Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30
Những cuộc trò chuyện bên lò sưởi

❊ ❊ ❊

Vết rạn nứt giữa Jenny và Ian do những lời thú nhận của chị gây ra có vẻ đã lành lại. Buổi tối hôm sau, khi đã ăn xong chúng tôi ngồi trong phòng khách một lúc, Ian và Jamie ngồi ở một góc, bên bình rượu làm từ quả cơm cháy, nói chuyện về công việc của điền trang, trong khi Jenny gác hai cổ chân sưng vù lên một cái ghế độn bông. Tôi cố gắng ghi chép vài đơn thuốc và công thức mà chị đã giao cho tôi khi chúng tôi điểm qua những công việc trong ngày. Tôi vừa nguệch ngoạc viết vừa hỏi chị về các chi tiết.

Chữa nhọt, tôi ghi một cái tiêu đề.

Ngâm ba cái đinh sắt trong bia chua một tuần. Bỏ thêm một nắm vỏ bào gỗ tuyết tùng, chờ cho chúng lắng xuống thì hỗn hợp đã có thể dùng. Bôi ba lần hằng ngày, bắt đầu vào ngày đầu tiên của một tuần trăng.

Tôi tiếp tục ghi tiêu đề ở một tờ giấy khác: Nến sáp ong.

Lấy mật ong ra khỏi tổ ong. Bỏ đi những con ong chết. Đun tổ ong với một ít nước trong một cái vạc lớn. Hớt xác những con ong còn sót, cánh của chúng và những tạp chất khác trên mặt nước. Gạn nước, đổ nước mới vào. Khuấy thường xuyên trong nửa tiếng đồng hồ, rồi chờ hỗn hợp lắng xuống. Gạn nước, giữ lại để dùng làm đồ ngọt. Lọc với nước thêm hai lần nữa.

Tay tôi bắt đầu mỏi, dù còn chưa viết tới công đoạn chế tạo khuôn nến, xoắn bấc và treo nến cho khô.

“Jenny,” tôi gọi, “nếu tính hết các công đoạn thì làm nến mất bao lâu?”

Chị đặt cái áo sơ mi nhỏ xíu mà chị đang khâu xuống đùi, suy nghĩ.

“Nửa ngày để thu thập tổ ong, hai ngày để lấy mật ong - nếu nó còn nóng thì chỉ mất một ngày - một ngày để lọc sáp, trừ phi chúng quá nhiều hoặc quá bẩn thì phải mất hai ngày. Nửa ngày để làm bấc; một, hai ngày để làm khuôn; nửa ngày để đun chảy sáp, đổ khuôn và treo chúng cho khô. Tổng cộng hết một tuần.”

Ngồi viết loạt soạt dưới ánh đèn lờ mờ không phái là việc dễ dàng gì sau cả một ngày lao động vất vả. Tôi ngồi xuống bên cạnh Jenny, ngưỡng mộ ngắm nghía chiếc áo nhỏ xíu mà chị đang may với những mũi khâu tinh xảo.

Cái bụng tròn ủm của chị đột nhiên nhấp nhô khi cư dân nhỏ bé sống trong đó xoay trở. Tôi mê mẩn nhìn. Tôi chưa bao giờ ở quá lâu bên một người phụ nữ mang thai nên không hề biết đứa trẻ trong bụng hoạt động ra sao.

“Em có muốn sờ thử không?” Jenny ngỏ ý khi thấy tôi nhìn chằm chằm vào bụng chị.

“Chà...”

Chị cầm tay tôi và đặt lên bụng chị. “Chỗ này này. Đợi một lát; nó sẽ lại đạp ngay thôi. Chúng không thích ta nằm ngửa thế này. Chúng sẽ bứt rứt và bắt đầu vặn vẹo.”

Y như rằng, một cú thúc mạnh đến đáng kinh ngạc nâng tay tôi lên cao vài phân.

“Chúa ơi! Nó khỏe quá!” Tôi thốt lên.

“Ừ.” Jenny kiêu hãnh vỗ vỗ lên bụng. “Nó sẽ khỏe mạnh giống anh trai và cha nó.” Chị mỉm cười với Ian khi anh thoáng dời mắt khỏi những ghi chép về việc phối giống ngựa để nhìn sang vợ mình và đứa con sắp chào đời.

“Hoặc thậm chí giống ông cậu tóc đỏ vô tích sự của nó,” chị nói thêm, hơi cao giọng và hích tôi.

