Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15
Những tâm sự trong phòng tân hôn

❊ ❊ ❊

Ở quán trọ, thức ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng theo kiểu một bữa tiệc cưới khiêm tốn, bao gồm rượu vang, bánh mỳ tươi và thịt bò quay.

Dougal tóm lấy cánh tay tôi khi tôi định lên gác để tắm rửa trước khi ăn.

“Ta muốn đám cưới này được hoàn tất đến bước cuối cùng, không có sự do dự nào cả,” Dougal thì thầm chỉ đạo tôi bằng giọng kiên quyết. “Không được để ai đó nghi ngờ về tính hợp pháp của cuộc hôn nhân này, cũng không được phép hủy hôn, nếu không tất cả chúng ta sẽ có nguy cơ bị treo cổ đấy.”

“Tôi có cảm giác nếu tôi không làm theo thì chính ông cũng sẽ treo cổ tôi,” tôi giận dữ nói.

Dougal vỗ mạnh lên mông tôi.

“Đừng lo; cô chỉ cần làm tròn phần việc của mình.” Ông ta săm soi tôi, như thể đang xét đoán khả năng tôi có thực hiện tốt vai trò này không.

“Ta biết rõ cha của Jamie. Nếu thằng bé giống ông ấy, cô sẽ không gặp rắc rối gì đâu. A, Jamie!” Ông ta vội băng ngang phòng, tới chỗ Jamie vừa bước vào sau khi đi nhốt ngựa về. Nhìn vẻ mặt của Jamie, có vẻ anh ta cũng đang nhận được mệnh lệnh giống tôi.

•••

Chúa ơi, sao chuyện này lại xảy ra chứ? Sáu tuần trước, tôi còn đang vô tư hái những bông hoa dại trên một ngọn đồi ở Scotland để mang về nhà nghỉ nơi tôi ở cùng chồng mình. Vậy mà bây giờ, tôi lại bị nhốt trong một căn phòng ở một quán trọ thôn dã, chờ đợi một người chồng hoàn toàn khác mà tôi chẳng quen biết gì mấy, và nhận được lệnh phải hoàn tất thủ tục cuối cùng của cuộc hôn nhân gượng ép này để đổi lấy mạng sống và sự tự do.

Tôi ngồi trên giường trong bộ trang phục lộng lẫy đi mượn, cả người cứng đờ và sợ hãi. Cánh cửa nặng nề của căn phòng kèn kẹt mở ra rồi đóng lại.

Jamie dựa người vào cửa, quan sát tôi. Bầu không khí giữa chúng tôi càng lúc càng căng thẳng. Cuối cùng chính Jamie là người phá vỡ sự im lặng.

“Em không cần sợ tôi,” anh ta khẽ nói. “Tôi sẽ không nhảy bổ vào em đâu.”

Tôi phì cười.

“Chà, tôi không nghĩ anh sẽ làm vậy.” Thực ra, tôi không nghĩ anh ta sẽ chạm vào tôi, trừ phi tôi ngỏ ý trước; và chẳng bao lâu nữa tôi sẽ phải mời anh ta làm nhiều việc còn ghê gớm hơn thế.

Tôi nghi ngại nhìn anh ta. Sẽ khó khăn hơn nếu tôi thấy anh ta không hấp dẫn; nhưng sự thực lại hoàn toàn trái ngược. Tuy nhiên, hơn tám năm qua tôi đã không ngủ với bất kỳ người đàn ông nào ngoài Frank. Không chỉ thế, qua lời tự thú của chính chàng trai trẻ này, anh ta chẳng hề có kinh nghiệm gì. Tôi chưa từng đưa ai “vào đời”. Ngay cả khi gạt đi sự phản đối của mình với cuộc hôn nhân sắp đặt này, và cân nhắc vấn đề từ một góc nhìn hoàn toàn thực tế làm cách nào chúng tôi có thể bắt đầu được chứ? Cứ như thế này thì chúng tôi sẽ vẫn đứng đây, nhìn nhau chằm chằm đến ba, bốn ngày mất.

Tôi hắng giọng và vỗ vào chỗ bên cạnh tôi trên giường.

“À, anh có muốn ngồi không?”

“Có.” Anh ta băng ngang căn phòng như một con mèo lớn. Nhưng thay vì ngồi xuống cạnh tôi, anh ta lôi ra một cái ghế đẩu và ngồi đối diện với tôi. Anh ta ngập ngừng đưa tay ra và cầm lấy hai bàn tay tôi. Bàn tay anh ta to lớn, ngón tay bè bè và rất ấm áp, mu bàn tay lơ thơ những sợi lông màu đỏ. Tôi cảm thấy hơi sốc trước sự đụng chạm này, và nghĩ đến một đoạn trong Cựu ước - “Vì da của Jacob nhẵn nhụi, trong khi anh trai Esau là một người đàn ông lông lá.” Bàn tay của Frank dài và mảnh, gần như nhẵn nhụi và nhìn có vẻ quý phái. Tôi đã luôn thích ngắm nhìn chúng khi anh giảng bài.

“Kể cho tôi nghe về chồng em đi,” Jamie nói, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Tôi gần như giật tay ra khỏi tay anh ta vì kinh ngạc.

“Cái gì cơ?”

“Coi em kìa. Chúng ta có đến ba, bốn ngày ở đây bên nhau. Mặc dù tôi không giả vờ biết tất cả những gì cần biết, nhưng tôi đã sống phần lớn cuộc đời trong một điền trang. Trừ phi con người rất khác biệt so với những loài vật khác, cái việc chúng ta phải làm sẽ không mất nhiều thời gian đến thế. Chúng ta vẫn có một chút thời gian để trò chuyện và vượt qua cảm giác e sợ nhau.” Lời đánh giá thẳng thừng này về tình cảnh của chúng tôi làm tôi thoải mái hơn một chút.

“Anh sợ tôi à?” Trông anh ta chẳng có vẻ gì là thế cả. Nhưng có lẽ anh ta đang căng thẳng. Mặc dù anh ta không phải là một cậu bé mười sáu tuổi nhút nhát, nhưng đây lần đầu tiên của anh ta. Anh ta nhìn vào mắt tôi và cười.

“Ừ. Tôi cho là tôi sợ hơn em. Đó là lý do tôi cầm tay em; để ngăn mình khỏi run rẩy.” Tôi không tin điều này, nhưng vẫn siết chặt tay anh ta để tỏ vẻ thấu hiểu.

“Đó là một ý hay. Chạm vào nhau thế này khiến chúng ta trò chuyện dễ dàng hơn. Nhưng tại sao anh lại hỏi về chồng tôi?” Tôi hoang mang tự hỏi phải chăng anh ta muốn tôi kể cho anh ta nghe về đời sống chăn gối của tôi với Frank để biết tôi mong đợi gì ở anh ta?

“Tôi biết hẳn là em đang nghĩ về anh ta. Em không thể không nghĩ đến anh ta trong hoàn cảnh này. Tôi không muốn em có cảm giác em không thể nói với tôi về anh ta. Cho dù bây giờ tôi là chồng em - nghe điều này thật lạ - nhưng em không nên quên hoặc thậm chí là cố gắng quên anh ta. Nếu em từng yêu anh ta, anh ta hẳn là một người đàn ông tốt.”

“Vâng, anh ấy… là một người như vậy.” Giọng tôi run run, và Jamie dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay tôi.

“Vậy tôi sẽ gắng hết sức chăm sóc vợ anh ta để tỏ lòng tôn kính linh hồn của anh ta.” Jamie nâng hai tay tôi lên và trịnh trọng hôn từng bàn tay.

Tôi hắng giọng. “Câu nói của anh nghe thật hào hiệp, Jamie.”

Anh ta đột nhiên nhoẻn miệng cười. “Ừ. Tôi đã nghĩ ra nó trong lúc Dougal chúc tụng ở dưới nhà.”

Tôi hít sâu một hơi. “Tôi có câu muốn hỏi,” tôi nói.

Anh ta cụp mắt xuống, che giấu một nụ cười. “Tôi cũng nghĩ vậy,” anh ta đồng ý. “Tôi cho là em được quyền có chút tò mò, trong hoàn cảnh này. Em muốn biết gì vậy?” Anh ta đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt xanh ánh lên vẻ tinh quái dưới ánh đèn. “Tại sao tôi vẫn còn là trai tân?”

