ biết,” Đại úy nói, nhướng một bên lông mày có hình dáng thanh thoát, “có lẽ giờ này họ đã tới chỗ tôi rồi. Nghĩ đến những cái tên mà Dougal MacKenzie ném vào mặt tôi trong lần gặp trước, tôi cho rằng ông ta sẽ khó lòng coi tôi là kẻ tháp tùng thích hợp cho một người phụ nữ là bà con với ông ta. Và dường như thị tộc MacKenzie nghĩ rằng cô có giá trị đến nỗi họ thà để cô làm người của họ còn hơn là nhìn thấy cô rơi vào tay tôi. Tôi khó có thể tưởng tượng họ sẽ để mặc cô héo hon chờ đợi trong cảnh giam cầm ở đây.”

Hắn săm soi tôi với vẻ không hài lòng, thu vào mắt mọi chi tiết của bộ đồ sũng nước, mái tóc rối bù, và ngoại hình lôi thôi lếch thếch của tôi.

“Tôi không biết tại sao họ lại muốn có cô,” hắn nói. “Hay là, nếu cô quá giá trị với họ, thế quái nào họ lại để cô lang thang một mình ở vùng đồng quê này. Ngay cả lũ người mọi rợ cũng để ý tới những người phụ nữ của mình kĩ hơn thế.” Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt hắn. “Lẽ nào cô quyết định tách khỏi họ?” Hắn ngả người ra sau, thích thú với suy đoán mới này.

“Đêm tân hôn khó khăn hơn cô mong đợi chăng?” Hắn hỏi. “Phải thừa nhận rằng tôi hơi phẫn nộ khi nghe nói cô thích lên giường với một tên man di lông lá để nửa người trần hơn là bàn bạc thêm với tôi. Điều đó đòi hỏi sự cống hiến hết mình với nhiệm vụ, và tôi phải chúc mừng ông chủ của cô về khả năng truyền được ngọn lửa nhiệt huyết ấy. Nhưng,” hắn ngả người xa hơn, đặt ly rượu vang đỏ trên đầu gối, “tôi e là mình vẫn phải hỏi cho kỳ được tên ông chủ của cô. Nếu cô thực sự cố tình tách khỏi thị tộc MacKenzie, giả thiết khả dĩ nhất chính là cô là một gián điệp của Pháp. Nhưng cô làm việc cho ai?”

Hắn nhìn tôi chăm chú, như một con rắn hy vọng thôi miên được một con chim. Tuy nhiên, cái bụng rỗng của tôi đã được rượu vang đỏ lấp đầy phần nào, và tôi chằm chằm nhìn lại hắn.

“Ồ,” tôi nói, vô cùng lịch sự, “ông đang nói chuyện với tôi đấy à? Tôi nghĩ ông cứ nói một mình là được rồi. Xin hãy tiếp tục.”

Cái miệng duyên dáng hơi mím lại, nếp nhăn sâu hoắm ở khóe miệng càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng hắn không nói gì. Hắn đặt cái ly sang một bên, đứng dậy gỡ mái tóc giả, rồi đi tới cái tủ búp phê, đặt mái tóc giả lên cái giá còn trống. Tôi thấy hắn sững lại trong một thoáng khi nhìn thấy những hạt cát tối sẫm tô điểm trên mái tóc giả còn lại, nhưng vẻ mặt hắn không thay đổi mấy.

Mái tóc sẫm màu của hắn dày dặn và bóng loáng, quen thuộc đến mức khó chịu, dù nó dài đến vai và được cột lại bằng một sợi ruy băng lụa màu xanh dương. Hắn cởi sợi ruy băng, nhấc chiếc lược trên bàn lên và chải mái tóc bị bẹp do đội tóc giả, rồi cẩn thận buộc lại sợi ruy băng. Tôi giơ cái gương lên giúp hắn để hắn có thể đánh giá kết quả cuối cùng. Hắn giật lấy nó từ tay tôi và đặt trả về chỗ cũ, đóng sầm cánh cửa tủ lại.

Tôi không biết sự trì hoãn này là để làm tôi căng thẳng - trong trường hợp đó, nó đang có hiệu quả - hay chỉ vì hắn không thể quyết định phải làm gì tiếp theo.

Sự căng thẳng được giảm bớt phần nào khi một người phục vụ bê vào một khay đồ trà. Randall lẳng lặng rót trà và đưa cho tôi một tách. Chúng tôi nhấm nháp thưởng trà thêm một lúc nữa.

“Đừng nói với tôi,” cuối cùng, tôi nói. “Để tôi đoán nhé! Đây là một hình thức bức cung mà ông mới sáng tạo ra - tra tấn bàng quang của tôi. Ông liên tục tiếp tế đồ uống cho tôi cho đến khi tôi hứa sẽ nói với ông bất cứ điều gì để đổi lấy năm phút được ngồi trên một cái bô.”

Hắn kinh ngạc đến mức thực sự bật cười. Nụ cười làm khuôn mặt hắn biến đổi đáng kể, và tôi dễ dàng hiểu ra tại sao ở đáy ngăn kéo bên tay trái của bàn hắn lại có quá nhiều chiếc phong bì thơm phức với nét chữ của phụ nữ. Hắn không cố nín cười. Khi cười dứt, hắn lại nhìn tôi chằm chằm, miệng vẫn còn tủm tỉm.

“Cho dù cô là ai, ít nhất cô cũng thú vị đấy,” hắn nhận xét, kéo một cái dây chuông treo cạnh cửa. Khi người hầu lại xuất hiện, hắn sai anh ta đưa tôi tới nhà vệ sinh.

