Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23
Trở về Loech

❊ ❊ ❊

Dougal đang bước qua bước lại vẻ sốt ruột trước quán Lợn Lòi Đỏ để đợi chúng tôi.

“Cô đã làm được, đúng không?” Ông ta hỏi, nhìn tôi với vẻ tán đồng khi tôi xuống ngựa mà không cần trợ giúp, chỉ hơi loạng choạng một chút. “Quả là một cô gái dũng cảm - đi mười dặm đường mà không nhăn nhó lấy một cái. Về giường của cô đi; cô xứng đáng với điều đó. Jamie và ta sẽ dẫn lũ ngựa vào chuồng.” Ông ta vỗ vỗ mông tôi rất nhẹ nhàng để xua tôi đi. Tôi mừng rỡ làm theo lời đề nghị của ông ta và thiếp ngủ gần như trước cả khi đầu chạm xuống gối.

Tôi không trở mình khi Jamie bò lên nằm cạnh tôi, nhưng choàng tỉnh vào buổi xế chiều, tin rằng mình đã quên mất một điều gì đó quan trọng.

“Horrocks!” Tôi chợt thốt lên, ngồi bật dậy.

“Hả?” Jamie giật mình tỉnh dậy từ giấc ngủ say, nhảy vọt xuống giường, cúi người nhặt con dao găm mà anh đã bỏ lại trên đống quần áo chất đống ở cái ghế đẩu dưới sàn. “Cái gì vậy?” Anh hỏi, nhìn loạn quanh phòng. “Chuyện gì thế?”

Tôi nén cười trước hình ảnh anh trần truồng khom người trên sàn, mái tóc đỏ dựng đứng như những cái lông ngỗng.

“Trông anh như một con nhím đang xù lông vậy,” tôi nói.

Anh lườm tôi và đứng thẳng người, ném trả con dao lên cái ghế đẩu.

“Em không thể đợi đến lúc anh thức dậy rồi mới nói với anh điều đó sao?” Anh hỏi. “Em nghĩ nếu em hét lên “Con nhím[1]” bên tai anh và đánh thức anh từ giấc ngủ say thì sẽ tạo ấn tượng hơn à?”

“Không phải là “Con nhím”,” tôi giải thích. “Mà là Horrocks. Em chợt nhớ ra mình quên hỏi anh về hắn ta. Anh có gặp hắn ta không?”

Anh ngồi xuống giường, vùi đầu vào hai bàn tay và xoa mặt dữ dội như để cho máu lưu thông.

“Ồ, có,” anh nói qua những ngón tay đang xoa bóp. “Anh có gặp hắn.”

Qua giọng nói của anh, tôi có thể nhận ra thông tin mà kẻ đào ngũ đó mang lại chẳng tốt lành gì.

“Hắn không nói với anh điều gì ư?” Tôi hỏi với vẻ cảm thông. Luôn có khả năng nhu vậy, dù Jamie sẵn sàng bỏ ra không chỉ tiền bạc của anh, một chút tiền của Dougal và Colum, mà thậm chí cả cái nhẫn của cha anh nếu cần.

Jamie nằm ngửa ra bên cạnh tôi, nhìn chằm chằm lên trần.

“Không,” anh nói. “Hắn có nói với anh. Với một cái giá hợp lý.”

Tôi nghiêng người, chống một bên khuỷu tay để nhìn vào mặt anh.

“Chà, thế nào?” Tôi hỏi. “Ai đã bắn viên thượng sĩ?”

Anh nhìn tôi và mỉm cười, hơi dữ tợn.

“Randall,” anh nói và nhắm mắt lại.

“Randall ư?” Tôi ngây ngô nói. “Nhưng tại sao?”

“Anh không biết,” anh nói, đôi mắt vẫn nhắm chặt. “Anh có thể đoán, nhưng điều đó không quan trọng lắm. Cũng chẳng có căn cứ gì đế chứng minh.”

Tôi buộc phải đồng ý với anh điều này. Tôi nằm phịch xuông giường và nhìn chằm chằm lên những thanh xà bằng gỗ sồi màu đen của cái trần thấp.