“Ơ, đó là chuyện riêng của anh,” tôi lẩm bẩm. Đột nhiên có cảm giác nóng hơn, tôi giật một tay ra để tìm khăn tay, và sờ thấy trong túi có vật gì cưng cứng.

“Ồ, tôi quên mất! Tôi vẫn cầm cái nhẫn của anh.” Tôi lấy nó ra và đưa trả cho anh ta. Nó là một cái nhẫn vàng khá nặng, đính một viên hồng ngọc mài tròn. Thay vì đeo nó vào ngón tay, anh ta mở cái túi da của mình và cất vào trong đó.

“Đó là nhẫn cưới của cha tôi,” anh ta giải thích. “Bình thường tôi không đeo nó đâu, nhưng tôi… chà, tôi muốn biểu thị lòng tôn trọng với em trong ngày hôm nay bằng cách khiến mình trông bảnh bao nhất có thể.” Anh ta khẽ đỏ mặt trước lời thú nhận này, và giả vờ lúi húi buộc lại cái túi da.

“Anh đã cho tôi cảm giác được trân trọng,” tôi nói, mỉm cười. Thêm một cái nhẫn ruby vào bộ trang phục lộng lẫy chói lọi thì chẳng khác nào chở củi về rừng, nhưng tôi xúc động bởi nỗi băn khoăn lo lắng ẩn sau nó.

“Tôi sẽ mau chóng kiếm một cái nhẫn vừa với em,” anh ta hứa.

“Không cần thiết đâu,” tôi nói, cảm thấy có chút không thoải mái. Dù sao đi nữa, tôi cũng sắp đi rồi.

“Ờ, tôi có một câu hỏi quan trọng,” tôi nói, lôi kéo sự chú ý của anh ta. “Nếu anh không ngại nói với tôi. Tại sao anh lại đồng ý lấy tôi?”

“À.” Anh ta buông tay tôi ra và chỉnh lại tư thế ngồi. Anh ta ngập ngừng một thoáng trước khi trả lời, tay vuốt phẳng miếng vải len trên đùi. Tôi có thể thấy bắp cơ dài ở đùi anh ta căng ra bên dưới lớp vải nặng nề.

“Chà, trước hết là vì nếu không được trò chuyện cùng em nữa thì tôi sẽ thấy nhớ lắm,” anh ta nói, mỉm cười.

“Không, tôi hỏi thực lòng đấy,” tôi khăng khăng. “Tại sao?”

Bấy giờ anh ta mới nghiêm túc. “Trước khi tôi nói với em, Claire, tôi muốn đòi hỏi ở em một điều,” anh ta chậm rãi nói.

“Điều gì?”

“Lòng trung thực.”

Hẳn là tôi đã rụt người lại vẻ không thoải mái, vì anh ta ngả người về phía trước, hai bàn tay đặt lên đầu gối.

“Tôi biết có những điều em sẽ không muốn nói với tôi, Claire. Có lẽ đó là những điều em không thể nói với tôi.”

Anh không biết anh nói đúng thế nào đâu, tôi nghĩ.

“Tôi sẽ không ép em hay khăng khăng đòi biết những điều mà em băn khoăn lo lắng,” anh ta nghiêm túc nói, nhìn xuống hai bàn tay đang áp vào nhau.

“Tôi cũng có những điều không thể nói với em, chí ít là ở thời điểm hiện tại. Và tôi sẽ không đòi hỏi những gì mà em không thể cho tôi. Tôi chỉ đòi hỏi ở em một chuyện - khi em nói với tôi điều gì đó, hãy nói sự thật. Và tôi cũng hứa với em như vậy. Có lẽ giữa chúng ta hiện không có gì ngoài sự tôn trọng. Và tôi nghĩ rằng sự tôn trọng có chỗ cho những bí mật, nhưng không có chỗ cho những lời nói dối. Em có đồng ý không?” Anh ta xòe hai bàn tay ra. Tôi có thể nhìn thấy dấu vết của lời thề máu trên cổ tay anh ta. Rồi tôi nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay to lớn ấy.

“Vâng, tôi đồng ý. Tôi sẽ thành thực với anh.” Những ngón tay anh ta nhẹ nhàng khép lại quanh bàn tay tôi.

“Tôi cũng vậy. Còn bây giờ,” anh ta hít sâu một hơi, “em đã hỏi tại sao tôi lại kết hôn với em.”

“Tôi chỉ tò mò chút thôi,” tôi nói.

Anh ta mỉm cười, sự hóm hỉnh lẩn khuất trong đôi mắt đã lan xuống khuôn miệng rộng. “Chà, cũng không thể trách em được. Tôi có vài lý do. Trong đó, có một, hai lý do tôi chưa thể nói với em ngay, mà sẽ bộc bạch khi nào đến lúc. Nhưng lý do chính thì cũng giống như lý do em kết hôn với tôi thôi; để bảo vệ em khỏi Jack Randall.”

Tôi khẽ rùng mình trước ký ức về gã Đại úy, và bàn tay của Jamie siết chặt lấy bàn tay tôi.

“Em đang được an toàn,” anh ta nói chắc chắn. “Em mang họ của tôi và có gia đình tôi, thị tộc tôi ở bên em, và nếu cần, tôi sẽ đem cả thân mình ra để bảo vệ em. Gã đó sẽ không thể chạm vào em, chừng nào tôi còn sống.”

“Cảm ơn anh,” tôi nói. Nhìn vào khuôn mặt trẻ trung, mạnh mẽ và đầy quyết tâm ấy, với đôi gò má rộng và quai hàm rắn chắc, lần đầu tiên tôi cảm thấy cái kế hoạch lố bịch này của Dougal cũng có phần đúng đắn.

Tôi sẽ đem cả thân mình ra để bảo vệ em. Câu nói này có tác động đặc biệt khi nhìn vào bờ vai rộng vững chắc và nhớ đến sự dũng mãnh của anh ta khi “biểu diễn” múa kiếm dưới ánh trăng. Anh ta nói thực lòng; dù còn trẻ, anh ta biết rõ mình đang nói gì, và mang trên người những vết sẹo để minh chứng cho điều đó. Anh ta không già dặn hơn nhiều viên phi công và lính bộ binh mà tôi đã chăm sóc, và cũng giống như họ, anh ta biết rõ cái giá của sự hứa hẹn. Anh ta không dành cho tôi những lời thề thốt lãng mạn, mà thẳng thừng hứa sẽ đem cả tính mạng để bảo vệ tôi. Tôi chỉ hy vọng mình có thể đáp trả anh ta bằng thứ gì đó.

“Anh thật hào hiệp,” tôi thành thực nói. “Nhưng có đáng để, ờ, để kết hôn không?”

“Có chứ,” anh ta nói, gật đầu, rồi lại mỉm cười, lần này hơi nghiêm nghị. “Tôi thừa hiểu gã đó. Nếu có thể ngăn chặn, tôi sẽ không đứng yên khi nhìn thấy một con chó được trao cho hắn giữ, nữa là một người phụ nữ không thể tự bảo vệ mình.”

“Cảm động quá,” tôi giễu cợt, và anh ta bật cười. Anh ta đứng lên, đi tới cái bàn gần cửa sổ. Ai đó - có lẽ là bà chủ quán trọ - đã bày ở đó một lọ hoa dại được làm bằng cái cốc vại để uống rượu whisky. Đằng sau nó là một chai rượu và hai cái ly.

Jamie rót hai ly rượu và quay trở lại, đưa cho tôi một ly khi anh ta ngồi xuống.

“Không ngon bằng rượu của Colum,” anh ta cười nói, “nhưng cũng không quá tệ.” Anh ta giơ cái ly của mình lên. “Vì phu nhân Fraser,” anh ta nói khẽ, và tôi lại cảm thấy hoảng loạn. Tôi mạnh mẽ kìm nén cảm giác ấy và giơ cái ly của mình lên.

“Vì sự thành thật,” tôi nói, rồi chúng tôi cùng uống.

“Chà, đó là một lý do,” tôi nói khi hạ ly xuống. “Còn có những lý do nào khác mà anh có thể nói với tôi không?”