“Nhưng hãy cẩn thận, đừng để lạc mất cô ta trên đường đi, Thompson,” hắn nói thêm, mở cửa cho tôi với một cái cúi đầu nhạo báng.

Tôi yếu ớt dựa vào cánh cửa nhà vệ sinh. Thoát khỏi hắn quả là nhẹ nhõm, nhưng chỉ là một sự nhẹ nhõm trong thoáng chốc. Từ những câu chuyện được nghe và kinh nghiệm bản thân, tôi đã có nhiều cơ hội để đánh giá về nhân cách thực của Randall. Tuy nhiên, vẫn có những nét đáng nguyền rủa của Frank phảng phất hiện lên ở vẻ ngoài tàn nhẫn, bóng bẩy ấy. Thật sai lầm khi chọc cho hắn cười!

Tôi ngồi xuống, chẳng màng đến mùi hôi thối vì còn mải tập trung vào vấn đề trước mắt. Bỏ trốn có vẻ là một việc bất khả thi. Chưa nói đến Thompson đầy cảnh giác, văn phòng của Randall còn nằm ở gần trung tâm của pháo đài. Mà cái pháo đài này không khác gì một trại giam bằng đá - các bức tường của nó phải cao đến hơn ba mét và những cánh cổng đôi được canh gác vô cùng cẩn mật.

Tôi tính giả ốm và nán lại nơi ẩn náu này, nhưng lại gạt ý nghĩ đó đi -không chỉ vì mùi hôi thối khó chịu. Thực tế là, dù có trì hoãn thì cũng chẳng ích gì. Chẳng ai biết tôi đang ở đâu, và Randall cũng không có ý định nói cho ai biết. Tôi là của hắn, chừng nào hắn còn muốn tiêu khiển với tôi. Một lần nữa, tôi hối hận vì đã làm hắn cười. Một kẻ tàn bạo mà lại có khiếu hài hước thì thật là nguy hiểm.

Cuống cuồng tìm kiếm một chi tiết gì đó hữu ích mà tôi biết về gã Đại úy, trong đầu tôi chợt nảy ra một cái tên. Vì từng nghe một cách nửa vời và lơ đãng, tôi hy vọng mình nhớ đúng. Đó là một quân bài nhỏ bé đến đáng thương, nhưng là quân bài duy nhất mà tôi có. Tôi hít sâu một hơi rồi vội vàng thở ra, bước ra khỏi “thánh địa” của mình.

Trở lại văn phòng, tôi cho thêm đường vào tách trà và khuấy kĩ. Tiếp đến là kem. Sau khi kéo dài hết mức nghi thức này, tôi buộc lòng phải nhìn vào Randall. Hắn đang ngồi ngả người trong tư thế ưa thích và nhìn tôi qua chiếc tách được giơ lên lưng chừng.

“Thế nào?” Tôi nói. “Ông không cần lo sẽ làm hỏng sự ngon miệng của tôi, vì tôi đâu có thấy ngon miệng. Ông định làm gì tôi?”

Hắn cười và cẩn thận nhấp tách trà nóng hổi trước khi trả lời.

“Chẳng gì cả.”

“Thật ư?” Tôi nhướng mày ngạc nhiên. “Óc sáng tạo của ông bị trục trặc rồi sao?”

“Tôi không nghĩ vậy,” hắn nói, vẫn nhã nhặn như thường lệ. Nhưng đôi mắt hắn săm soi tôi một lần nữa, chẳng nhã nhặn chút nào.

“Không,” hắn nói, ánh mắt nấn ná trên mép áo chẽn của tôi, chiếc khăn được giắt ở đó khiến phần phía trên của bầu ngực lộ rõ, “mặc dù rất muốn dạy cho cô một bài học tối cần thiết về cách cư xử, tôi e rằng mình buộc phải hoãn lại niềm vinh hạnh đó vô thời hạn. Tôi sẽ gửi cô đến Edinburgh cùng với các báo cáo sắp tới, và tôi không muốn cô bị sây sát gì, bởi vì các cấp trên sẽ nghĩ rằng tôi bất cẩn.”

“Edinburgh?” Tôi không thể che giấu nỗi kinh ngạc.

“Phải. Tôi cho là cô đã nghe nói về Tolbooth?”

Đúng là tôi đã nghe. Đó là một trong những nhà tù nguy hiểm và khét tiếng nhất thời đại, nổi tiếng vì sự bẩn thỉu, tội ác, bệnh tật và tối tăm. Nhiều tù nhân bị giam giữ ở đó đã chết trước cả khi được đưa ra xét xử. Tôi nuốt khan, nén lại thứ mật đắng đã dâng lên ở cuống họng, trộn lẫn với vị trà ngọt.

Randall nhấp trà, vẻ hài lòng.

“Hẳn là cô cảm thấy ấm cúng khi ở đó. Suy cho cùng, cô có vẻ thích một môi trường dơ dáy, ẩm thấp mà.” Hắn ném ánh mắt chê trách vào gấu váy lót ướt nhẹp đang thõng xuống dưới lớp váy ngoài của tôi. “Sau khi đã ở lâu đài Leoch, hẳn là cô sẽ cảm thấy nơi đó giống như ở nhà.”

Tôi không nghĩ đồ ăn thức uống ở Tolbooth ngon lành như ở bàn ăn của Colum. Và ngoài những vấn đề tiện nghi nói chung, tôi không thể - KHÔNG THỂ - cho phép hắn đưa tôi tới Edinburgh. Một khi đã bị giam cầm ở Tolbooth, tôi sẽ không bao giờ trở lại vòng tròn đá được nữa.