“Hử?” Jamie ngẩng lên, dời mắt khỏi những số liệu. “Chị hỏi gì em à?”

“Không biết là cậu ta nghe thấy từ “tóc đỏ” hay “vô tích sự” nữa,” Jenny hích tôi cái nữa và thì thầm với tôi.

Rồi chị ngọt ngào nói với Jamie: “Không có gì, mo cridh. Bọn chị chỉ đang đoán xem liệu đứa bé sắp sinh có xui xẻo mang ngoại hình giống cậu nó hay không thôi.”

Ông cậu vừa được nhắc đến cười toe toét và tới ngồi trên cái ghế độn bông, Jenny vui vẻ dịch chân ra rồi gác chúng lên đùi anh.

“Xoa chân cho chị đi, Jamie,” chị nài nỉ. “Em giỏi việc đó hơn Ian.”

Anh ngoan ngoãn nghe lời, và Jenny ngả người ra sau, khoan khoái nhắm mắt lại. Chị vắt cái áo nhỏ xíu lên cái bụng gồ cao đang tiếp tục nhấp nhô như thể phản đối. Jamie say sưa nhìn những chuyển động ấy, giống như tôi lúc nãy.

“Có khó chịu không,” anh hỏi, “khi có ai đó nhào lộn trong bụng chị?”

Jenny mở mắt và nhăn nhó khi một cơn sóng cồn lan dài trên bụng chị.

“Ừm. Thi thoảng chị cảm thấy gan mình có thể thâm tím vì bị đạp, nhưng nhìn chung đó là một cảm giác tuyệt vời. Giống như...” Chị ngập ngừng, rồi cười tươi với em trai. “Cơ thể em không giống cơ thể chị nên khó miêu tả lắm. Cũng như em không thể miêu tả cho chị biết cảm giác khi bị đá vào háng là như thế nào.”

“Ồ, em có thể chứ!” Anh lập tức cúi xuống, tự siết mình và trợn ngược mắt lên, rên một tiếng gớm ghiếc.

“Đúng không, Ian?” Anh hỏi, quay đầu về phía Ian đang ngồi cười khùng khục bên cạnh cái chân gỗ dựng vào mặt trước lò sưởi.

Chị gái anh đặt bàn chân mảnh mai lên ngực anh, đẩy anh ngồi thẳng dậy. “Được rồi, thằng hề này! Thật may là chị không có thứ của nợ ấy.”

Jamie ngồi thẳng dậy, vén tóc ra khỏi mắt. “Thực sự thì,” anh nói với vẻ hứng thú, “chị không nói được với em chỉ vì cơ thể chúng ta khác nhau thôi, đúng không? Vậy chị có thể miêu tả cảm giác đó với Claire chứ? Tuy chưa từng mang thai nhưng dẫu sao cô ấy cũng là phụ nữ.”

Jenny nhìn vòng eo của tôi với vẻ ngưỡng mộ, và trong tôi lại trào dâng một thứ cảm xúc khó có thể diễn tả bằng lời.

“Ừm, có lẽ.” Chị vừa nghĩ ngợi vừa chậm rãi nói. “Em sẽ cảm thấy da mình rất mỏng. Em cảm nhận được tất cả những gì chạm vào mình, kể cả là quần áo cọ vào người, không chỉ ở bụng mà ở cả chân, mạng sườn và ngực.” Đôi bàn tay chị vô thức lướt tới ôm gọn hai bầu ngực tròn bên dưới lớp vải ba tít. “Chúng nặng nề và căng đầy... Và ở đầu nhũ hoa rất nhạy cảm.” Hai ngón tay cái nhỏ bé chậm rãi rê quanh bầu ngực và tôi thấy nhũ hoa của chị săn lại, nhô lên dưới lớp vải.

“Dĩ nhiên, em cũng sẽ to lớn và vụng về hơn,” Jenny mỉm cười thiểu não, xoa cái hông bị va vào bàn lúc nãy. “Em chiếm nhiều diện tích hơn trước kia.”

“Nhưng ở đây,” - chị đặt tay lên bụng vẻ che chở - “là nơi em cảm nhận được nhiều nhất, dĩ nhiên rồi.” Chị vuốt ve cái bụng bầu tròn ủm như thể đang vuốt ve làn da của con chị chứ không phải làn da của chính mình. Đôi mắt Ian chăm chú dõi theo hai bàn tay chị.

