Hằng ngày, sau bữa tối, chúng tôi thường ngồi trong phòng khách để tán gẫu thân mật với Jenny và Ian hoặc nghe Jenny kể chuyện.
Nhưng tối nay, đến lượt tôi kể cho Jenny và Ian về bà cụ MacNab và lũ Áo đỏ, khiến họ lắng nghe một cách say sưa.
“Chúa trời cũng hiểu rõ rằng lũ con trai cần được dạy dỗ bằng những trận đòn, vì chính Người đã gieo sự ngỗ nghịch cho chúng.” Tôi nhái giọng cụ MacNab, làm ngôi nhà rung chuyển vì tiếng cười.
Jenny lau nước mắt.
“Chúa ơi, đúng vậy. Cụ ấy hiểu quá rõ mà. Cụ ấy có mấy người con trai nhỉ, Ian, tám à?”
Ian gật đầu. “Ừ, ít nhất là tám. Anh thậm chí không thể nhớ hết tên bọn họ. Hồi Jamie và anh còn nhỏ, có vẻ như luôn có một cặp MacNab ở quanh quẩn đâu đây để đi săn, câu cá hay đi bơi cùng.”
“Hai người lớn lên cùng nhau à?” Tôi hỏi.
Jamie và Ian nhìn nhau cười.
“Đúng vậy, bọn anh thân thiết lắm,” Jamie cười nói. “Cha của Ian là người mối lái buôn bán cho Lallybroch, giống như Ian bây giờ. Thời trẻ con nông nổi, rất nhiều lần anh thấy mình đứng cạnh ngài Murray đây, khuỷu tay kề sát khuỷu tay, nghe anh ta cãi chày cãi cối với những người cha đáng kính của bọn anh để biện bạch cho tội lỗi của mình.”
“Và nếu việc biện bạch thất bại,” Ian nói, “tôi sẽ thấy mình nằm vắt người qua hàng rào bên cạnh ngài Fraser đây, nghe cậu ta gào thét om sòm trong lúc chờ đến lượt mình.”
“Chưa bao giờ!” Jamie phẫn nộ đáp trả. “Tôi chưa bao giờ gào thét.”
“Cậu cứ gọi hành động đó bằng bất cứ từ nào cậu thích, Jamie,” bạn anh trả lời, “nhưng cậu ồn ào khủng khiếp.”
“Ở cách xa hàng dặm vẫn có thể nghe thấy giọng của hai người,” Jenny xen vào. “Không chỉ là tiếng gào thét thôi đâu. Cả tiếng Jamie cãi lý nữa.”
“Ừ, đáng lẽ cậu nên là một luật sư, Jamie. Nhưng tôi không hiểu tại sao tôi luôn để cậu cãi lý,” Ian nói, lắc đầu. “Cậu luôn khiến chúng ta chui vào những rắc rối còn tồi tệ hơn.”
Jamie lại phì cười. “Ý anh là chuyện tòa tháp?”
“Đúng vậy.” Ian quay sang tôi, chỉ về phía tây, nơi tòa tháp bằng đá cổ kính nhô lên trên ngọn đồi đằng sau nhà.
“Đó là một trong những lời cãi lý “khôn ngoan” của Jamie,” anh nói, đảo mắt lên trời. “Cậu ấy nói với cha mình rằng dùng vũ lực để bắt người khác nghe theo ý mình là một việc làm thiếu văn minh. Trừng phạt về mặt thể xác là hành vi man rợ và cổ hủ. Đánh đập ai đó chỉ vì họ phạm phải một hành động gây ra những h-hậu quả - đúng thế, những hậu quả - mà ta không bằng lòng không phải là cách trừng phạt có tính tích cực...”
Nghe đến đây, tất cả chúng tôi đều cười phá lên.
“Brian có nghe những lời lẽ đó không?” Tôi hỏi.
“Ồ, có.” Ian đáp. “Tôi chỉ đứng bên cạnh Jamie, gật gật đầu mỗi khi cậu ấy ngừng lại để thở. Khi Jamie cuối cùng cũng nói hết lời, cha cậu ấy khẽ hắng giọng và nói: “Cha hiểu rồi.” Thế rồi ông ấy quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, đung đưa ngọn roi và gật gà gật gù, như thể đang suy nghĩ. Chúng tôi đứng đó, khuỷu tay sát khuỷu tay, như Jamie nói lúc nãy, toát mồ hôi hột. Cuối cùng, Brian ngoảnh lại và bảo chúng tôi đi theo ông ấy đến chuồng ngựa.”