Thời điểm ngửa bài của tôi đã đến. Hoặc là bây giờ, hoặc là chẳng bao giờ còn cơ hội nữa, tôi nâng tách của mình lên.

“Cứ làm như ông muốn,” tôi điềm tĩnh nói. “Ông nghĩ Công tước Sandringham sẽ nói gì về chuyện đó?”

Hắn đánh đổ trà nóng lên đùi và bật ra tiếng kêu khiến tôi cười thầm.

“Chậc,” tôi nói, vẻ khiển trách.

Hắn ngồi phịch xuống, trừng mắt. Tách trà đổ nghiêng, chất lỏng màu nâu thấm vào tấm thảm màu xanh nhạt, nhưng hắn không với tay lên dây chuông. Một thớ cơ nhỏ ở bên cạnh cần cổ hắn khẽ giật giật.

Tôi đã tìm thấy một đống khăn tay hồ cứng cùng với một hộp thuốc lá hít tráng men trong cái ngăn kéo ở tầng trên, phía bên trái của bàn giấy. Tôi rút ra một chiếc và đưa cho hắn.

“Tôi hy vọng nó không bị ố,” tôi ngọt ngào nói.

“Không,” hắn nói, lờ cái khăn đi, nhìn tôi chăm chú. “Không, không thể nào.”

“Tại sao lại không thể chứ?” Tôi hỏi, vờ tỏ vẻ thản nhiên, tự hỏi cái gì là không thể?

“Tôi phải nghe nói chứ! Và nếu đang làm việc cho Sandringham, vì lẽ gì mà cô lại hành động một cách kỳ quặc như vậy?”

“Có lẽ Công tước đang thử lòng trung thành của ông,” tôi gợi ý, chuẩn bị tinh thần nhảy bật dậy nếu cần thiết. Hai bàn tay hắn siết lại hai bên sườn, và ngọn roi quất ngựa bị vứt xuống ban nãy giờ đang nằm trên bàn, ngay trong tầm với.

Hắn cười khẩy trước lời gợi ý đó.

“Cô đang thử sự cả tin của tôi thì đúng hơn. Hoặc là sức chịu đựng của tôi. Xin nói cho cô biết, cả hai thứ đó đều cực kỳ thấp.” Đôi mắt hắn nheo lại suy đoán, và tôi dợm bỏ chạy.

Hắn lao tới, tôi lập tức nhảy vọt sang một bên. Tóm được ấm trà, tôi liền ném thẳng vào người hắn. Hắn né được, khiến cái ấm đập vào cánh cửa đánh “choang” một tiếng. Người lính cần vụ đang trực ở bên ngoài sửng sốt thò đầu vào.

Gã Đại úy thở hổng hộc, ra hiệu cho anh ta vào phòng với vẻ nóng ruột.

“Giữ lấy cô ta,” hắn cộc cằn ra lệnh, đi về phía bàn giấy. Tôi bắt đầu thở sâu, vừa mong trấn tĩnh mình vừa chuẩn bị tinh thần cho việc bị đánh.

Nhưng thay vì đấm tôi, hắn chỉ kéo cái ngăn kéo ở tầng dưới bên tay phải mà tôi chưa kịp lục lọi, lôi ra một sợi dây thừng mảnh và dài.

“Loại người gì mà lại cất dây thừng trong ngăn kéo bàn làm việc vậy?” Tôi phẫn nộ hỏi.

“Một người chu đáo,” hắn lẩm bẩm, trói quặt hai tay tôi ra đằng sau.

“Đi đi,” hắn nóng nảy hất đầu về phía cửa, nói với người lính cần vụ. “Và đừng có vào đây, cho dù cậu nghe thấy gì.”

Câu nói này nghe thật đáng ngại, và linh tính của tôi được xác thực khi hắn lại thò tay vào ngăn kéo.

Ở con dao luôn toát lên thứ gì đó khiến người ta nhụt chí. Những người đàn ông gan dạ trong cuộc đấu tay đôi sẽ chùn lại trước một lưỡi dao. Tôi cứ thế lùi lại cho đến khi hai bàn tay bị trói va vào bức tường vôi trắng. Mũi dao nhọn sáng loáng gớm ghiếc hạ thấp xuống và ấn vào giữa ngực tôi.

“Bây giờ,” hắn vui vẻ nói, “cô sẽ nói cho tôi nghe mọi điều cô biết về Công tước Sandringham.” Lưỡi dao ấn mạnh hơn một chút, tạo nên một vết lõm trên lớp váy của tôi. “Nói bao lâu cũng được, cưng ạ. Dẫu sao tôi cũng không vội gì.” Một tiếng pực nhỏ vang lên khi mũi dao đâm xuyên qua lớp vải. Tôi cảm nhận được đầu mũi dao lạnh băng ngay bên trên tim tôi.

Randall chậm rãi rê con dao theo một đường bán nguyệt xuống dưới một bên bầu ngực. Lớp vải thô bung ra và rơi xuống cùng với một mảnh váy lót trắng, khiến ngực tôi lộ ra. Randall có vẻ nín thở nãy giờ; lúc này hắn mới thở ra chầm chậm, hai mắt gắn chặt vào mắt tôi.

Tôi nhích người tránh né hắn, nhưng chẳng có mấy không gian để di chuyển. Cuối cùng, tôi ép người vào bàn giấy, hai tay bị trói siết chặt mép bàn. Nếu hắn tới đủ gần, tôi có thể đu người về phía sau và đá văng con dao khỏi tay hắn. Tôi không nghĩ hắn định giết tôi; chắc chắn là không, cho đến khi hắn tìm hiểu được tôi biết gì về mối quan hệ của hắn với Công tước. Không hiểu sao kết luận đó chẳng an ủi được tôi là bao.