Anh ta chăm chú nhìn ly rượu. “Có lẽ chỉ là tôi muốn đưa em lên giường.” Anh ta đột ngột ngước lên. “Em có nghĩ thế không?”

Nếu anh ta định làm tôi bối rối thì anh ta đã khá thành công, nhưng tôi quyết tâm không thể hiện ra mặt.

“Ồ, thật thế ư?” Tôi táo bạo hỏi.

“Thực lòng mà nói, đúng là như vậy.” Đôi mắt xanh điềm tĩnh nhìn tôi qua vành ly.

“Anh đâu cần phải cưới tôi mới làm được điều đó,” tôi phản đối.

Anh ta có vẻ thực sự phật ý. “Em nghĩ tôi sẽ chiếm đoạt em mà không hỏi cưới em ư!”

“Nhiều người đàn ông vẫn làm vậy mà,” tôi nói, thích thú trước sự ngây thơ của anh ta.

Anh ta hơi lắp bắp vì bối rối, rồi trấn tĩnh lại, trịnh trọng nói: “Có lẽ em sẽ nghĩ rằng tôi tự phụ khi nói điều này, nhưng tôi nghĩ tôi không nằm trong số “nhiều người đàn ông” ấy, và tôi không nhất thiết phải có hành vi hạ tiện giống họ.”

Khá xúc động vì câu nói này, tôi trấn an anh ta rằng từ trước đến giờ tôi luôn thấy anh ta vừa ga lăng vừa lịch thiệp, và xin lỗi anh ta nếu tôi có vô ý nghi ngờ những động cơ của anh ta.

Chúng tôi tạm ngừng trò chuyện trong lúc anh ta rót rượu vào những cái ly rỗng.

•••

Chúng tôi im lặng nhấm nháp rượu mất một lúc, cả hai đều cảm thấy hơi xấu hổ sau những lời trao đổi thẳng thắn vừa rồi. Vậy là, rõ ràng tôi thứ để trao cho anh ta. Công bằng mà nói, ý nghĩ đó không phải là chưa từng xâm nhập vào đầu óc tôi, thậm chí trước cả khi tình huống kỳ cục này xảy ra. Anh ta là một chàng trai trẻ rất cuốn hút. Và cái khoảnh khắc ấy, ngay sau khi tôi đến lâu đài, lúc anh ta đặt tôi ngồi lên đùi mình, và…

Tôi nghiêng ly rượu của mình, uống cạn, rồi vỗ vỗ lên chỗ bên cạnh tôi ở trên giường.

“Lại đây ngồi với tôi nào,” tôi nói. “Và” - tôi cố tìm một chủ để trò chuyện vô hại để giúp chúng tôi dễ dàng vượt qua sự lúng túng của việc gần gũi - “kể tôi nghe về gia đình anh. Anh sinh trưởng ở đâu?”

Chiếc giường lún xuống dưới sức nặng của cơ thể Jamie, và tôi phải gắng hết sức để không ngã vào người anh ta. Jamie ngồi gần đến nỗi tay áo anh ta chạm nhẹ vào cánh tay tôi. Bàn tay tôi đang đặt trên đùi. Anh ta cầm lấy nó hết sức tự nhiên, và chúng tôi dựa lưng vào tường, cả hai đều không nhìn xuống nhưng lại nhận thức rõ về mối liên kết ấy như thể chúng tôi đã bị gắn vào nhau.

“Chà, tôi sẽ bắt đầu từ đâu nhỉ?” Anh ta bắt tréo chân gác lên cái ghế đẩu. Tôi thích thú khi nhận ra người cao nguyên thường ngồi tán gẫu với nhau về những mối quan hệ rối rắm của gia đình và thị tộc, thứ hình thành nên nền tảng của hầu như bất cứ sự kiện quan trọng nào ở vùng cao nguyên Scotland. Có lần, Frank và tôi đã dành cả buổi tối trong một quán rượu làng, mê mải theo dõi hai cụ già lẩm cẩm truy nguyên trách nhiệm một vụ phá hủy kho thóc cổ mà, theo những gì tôi nghe lỏm được, bắt nguồn từ một mối thù truyền kiếp phức tạp ở địa phương nảy sinh vào khoảng năm 1790. Tôi có chút choáng váng khi nhận ra rằng mối thù truyền kiếp đặc biệt mà ngọn nguồn đã bị che khuất trong màn sương mù thời gian đó lúc này vẫn chưa bắt đầu. Kìm nén sự hỗn loạn trong đầu do nhận thức này gây ra, tôi ép mình tập trung chú ý vào điều Jamie đang nói.

“Cha tôi là một người thuộc thị tộc Fraser, đương nhiên rồi; ông là anh trai cùng cha khác mẹ với Công tử Lovat hiện tại. Nhưng mẹ tôi là một người MacKenzie. Cô biết rằng Dougal và Colum là cậu của tôi chứ?” Tôi gật đầu. Sự giống nhau giữa họ quá rõ ràng, bất châp màu tóc khác biệt. Đôi gò má rộng và cái mũi dài thẳng như lưỡi dao của anh ta hiển nhiên là được thừa hưởng từ thị tộc MacKenzie.

“Ầy, mẹ tôi là chị của họ, ngoài ra họ còn hai người chị em nữa. Dì Janet đã mất, giống như mẹ tôi, còn dì Jocasta thì lấy một người họ hàng của Rupert và sống ở ven hồ Eilean. Dì Janet có sáu người con, bốn trai hai gái, dì Jocasta có ba con, toàn là gái, Dougal thì có bốn con gái, Colum chỉ có cậu nhóc Hamish, còn cha mẹ tôi có tôi và chị gái tôi, được đặt theo tên của dì Janet, nhưng chúng tôi luôn gọi chị ấy là Jenny.”

“Rupert cũng là một người MacKenzie à?” Tôi hỏi, sau khi cố gắng phân biệt tất cả mọi người.

“Ừ. Ông ấy…” Jamie ngừng lại trong một thoáng, cân nhắc. “Ông ấy là anh em con chú con bác với Dougal, Colum và Jocasta, nghĩa là ông ấy là cậu họ của tôi. Cha của Rupert và ông ngoại Jacob của tôi là anh em, cùng với..

“Chờ chút. Đừng lan man quá, nếu không tôi sẽ rối tung lên đấy. Chúng ta thậm chí còn chưa nhắc tới thị tộc Fraser, vậy mà tôi đã chẳng còn nhớ nổi những người họ hàng của anh rồi.”

Anh ta xoa xoa cằm, tính toán. “Hừm. về nhà Fraser thì phức tạp hơn một chút, bởi vì ông nội Simon của tôi có tới ba vợ, vì thế cha tôi có tới hai dòng anh chị em cùng cha khác mẹ. Giờ thì chỉ cấn biết rằng tôi có sáu người chú bác và ba bà cô vẫn còn sống, ngoài ra chúng ta sẽ không nhắc đến người họ hàng nào nữa.”

“Vâng, cứ như vậy đi!” Tôi ngả người về đằng trước và rót một ly rượu nữa cho cả hai chúng tôi.

Thì ra lãnh địa của thị tộc MacKenzie và thị tộc Fraser có một đoạn đường biên giới chung kéo dài từ vùng duyên hải tới phía đuôi của hồ Ness. Theo xu hướng chung, đường biên giới này không có trong bản đồ và thường thay đổi theo thời gian, truyền thống và sự liên minh. Dọc theo đường biên giới này, ở đầu phía nam lãnh địa của thị tộc Fraser, có một cơ ngơi nhỏ của Brian Fraser - cha của Jamie, tên là Broch Tuarach.

“Đó là một mảnh đất khá trù phú, có sông hồ để đánh bắt cá và một khoảnh rừng lớn để săn bắn. Nó cung cấp lương thực thực phẩm cho khoảng sáu mươi trang trại nhỏ và ngôi làng nhỏ có tên Broch Mordha. Đương nhiên là cả cái trang viên chính khá hiện đại nữa,” anh ta nói, với chút kiêu hãnh, “và tòa tháp cũ mà hiện chúng tôi dùng để nhốt gia súc và cất ngũ cốc.”