“Ông đưa cho mỗi đứa một cái chổi, một cái bàn chải và một cái xô, rồi chỉ về phía tòa tháp,” Jamie tiếp tục câu chuyện. “Ông nói rằng anh đã thuyết phục được ông, do đó ông quyết định đặt ra một hình phạt “có tính tích cực” hơn.”
Ian chậm rãi đảo tròn mắt, như thể đang ngước nhìn những phiến đá thô nhám của tòa tháp. “Tòa tháp đó có ba tầng, cao khoảng mười tám mét, và có đường kính khoảng chín mét.” Anh thốt ra một tiếng thở dài. “Bọn tôi đã phải quét từ đỉnh tháp xuống đến chân tháp,” anh nói, “và cọ từ chân tháp lên đến đỉnh tháp. Mất tận năm ngày mới xong, và cho đến tận bây giờ, mỗi khi ho, tôi vẫn có thể cảm thấy vị của rơm lúa mạch mục nát trong miệng.”
“Anh đã cố gắng giết tôi vào ngày thứ ba,” Jamie nói, “vì tội đẩy chúng ta vào tình cảnh đó.” Anh rón rén chạm vào đầu mình. “Cú vung chổi của anh đã khiến tôi bị rách một đường dài ngoằng và sâu hoắm ngay trên tai.”
“Ôi chà,” Ian vui vẻ nói, “đó là khi cậu làm gãy mũi tôi tới lần thứ hai, vì vậy chúng ta hòa nhau.”
“Người nhà Murray lúc nào cũng tính tính toán toán,” Jamie nói, lắc lắc đầu.
“Để xem nào,” tôi nói, đếm ngón tay. “Theo anh, người nhà Fraser cứng đầu, người nhà Campbell lén lút, người nhà MacKenzie quyến rũ nhưng quỷ quyệt, và người nhà Graham đần độn. Vậy thì tính cách đặc trưng của người nhà Murray là gì?”
“Em có thể trông cậy vào họ trong một cuộc chiến,” Jamie và Ian cùng nói, rồi cười phá lên.
“Em chỉ mong họ đứng về phía mình thôi,” Jamie nói khi đã dứt cơn cười, rồi hai người đàn ông lại cười rũ rượi.
Jenny lắc đầu ngán ngẩm với chồng và em trai.
“Chúng ta còn chưa uống tí rượu nào đâu đấy,” chị nói, rồi đặt đồ khâu xuống và nặng nề đứng dậy. “Đi với tôi nào, Claire; chúng ta sẽ xem bà Crook đã làm được mẻ bánh bích quy nào để nhấm nháp với rượu vang đỏ chưa.”
•••
Mười lăm phút sau, đang bê khay đồ ăn thức uống đi dọc theo hành lang, tôi nghe thấy Ian nói từ trong phòng: “Cậu không phiền lòng chứ, Jamie?”
“Phiền lòng cái gì?”
“Việc chúng tôi - tôi và Jenny - kết hôn khi chưa có sự chấp thuận của cậu.”
Jenny đang đi trước tôi bỗng dừng khựng lại bên ngoài cửa phòng khách.
Jamie đang nằm ườn trên cái ghế đôi, chân gác lên chiếc ghế độn bông, khẽ xì một tiếng. “Tôi không nói với anh tôi đang ở đâu, anh cũng không biết liệu tôi có trở về hay không và nếu có thì khi nào trở về, vì vậy tôi khó có thể trách anh chuyện đã không đợi tôi.”
Ian đang cúi người trên cái giỏ đựng củi, khuôn mặt dài hiền lành hơi cau lại. “Nhưng tôi nghĩ mình làm vậy là không đúng, đặc biệt là khi tôi què cụt như thế này...”
Jamie lại xì một tiếng to hơn.
“Cho dù anh có mất cả hai tay hai chân thì Jenny cũng không thể kiếm đâu được một ông chồng nào tốt hơn anh,” Jamie cảu nhảu. Làn da tai tái của Ian hơi đỏ lên vì xấu hổ. Jamie húng hắng ho và bỏ chân xuống khỏi cái ghế độn bông, cúi nhặt một khúc củi bị rơi ra khỏi giỏ.
“Anh ngại ngùng giữ kẽ như vậy mà sao vẫn cưới được chị ấy nhỉ?” Jamie hỏi, một bên khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Ôi trời,” Ian phản đối, “cậu nghĩ tôi có lựa chọn nào khác chắc? Cự lại một người nhà Fraser ư?” Anh lắc đầu, cười toe toét.