Hắn mỉm cười, nụ cười ấy giống nụ cười của Frank đến mức khó chịu, nụ cười duyên dáng từng cuốn hút các sinh viên và làm tan chảy trái tim người hiệu trưởng sắt đá nhất. Có lẽ trong những hoàn cảnh khác, tôi sẽ thấy người đàn ông này quyến rũ, nhưng tại thời điểm này thì… không.

Hắn xông tới, thọc đầu gối vào giữa hai đùi tôi và đẩy vai tôi. Tôi ngã ngửa lên bàn và thét to khi cả người đè mạnh lên hai cổ tay bị trói. Hắn ấn mình vào giữa hai chân tôi, một tay quờ quạo tốc váy tôi lên trong lúc tay kia siết chặt bầu ngực trần của tôi, vừa vò vừa cấu. Tôi quẫy đạp loạn xạ nhưng những lớp váy làm tôi vướng víu. Hắn tóm lấy bàn chân tôi, lướt tay đẩy ngược những lớp váy ẩm ướt tới tận trên eo, rồi thò tay xuống quần hắn.

Bóng dáng của tên đào ngũ Harry lại hiển hiện, tôi phẫn nộ nghĩ. Chúa ơi, quân đội Anh đang trở thành cái gì vậy? Những truyền thống vẻ vang đã biến đi đâu rồi!

Có gào thét giữa một đơn vị đồn trú của Anh thì cũng chẳng ích gì, nhưng tôi vẫn hít căng lồng ngực và thử hét lên, giống như một lời phản đối lấy lệ. Tôi đã lường trước một cái tát hay một cú lắc để bắt tôi im miệng, nhưng không ngờ hắn lại có vẻ thích thú.

“Cứ hét đi cưng,” hắn lẩm bẩm, cởi cúc quần. “Cô càng hét thì tôi càng thích.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn và quát: “Biến đi!” với sự rõ ràng hoàn hảo và sự vụng về khủng khiếp.

Một lọn tóc sẫm xòa xuống trán hắn. Hắn giống người chắt sáu đời của hắn đến nỗi tôi có một thôi thúc khủng khiếp là mở hai chân ra và đáp ứng hắn. Nhưng khi hắn vò siết ngực tôi một cách hoang dại, thôi thúc đó lập tức biến mất.

Tôi căm phẫn, chán ghét, xấu hổ và ghê tởm, nhưng kỳ lạ thay, lại không quá hoảng sợ. Tôi cảm thấy thứ gì đó nặng nề và mềm oặt cọ vào chân tôi và đột nhiên hiểu ra vì sao. Hắn sẽ không có hứng trừ phi tôi hét lên.

“Ồ, như thế, phải không?” Tôi nói và lập tức nhận được một cú tát trời giáng. Tôi mím chặt môi, ngoảnh đầu đi, sợ rằng mình sẽ thốt ra một câu nói dại dột. Tôi hiểu rằng dù có bị cưỡng hiếp hay không, tôi đang ở trong tình trạng khá nguy hiểm bởi tính khí thất thường của hắn. Dời mắt khỏi Randall, tôi bỗng bắt gặp một cái bóng ngoài cửa sổ.

“Vui lòng,” một giọng nói lạnh lùng điềm tĩnh vang lên, “bỏ tay ra khỏi vợ tao.” Randall sững người lại, bàn tay vẫn đặt trên ngực tôi. Jamie đang khom người ở khung cửa sổ, một khẩu súng lớn có báng bằng đồng chống trên cẳng tay.

Randall đứng im trong một giây, như thể không tin vào tai mình. Khi hắn chầm chậm quay đầu về phía cửa sổ, bàn tay phải của hắn, bị che khỏi tầm mắt Jamie, rời khỏi ngực tôi, len lén mò tới chỗ con dao mà hắn đã đặt trên bàn cạnh đầu tôi.

“Mày nói gì?” Hắn ngờ vực nói. Khi bàn tay hắn đã tóm được con dao, hắn mới nhìn thấy người vừa lên tiếng. Hắn lại dừng lại trong một thoáng, nhìn chằm chằm, rồi bật cười.

“Chúa phù hộ chúng ta, ra là con mèo rừng Scot! Tôi tưởng tôi đã giải quyết xong với cậu rồi chứ! Rốt cuộc cái lưng đã lành rồi nhỉ? Và cậu nói đây là vợ cậu? Con nhỏ này cũng khá ngon đấy, giống hệt chị cậu.”

Vẫn bị che khuất bởi thân hình đã xoay lại của hắn, bàn tay cầm dao của Randall lật lại; lưỡi dao chĩa vào cổ họng tôi. Qua vai hắn, tôi nhìn thấy Jamie khom người trên cửa sổ như một con mèo sắp nhảy xuống. Nòng súng không di chuyển, biểu cảm cũng không thay đổi. Manh mối duy nhất tiết lộ cảm xúc của anh là màu ráng chiều đang lan dần trên cổ; cổ áo anh không cài cúc và vết sẹo nhỏ trên cổ rực lên màu đỏ thẫm.

Gần như hờ hững, Randall chậm rãi gí con dao gần như sát vào cổ họng tôi. Hắn xoay nửa người về phía Jamie.