“Dougal và Colum chẳng hài lòng chút nào khi chị gái kết hôn với một người Fraser, và khăng khăng rằng bà không được làm tá điền trên mảnh đất của thị tộc Fraser mà phải sống trên một thái ấp riêng. Vì vậy, Lallybroch - những người sống ở đó gọi nó như vậy -được cắt cho cha tôi, nhưng trong chứng thư chuyển nhượng có một điều khoản nói rằng mảnh đất chỉ được để lại cho mẹ tôi, Ellen, trong trường hợp bà có con. Nếu bà mất mà không sinh được người con nào, mảnh đất sẽ trở lại với Lãnh chúa Lovat sau khi cha tôi qua đời, kể cả khi cha tôi có con với người vợ khác. Nhưng ông không tái hôn, và tôi chính là con trai của mẹ tôi. Vì vậy Lallybroch là của tôi, dù nó có giá trị hay không.”

“Hôm qua anh vừa nói với tôi là anh không có tài sản gì cơ mà.” Tôi nhấp một ngụm rượu, thấy nó khá ngon; có vẻ như càng uống tôi lại càng thấy nó ngon hơn thì phải. Có lẽ tôi nên sớm ngừng lại.

Jamie lắc đầu. “Chà, đúng là nó thuộc về tôi. Nhưng vấn đề là lúc này nó chẳng đem lại lợi lộc gì cho tôi, vì tôi không thể tới đó.” Trông anh ta có vẻ áy náy. “Chính vì cái lệnh truy nã trên đầu tôi đây.”

Sau cuộc đào tẩu khỏi pháo đài William, anh ta đã được đưa tới Beannachd (có nghĩa là “Được ban phước,” anh ta giải thích), nhà của Dougal, để dưỡng thương. Sau đó, anh ta tới Pháp và chiến đấu cho quân đội Pháp trong hai năm quanh biên giới Tây Ban Nha.

“Anh ở trong quân đội Pháp hai năm mà vẫn còn là trai tân?” Tôi nghi ngờ bật thốt. Tôi đã chăm sóc cho rất nhiều đàn ông Pháp, và không nghĩ thái độ của đàn ông xứ Gaul đối với phụ nữ có thay đổi gì đáng kể trong hai trăm năm qua.

Jamie nhếch một bên khóe miệng và liếc xéo tôi.

“Nếu em nhìn thấy đám gái điếm phục vụ quân đội Pháp, Sassenach, em sẽ lấy làm lạ khi tôi có can đảm chạm vào một người phụ nữ, chưa nói đến chuyện đưa cô ta lên giường.”

Tôi mắc nghẹn, phì rượu vang ra và ho sặc sụa cho đến khi anh ta vỗ thùm thụp lên lưng tôi. Tôi đổ sụp người xuống, thở hổn hển, mặt đỏ bừng và giục anh ta tiếp tục câu chuyện.

Anh ta trở lại Scotland khoảng một năm trước, sống lần hồi trong rừng hoặc ăn trộm gia súc ở vùng biên giới trong sáu tháng, lúc thì ở một mình, lúc lại gia nhập một băng nhóm “tứ cố vô thân” - bao gồm những kẻ không thuộc về thị tộc nào cả.

“Rồi một hôm, tôi bị ai đó dùng rìu hay thứ gì đại loại thế bổ vào đầu,” anh ta nhún vai, nói. “Và tôi phải dựa vào lời kể của Dougal để biết chuyện gì xảy ra trong hai tháng kế tiếp, vì tôi không nhớ được gì nhiều.”

Vào thời điểm xảy ra vụ tấn công, Dougal đang ở một điền trang gần đấy. Bạn bè của Jamie đã đến tìm ông ta, và ông ta đã xoay xở đưa cháu mình tới Pháp.

“Tại sao lại là Pháp?” Tôi hỏi. “Đưa anh đi xa như thế hẳn phải mạo hiểm lắm.”

“Nếu để tôi ở lại nơi đó thì còn mạo hiểm hơn nhiều. Các đội tuần tra của quân Anh có mặt ở khắp vùng. Tôi và đồng bọn đã hoạt động khá tích cực quanh khu vực đó, em biết đấy - và tôi cho là Dougal không muốn họ tìm thấy tôi nằm bất tỉnh trong một túp lều của nông dân.”

“Hoặc trong nhà của ông ấy?” Tôi nói, hơi giễu cợt.

“Tôi cho là ông ấy cũng muốn đưa tôi tới nhà mình, nhưng không làm vậy vì hai lý do,” Jamie giải thích. “Thứ nhất, bấy giờ ông ấy có một vị khách người Anh. Thứ hai, nhìn vẻ ngoài của tôi, ông ấy nghĩ là tôi sắp chết, vì vậy ông ấy mới đưa tôi tới tu viện.”

Tu viện Ste. Anne de Beaupré, tọa lạc trên bờ biển Pháp, có vẻ là lãnh địa của Alexander Fraser, Tu viện trưởng của thánh đường dành cho việc học tập và thờ phụng này. Ông ta là một trong sáu người chú bác của Jamie.

“Ông ấy và Dougal không ưa gì nhau,” Jamie giải thích, “nhưng Dougal thấy rằng mình sẽ chẳng giúp được gì nhiều cho tôi nếu để tôi ở lại đây, trong khi người ở tu viện thì có thể.”

Đúng vậy. Nhờ kiến thức y khoa của các thầy tu và thể chất khỏe mạnh của mình, Jamie đã sống sót và dần hồi phục với sự chăm sóc của các thầy dòng Thánh Dominic.

“Khi đã khỏe lại, tôi liền trở về,” anh giải thích. “Dougal và người của ông ấy đón tôi ở bờ biển, và chúng tôi đang tiến thẳng đến lãnh địa của thị tộc MacKenzie thì, ờ, gặp em.”

“Đại úy Randall nói lúc ấy các anh đang ăn trộm gia súc,” tôi nói.

Anh ta mỉm cười, không hề bối rối trước lời buộc tội này. “Chà, Dougal không phải là người có thể bỏ qua cơ hội kiếm một chút lợi,” anh ta nói. “Chúng tôi tình cờ gặp một đàn gia súc béo tốt đang gặm cỏ trên cánh đồng, và xung quanh không có một ai. Vì vậy…” Anh ta nhún vai, vẻ cam chịu những điều không thể tránh khỏi trong cuộc đời.

Hóa ra tôi đã bắt gặp đoạn cuối cuộc đối đầu giữa người của Dougal và đội quân của Randall. Phát hiện quân Anh đang xông tới chỗ mình, Dougal đã cử một nửa số người lùa đàn gia súc đi vòng qua một bụi cây, trong khi những người còn lại ẩn nấp giữa các cây non, sẵn sàng mai phục quân Anh khi chúng đi qua.

“Rất hiệu quả,” Jamie tán tụng. “Chúng tôi thình lình vừa la hét vừa xông thẳng qua chúng. Đương nhiên là chúng đuổi theo chúng tôi, và chúng tôi vui vẻ dẫn dụ chúng băng qua các ngọn đồi, các dòng suối và các tảng đá; trong lúc ấy, những người còn lại đã lùa đàn bò cái chuồn qua biên giới. Sau đó, chúng tôi cắt đuôi được lũ lưng tôm và trốn trong ngôi nhà tranh nơi tôi lần đầu gặp em, đợi đến khi trời tối mới lên đường.”

“Tôi hiểu rồi,” tôi nói. “Nhưng tại sao anh lại trở về Scotland? Tôi nghĩ ở Pháp anh sẽ an toàn hơn nhiều.”

Anh ta mở miệng định trả lời, nhưng rồi lại nghĩ lại, “nhấp một ngụm rượu. Rõ ràng tôi đang tiến gần tới ranh giới bí mật của anh ta.

“Chà, đó là một câu chuyện dài, Sassenach ạ,” anh ta nói, lảng tránh vấn đề đó. “Tôi sẽ kể cho em nghe sau, còn bây giờ, chuyện của em thì sao? Em sẽ kể tôi nghe về gia đình em chứ? Đương nhiên là nếu em cảm thấy mình có thể,” anh ta vội nói thêm.

Tôi suy nghĩ trong một thoáng, nhưng thực sự thì kể với anh ta về cha mẹ tôi và bác Lamb cũng chẳng phải việc gì mạo hiểm. Suy cho cùng, lựa chọn nghề nghiệp của bác Lamb cũng có ưu điểm. Dù là thế kỷ mười tám hay thế kỷ hai mươi thì nghiên cứu về đồ cổ cũng là một ngành nghề ít người hiểu nổi.