“Một hôm, tôi đang ở ngoài đồng, cặm cụi cố sửa một cái xe ngựa bị long bánh thì cô ấy tới. Tôi đang bò lê bò toài, cả người lấm lem bùn đất, thì chợt thấy cô ấy đứng đó, trông như một bụi cây được đàn bướm dập dờn vây quanh. Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân và nói...” Anh ngừng lại, gãi đầu. “Chà, tôi không biết chính xác cô ấy đã nói gì, nhưng kết cuộc là cô ấy hôn tôi, chẳng màng đến bùn đất bẩn thỉu trên người tôi, và nói: “Được rồi, chúng ta sẽ kết hôn vào ngày lễ St. Martin[1].” Anh xòe hai bàn tay vẻ cam chịu hài hước. “Tôi còn đang giải thích tại sao chúng tôi không thể làm một việc như thế thì đã thấy mình đứng trước mặt linh mục và nói: “Anh đồng ý lấy em, Janet...” rồi thề thốt mấy lời viển vông.”
Jamie ngả người ra sau, cười phá lên.
“Ồ, tôi hiểu cảm giác đó,” anh nói. “Anh cảm thấy như trong mơ, đúng không?”
Ian mỉm cười, quên bẵng nỗi xấu hổ. “Đúng vậy. Đến giờ tôi vẫn còn cảm giác đó khi bất chợt nhìn thấy Jenny đứng trên đồi, dưới ánh mặt trời, hoặc bế nhóc Jamie trên tay, không nhìn về phía tôi. Những lúc như vậy, tôi lại nghĩ: “Chúa ơi, cô ấy không thể là của mình, thực sự không thể.” Anh lắc lắc đầu, mái tóc nâu xòa xuống trán. “Và rồi cô ấy quay lại, mỉm cười với tôi...” Anh ngước lên nhìn cậu em vợ, nhe răng cười.
“Chà, ắt hẳn cậu biết rõ cảm giác ấy. Tôi thấy giữa cậu và Claire của cậu cũng như vậy. Cô ấy... có gì đó đặc biệt, đúng không?”
Jamie gật đầu. Nụ cười vẫn ngự trên môi anh, nhưng đã có chút biến đổi.
“Ừm,” anh khẽ nói. “Cô ấy thật đặc biệt.”
•••
Bên ly rượu vang với đĩa bánh bích quy, Jamie và Ian tiếp tục ôn lại thời thơ ấu bên nhau và chuyện về những ông bố của họ. Cha của Ian, William, đã mất vào mùa xuân vừa rồi, để lại Ian quản lý điền trang này một mình.
“Cậu còn nhớ lần cha cậu tới chỗ con suối tìm chúng ta và bắt chúng ta đi cùng ông tới lò rèn để xem cách sửa một cái trục bánh xe chứ?”
“Ừm, và ông không hiểu tại sao chúng ta cứ vặn vẹo và đổi chân liên tục...”
“Ông cứ hỏi cậu có cần đi vệ sinh không...”
Cả hai người đàn ông đều cười dữ dội đến nỗi không thế kết thúc câu chuyện, vì thế tôi bèn nhìn sang Jenny.
“Cóc,” chị nói ngắn gọn. “Hai người họ, mỗi người giấu năm, sáu con cóc trong áo.”
“Ôi Chúa ơi,” Ian nói. “Khi một con bò lên cổ cậu và nhảy ra khỏi áo cậu vào lò rèn, tôi tưởng tôi sẽ chết mất.”
“Có những lúc tôi không thể tưởng tượng nổi tại sao cha tôi lại không vặn cổ tôi,” Jamie nói, lắc đầu. “Thật là kỳ diệu khi tôi có thể lớn lên được.”
Ian trầm tư nhìn con trai. Cậu bé đang say sưa xếp chồng những khúc gỗ lên nhau bên cạnh lò sưởi. “Tôi không biết mình sẽ xoay xở ra sao khi đến thời điểm phải đánh con trai mình. Ý tôi là... nó, chà, nó quá nhỏ bé.” Anh chỉ vào thân hình bé nhỏ cứng cáp của cậu nhóc, cái cổ mảnh mai của cậu đang cúi xuống, chăm chú với việc mình làm.
Jamie nhìn cậu bé trùng tên với mình, ánh mắt bỡn cợt. “Ầy, cứ chờ xem, rồi nó sẽ trở thành một thằng quỷ giống như tôi và anh thôi. Tôi cho là ngay cả tôi cũng từng có lúc nhỏ bé và ngây thơ.”