“Vào những ngày đầu, em sẽ có cảm giác bụng mình đầy ứ hơi,” chị cười nói, chọc ngón chân vào bụng em trai. “Chỗ này này - giống như có những bọt bong bóng nhỏ xíu sủi lên trong bụng em. Sau đó, em cảm thấy đứa trẻ cử động, giống như một con cá quẫy đuôi rồi biến mất - nhanh đến nỗi em không chắc là mình có cảm nhận được nó hay không.” Như để phản đối lời miêu tả này, người bạn đồng hành nhỏ bé trong bụng chị lại xoay trở, khiến bụng chị hết nhô chỗ này lại gồ chỗ kia.

“Em cho là lúc này chị đã chắc chắn,” Jamie nhận xét, say mê theo dõi cử động đó.

“Ồ, đúng thế!” Chị đặt tay vào một chỗ đang gồ lên, như để vỗ về nó. “Chúng ngủ hàng tiếng đồng hồ liền. Thi thoảng em sẽ sợ rằng chúng đã chết vì một lúc lâu không thấy chúng cử động. Thế rồi em cố gắng đánh thức chúng” - chị ấn mạnh vào bên cạnh khối bụng và lập tức nhận được một cú đạp mạnh mẽ ở phía đối diện - “và em cảm thấy vui sướng khi chúng đạp trở lại. Nhưng em không chỉ cảm nhận được đứa trẻ. Gần đến những tháng cuối, em cảm thấy khắp người căng lên. Không đau đớn... chỉ là em có cảm giác mình có thể nổ tung bất cứ lúc nào, như thể em cần được ve vuốt thật nhẹ nhàng.” Jenny không còn nhìn tôi. Chị đang nhìn chằm chằm vào chồng mình, và tôi biết chị không còn để ý đến tôi hay em trai chị nữa. Ánh mắt họ nhìn nhau trìu mến, tha thiết, như thể đây là một câu chuyện thường xuyên được kể nhưng họ chưa bao giờ chán nghe.

Giọng chị giờ đã nhỏ hơn. Chị lại đưa tay lên bộ ngực nặng nề và hấp dẫn ẩn dưới chiếc áo chẽn. “Vào tháng cuối cùng, sữa bắt đầu xuất hiện. Em cảm thấy mình căng đầy từng chút một mỗi khi đứa trẻ cử động. Rồi đột nhiên ngực em trở nên căng cứng và tròn xoe.” Chị lại úp tay lên bụng. “Không đau đớn, chỉ có cảm giác khó thở, rồi ngực em nhức nhối như thể chúng sẽ nổ tung.” Chị nhắm mắt và ngả người ra sau, xoa xoa cái bụng đồ sộ với một nhịp điệu giống như đang niệm chú. Nhìn chị, tôi chợt nghĩ rằng nếu có phù thủy thì Janet Fraser chính là một trong số họ.

Ai nấy trong phòng như bị mê hoặc; thứ cảm giác vốn là gốc rễ của sự ham muốn. Chẳng cần nhìn tôi cũng có thể đếm được từng sợi lông trên cơ thể Jamie và biết mỗi sợi đều đang dựng đứng.

Jenny mở mắt, đôi mắt chị thẫm đen trong bóng tối, và chị mỉm cười với chồng mình, khóe miệng chậm rãi cong lên một đường quyến rũ đầy hứa hẹn.

“Và vào những ngày cuối cùng, khi đứa trẻ cử động nhiều, thi thoảng em sẽ có cảm giác giống như lúc người đàn ông của em dấn sâu và gieo hạt giống của mình vào trong em, khi sự rung giật bắt đầu lan tỏa, nhưng với mức độ lớn hơn; nó lan ra khắp thành tử cung và lấp đầy cả người em. Thế rồi đứa trẻ yên lặng, có cảm giác như em đã mang chính người đàn ông của em vào bên trong em vậy.”

Đột nhiên chị quay sang tôi, và sự mê hoặc bị hóa giải. “Đó là điều thi thoảng họ mong muốn,” chị khẽ nói, nhìn vào mắt tôi và mỉm cười. “Họ muốn quay trở lại nơi ấy.”