“Có lẽ cậu nên ném khẩu súng đó lại đây - trừ phi cậu sợ cuộc sống hôn nhân. Đương nhiên, nếu cậu thích là một người góa vợ…” Ánh mắt họ khóa chặt nhau như cái ôm của tình nhân, không ai cử động trong suốt một phút. Cuối cùng, cơ thể Jamie cũng thả lỏng. Anh thở dài cam chịu và ném khẩu súng vào trong phòng. Nó rơi xuống sàn đánh keng một tiếng và trượt tới gần chân Randall.

Randall nhanh như chớp cúi xuống nhặt khẩu súng lên. Ngay khi con dao rời khỏi cổ họng, tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng hắn đã đặt tay lên ngực tôi, đẩy tôi nằm xuống. Một tay hắn giữ tôi, tay kia chĩa súng vào Jamie. Con dao bị ném xuống sàn ngay gần chân tôi. Giá như những ngón chân tôi có thể cầm nắm…. Tôi vẫn có con dao găm trong túi, nhưng lại không thể với tới, như thể nó đang ở trên sao Hỏa.

Nụ cười trên mặt Randall chưa hề tắt từ lúc Jamie xuất hiện. Bây giờ nó còn nở rộng hơn, phô ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt.

“Chà, như thế tốt hơn rồi đấy.” Bàn tay đang ép trên ngực tôi nhấc lên để thò xuống những cái vạt cài cúc ở quần hắn. “Cậu tới đúng lúc tôi đang bận, chàng trai thân mến. Thứ lỗi cho tôi nếu tôi tiếp tục cái việc tôi đang làm trước khi tiếp cậu nhé!”

Màu đỏ đã lan lên khắp mặt Jamie, nhưng anh vẫn đứng bất động, khẩu súng trong tay Randall chĩa vào bụng anh. Khi Randall kết thúc những động tác của hắn, Jamie lao mình tới họng súng há hoác. Tôi cố gắng hét lên để ngăn anh lại, nhưng miệng tôi khô khốc vì sợ hãi. Những khớp ngón tay Randall trắng bệch khi hắn siết cò.

Cò súng kêu tách một tiếng, báo hiệu buồng đạn trống rỗng, và nắm đấm của Jamie lùa thẳng vào bụng Randall. Một tiếng rắc khẽ vang lên khi một nắm đấm khác của anh đấm vỡ mũi gã Đại úy, khiến một tia máu bắn vào váy tôi. Đôi mắt trợn ngược, Randall lập tức ngã xuống sàn.

Jamie vòng ra đằng sau nâng tôi dậy, cứa sợi dây thừng trói tay tôi.

“Anh lẻn vào đây với một khẩu súng rỗng ư?” Tôi kích động thốt lên.

“Nếu nó có đạn, anh đã bắn hắn ngay từ đầu rồi, không phải sao?” Jamie rít lên.

Có tiếng bước chân chạy dọc hành lang tới văn phòng. Sợi dây thừng bung ra và Jamie kéo tôi tới cửa sổ. Cửa sổ cách mặt đất chừng hai mét rưỡi, nhưng những bước chân đã rất gần rồi. Chúng tôi cùng nhảy xuống.

Tôi tiếp đất với một sự chấn động khiến xương cốt tê rần và lăn lông lốc trong mớ váy xống lộn xộn. Jamie kéo tôi đứng dậy và ấn tôi vào tường. Có tiếng bước chân băng qua góc tòa nhà; sáu tên lính xuất hiện, nhưng không nhìn về phía chúng tôi.

Ngay khi chúng đi qua, Jamie cầm tay tôi và ra hiệu về hướng ngược lại. Chúng tôi men theo tòa nhà, dừng khựng lại ở một góc tường. Cách chỗ chúng tôi chừng sáu mét có một cái thang dẫn lên bờ tường bao bên ngoài pháo đài. Anh hất đầu về phía đó; nó chính là mục tiêu của chúng tôi.

Anh ghé sát tai tôi, thì thầm: “Khi em nghe thấy tiếng nổ, hãy chạy ngay đến cái thang kia. Anh sẽ chạy sau em.”

Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Tim tôi đập thình thịch như tiếng búa nện; liếc nhìn xuống, tôi thấy một bên ngực mình vẫn để lộ, nhưng vào lúc này tôi chẳng thể làm được gì để giải quyết vấn đề đó. Tôi nhấc váy lên, sẵn sàng chạy.

Một âm thanh chát chúa vang lên từ phía bên kia của tòa nhà, nghe như tiếng súng cối. Jamie ấn tôi một cái và tôi lao vút đi như tên bắn. Tôi nhảy tới cái thang, tóm lấy nó và lồm cồm bò lên; tôi cảm thấy lớp gỗ giật nẩy và rung chuyển khi Jamie trèo lên sau tôi.

Từ trên đỉnh thang ngoảnh lại, tôi nhìn thấy toàn cảnh pháo đài. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ một tòa nhà nhỏ gần bức tường đằng sau, và đám binh lính đang đổ xô về phía đó.

Jamie đã ở bên cạnh tôi tự lúc nào. “Lối này!” Anh lom khom chạy dọc theo bờ tường và tôi bám theo sau. Chúng tôi dừng lại gần cột cờ sát tường. cờ hiệu phấp phới bên trên chúng tôi, dây kéo cờ nhịp nhàng đập vào cây cột. Jamie nhòm qua bên kia tường, tìm kiếm thứ gì đó.

Tôi nhìn lại trại lính. Đám binh lính đang túm tụm ở tòa nhà nhỏ, chạy qua chạy lại và hò hét. Chếch về một bên, tôi nhìn thấy một cái bục gỗ nhỏ cao khoảng trên dưới một mét, có những bậc thang dẫn lên. Ở giữa bục là một cây cột gỗ nặng nề, phía trên có một thanh ngang treo lủng lẳng những sợi dây trói.