Thế là tôi kể cho anh ta nghe, chỉ loại bỏ những chi tiết nhỏ nhặt như ô tô, máy bay và đương nhiên cả cuộc thế chiến nữa. Khi tôi kể, anh ta lắng nghe chăm chú, thi thoảng lại hỏi mấy câu, bày tỏ sự thương tiếc trước cái chết của cha mẹ tôi hoặc niềm hứng thú với bác Lamb và những khám phá của bác.

“Và rồi tôi gặp Frank,” tôi kết thúc. Tôi ngừng lại vì không chắc mình có thể nói thêm được bao nhiêu trước khi sa vào phạm vi nguy hiểm. May thay, Jamie đã cứu nguy cho tôi.

“Em chưa muốn nói về anh ta ngay bây giờ,” anh ta tỏ vẻ thấu hiểu. Tôi gật đầu, không nói một lời, mắt hơi nhòa đi. Jamie buông tay tôi ra và choàng cánh tay quanh người tôi, nhẹ nhàng áp đầu tôi lên vai anh ta.

“Không sao,” anh ta nói, dịu dàng vuốt tóc tôi. “Em đã mệt chưa? Tôi để em đi ngủ nhé?”

Tôi định nói vâng, nhưng rồi lại cảm thấy làm như thế vừa không công bằng vừa hèn nhát. Tôi hắng giọng và ngồi dậy, lắc đầu.

“Không,” tôi nói, hít sâu một hơi. Trên người anh ta thoang thoảng mùi xà phòng và rượu vang. “Tôi ổn cả. Hãy kể tôi nghe… kể tôi nghe hồi còn nhỏ anh thường chơi những trò gì.”

•••

Căn phòng được thắp sáng bởi một cây nến dày có thể cháy trong mười hai giờ, trên thân nến có những vòng sáp tối màu để đánh dấu giờ giấc. Chúng tôi nói chuyện cho đến khi cây nến cháy hết ba vòng, chỉ buông tay nhau để rót rượu hoặc đứng lên đi vệ sinh đằng sau tấm rèm trong góc. Khi Jamie quay lại trong một lần đi vệ sinh, anh ta ngáp và vươn vai.

“Muộn lắm rồi,” tôi nói và cũng đứng dậy. “Có lẽ chúng ta nên lên giường thôi.”

“Được,” anh ta nói, xoa xoa gáy. “Lên giường? Hay đi ngủ?” Anh ta nhướng một bên lông mày vẻ hơi giễu cợt và khóe miệng nhích lên.

Thực tế, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái với anh ta đến mức gần như quên mất tại sao chúng tôi lại ở đó. Nghe thấy lời nhắc của anh ta, tôi đột nhiên cảm thấy hoảng hốt. “Chà…” tôi yếu ớt nói.

“Dù thế nào, em không định mặc nguyên váy mà ngủ đấy chứ?” Anh ta thẳng thừng hỏi.

“Ồ, không, tôi cho là không.” Kỳ thực, vì các sự kiện cứ dồn dập xô tới, tôi đã không nghĩ tới việc chuẩn bị một chiếc váy ngủ - mà dù sao đi nữa tôi cũng chẳng có thứ đó. Tôi vẫn thường mặc váy lót hoặc không mặc gì lúc ngủ, tùy thuộc vào thời tiết.

Jamie chẳng có gì ngoài bộ đồ anh ta đang mặc; rõ ràng anh ta sẽ mặc áo sơ mi hoặc khỏa thân để ngủ, tình trạng ấy chắc chắn sẽ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

“Vậy thì lại đây, tôi sẽ giúp em cởi dây buộc và những thứ lằng nhằng khác.”

Hai bàn tay anh ta thoáng run khi anh ta bắt đầu cởi đồ cho tôi. Và anh ta hơi mất bình tĩnh trong lúc vật lộn với hàng tá những cái móc nhỏ xíu ở áo chẽn.

“Ha!” Anh ta đắc thắng nói khi cái móc cuối cùng rời ra, và chúng tôi cùng cười phá lên.

“Giờ thì đến lượt tôi giúp anh,” tôi nói, quyết định rằng có trì hoãn hơn nữa cũng chẳng ích gì. Tôi giơ tay cởi khuy áo sơ mi của anh ta rồi luồn tay vào trong, chầm chậm lướt từ vai xuống ngực. Anh ta đứng yên, gần như nín thở, khi tôi quỳ xuống để mở khóa cái thắt lưng khảm nạm của anh ta.

Đằng nào cũng phải làm, thà rằng làm luôn bây giờ, tôi nghĩ, và chủ động lướt hai bàn tay trên cặp đùi rắn chắc bên dưới chiếc váy của anh ta. Dù lúc này tôi đã biết rõ hầu hết đàn ông Scot mặc gì ở dưới váy - chẳng gì cả - nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi sốc khi phát hiện ra điều đó ở Jamie.

Thế rồi, anh ta nâng tôi dậy và cúi đầu hôn tôi thật lâu. Hai bàn tay anh ta mò mẫm xuống dưới, tìm cái móc ở chiếc váy lót của tôi. Chiếc váy lót bồng bềnh rơi xuống sàn, chỉ để lại trên người tôi độc chiếc áo lót.

“Anh học cách hôn như thế ở đâu vậy?” Tôi hỏi, hơi hổn hển. Anh ta nhe răng cười và kéo tôi lại gần.

“Tôi chỉ nói tôi là trai tân chứ không phải thầy tu,” anh ta nói, lại hôn tôi. “Nếu thấy cần hướng dẫn, tôi sẽ hỏi.”

Anh ta ấn mạnh tôi vào người mình, và tôi có thể cảm nhận được anh ta đã rất sẵn sàng. Tôi có chút ngạc nhiên khi nhận ra mình cũng vậy. Cho dù đó là kết quả của giờ giấc muộn màng, rượu vang, sự hấp dẫn của anh ta hay chỉ đơn giản là sự thiếu thốn, tôi vẫn muốn anh ta ghê gớm.

Tôi tuột cái áo sơ mi của anh ta đến eo và lướt tay lên ngực anh ta, hai ngón cái mân mê vòng quanh núm vú. Chúng trở nên săn cứng trong một giây, và anh ta đột nhiên ghì chặt tôi vào ngực mình.

“Ối!” Tôi thốt lên, vùng vẫy để thở. Anh ta buông ra và cất lời xin lỗi.

“Không, đừng lo; hôn tôi lại đi!” Anh ta làm theo, lần này thì tuột cái quai áo lót xuống khỏi vai tôi. Rồi anh ta hơi lùi lại, úp trọn bàn tay vào bầu ngực và mân mê nhũ hoa của tôi như tôi đã làm với anh ta. Tôi mò mẫm tìm cái móc khóa ở váy anh ta; những ngón tay anh ta hướng dẫn tôi và cái móc bật mở.

Đột nhiên anh ta bế tôi lên và ngồi xuống giường, giữ tôi trên lòng. Anh ta nói, giọng hơi khàn.

“Hãy nói cho tôi biết liệu tôi có quá thô bạo không, hoặc bảo tôi dừng lại hẳn nếu em muốn. Bất cứ lúc nào, cho đến khi chúng ta hòa làm một, tôi không nghĩ tôi có thể dừng lại sau thời điểm đó.”

Để đáp lại, tôi đặt tay sau gáy anh ta và kéo anh ta xuống người mình. Tôi hướng dẫn anh ta tới cái khe trơn trượt giữa hai chân tôi.

“Chúa ơi,” James Fraser nói, dù anh ta chưa bao giờ gọi tên Chúa trong những lời cảm thán.

“Đừng dừng lại,” tôi nói.

•••

Sau đó, lúc chúng tôi nằm bên nhau, anh đã có vẻ tự nhiên hơn khi nâng niu đầu tôi trên ngực mình. Chúng tôi hoàn toàn hòa hợp, và hầu hết sự gượng gạo ban đầu đã tan biến trong niềm phấn khích và sự mới mẻ của việc khám phá nhau. “Việc này có giống như anh nghĩ không?” Tôi tò mò hỏi. Anh cười khúc khích khiến ngực mình rung lên bên dưới tai tôi.