“Đúng vậy,” Jenny bất ngờ nói, đi tới đặt một chiếc cốc thiếc đựng rượu táo vào tay chồng mình, rồi xoay qua vỗ vỗ đầu con trai. “Hồi nhỏ em rất dễ thương, Jamie. Chị nhớ mình hay đứng bên nôi của em. Hồi đó, em chưa quá hai tuổi, thường cho ngón tay cái vào miệng trong lúc ngủ, và tất cả mọi người đều nhất trí rằng mình chưa bao giờ thấy đứa bé nào xinh xắn hơn em. Em có đôi má tròn phúng phính và những lọn tóc xoăn màu đỏ vô cùng đáng yêu.”
“Cậu bé xinh xắn” đỏ mặt và uống cạn rượu táo chỉ trong một hớp, lẩn tránh ánh mắt tôi.
“Nhưng điều đó không kéo dài lâu,” Jenny nói, nở nụ cười tinh quái với em trai, khoe hàm răng trắng bóc. “Lên mấy tuổi thì em bị đánh lần đầu tiên nhỉ, Jamie? Bảy tuổi à?”
“Không phải bảy, mà là tám tuổi,” Jamie nói, ném một khúc củi vào đống lửa đang cháy âm ỉ. “Chúa ơi, trận đòn ấy đau khủng khiếp. Mười hai cú quất vào mông, và từ đầu đến cuối cha chẳng nương tay chút nào. Cha chưa bao giờ như vậy.” Anh ngả người ra sau, lấy mu bàn tay xoa xoa mũi. Hai gò má anh đỏ lựng và đôi mắt ngời sáng.
“Đánh đòn em xong, cha đi đi lại lại một lúc rồi ngồi xuống một tảng đá trong lúc em gào khóc ầm ĩ. Khi em đã ngừng tru tréo, chỉ còn thổn thức nức nở, cha mới gọi em tới chỗ mình. Đến giờ em vẫn còn nhớ những gì ông nói. Anh có thể sử dụng cách này với nhóc Jamie, Ian ạ, khi nào đến lúc.” Jamie nhắm mắt lại, hồi tưởng.
“Ông để em đứng giữa hai đầu gối ông và bắt em nhìn thẳng vào mặt ông, rồi nói: “Đây là lần đầu tiên, Jamie. Cha sẽ còn phải làm thế này có lẽ cả trăm lần nữa trước khi con trở thành một người đàn ông.” Ông cười một chút rồi tiếp tục: “Ông nội làm thế với cha ít nhất chừng đó lần, và con cũng cứng đầu, ngang ngạnh y như cha hồi nhỏ vậy. Thi thoảng cha chắc chắn sẽ thực lòng muốn đánh con, tùy vào tội lỗi mà con gây ra. Nhưng thường thì cha buộc phải làm thế chứ cũng chẳng vui vẻ gì. Vì vậy hãy ghi nhớ, con trai! Nếu cái đầu của con nghĩ tới những trò quỷ quái, cái mông của con sẽ phải trả giá.” Rồi ông ôm em và nói: “Con là một đứa trẻ ngoan, Jamie, về nhà đi để mẹ con chăm sóc con.” Em đang định mở miệng phản đối thì ông đã nói nhanh: “Cha biết con không cần, nhưng mẹ con thì có. Con đi đi!” Thế là em đi về và mẹ đã cho em ăn bánh mỳ phết mứt.”
Jenny đột nhiên bật cười, nói: “Chị nhớ cha thường kể chuyện đó. Ông nói khi ông đuổi em về nhà, em đi được nửa chừng thì đột nhiên dừng lại đợi ông. Lúc ông tới chỗ em, em ngước nhìn ông và nói: “Con chỉ muốn hỏi, thưa cha - lần này cha có thực lòng muốn đánh con không?” Và khi ông trả lời rằng “không”, em đã gật đầu và nói: “Tốt quá! Con cũng chẳng thích thú gì.””
Chúng tôi cùng cười với nhau một lúc, rồi Jenny ngước nhìn em trai mình, lắc đầu. “Cha thích kể chuyện đó lắm. Cha luôn nói em sẽ làm ông chết mất, Jamie.”
Sự vui vẻ tắt dần trên khuôn mặt Jamie. Anh nhìn xuống đôi bàn tay to lớn đang nằm trên đầu gối mình.
“Vâng,” anh lặng lẽ nói. “Đúng là thế thật, không phải sao?”