Đột nhiên Jamie huýt một tiếng sáo; nhìn xuống phía bên kia bức tường, tôi thấy Rupert đang cưỡi trên lưng ngựa, dẫn theo con ngựa của Jamie. Ông ta ngẩng lên trước tiếng huýt sáo và thúc lũ ngựa lại gần.

Jamie cắt dây kéo cờ. Lá cờ có hai màu xanh, đỏ rũ xuống, rơi cạnh chân tôi. Thoăn thoắt buộc một đầu sợi dây quanh cột, Jamie ném đầu còn lại xuống phía ngoài của bức tường.

“Lại đây!” Anh nói. “Tóm chặt sợi dây bằng cả hai tay, chống chân vào tường! Đi nào!” Tôi làm theo lời anh; sợi dây thừng mỏng manh trơn trượt và bỏng rát trong tay tôi. Tôi nhảy xuống cạnh lũ ngựa và vội leo lên một con. Giây lát sau, Jamie nhảy lên ngồi đằng sau tôi, và chúng tôi phi nước đại lên đường.

Chúng tôi giảm tốc độ khi đã cách trại lính khoảng một, hai dặm và chắc chắn rằng mình đã cắt đuôi được bất cứ kẻ nào đuổi theo. Sau một cuộc hội ý ngắn, Dougal quyết định chạy về phía biên giới lãnh địa của thị tộc Mackintosh, vì đó là nơi an toàn gần nhất.

“Đến tối chúng ta sẽ tới được Doonesbury và nơi đó có vẻ an toàn. Ngày mai tin tức về chúng ta sẽ lan truyền, nhưng lúc đó chúng ta đã băng qua biên giới.” Giờ đang là giữa buổi chiều; chúng tôi đi với tốc độ đều đều, con ngựa của chúng tôi phải chở gánh nặng gấp đôi nên hơi ì ạch đằng sau những con khác. Còn con ngựa của tôi, tôi cho rằng nó vẫn đang vui vẻ gặm cỏ trong khoảnh rừng nhỏ, chờ đợi ai đó may mắn tìm thấy nó và dẫn nó về nhà.

•••

“Làm thế nào mà anh tìm được em vậy?” Tôi hỏi. Tôi bắt đầu run rẩy nên khoanh tay lại để trấn tĩnh. Váy áo của tôi đã khô hẳn, nhưng tôi cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy.

“Anh đã suy nghĩ lại về việc để em ở một mình nên phái một người quay lại với em. Anh ta không thấy em rời đi, nhưng thấy quân Anh băng qua khúc suối cạn, và em đi cùng họ.” Giọng Jamie lạnh lùng. Cũng chẳng trách anh được. Răng tôi bắt đầu va vào nhau lách cách.

“Em ng-ngạc nhiên vì anh không nghĩ em là gián điệp của quân Anh và b-bỏ mặc em.”

“Dougal muốn vậy, nhưng người thấy em đi với đám lính nói rằng em đang chống cự. Ít nhất anh phải đi tìm em xem sao.” Anh liếc nhìn tôi, vẻ mặt không đổi.

“Em may mắn đấy, Sassenach, vì anh đã nhìn thấy cảnh tượng trong căn phòng đó. Ít nhất thì Dougal cũng phải công nhận rằng em không phải đồng bọn của quân Anh.”

“D-Dougal hở? Còn anh thì sao? A-anh nghĩ gì?” Tôi hỏi.

Anh không trả lời, chỉ khịt mũi một tiếng. Cuối cùng, anh cũng tỏ vẻ thương hại mà cởi cái áo choàng len ra, khoác lên vai tôi, nhưng anh không ôm tôi hay chạm vào tôi hơn mức cần thiết. Anh cưỡi ngựa trong sự im lặng đầy căng thẳng, giật dây cương với vẻ cáu kỉnh chẳng hề giống với sự dịu dàng thường thấy.

Bản thân cũng đang khó chịu và bối rối, tôi không có tâm trạng để chịu đựng những dằn dỗi.

“Thế nào? Có chuyện gì vậy?” Tôi nóng nảy hỏi. “Trời ơi, đừng có hờn giận như vậy nữa!” Tôi gắt lên và cảm thấy người anh cứng lại. Anh đột nhiên quay đầu ngựa sang bên và dừng lại ở vệ đường. Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, anh đã xuống ngựa và kéo cả tôi xuống. Tôi vụng về đặt chân xuống đất, lảo đảo giữ thăng bằng.

Dougal và những người khác cũng dừng lại. Jamie ra hiệu cho họ đi tiếp, và Dougal vẫy tay tỏ vẻ hiểu ý. “Đừng lâu quá đấy!” Ông ta gọi với rồi tiếp tục lên đường.

Jamie đợi cho đến khi họ đã ra khỏi tầm nghe mới kéo tôi lại đứng đối diện với anh. Anh giận dữ đến mức như sắp bùng nổ. Cơn thịnh nộ của tôi cũng dâng lên; anh có quyền gì mà đối xử với tôi như thế này?

“Giận hờn ư!” Anh nói. “Là giận hờn sao? Anh đang kiềm chế hết sức để không lắc người em cho đến khi răng em kêu lách cách, vậy mà em còn nói anh đừng có giận hờn ư!”

“Có chuyện quái gì xảy ra với anh vậy?” Tôi giận dữ hỏi, cố gắng giằng ra khỏi tay anh, nhưng những ngón tay anh bám sâu vào bắp tay tôi như răng của một cái bẫy.