“Gần giống; anh đã nghĩ… Thôi, bỏ đi!”

“Không, nói với em đi. Anh đã nghĩ gì?”

“Anh sẽ không nói đâu; em sẽ cười nhạo anh mất.”

“Em hứa sẽ không cười đâu. Kể em nghe đi mà.” Anh vuốt tóc tôi, vén những sợi tóc xoăn ra sau tai.

“Ồ, thôi được rồi. Anh đã không biết là ta phải mặt đối mặt khi làm việc này. Anh cứ tưởng mình phải làm thế từ đằng sau; giống như lũ ngựa vậy.”

Phải khó khăn lắm tôi mới giữ được lời hứa là sẽ không cười nhạo anh.

“Anh biết điều đó nghe thật ngớ ngẩn,” anh nói với vẻ phòng thủ. “Chỉ là… chà, em biết là có những ý nghĩ xuất hiện trong đầu em khi còn nhỏ, và rồi chúng cứ bám chặt trong đó chứ?”

“Anh chưa từng thấy người ta làm tình bao giờ sao?” Tôi ngạc nhiên trước điều này sau khi nhìn thấy những ngôi nhà tranh của các chủ trại nhỏ, nơi cả gia đình cùng sinh hoạt trong một căn phòng duy nhất. Cứ cho là gia đình Jamie không phải là chủ trại, nhưng hiếm có đứa trẻ người Scot nào chưa bao giờ tỉnh giấc giữa đêm và thấy người lớn giao hoan gần đó.

“Đương nhiên là có, nhưng họ toàn trùm chăn. Anh không thể nhìn thấy gì trừ việc đàn ông nằm ở bên trên. Anh chỉ biết có chừng đó thôi.”

“Ừm. Em đã nhận ra.”

“Anh có đè vào người em không?” Anh hỏi, hơi lo lắng.

“Không nhiều lắm. Nhưng anh thực sự nghĩ như thế đấy à?” Tôi không cười, nhưng không thể ngừng nhoẻn miệng. Tai anh hơi đỏ lên.

“Ừ. Có lần anh từng nhìn thấy một người đàn ông làm chuyện đó với một người phụ nữ ở ngoài trời. Nhưng đó… ờ, đó là một vụ cưỡng hiếp, và hắn cưỡng hiếp cô ấy từ đằng sau. Việc đó đã ghi dấu trong đầu anh, và như anh đã nói đấy, nó cứ ghim chặt cho đến bây giờ.”

Anh vẫn ôm tôi, lại dùng đến những kỹ thuật vuốt ve ngựa. Nhưng chúng dần biến thành sự khám phá dứt khoát hơn.

“Anh muốn hỏi em một điều,” anh nói, lướt bàn tay dọc theo sống lưng tôi.

“Điều gì nào?”

“Em có thích chuyện đó không?” Anh nói, hơi bẽn lẽn.

“Có, em thích,” tôi đáp, khá thành thật.

“Ồ. Anh nghĩ là em thích, nhưng Murtagh nói với anh rằng phụ nữ nói chung không quan tâm đến chuyện đó, vì thế anh nên kết thúc ngay khi có thể.”

“Murtagh thì biết cái gì chứ!” Tôi phẫn nộ nói. “Đối với hầu hết phụ nữ thì càng chậm càng tốt.”

Jamie lại cười khúc khích.

“Chà, chắc chắn là em biết rõ hơn Murtagh rồi. Tối qua anh đã nhận được khá nhiều lời khuyên về chủ đề này từ Murtagh, Rupert và Ned. Nhưng hầu hết đều có vẻ hoang đường, vì thế anh nghĩ tốt hơn hết là nên dùng đến phán đoán của chính mình.”

“Phán đoán của anh đã không dẫn anh đi sai đường,” tôi nói, quấn một sợi lông ngực của anh quanh ngón tay. “Họ còn cho anh những lời khuyên thông thái nào nữa vậy?” Da anh vốn có màu hung đỏ dưới ánh nến; tôi thích thú khi thấy nó càng trở nên đỏ hơn vì bối rối.

“Anh không thể nhắc lại phần lớn trong số đó. Dù sao đi nữa, như anh nói đây, anh nghĩ chúng đều sai cả. Anh đã thấy nhiều loài động vật giao phối với nhau, hầu hết bọn chúng có thể tự xoay xở mà chẳng cần bất cứ lời khuyên nào. Anh cho là con người cũng làm được điều tương tự.”

Tôi thầm lấy làm thú vị với việc có người nhặt nhạnh những kiến thức về kỹ thuật làm tình từ sân nuôi gà vịt và khu rừng, thay vì từ những căn phòng thay đồ và những cuốn tạp chí đen.

“Anh đã thấy những loài vật nào giao phối?”

“Ồ, đủ loại. Trang trại của bọn anh ở gần rừng, và anh đã dành nhiều thời gian ở trong rừng để săn bắn hoặc tìm kiếm những con bò cái khi chúng bị xổng ra ngoài hoặc những việc tương tự. Anh đã nhìn thấy ngựa và bò, đương nhiên rồi, cả lợn, gà, bồ câu, chó, mèo, hươu hung, sóc, thỏ, lợn rừng, ồ, và có lần còn có cả một đôi rắn nữa.”

“Rắn á?”

“Ừ. Em có biết là rắn có hai dương vật không? Ý anh là, bọn rắn đực ấy.”

“Không, em không biết. Anh chắc chứ?”

“Chắc, và cả hai cái đều tẽ làm đôi, như thế này này.” Anh xòe ngón trỏ và ngón giữa ra để minh họa.

“Thế thì con rắn cái khó chịu lắm nhỉ,” tôi nói, cười khúc khích.

“Ồ, nó có vẻ thích thú thì có,” Jamie nói. “Anh cảm thấy như vậy; lũ rắn không có nhiều biểu cảm trên mặt.”

Tôi vùi mặt vào ngực anh, phì cười. Mùi xạ thơm tỏa ra từ người anh quyện lẫn với mùi vải lanh găn gắt.

“Cởi áo anh ra đi,” tôi nói, ngồi dậy và kéo gấu áo anh.

“Tại sao?” Anh hỏi, nhưng vẫn ngồi dậy và làm theo. Tôi quỳ trước mặt anh, chăm chú ngắm nhìn cơ thể trần trụi của đối phương.

“Bởi vì em muốn ngắm anh,” tôi nói. Anh có thân hình đẹp, với những lằn xương dài duyên dáng và những búi cơ phẳng lì chạy thẳng từ đường cong của bộ ngực và bờ vai tới những chỗ lõm nhẹ ở bụng và đùi.

Anh nhướng mày.

“Vậy thì phải công bằng chứ. Em cởi áo ra đi!” Anh vươn tay và giúp tôi tuột cái áo lót nhăn nhúm xuống qua hông. Khi nó đã được cởi xong, anh ôm lấy eo tôi, chăm chú ngắm nhìn. Tôi bối rối khi anh nhìn kĩ tôi như vậy.

“Trước đây anh chưa từng nhìn thấy người phụ nữ nào khỏa thân à?” Tôi hỏi.

“Rồi, nhưng không phải ở cự ly gần thế này.” Anh cười toét miệng. “Và đó cũng không phải là người phụ nữ của anh.” Anh vuốt ve hông tôi bằng cả hai tay. “Em có bờ hông rộng và đẹp; anh cho là em sẽ mắn đẻ đấy.”

“Cái gì!” Tôi phẫn nộ rụt người lại, nhưng anh nằm ngả ra và kéo tôi đè lên người anh. Anh ôm tôi cho đến khi tôi ngừng vùng vẫy, rồi nâng đầu tôi lên để hôn tôi lần nữa.

“Anh biết chỉ cần một lần là đủ để làm cho đám cưới này hợp lệ, nhưng…” anh bẽn lẽn ngừng lời.

“Anh muốn làm lại lần nữa?”

“Em có phiền lòng không?”

Lần này tôi không cười, cảm thấy xương sườn kêu cọt kẹt vì căng thẳng.

“Không,” tôi nghiêm nghị nói. “Em sẽ không phiền lòng đâu.”

•••

“Anh có đói không?” Lát sau, tôi khẽ hỏi.