Jenny và Ian lo lắng nhìn nhau, còn tôi nhìn xuống đùi mình, không biết phải nói gì. Trong một thoáng, trong phòng chỉ còn tiếng nổ lách tách phát ra từ lò sưởi. Sau đó, Jenny liếc nhanh Ian một cái rồi đặt cốc xuống, chạm vào đầu gối em trai.
“Jamie,” chị nói. “Đó không phải là lỗi của em.”
Anh ngước lên nhìn chị và mỉm cười, vẻ hơi chán chường.
“Không phải ư? Vậy thì là lỗi của ai?”
Chị hít sâu một hơi rồi nói: “Là lỗi của chị.”
“Cái gì?” Anh sửng sốt nhìn chị.
Mặt chị hơi tái hơn thường lệ, nhưng chị vẫn bình tĩnh.
“Chị nói đó là lỗi của chị. Về... Về chuyện xảy ra với em, Jamie. Và cha.”
Anh phủ tay mình lên tay chị, nhẹ nhàng xoa nó.
“Chị à, đừng nói linh tinh nữa!” Anh nói. “Chị đã làm những gì có thể để cố gắng cứu em; chị nói đúng, nếu chị không đi với Randall, hắn có thể đã giết chết em rồi.”
Chị ngắm nghía khuôn mặt em trai, vầng trán tròn trịa khẽ nhăn lại phiền muộn.
“Không, chị không hối hận vì đã dẫn Randall vào nhà - kể cả khi hắn... Nhưng không phải thế!” Chị lại hít sâu một hơi, tự trấn tĩnh lại. “Khi vào trong nhà, chị dẫn hắn lên phòng chị. Chị - chị không biết chuyện gì sẽ xảy ra - chị chưa từng... ở bên người đàn ông nào. Nhưng hắn có vẻ rất căng thẳng, mặt hắn đỏ gay, như thể hắn không chắc chắn, và điều đó khiến chị thấy lạ. Hắn đẩy chị lên giường rồi đứng đó, tự xoa mình. Ban đầu chị nghĩ cú lên gối của chị đã làm hắn bị thương, dù chị biết nó không mạnh lắm.” Má chị dần đỏ lựng, và chị trộm liếc Ian trước khi lại vội nhìn xuống lòng mình. “Giờ thì chị mới biết là lúc ấy hắn đang cố... cố làm cho bản thân sẵn sàng. Chị không muốn cho hắn thấy là chị sợ hãi, do đó chị ngồi thẳng dậy, nhìn hắn chằm chằm. Điều đó có vẻ làm hắn tức giận, hắn bắt chị quay mặt đi. Nhưng chị không làm theo, mà cứ nhìn hắn trân trân.”
Mặt chị đỏ ửng như những bông hồng bên thềm cửa. “Khi hắn... cởi quần, chị... chà, chị đã cười nhạo hắn.”
“Chị đã làm gì cơ?” Jamie tỏ vẻ ngờ vực, nói.
“Chị đã cười. Ý chị là...” Chị nhìn thẳng vào mắt em trai, cố tỏ ra tự tin. “Chị biết rõ cơ thể đàn ông trông như thế nào. Chị đã nhìn thấy em, Willy và cả Ian không mặc gì quá nhiều lần rồi. Nhưng hắn...” Chị không kìm được cười tủm tỉm. “Trông hắn thật nực cười, mặt mũi đỏ phừng phừng, và điên cuồng tự xoa mình, tuy nhiên vẫn chỉ được một nửa...”
Ian cất lên một tiếng ho sặc sụa, Jenny cắn môi, nhưng vẫn can đảm tiếp tục.
“Chị có thể thấy rõ hắn chẳng thích thú gì khi chị cười, vì thế chị càng cười dữ hơn. Thế là hắn lao vào xé váy chị. Chị tát vào mặt hắn, và hắn tát lại chị, khiến chị xây xẩm mặt mày. Rồi hắn khẽ rên lên, như thể cú tát đó làm hắn thỏa mãn, và bắt đầu trèo lên giường. Chị chẳng còn nghĩ được gì ngoài việc tiếp tục cười phá lên, cố gắng bò dậy và... chế giễu hắn. Chị nói với hắn rằng chị biết hắn không phải là một người đàn ông thực thụ, hắn không thể làm gì một người phụ nữ. Chị...”
Chị cúi đầu thấp hơn nữa, những lọn tóc đen xòa xuống hai gò má đỏ rực như lửa. Tiếng nói của chị rất nhỏ, gần như thì thầm.
“Chị đã... Vạch cái váy tả tơi ra và... ưỡn ngực chế nhạo hắn. Chị nói rằng chị biết hắn sợ chị, bởi vì hắn không thể chạm vào một người phụ nữ, hắn chỉ có thể đùa giỡn với những con thú và những chàng trai trẻ thôi...”