•••

Một lúc sau, Jenny đứng dậy, khệ nệ đi về phía cửa và liếc mắt ra đằng sau, kéo Ian đi theo như thể anh là thanh sắt bị hút vào cực bắc của nam châm. Chị dừng lại ở gần cửa để đợi anh và nhìn em trai đang ngồi yên bên lò sưởi.

“Em để ý lò sưởi nhé, Jamie?” Chị vươn vai, ưỡn lưng, đường cong của sống lưng chị họa lại đường cong uốn lượn kỳ lạ ở cái bụng tròn ủm. Ian ấn mạnh các khớp ngón tay dọc theo lưng chị, nghiến sâu vào đốt sống cuối, khiến chị rên rỉ khoan khoái. Rồi họ cùng nhau về phòng.

Tôi cũng vươn vai, hai tay giơ cao, các thớ cơ mệt mỏi được kéo dãn đem lại cảm giác dễ chịu. Jamie lướt tay dọc theo mạng sườn tôi và dừng lại trên hông tôi. Tôi tựa vào người anh, kéo hai tay anh về phía trước, tưởng tượng rằng chúng đang úp vào đường cong mềm mại của một đứa bé đang còn nằm trong bụng mẹ.

Khi tôi quay sang hôn anh, tôi chợt nhìn thấy hình dáng nhỏ bé đang nằm cuộn tròn trong góc cái ghế tủ.

“Nhìn kìa! Họ quên nhóc Jamie rồi.” Thường thì thằng bé ngủ cùng phòng với cha mẹ nó. Tối nay nó đã ngủ thiếp đi bên lò sưởi trong lúc chúng tôi ngồi nói chuyện và nhấm nháp rượu vang, nhưng không ai nhớ tới việc mang nó về giường. Jamie xoay người tôi lại, gạt tóc tôi ra khỏi mũi anh.

“Jenny chưa bao giờ quên điều gì,” anh nói. “Anh nghĩ là giờ này chị ấy và Ian không muốn có người nào khác ở bên.” Bàn tay anh lần tới cái móc khóa ở sau váy tôi. “Cứ để nó ở yên đấy.”

“Nhưng lỡ nó dậy thì sao?”

Hai bàn tay anh bắt đầu luồn vào trong chiếc áo chẽn giờ đã lỏng ra. Anh nhướng một bên lông mày về phía thân hình nằm nghiêng của cậu cháu trai bé nhỏ.

“Ái chà! Chẳng phải đến một lúc nào đó nó sẽ phải học làm việc này sao? Em không muốn nó cũng ngây ngô như cậu nó chứ?” Anh ném vài cái gối dựa xuống sàn nhà trước đống lửa và kéo tôi xuống.

Ánh lửa lấp lánh trên những vết sẹo bàng bạc ở lưng anh, như thể anh thực sự là một người sắt như tôi từng gọi anh, cái lõi bằng kim loại đang hiện ra qua những vết rách trên làn da mỏng manh. Tôi lần theo từng vết sẹo, và anh run rẩy dưới những ngón tay tôi.

“Anh nghĩ Jenny nói có đúng không?” Lát sau, tôi hỏi. “Có phải đàn ông thực sự muốn chui trở lại vào trong đó không? Đó có phải là lý do đàn ông các anh làm tình với phụ nữ?”

Một tiếng cười nhẹ như hơi thở khuấy động mấy sợi tóc bên tai tôi.

“Chà, thường thì đó không phải là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh khi anh đưa em lên giường, Sassenach ạ. Mà là một ý nghĩ hoàn toàn khác. Nhưng mà...” Anh nhẹ nhàng úp tay vào ngực tôi, môi anh kề sát một bên nhũ hoa. “Chị ấy cũng không hoàn toàn sai. Thi thoảng... ầy, thi thoảng anh cũng cảm thấy sẽ thật tuyệt biết bao khi được chui vào bên trong đó, an toàn và... chỉ có một mình. Anh cho rằng vì biết mình không thể làm vậy nên đàn ông bọn anh mới muốn được làm cha. Nếu bọn anh không thể trở lại nơi ấy, điều tốt nhất bọn anh có thể làm là trao tặng món quà quý giá đó cho con trai của bọn anh, ít nhất là trong một thời gian ngắn...” Anh đột nhiên lắc lắc đầu như một con chó đang giũ nước.

“Đừng để ý đến anh, Sassenach,” anh lẩm bẩm. “Anh ủy mị quá rồi, vì uống rượu cơm cháy đấy.”

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.