“Có chuyện gì xảy ra với anh ư? Anh sẽ nói cho em hay, vì em muốn biết mà!” Anh rít lên qua hàm răng nghiến chặt. “Anh mệt mỏi với việc phải chứng minh đi chứng minh lại rằng em không phải là gián điệp của quân Anh. Anh mệt mỏi với việc phải canh chừng em từng giây từng phút, vì sợ em sẽ làm điều gì đó ngu ngốc. Và anh đã quá mệt mỏi với việc bị buộc phải nhìn kẻ khác cưỡng hiếp em! Anh không thích thế chút nào!”

“Vậy anh nghĩ em thích ư?” Tôi hét lên. “Anh đang cố chứng tỏ đó là lỗi của em à?”

Nghe thấy câu này, anh khẽ lắc tôi.

“Đó lỗi của em chứ còn gì nữa! Nếu sáng nay em ở yên chỗ anh yêu cầu, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra! Nhưng không, em không chịu nghe lời anh, anh chỉ là chồng của em thôi, tại sao em phải bận tâm đến lời anh nói chứ? Em cứ quyết ý làm theo những gì mình muốn, rồi sau đó anh thấy em nằm ngửa, váy tốc lên, và kẻ cặn bã tồi tệ nhất trong vùng nằm giữa hai chân em, định hãm hiếp em trước mắt anh!” Giọng địa phương của anh vốn nhẹ nhàng nhưng giờ đang dần nặng hơn theo từng giây, dấu hiệu cho thấy anh đang tức giận.

Lúc này, mũi chúng tôi gần như chạm vào nhau, và chúng tôi như đang hét vào mặt nhau. Mặt Jamie đỏ bừng vì phẫn nộ, còn tôi cũng cảm thấy máu dồn lên mặt.

“Đó là lỗi của anh vì đã bỏ mặc em và lúc nào cũng nghi ngờ em! Em đã nói thật cho anh biết em là ai! Và em đã nói với anh rằng việc em đi với anh chẳng có gì nguy hiểm cả, nhưng anh có nghe em không? Không! Em chỉ là một người phụ nữ, tại sao anh phải để ý đến lời em nói chứ? Phụ nữ chỉ cần làm theo những gì được bảo, tuân theo các mệnh lệnh và ngồi ngoan ngoãn với hai bàn tay xếp lại, đợi đàn ông trở về để bảo họ phải làm gì!”

Anh không kìm được, lại lắc lắc người tôi.

“Nếu em làm vậy, chúng ta sẽ không phải bỏ chạy với một trăm tên Áo đỏ đuổi theo! Chúa ơi, anh không biết nên bóp cổ em hay đẩy em xuống đất và nện cho em bất tỉnh, nhưng Jesus ơi, anh muốn làm gì đó để dạy cho em một bài học.”

Nghe đến đây, tôi lấy hết sức đá vào hạ bộ anh. Anh né tránh và chèn đầu gối vào giữa hai chân tôi, ngăn chặn một cách có hiệu quả bất cứ hành động nào tương tự.

“Nếu em làm thế lần nữa, anh sẽ tát em cho đến khi tai em ù đi đấy,” anh gầm gừ.

“Anh là một kẻ cục súc và là một thằng ngốc,” tôi hổn hển nói, cố gắng thoát khỏi cú siết vai của anh. “Anh nghĩ em cố tình để cho quân Anh bắt ư?”

“Anh nghĩ em cố tình làm thế để trả thù anh vì chuyện xảy ra ở trảng đất lần trước.”

Miệng tôi há hốc.

“Ở trảng đất? Với mấy tên lính Anh đào ngũ?”

“Ừ! Em nghĩ đáng lẽ anh phải bảo vệ được em, và em đúng đấy! Nhưng anh không thể làm được; em đã phải tự cứu mình, vì vậy bây giờ em bắt anh trả giá cho việc đó bằng cách cố tình đẩy bản thân em, cũng chính là vợ anh, vào tay một gã đã làm anh đổ máu!”

“Vợ anh! Vợ anh! Anh chẳng quan tâm quái gì tới em cả! Em chỉ là tài sản của anh thôi; anh đi tìm em bởi vì anh nghĩ em thuộc về anh, và anh không thể chịu đựng việc ai đó lấy đi thứ gì của anh!”

“Em của anh,” anh gầm lên, những ngón tay cắm sâu vào vai tôi như đinh đóng giày. “Và em là vợ anh, dù em có thích hay không!”

“Em không thích! Em không thích chút nào! Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, đúng không? Chỉ cần em làm ấm cái giường của anh là được, anh không quan tâm em nghĩ gì hay em cảm thấy thế nào! Đối với anh, một người vợ chỉ có ý nghĩa như thế thôi - vợ chỉ là thứ để anh cắm cái ấy của anh vào khi anh có nhu cầu!”

Mặt anh trắng bệch và anh bắt đầu lắc tôi thực sự. Đầu tôi gật gật dữ dội và răng tôi va vào nhau lách cách, khiến tôi cắn vào lưỡi đau điếng.

“Buông em ra!” Tôi hét lên. “Anh buông em ra” - tôi cố tình dùng lối nói của gã đào ngũ Harry để làm tổn thương anh - “đồ con hoang động cỡn!”

Anh thả tôi ra và lùi lại một bước, hai mắt sáng rực lên.

“Đồ chồn cái thô tục! Cô không được ăn nói với tôi kiểu đó!”

“Tôi sẽ nói bất cứ kiểu nào tôi muốn! Anh không thể bảo tôi phải làm gì!”