“Jenny,” Jamie nói, lắc đầu vẻ bất lực.
Chị ngẩng đầu nhìn anh. “Chà, chị đã làm thế đấy,” chị nói. “Đó là tất cả những gì chị có thể nghĩ ra, và chị thấy hắn nổi điên lên, nhưng hắn... không thể làm được gì. Chị nhìn chằm chằm vào quần hắn rồi lại cười. Hắn lao vào bóp cổ chị, khiến chị đập đầu vào cọc giường, và... khi chị tỉnh dậy, hắn đã đi, mang cả em theo.”
Đôi mắt xanh xinh đẹp của chị rưng rưng nước mắt khi chị nắm lấy tay Jamie.
“Jamie, em sẽ tha thứ cho chị chứ? Chị biết nếu chị không chọc tức hắn như thế, hắn sẽ không đối xử với em như vậy, và cha...”
“Ôi, Jenny, chị yêu, mo cridh, đừng!” Anh đang quỳ bên cạnh chị, áp mặt chị vào vai anh. Ian, ngồi ở phía bên kia, trông như hóa đá.
Jamie nhẹ nhàng đu đưa chị khi chị khóc nức nở. “Nín đi, con bồ câu bé nhỏ! Chị đã làm đúng, Jenny. Đó không phải là lỗi của chị, và có lẽ cũng không phải lỗi của em.” Anh xoa lưng chị. “Nghe này, mo cridh! Hắn tới đây để phá hoại, theo lệnh cấp trên. Cho dù hắn tìm được ai ở đây hay chị và em có làm gì đi chăng nữa thì kết quả cũng như vậy cả thôi. Hắn muốn gây rối, muốn kích động vùng này nổi dậy chống lại người Anh, vì những mục đích riêng của hắn - và mục đích của kẻ đứng sau lưng hắn.”
Jenny ngừng khóc và ngồi dậy, kinh ngạc nhìn anh.
“Kích động dân chúng chống lại người Anh? Nhưng tại sao?”
Jamie phẩy tay vẻ mất kiên nhẫn. “Để tìm ra những người có thể ủng hộ Hoàng tử Charles, nếu xảy ra một cuộc nổi dậy nữa. Nhưng em vẫn chưa rõ người đứng sau lưng Randall thuộc phe nào - hắn làm điều đó để canh chừng những người ủng hộ Hoàng tử và tịch thu tài sản của họ, hay hắn về phe Hoàng tử và muốn khuấy động người cao nguyên chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến? Em chưa rõ, nhưng bây giờ điều đó không quan trọng,” Anh gạt những lọn tóc lòa xòa vương trên trán chị gái. “Điều quan trọng là chị bình yên vô sự, và em đã về nhà. Em sẽ mau chóng sắp xếp để mình có thể ở lại hẳn, mo cridh. Em hứa đấy!”
Chị nâng tay anh lên môi để hôn, khuôn mặt ngời sáng. Sau đó, chị mò mẫm tìm khăn tay trong túi để hỉ mũi, rồi nhìn sang Ian. Anh vẫn đang ngồi cứng đờ bên cạnh chị, trong đáy mắt hiện lên một nét giận dữ đau đớn.
Chị nhẹ nhàng chạm vào vai anh.
“Anh nghĩ đáng lẽ em phải kể với anh chứ gì?”
Anh không cử động, chỉ nhìn chị chằm chằm. “Ừ,” anh lặng lẽ nói. “Anh nghĩ vậy.”
Chị đặt chiếc khăn tay xuống đùi, cầm lấy hai tay anh. “Ian, anh yêu, em không kể với anh bởi vì em không muốn mất cả anh nữa. Em trai em đã lưu lạc xứ người, cha em cũng bỏ em mà đi. Em không muốn mất đi cả máu trong tim mình. Bởi vì đối với em, anh còn thân thiết hơn cả mái ấm và gia đình của em nữa, anh yêu.” Chị nở nụ cười nửa miệng với Jamie. “Chỉ cần nói thế là anh hiểu rồi chứ?”
Chị nhìn vào mắt Ian với vẻ van nài. Tôi có thể thấy rõ tình yêu và lòng kiêu hãnh bị tổn thương đang giằng co để giành quyền ngự trị trên mặt anh. Jamie đứng lên, chạm vào vai tôi. Chúng tôi lặng lẽ rời khỏi phòng để họ được ở riêng bên nhau trước ngọn lửa đang dần tàn lụi.