“Vậy tiếp theo anh sẽ làm gì?” Tôi hỏi. “Tới Pháp? Hoặc có lẽ” - một ý nghĩ tươi sáng nảy ra trong đầu tôi - “tới Mĩ? Anh có thể sống một cách thoải mái ở Tân Thế Giới.”

“Băng qua đại dương ư?” Anh thoáng rùng mình. “Không. Không, anh không thể làm thế.”

“Chà, vậy thì làm gì đây?” Tôi hỏi, quay sang nhìn anh. Anh mở một mắt, lườm tôi.

“Ban đầu anh cứ nghĩ mình sẽ được ngủ thêm một tiếng nữa,” anh nói, “nhưng rõ ràng là không thể.” Anh ngồi dậy với vẻ cam chịu, dựa lưng vào tường. Lúc nãy tôi quá mệt nên đã không lột ga trải giường ra trước khi nằm, và bây giờ bỗng thấy một đốm đen đáng ngờ trên cái chăn gần đầu gối anh. Tôi thận trọng nhìn chằm chằm vào nó trong lúc anh nói.

“Em nói đúng,” anh đồng ý, “chúng ta có thể sang Pháp.”

Tôi giật mình vì thoáng quên mất rằng dù anh quyết định điều gì thì cũng liên quan đến tôi.

“Nhưng tới đó anh chẳng biết làm gì,” anh nói, lơ đãng gãi đùi. “Trừ việc đi lính, mà cuộc sống như thế không phù hợp với em. Hoặc tới Rome, gia nhập triều đình của Vua James. Điều này thì khả thi hơn; anh có vài người chú bác và anh em họ đằng nội ở đó, họ sẽ giúp anh. Anh không thích chính trị, càng không thích các ông hoàng, nhưng đó là một khả năng. Tuy nhiên, anh muốn cố gắng lấy lại sự trong sạch cho mình ở Scotland trước đã. Nếu làm được, tệ nhất thì anh có thể trở thành một chủ trại nhỏ trên lãnh địa của thị tộc Fraser; nếu may mắn, anh có thể trở lại Lallybroch.” Khuôn mặt anh u ám, và tôi biết anh đang nghĩ đến chị gái. “Nếu chỉ có một mình anh,” anh khẽ nói, “anh sẽ không về đấy đâu, nhưng bây giờ anh không chỉ có một mình nữa.”

Anh nhìn tôi, mỉm cười, giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. “Đôi khi anh quên mất là bây giờ anh còn có em, Sassenach,” anh nói.

Tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Thậm chí, tôi cảm thấy mình giống như một kẻ phản bội. Anh đang lập những kế hoạch sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời mình, tính toán đến sự thoải mái và an toàn của tôi, trong khi tôi lại cố hết sức để rời bỏ anh, có lúc còn kéo anh vào vòng nguy hiểm. Tuy tôi không cố tình nhưng sự thật vẫn là sự thật. Ngay cả bây giờ, tôi đang nghĩ mình nên cố gắng thuyết phục anh đừng đi sang Pháp, vì như thế tôi sẽ phải rời xa mục tiêu của mình: vòng tròn đá.

“Nhưng có cách nào để ở lại Scotland không?” Tôi hỏi mà không nhìn anh. Hình như đốm đen trên cái chăn đã di chuyển, nhưng tôi không chắc chắn. Tôi gắn chặt mắt vào nó, nhìn chăm chú.

Bàn tay Jamie lần xuống vuốt ve cổ tôi.

“Có,” anh trầm ngâm nói. “Có thể có. Đó là lý do Dougal đợi anh; ông ấy có vài tin tức.”

“Thật ư? Tin gì vậy?” Tôi ngoảnh nhìn anh; động tác ấy khiến tai tôi nằm trong tầm với của những ngón tay anh, và anh bắt đầu khẽ mơn man quanh tai tôi, khiến tôi muốn rướn cổ và kêu grừ grừ như một con mèo. Nhưng tôi kìm nén thôi thúc đó để xem anh định làm gì.

“Người đưa tin của Colum,” anh nói, “đã tình cờ gặp Dougal trên đường đi. Dougal phải trở về Leoch ngay và để Ned Gowan xử lý nốt việc thu tô. Dougal rủ chúng ta về cùng ông ấy.”