“Anh “đói” em đến chết rồi.” Anh cúi đầu khẽ cắn ngực tôi, rồi ngẩng lên với một nụ cười toe. “Nhưng anh cũng cần thức ăn.” Anh lăn người tới mép giường. “Anh hy vọng trong bếp có thịt bò nguội và bánh mỳ, và có thể cả rượu vang nữa. Anh sẽ đi lấy bữa tối cho chúng ta.”

“Không, anh đừng có dậy. Để em đi lấy cho.” Tôi nhảy xuống giường và đi về phía cửa, choàng một cái khăn lên chiếc váy lót để chống lại cái lạnh ngoài hành lang.

“Đợi đã, Claire!” Jamie gọi. “Em nên để anh…” nhưng tôi đã mở cửa mất rồi.

Vừa bước ra khỏi cửa, tôi đã nhận được một tràng reo hò từ khoảng mười lăm người đàn ông đang nằm ngồi ngả ngốn quanh lò sưởi của căn phòng chính bên dưới, ăn uống và gieo súc sắc. Tôi đứng ngây người trên ban công trong một thoáng, mười lăm bóng người lập lòe trong ánh lửa đều hướng ánh mắt dâm đãng vào tôi.

“Này, cô gái!” Rupert, một trong những kẻ có mặt ở đó, hét to. “Cô vẫn có thể đi lại sao! Jamie không làm tròn bổn phận của mình với cô ư?”

Câu nói hóm hỉnh này kéo theo những tràng cười hô hố và những lời nhận xét còn thô lỗ hơn về kỹ năng của Jamie.

“Nếu cô đã vắt kiệt sức của Jamie rồi, tôi sẽ vui lòng thế chỗ cậu ta!” Một thanh niên tóc sẫm lùn tịt đề nghị.

“Không, không, hắn chẳng giỏi giang gì đâu, cô gái, chọn tôi này!” Một giọng khác kêu lên.

“Cô ấy sẽ không chọn ai trong các cậu đâu,” Murtagh hét to, giọng say xỉn. “Sau Jamie, cô ấy sẽ cần một thứ như thế này để thỏa mãn mình!” Ông ta vẫy vẫy một khúc xương cừu to tướng trên đầu, khiến căn phòng rung lên vì tiếng cười.

Tôi xoay người trở lại phòng, đóng sầm cửa và đứng quay lưng vào nó, trừng trừng nhìn Jamie đang nằm khỏa thân trên giường, cười đến rung cả người.

“Anh đã cố cảnh báo em rồi mà,” anh nói, thở hổn hển. “Nhìn mặt em kìa!”

“Toàn bộ những gã đó,” tôi rít lên, “đang làm gì ở ngoài kia?”

Jamie duyên dáng trườn khỏi cái giường tân hôn của chúng tôi và bắt đầu bò trên sàn để lục lọi đống quần áo vứt vương vãi. “Làm chứng,” anh nói nhanh. “Dougal sẽ không chừa chỗ cho bất cứ khả năng nào khiến cuộc hôn nhân này bị hủy bỏ.” Anh cầm cái váy lên, đứng dậy và cười toe khi quấn nó quanh thắt lưng. “Anh e là thanh danh của em đã bị tổn hại đến mức không khôi phục được, Sassenach ạ.”

Anh cứ thế ở trần mà đi ra cửa. “Đừng ra ngoài đó!” Tôi hoảng hốt nói. Anh quay lại, mỉm cười trấn an, tay đặt trên then cửa. “Đừng lo. Nếu họ ở đó để làm chứng thì phải có thứ gì đó cho họ nhìn chứ. Hơn nữa, anh không định nhịn đói trong ba ngày tới chỉ vì sợ hãi một chút bỡn cợt.”

Anh bước ra khỏi phòng trong tiếng hoan hô thô tục, để cửa mở he hé. Tôi có thể nghe thấy quá trình anh đi tới nhà bếp nhờ những tiếng hò hét chúc mừng, những lời khuyên và những câu hỏi tục tĩu.

“Lần đầu tiên thế nào hở Jamie? Có bị chảy máu không?” Giọng nói trêu chọc dễ dàng nhận ra là của Rupert vang lên.

“Không, nhưng ông thì sẽ bị đây, lão già nghe lén ạ, nếu ông không tự tát vào mặt mình.” Giọng nói sắc sảo, nặng tiếng địa phương của Jamie đáp lại. Những tiếng rú cất lên đầy vẻ thích thú trước câu nói hóm hỉnh này, và sự chế giễu tiếp tục bám sát Jamie dọc theo hành lang tới bếp và trở lên gác.

Tôi mở cửa rộng hơn một chút cho Jamie bước vào, mặt anh đỏ như lửa và hai bàn tay ôm đầy đồ ăn thức uống. Anh lách người vào, theo sau là một tràng cười vui vẻ vọng lên từ bên dưới. Tôi chặn nó lại bằng một cú sập cửa dứt khoát và cài chốt.

“Anh mang đủ thức ăn để chúng ta không cần đi ra ngoài lần nữa,” Jamie nói, bày các món ăn lên bàn, tránh nhìn vào tôi. “Em ăn một chút nhé?”

Tôi vươn tay qua người anh để lấy chai rượu vang. “Chưa đâu. Em cần uống thứ gì đó trước đã.”

•••

Tuy vụng về nhưng ở anh có một sự thúc bách mạnh mẽ khuấy động tôi hưởng ứng theo. Không muốn rao giảng hay nhấn mạnh kinh nghiệm của mình, tôi để mặc anh làm gì tùy ý, chỉ thi thoảng đưa ra một gợi ý, chẳng hạn như anh có thể nâng trọng lượng cơ thể mình bằng khuỷu tay chứ không phải đè lên ngực tôi.

Mặc dù quá ham muốn và lóng ngóng nên không thể tỏ ra dịu dàng, nhưng anh vẫn làm tình với một niềm vui sướng không hề suy giảm khiến tôi nghĩ rằng có thể từ trước đến giờ sự trong trắng của đàn ông đã bị đánh giá quá thấp. Anh quá để tâm đến sự an toàn của tôi, khiến tôi cảm thấy vừa thích thú vừa bực tức.

Trong lần giao hoan thứ ba, tôi ưỡn người bám chặt vào anh và thét lên. Anh lập tức rụt lại, sửng sốt và áy náy.

“Anh xin lỗi,” anh nói. “Anh không cố ý làm em đau.”

“Anh đâu có làm em đau.” Tôi uể oải duỗi người, cảm thấy tuyệt vời trong cơn mơ màng.

“Em chắc chứ?” Anh nói, kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không. Tôi chợt nghĩ ra rằng có thể trong bài giảng vội vàng của Murtagh và Rupert đã bỏ qua một vài điểm quan trọng.

“Điều này có phải lúc nào cũng xảy ra không?” Anh thích thú hỏi sau khi tôi đã khai sáng cho anh. Tôi cảm thấy mình khá giống Người vợ xứ Bath[1] hoặc một geisha[2] Nhật Bản. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành người hướng dẫn nghệ thuật yêu đương, nhưng phải thừa nhận với chính bản thân rằng vai trò này có những nét hấp dẫn nhất định.

“Không, không phải lần nào cũng xảy ra,” tôi nói, cảm thấy tức cười. “Chỉ khi người đàn ông là một người tình giỏi.”

“Ồ.” Hai tai anh ửng hồng. Tôi hơi giật mình khi thấy vẻ thích thú được thay thế bằng sự quyết tâm càng lúc càng lớn dần.

“Hãy nói cho anh biết anh nên làm gì vào lần tiếp theo, được không?” Anh hỏi.

“Anh không cần phải làm gì đặc biệt,” tôi trấn an anh. “Chỉ cần làm thật chậm và để ý một chút. Nhưng tại sao lại phải đợi đến lúc khác chứ? Anh vẫn đang sẵn sàng kia mà.”

Anh kinh ngạc. “Em không cần đợi sao? Anh không thể làm lại lần nữa ngay sau khi..."

“Chà, phụ nữ thì khác.”

“Ừ, anh thấy rồi,” anh lẩm bẩm.

Anh dùng ngón cái và ngón trỏ bao quanh cổ tay tôi. “Chỉ là… em quá nhỏ bé; anh sợ mình sẽ làm em đau.”