•••
Đêm trong veo, ánh trăng tràn trề rọi vào qua những ô cửa sổ dài. Tôi không tài nào ngủ được. Có lẽ ánh trăng cũng khiến Jamie thao thức. Anh nằm im, nhưng nghe tiếng thở của anh, tôi có thể nhận ra anh không ngủ. Anh lật mình nằm ngửa lại, khẽ cười khùng khục.
“Có gì đáng cười vậy?” Tôi hỏi nhỏ.
Anh ngoảnh đầu sang tôi. “Ồ, anh làm em thức giấc à, Sassenach? Anh xin lỗi. Anh chỉ đang nhớ đến vài chuyện.”
“Em có ngủ đâu.” Tôi nhích lại gần anh. Chiếc giường này rõ ràng đã có từ cái thời cả gia đình cùng ngủ trên một tấm đệm; và tấm đệm nhồi lông vũ khổng lồ này ắt hẳn đã ngốn mất lông của hàng trăm con ngỗng; tôi có cảm giác như đang băng qua dãy Alps mà không có la bàn vậy. “Anh đang nhớ đến chuyện gì thế?” Tôi hỏi, khi đã an toàn tới được bên anh.
“Ồ, chủ yếu là về cha anh. Những điều ông đã nói.”
Anh khoanh tay kê dưới đầu, trầm tư nhìn lên những thanh xà dày cộp bắc ngang qua cái trần thấp lè tè. “Lạ lắm,” anh nói, “hồi ông còn sống, anh chẳng mấy khi để ý đến những điều ông nói, nhưng khi ông mất, chúng lại có sức ảnh hưởng khá lớn đến anh.” Anh lại khẽ cười. “Anh đang nghĩ tới lần cuối cùng ông đánh anh.”
“Buồn cười lắm à?” Tôi hỏi. “Đã có ai nói với anh rằng anh có khiếu hài hước rất kỳ quặc chưa, Jamie?” Tôi lần mò trong những lớp chăn để tìm tay anh nhưng mãi không thấy nên đành bỏ cuộc. Anh bắt đầu vuốt ve lưng tôi, và tôi nép sát vào anh, khẽ thốt ra những tiếng khoan khoái.
“Bác em không đánh em khi em cần bị đánh đòn à?” Anh tò mò hỏi.
Tôi nén cười. “Chúa ơi, không! Chỉ cần nghĩ tới điều đó thôi, bác ấy cũng kinh hoảng rồi. Bác Lamb không đồng tình với việc đánh trẻ con - bác ấy nghĩ cần phải nói lý lẽ với chúng như với người lớn vậy.”
Jamie thốt ra một “âm thanh kiểu Scot” trong cổ họng, bày tỏ sự chế nhạo trước ý kiến lố bịch ấy.
“Thảo nào em lại có nhiều khiếm khuyết như vậy,” anh nói, vỗ vỗ mông tôi. “Vì hồi nhỏ em không được rèn vào khuôn phép.”
“Em có khiếm khuyết gì chứ?” Tôi hỏi. Ánh trăng sáng rực giúp tôi nhìn thấy nụ cười nhăn nhở của anh.
“Em muốn anh liệt kê ra hết không?”
“Không!” Tôi thúc cùi chỏ vào mạng sườn anh. “Kể em nghe tiếp đi! Lúc đó anh mấy tuổi?” Tôi hỏi.
“Ồ, mười ba - hoặc mười bốn. Hồi đó, anh cao lêu nghêu và gầy như que củi, mặt mũi lấm tấm tàn nhang. Anh không nhớ tại sao mình lại bị đánh - anh thường bị đánh vì những điều anh nói hơn là những việc anh làm. Anh chỉ nhớ là cha anh và anh đều giận sôi lên. Đó là một trong những lần ông thực lòng muốn đánh anh.” Anh kéo tôi nép sát vào vai anh hơn và choàng tay qua người tôi. Tôi vuốt ve cái bụng phẳng lì của anh và nghịch rốn anh.
“Dừng lại đi, nhột lắm! Em có muốn nghe hay không?”
“Ồ, có chứ! Nếu có con, chúng ta sẽ làm gì - nói lý với chúng hay đánh đòn chúng?” Trái tim tôi đập rộn ràng trước ý nghĩ ấy, dù chẳng có dấu hiệu gì cho thấy giả thiết đó sẽ thành sự thật.
Anh nắm tay tôi, giữ nó trên bụng anh. “Đơn giản thôi. Trước tiên, em nói lý với chúng, sau đó, anh sẽ đưa chúng ra ngoài để đánh một trận.”