“Trở về Leoch?” Đó không phải là nước Pháp, nhưng cũng không tốt hơn là bao. “Tại sao?”

“Sắp có một vị khách đến thăm, một nhà quý tộc người Anh đã giao du với Colum từ trước. Ông ta là một người có quyền lực, và chúng ta có thể thuyết phục ông ta giúp đỡ anh. Anh chưa bị xét xử hoặc bị kết tội giết người. Ông ta có thể bác bỏ vụ đó, hoặc thu xếp để anh được tha bổng.” Anh cười vẻ giễu cợt. “Hơi nực cười khi được tha một tội mà anh không phạm phải, nhưng thà như thế còn tốt hơn là bị treo cổ.”

“Vâng, đúng vậy.” Đốm đen đang di chuyển. Tôi nheo mắt, cố tập trung vào nó. “Nhà quý tộc người Anh đó là ai thế?”

“Công tước Sandringham.”

Tôi bật thẳng người dậy và hét lên.

“Có chuyện gì vậy, Sassenach?” Jamie giật mình hỏi.

Tôi run rẩy chỉ vào đốm đen, nó đang bò lên chân anh một cách chậm chạp nhưng đầy kiên quyết.

“Cái gì thế?” Tôi nói.

Anh liếc nhìn nó và hờ hững búng nó đi.

“Ồ, cái đó hả? Nó chỉ là một con rệp thôi, Sassenach. Chẳng có gì phải…”

Anh ngừng lời khi tôi đột ngột bỏ chạy. Vừa nghe thấy từ “rệp”, tôi đã lao bắn ra khỏi chăn và đứng nép mình vào tường, tránh xa hết mức có thể khỏi cái giường mà tôi coi là một cái ổ lúc nhúc bọ rệp.

Jamie nhìn tôi vẻ thích thú.

“Trông em giống một con nhím xù lông chưa kìa?” Anh nói, nghiêng đầu săm soi tôi. “Ừm,” anh vuốt tóc mình. “Ít nhất thì tóc em cũng xù. Lúc nào thức dậy trông em cũng như vậy.” Anh lăn người về phía tôi, giơ tay ra.

“Lại đây nào, bông tai[2] bé nhỏ của anh. Chúng ta sẽ không rời đi trước lúc hoàng hôn. Nếu chúng ta không định ngủ…”

Cuối cùng, chúng tôi cũng được ngủ thêm một chút, yên bình quấn chặt nhau dưới sàn, trên một cái giường cứng nhưng không có bọ rệp được tạo thành từ cái áo choàng của tôi và cái váy của Jamie.

•••

Thật may là chúng tôi đã tranh thủ ngủ khi có cơ hội. Vì nóng lòng muốn về tới lâu đài Leoch trước khi Công tước Sandringham đến, Dougal phi ngựa hết tốc lực và đặt ra một lịch trình khiến người ta kiệt sức. Dù đường xấu nhưng vì không phải mang theo những cỗ xe nên chúng tôi đi nhanh hơn nhiều. Vậy mà Dougal vẫn cứ thúc giục, chỉ cho chúng tôi dừng lại để nghỉ ngơi trong thoáng chốc.

Lúc cưỡi ngựa qua những cánh cổng của lâu đài Leoch, chúng tôi xốc xếch gần giống như lần đầu tiên tới đây, và chắc chắn cũng mệt mỏi y như vậy.

Tôi trườn xuống ngựa khi đã vào đến sân trong, và phải bám vào bàn đạp để khỏi ngã. Jamie đỡ lấy khuỷu tay tôi, và khi nhận ra tôi không đứng nổi, anh bế thốc tôi lên, đi qua cánh cửa tò vò, để mặc những người giữ ngựa lo liệu cho lũ ngựa.

“Em có đói không, Sassenach?” Anh ngừng lại trong hành lang, hỏi tôi. Khu bếp nằm ở một hướng, cầu thang tới buồng ngủ lại nằm ở một hướng khác. Tôi rên rỉ, cố gắng giương mắt lên. Tôi đang đói, nhưng cũng biết rằng mình sẽ gục mặt xuống món xúp nếu cố ăn gì đó trước khi ngủ.