“Anh sẽ không làm em đau đâu,” tôi sốt ruột nói. “Nếu có, em cũng sẽ không bận tâm.” Nhìn thấy vẻ ngô nghê trên mặt anh, tôi quyết định chỉ cho anh thấy ý mình là gì.

“Em đang làm gì vậy?” Anh bàng hoàng hỏi.

“Như anh thấy đấy. Yên nào.” Sau một lúc, anh hít mạnh một hơi. Tôi dừng lại.

“Em có làm anh đau không?” Tôi hỏi.

“Có. Một chút.” Nghe giọng anh như bị nghẹt thở.

“Anh có muốn em dừng lại không?”

“Không!”

Tôi tiếp tục một cách thô bạo cho đến khi người anh đột nhiên rung lên, với một tiếng rên rỉ cứ như tôi đã giật đứt trái tim anh. Anh nằm ngửa lại, run rẩy và thở hổn hển. Anh lẩm bẩm gì đó bằng tiếng Gaelic, đôi mắt nhắm nghiền.

“Anh nói gì thế?”

“Anh nói,” anh đáp, mở mắt ra. “Anh nghĩ tim anh sẽ nổ tung mất.”

Tôi nhe răng cười, hài lòng với chính mình. “Ồ, Murtagh và bạn bè cũng không nói với anh về điều này à?”

“Có, họ có nói. Nhưng anh không tin.”

Tôi phì cười. “Vậy thì, có lẽ anh không nên kể cho em hay họ đã nói với anh những gì. Nhưng anh đã hiểu ý em khi em nói mình sẽ không bận tâm nếu anh thô bạo chưa?”

“Hiểu rồi.” Anh hít sâu một hơi và chầm chậm thở ra. “Nếu anh làm thế với em, em sẽ có cảm giác tương tự chứ?”

“Chà, anh biết đấy,” tôi chậm rãi nói, “em thực sự không biết.” Tôi đang cố gắng hết sức để không nghĩ về Frank, vì cảm thấy không nên có quá hai người trên chiếc giường hôn nhân, dù chỉ trong tâm tưởng. Jamie rất khác Frank, cả về cơ thể và tâm hồn, nhưng trên thực tế chỉ có một số cách để hai cơ thể giao hòa, và chúng tôi vẫn chưa có được sự thân mật để hoạt động yêu đương trở nên đa dạng. Sự hòa hợp của cơ thể là điều tất yếu, nhưng có một vài “lãnh địa” vẫn chưa được khám phá.

Lông mày Jamie nhướng lên, giả vờ đe dọa. “Ồ, vậy ra còn có một thứ mà em không biết? Vậy thì chúng ta sẽ tìm hiểu nhé, được không? Ngay khi anh có đủ sức để làm điều đó.” Anh lại nhắm mắt lại. “Một lúc nào đó vào tuần tới.”

•••

Tôi tỉnh giấc khi trời vẫn còn mờ tối, run rẩy và cứng người lại vì sợ hãi. Tôi không thể nhớ nổi giấc mơ đã đánh thức tôi dậy, nhưng cảm giác đột ngột trở về thực tại cũng khủng khiếp không kém. Đêm qua, tôi có thể tạm thời quên đi tình cảnh của mình khi chìm đắm trong những khoái lạc của sự thân mật mới mẻ. Giờ thì chỉ còn trơ lại mình tôi bên cạnh một người lạ đang say ngủ, một người gắn kết chặt chẽ với cuộc đời lênh đênh phiêu bạt của tôi ở một nơi ẩn chứa vô vàn những mối đe dọa không thể nhìn thấy được.

Hẳn là tôi đã thốt ra một tiếng kêu đầy đau khổ, vì cái chăn mỏng đột nhiên bị hất tung và người lạ ở trên giường đột ngột nhảy xuống sàn khiến tôi sợ đến đứng tim, cứ như thể có một con chim trĩ bất chợt nhô lên từ dưới chân vậy. Anh dừng lại, khom mình ở cửa buồng, thân hình anh gần như không thể nhìn thấy trong thứ ánh sáng lờ mờ trước bình minh.

Anh tập trung nghe ngóng ở cửa rồi nhanh chóng kiểm tra căn phòng, bàn chân nhẹ nhàng lướt đi trên sàn, tiến đến cửa sổ rồi về lại giường mà không gây ra tiếng động nào. Tư thế của cánh tay anh mách bảo tôi rằng anh đang cầm một loại vũ khí gì đó, nhưng tôi không thể nhìn thấy nó là gì. Ngồi xuống cạnh tôi, hài lòng vi tất cả đều an toàn, anh luồn con dao hay cái gì đó về lại chỗ giấu nó bên trên tấm ván đầu giường.

“Em ổn cả chứ?” Anh thì thầm. Những ngón tay anh vuốt ve bờ má ướt của tôi.

“Vâng. Em xin lỗi vì đã làm anh tỉnh giấc. Em đã có một cơn ác mộng. Cái quái gì..." Tôi định hỏi thứ gì đã khiến anh thình lình bật dậy đầy cảnh giác như thế.

Một bàn tay to lớn ấm áp vuốt ve cánh tay trần của tôi, ngắt ngang câu hỏi ấy. “Hèn gì; em lạnh cóng rồi.” Anh đẩy tôi nằm xuống dưới những tấm chăn, chỗ anh vừa mới bỏ trống. “Là lỗi của anh,” anh lẩm bẩm. “Anh đã kéo hết chăn. Anh e là mình chưa quen ngủ chung giường với người khác.” Anh đắp lại chăn cho cả hai chúng tôi rồi nằm xuống bên cạnh. Một lát sau, anh lại giơ tay chạm vào mặt tôi.

“Có phải do anh không?” Anh khẽ hỏi. “Em không thể chịu nổi anh à?”

Tôi cười hích hích. “Không, không phải do anh đâu.” Tôi sờ soạng tìm bàn tay anh trong bóng tối. Những ngón tay tôi bắt gặp một mớ chăn rối nùi và làn da ấm áp, nhưng cuối cùng tôi cũng tìm thấy bàn tay mà tôi đang tìm kiếm. Chúng tôi nằm cạnh nhau, nhìn lên cái trần thấp có rui xà.

“Nếu em nói mình không thể chịu được anh thì sao nào?” Tôi đột nhiên hỏi. “Anh có thể làm gì được chứ?” Chiếc giường cọt kẹt khi anh nhún vai.

“Chắc là anh sẽ nói với Dougal rằng em muốn hủy bỏ cuộc hôn nhân này vì chưa được trải qua đêm tân hôn.”

Tôi cười phá lên. “Chưa được trải qua đêm tân hôn! Với tất cả những người làm chứng kia ư?”

Căn phòng bắt đầu sáng dần, giúp tôi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt đang quay về phía mình. “Chà, cho dù có người làm chứng hay không thì chỉ em và anh mới có thể nói chắc chắn được thôi, không phải sao? Và anh thà chịu xấu hổ còn hơn phải cưới một người căm ghét mình.”

Tôi quay sang anh. “Em không ghét anh.”

“Anh cũng không ghét em. Có nhiều cuộc hôn nhân tốt đẹp bắt đầu với nền tảng còn tệ hơn thế.” Anh nhẹ nhàng xoay người tôi đi và áp người vào lưng tôi để chúng tôi nằm nép vào nhau. Bàn tay anh úp vào ngực tôi, không phải để khơi gợi hay đòi hỏi, mà vì nó có vẻ thuộc về nơi đó.

“Đừng sợ,” anh thì thầm vào tóc tôi. “Giờ chúng ta đã có hai người rồi.” Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, tôi cảm thấy ấm áp, thanh thản và an toàn. Chỉ khi mơ màng chìm vào giấc ngủ dưới những tia sáng ban mai đầu tiên, tôi mới nhớ ra con dao trên đầu mình, và một lần nữa tự hỏi, mối đe dọa nào khiến một người đàn ông phải mang vũ khí và luôn cảnh giác ngay cả lúc đang ngủ trong buồng tân hôn của mình?

[1] Tên một nhân vật trong tác phẩm của Geoffrey Chaucer.

[2] Cô gái Nhật được huấn luyện để mua vui cho đàn ông bằng cách trò chuyện, khiêu vũ hoặc ca hát.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.