“Em tưởng anh thích trẻ con.”
“Anh thích mà. Cha anh thích anh khi anh không cư xử như một thằng ngốc. Và ông yêu anh đến mức sẵn sàng đánh anh tối tăm mặt mũi khi anh tự biến mình thành một thằng ngốc.”
Tôi xoay người nằm sấp xuống. “Được rồi. Kể tiếp cho em nghe đi!”
Jamie ngồi dậy, chỉnh lại những cái gối lót cho thoải mái hơn trước khi nằm xuống, hai tay khoanh lại kê dưới đầu.
“Chà, ông bắt anh đến chỗ hàng rào, như thường lệ. Mọi khi ông luôn bắt anh tới đó trước để anh phải nếm trải cảm giác vừa sợ hãi vừa hối hận trong lúc chờ đợi, nhưng hôm đó ông quá tức giận nên đi ngay sau anh. Anh cúi gập người, cắn răng đón nhận trận đòn, quyết tâm không kêu tiếng nào - anh thà chết còn hơn để ông biết anh đau đớn ra sao. Anh bấu chặt vào hàng rào gỗ - khiến những mảnh vụn rơi lả tả - và cảm thấy mặt mình đỏ gay vì nín thở.” Anh hít một hơi thật sâu như để bù lại và thở ra chầm chậm. “Thường thì anh sẽ biết khi nào trận đòn sắp kết thúc, nhưng lần này ông không tỏ vẻ gì là sẽ dừng lại. Phải gắng gượng lắm anh mới ngậm được miệng; anh rên rỉ sau mỗi cú đánh và cảm thấy những giọt nước mắt bắt đầu dâng lên, cho dù anh chớp mắt nhiều thế nào, nhưng anh cố sống cố chết kiềm chế lại. Anh không biết trận đòn diễn ra trong bao lâu. Chắc là cũng không lâu lắm, nhưng với anh thì nó như kéo dài hàng thế kỷ vậy. Cuối cùng, ông dừng lại và quát lên với anh. Ông không kìm được phẫn nộ, còn anh tức đến nỗi lúc đầu anh hầu như không thể nghe ra ông nói gì, nhưng rốt cuộc anh cũng nghe được. Ông gầm lên: “Quý tha ma bắt, Jamie! Mày không thể kêu lên sao? Bây giờ mày đã lớn rồi, cha không muốn đánh mày nữa, nhưng cha muốn nghe một tiếng hét to của mày, con trai, trước khi cha dừng lại, để cha biết được rằng cuối cùng mình cũng đã tạo được chút ấn tượng gì đó với mày!””
Jamie cười. “Anh hết sức bực mình, bèn đứng thẳng lên, quay người lại và hét vào mặt ông: “Ôi trời, sao cha không nói ngay từ đầu, đúng là lão già lẩm cẩm! Oái!!” Vừa mới nói xong anh đã thấy mình nằm sõng soài trên mặt đất, tai ong ong và quai hàm đau rát. Còn ông đang đứng trước mắt anh, thở hổn hển, râu tóc dựng ngược. Ông chìa tay kéo anh lên, vỗ vỗ vào hàm anh và nói, dù vẫn còn thở dốc: “Cú đấm đó là vì con dám gọi cha mình là lão già lẩm cẩm. Đó có thể là sự thật nhưng con nói ra miệng như vậy là hỗn. Nào, đi tắm đi rồi còn ăn tối.” Và ông không bao giờ đánh anh nữa. Sau lần đó, ông vẫn quát mắng anh, nhưng anh thường to tiếng cãi lý như hai người đàn ông với nhau.”
Anh cười thoải mái, còn tôi thì mỉm cười nơi bờ vai ấm áp của anh.
“Em ước gì mình được gặp cha anh,” tôi nói. “Nhưng có lẽ không nên,” tôi lại nói khi chợt nảy ra một ý nghĩ. “Có thể ông không thích anh cưới một cô vợ người Anh.”
Jamie ôm tôi chặt hơn và kéo chăn lên bờ vai trần của tôi. “Có lẽ ông sẽ nghĩ rằng cuối cùng anh cũng có chút lý trí.” Anh vuốt tóc tôi. “Có lẽ ông sẽ tôn trọng sự lựa chọn của anh, cho dù đó là ai, còn em” - anh quay sang, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi - “có lẽ ông sẽ rất thích em, Sassenach của anh.” Và tôi coi đó là một lời tán tụng.
[1] Dịp lễ vào ngày Mười một tháng Mười một hằng năm.