Có tiếng sột soạt và tôi mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy thân hình đồ sộ của bà FitzGibbons bất ngờ xuất hiện ở bên cạnh.

“Chao ôi, chuyện gì xảy ra với cô bé tội nghiệp này thế?” Bà hỏi Jamie. “Cô ấy bị tai nạn gì đó à?”

“Không, chỉ là cô ấy đã lấy cháu,” anh nói, “nhưng nếu bác muốn gọi đó là một “tai nạn” thì cũng được.” Anh dịch sang một bên để len qua đám người đang dần đông lên, gồm những cô hầu bếp, người giữ ngựa, đầu bếp, thợ làm vườn, kỵ binh và các cư dân khác trong lâu đài, tất cả bọn họ đều tò mò kéo đến chứng kiến cảnh tượng này vì những câu hỏi lớn tiếng của bà Fitz.

Sau khi quyết định, Jamie hối hả rảo bước về phía bên phải, hướng tới cầu thang, vừa đi vừa trả lời hàng tràng câu hỏi đến từ mọi phía. Còn tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài việc gật đầu với những lời chào mừng khắp xung quanh, dù hầu hết các khuôn mặt đều có vẻ vừa thân thiện vừa hiếu kỳ.

Khi chúng tôi rẽ ở một khúc ngoặt trên hành lang, tôi trông thấy một khuôn mặt có vẻ thân thiện hơn nhiều so với những người còn lại. Đó là cô nàng Laoghaire. Khuôn mặt cô ta bừng sáng và rạng rỡ khi nghe thấy giọng nói của Jamie, nhưng đôi mắt cô ta chợt mở to và khuôn miệng vốn chúm chím như nụ hồng há hốc trông đến là khó coi khi cô ta nhìn thấy thứ mà anh đang ôm trên tay.

Tuy nhiên, cô ta chưa kịp hỏi han gì thì sự huyên áo và om sòm quanh chúng tôi đột ngột ngừng lại. Jamie cũng dừng bước. Ngẩng đầu lên, tôi thấy khuôn mặt sửng sốt của Colum đang ở ngang tầm với mặt tôi.

“Cái…” Ông ta bắt đầu nói.

“Họ đã kết hôn,” bà Fitz rạng rỡ giải thích. “Thật là tuyệt vời! Ngài có thể chúc phúc cho họ, thưa ngài, trong lúc tôi sửa soạn một căn phòng.” Bà quay đi, bước về phía cầu thang, chừa lại một khoảng trống đáng kể trong đám đông, qua đó tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch như bột nhão của cô nàng Laoghaire.

Colum và Jamie đang nói chuyện cùng nhau, những câu hỏi và những lời giải thích va vào nhau chan chát giữa không trung. Tôi bắt đầu tỉnh táo, dù chưa hoàn toàn.

“Chà,” Colum nói, không hẳn tán đồng, “nếu cháu đã kết hôn thì cũng tốt thôi. Ta sẽ phải nói chuyện với Dougal và Ned Gowan - có những vấn đề liên quan đến luật pháp cần phải lo liệu. Theo những điều khoản trong hôn khế của mẹ cháu, cháu có một vài quyền lợi khi lấy vợ.

Tôi cảm thấy Jamie hơi thẳng người lên.

“Vì cậu đã đề cập đến chuyện đó,” anh nói với vẻ hờ hững, “cháu tin nó là thật. Và một trong những quyền lợi của cháu là được hưởng một phần tiền tô hàng quý của thị tộc MacKenzie. Cậu Dougal đã mang về những gì cậu ấy thu được, cậu bảo cậu ấy để riêng cho cháu một phần khi cậu ấy tính toán nhé? Bây giờ, mong cậu thứ lỗi, thưa cậu, vợ cháu đang mệt.” Và sau khi xốc tôi lên một tư thế chắc chắn hơn, anh quay người về phía cầu thang.