“Có vẻ như tôi không thể thật! Cô luôn làm theo ý cô, chẳng cần biết mình sẽ làm tổn thương ai, đúng không? Đồ ích kỷ, cứng đầu…”

“Chỉ cái lòng kiêu hãnh chết tiệt của anh bị tổn thương thôi!” Tôi hét lên. “Tôi đã cứu cả hai chúng ta khỏi mấy gã đào ngũ đó, và anh không thể chịu nổi điều đó, đúng không? Anh chỉ đứng yên một chỗ! Nếu tôi không có một con dao, bây giờ chúng ta đều chết cả rồi!”

Trước khi nói ra những lời đó, tôi đã không biết mình giận anh vì không thể bảo vệ tôi. Nếu là lúc bình thường, trong đầu tôi sẽ không bao giờ nảy ra ý nghĩ ấy. Tôi sẽ nói đó không phải là lỗi của anh, may mà tôi có con dao. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra rằng dù có công bằng, lý trí hay không, tôi đã phần nào cảm thấy anh đã không hoàn thành trách nhiệm bảo vệ tôi. Có lẽ vì chính anh cũng cảm thấy rõ ràng như vậy.

Anh đứng trừng mắt nhìn tôi, thở hổn hển vì kích động. Khi anh lại cất tiếng, giọng anh trầm thấp và đứt quãng vì giận dữ.

“Em đã nhìn thấy cái cột ở sân pháo đài chứ?”

Tôi lập tức gật đầu.

“Anh đã bị trói vào cái cột đó như một con vật và bị quất roi đến chảy máu! Anh sẽ mang những vết sẹo từ trận đòn ấy cho đến chết. Nếu chiều nay anh không gặp may, ít nhất điều đó sẽ lại xảy ra với anh. Có thể chúng sẽ quất roi rồi treo cổ anh.” Anh nuốt khan và tiếp tục.

“Anh biết rõ như thế, nhưng vẫn xông thẳng vào pháo đài để tìm em mà không chần chừ một giây, ngay cả khi anh nghĩ rằng có thể Dougal đã đúng! Em có biết anh kiếm được súng từ đâu không?” Tôi lẳng lặng lắc đầu, cơn giận bắt đầu tiêu tan. “Anh đã giết một tên lính canh gần bức tường. Hắn đã bắn anh; đó là lý do súng không còn đạn. Hắn bắn trượt và anh đã giết hắn bằng con dao găm của mình; anh đã đâm dao vào xương chạc của hắn khi nghe tiếng em hét lên. Anh sẽ giết cả một tá lính để tới chỗ em, Claire.” Giọng anh khản đặc.

“Khi em hét lên, anh chạy tới chỗ em ngay, chỉ với khẩu súng rỗng và hai bàn tay.” Giọng Jamie đã bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt vẫn đầy đau đớn và thịnh nộ. Tôi im lặng. Nếu không bị hoảng loạn vì cuộc chạm trán với Randall, tôi sẽ không tán thành sự liều lĩnh của anh chút nào.

Anh đột ngột ngoảnh đi, hai vai thõng xuống.

“Em đúng,” anh khẽ nói. “Ừ, em đúng.” Giọng nói phẫn nộ của anh đột nhiên được thay thế bằng một giọng điệu mà tôi chưa bao giờ nghe thấy, ngay cả khi cơ thể anh đau đớn đến tột độ.

“Lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Và lòng tự trọng là tất cả những gì mà anh còn có.” Anh chống tay lên cây thông xù xì bên cạnh, gục đầu vào đó, vẻ kiệt sức. Giọng anh nhỏ đến nỗi tôi hầu như không nghe thấy gì.

“Em đang cào xé ruột gan anh, Claire.”

Tâm can tôi cũng đang bị giày vò. Tôi ngập ngừng tiến tới sau lưng anh. Anh không cử động, ngay cả khi tôi luồn hai tay quanh eo anh, áp má vào tấm lưng cong. Áo anh ẩm ướt vì mồ hôi, và anh đang run rẩy.

“Em xin lỗi,” tôi chỉ đơn giản nói. “Hãy tha lỗi cho em.” Bây giờ anh mới quay lại, ôm chặt tôi. Tôi cảm thấy cơn run rẩy của anh dịu đi từng chút một.

“Em đã được tha thứ,” cuối cùng, anh thì thầm trên tóc tôi. Rồi anh buông tôi ra, nhìn tôi nghiêm nghị.

“Anh cũng xin lỗi,” anh nói. “Anh xin lỗi vì những gì anh nói; anh đau đớn quá, nên có hơi quá lời. Em cũng sẽ tha thứ cho anh chứ?” Sau câu nói cuối cùng của anh, tôi chẳng còn thấy anh có gì đáng giận nữa, nhưng tôi vẫn gật đầu và siết chặt tay anh.

“Anh đã được tha thứ.”

Trong sự im lặng dễ chịu hơn ban nãy, chúng tôi lại lên ngựa. Con đường trải dài tít tắp, và xa xa phía trước, tôi có thể nhìn thấy đám bụi nhỏ bốc lên từ vó ngựa của Dougal và những người khác.

Jamie lại ngồi sau tôi; ôm tôi bằng một tay khi chúng tôi cưỡi ngựa, và tôi cảm thấy an toàn hơn. Nhưng vẫn còn có chút cảm giác tổn thương và căng thẳng mơ hồ; sự rạn nứt giữa chúng tôi vẫn chưa được hàn gắn hoàn toàn. Chúng tôi đã tha thứ cho nhau, nhưng những lời nói ban nãy vẫn còn treo lơ lửng trong ký ức, chưa thể quên lãng.

[1] Một thành ngữ trong tiếng Pháp, ý nói một giai đoạn thoáng qua không vui vẻ gì.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.