•••

Tôi loạng choạng băng ngang căn phòng, chân vẫn còn run run, và sung sướng thả mình xuống cái giường lớn có màn treo dành riêng cho cặp vợ chồng mới cưới. Nó thật mềm mại, quyến rũ và sạch sẽ - nhờ sự cẩn trọng của bà Fitz. Tôi băn khoăn không biết liệu có nên cố gắng trở dậy để rửa mặt trước khi chịu khuất phục trước cơn buồn ngủ hay không.

Tôi vừa mới quyết định sẽ chỉ dậy để đi vệ sinh chứ không làm gì hơn nữa thì thấy Jamie đang đi về phía cửa. Anh không chỉ rửa mặt và tay mà còn chải tóc nữa.

“Anh không định ngủ à?” Tôi gọi. Cho dù không bị đau mông như tôi nhưng ít nhất anh cũng phải mệt bằng tôi chứ!

“Lát nữa, Sassenach. Anh phải làm việc này trước đã.” Anh đi ra ngoài, để lại tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ sồi với cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi đang nhớ lại vẻ mặt hớn hở của Laoghaire khi cô ta mới nghe thấy giọng Jamie, và vẻ ngạc nhiên xen lẫn giận dữ khi cô ta nhìn thấy tôi được nâng niu trong vòng tay anh. Tôi nhớ lại sự căng thẳng thoáng qua của anh khi trông thấy cô ta, và ước ao rằng mình có thể nhìn thấy khuôn mặt anh lúc đó. Giờ này anh không nghỉ ngơi mà lại rửa ráy và chải chuốt, chắc là đi tìm cô ta để thông báo về cuộc hôn nhân của mình. Nếu lúc đó tôi nhìn thấy mặt anh, ít ra tôi cũng lờ mờ đoán được anh sẽ nói gì với cô ta.

Những sự kiện của cả tháng qua đã chiếm hết tâm trí tôi, khiến tôi quên hẳn cô ta và việc cô ta có ý nghĩa thế nào đối với Jamie hoặc ngược lại. Dầu vậy, tôi đã nghĩ về cô ta khi cuộc hôn nhân bất ngờ của chúng tôi lần đầu được nhắc đến, và khi đó Jamie chẳng tỏ dấu hiệu gì cho thấy cô ta là một sự trở ngại ở phía anh.

Tuy nhiên, nếu cha cô ta không cho phép cô ta lấy một kẻ ngoài vòng pháp luật, và nếu Jamie cần một người vợ để được hưởng một phần tiền tô của thị tộc Mackenzie… Chà, trong trường hợp đó thì lấy người nào làm vợ cũng như nhau cả thôi, và chắc chắn anh sẽ lấy những gì mình có thể nhận được. Tôi nghĩ bây giờ tôi đã hiểu Jamie đủ rõ để thấy rằng tính thực tế đã ăn sâu vào máu anh - như là lẽ đương nhiên đối với một người đàn ông đã phải chạy trốn suốt mấy năm qua. Tôi nghĩ những quyết định của anh sẽ không bị lung lay bởi tình cảm hay sự thu hút của đôi gò má thắm như cánh hồng và mái tóc óng như vàng lỏng. Nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm và sự thu hút ấy không tồn tại.

Suy cho cùng, tôi đã từng chứng kiến cảnh tượng trong hốc tường hôm ấy, khi Jamie ôm cô gái trên đùi và hôn cô ta nồng cháy. (Anh đã từng ôm đàn bà trong tay, giọng anh vang vọng trong đầu tôi, việc đó thực sự rất thú vị, khiến tim anh đập thình thịch và hơi thở trở nên gấp gáp...) Hai bàn tay tôi bỗng siết chặt, nổi gân xanh gân vàng. Đến lúc thả tay ra và chùi tay vào váy, tôi mới nhận ra chúng bẩn thế nào. Chúng bám đầy bụi đất sau hai ngày cầm cương ngựa mà không được rửa ráy.

Tôi đứng dậy, đi tới chậu rửa, quên bẵng sự mệt mỏi của mình. Tôi hơi ngạc nhiên khi nhận thấy mình ghét cay ghét đắng cái ký ức về việc Jamie hôn Laoghaire. Tôi bỗng nghĩ tới những gì anh đã nói về chuyện đó - thà kết hôn còn hơn để lửa lòng rực cháy, lúc đó anh đang cháy rừng rực rồi. Lòng tôi cũng đang rạo rực, cả người đỏ bừng khi nhớ đến nụ hôn của Jamie trên môi tôi. Thực sự rạo rực.

Tôi vã nước lên mặt, thổi phì phì, cố gắng xua tan cảm giác ấy. Tôi kiên quyết tự nhắc nhở mình rằng tôi không có quyền gì đối với tình cảm của Jamie. Tôi lấy anh vì hoàn cảnh bắt buộc. Và anh lấy tôi vì những lý do riêng, một trong số đó là mong muốn thay đổi tình trạng “còn tân”.

Một lý do rõ rệt khác là anh cần một người vợ để thu về phần lợi tức của mình, nhưng anh không thể thuyết phục được cô gái người Scot nào lấy anh. Dù lý do đầu tiên cũng chẳng có gì đáng tự hào nhưng so với lý do này thì nó vẫn có vẻ ít mất mặt hơn.

Bây giờ đã khá tỉnh táo, tôi chậm rãi thay bộ đồ đi đường lấm lem sang một cái váy lót mới tinh mà lúc nãy những người hầu của bà Fitz đã mang đến cùng với chậu rửa và bình nước. Làm thế nào mà bà xoay xở sắp xếp được phòng ở cho một cặp đôi mới cưới chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ lúc Jamie đột ngột thông báo với Colum đến lúc chúng tôi leo lên cầu thang? Đó vẫn còn là một trong những bí ẩn của các thời đại. Bà Fitz ắt hẳn sẽ làm rất tốt vai trò của mình khi quản lý khách sạn Waldorf-Astoria hay London Ritz.

Những suy tưởng ấy khiến tôi đột nhiên cảm thấy cô đơn hơn nhiều so với những ngày qua. Mình đang làm gì ở đây? Tôi tự hỏi lần thứ một nghìn. Phiêu bạt và trơ trọi giữa những thứ hoang dã ở nơi chôn kỳ lạ này, cách xa nhà cửa, chồng, bạn bè và tất cả những gì quen thuộc? Tôi đã bắt đầu cảm thấy an toàn và thậm chí còn có những giây phút hạnh phúc với Jamie trong mấy tuần qua. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra hạnh phúc dường như chỉ là một ảo ảnh, cho dù sự an toàn vẫn còn đó.

Tôi chắc chắn anh sẽ làm tròn những gì mà anh cho là trách nhiệm của mình và tiếp tục bảo vệ tôi khỏi bất cứ mối nguy hại nào đe dọa. Nhưng khi trở về đây từ tháng ngày biệt lập như trong mơ giữa trập trùng đồi núi hoang vu, những con đường bụi bặm, những quán trọ bẩn thỉu và những đống cỏ khô thơm ngát, hẳn là anh cảm nhận được sức hấp dẫn của những mối liên hệ cũ, giống như tôi bây giờ. Chúng tôi đã rất gần gũi với nhau trong một tháng hôn nhân vừa qua, nhưng tôi cảm thấy sự gần gũi ấy đã rạn nứt bởi sự căng thẳng của mấy ngày mới rồi, và nghĩ nó có thể tan vỡ hoàn toàn vào lúc này, khi chúng tôi đã trở lại cuộc sống thực tại ở lâu đài Leoch.

Tôi tựa đầu vào khung cửa sổ, nhìn ra sân. Alec McMahon và hai chàng trai giữ ngựa đang ở đầu đằng kia, chăm sóc cho mấy con ngựa mà chúng tôi đã cưỡi. Suốt hai ngày qua, đến bây giờ chúng mới được ăn uống đầy đủ, vì thế chúng tỏ vẻ thỏa mãn khi được những bàn tay hăng hái chải lớp lông bóng mượt hai bên sườn và lau chùi bụi bẩn khỏi khuỷu chân sau với khuỷu trên móng bằng những búi rơm. Một cậu bé phụ việc dẫn con Thistle mập mạp của tôi đi, nó vui vẻ theo sau cậu ta tới chỗ nghỉ ngơi xứng đáng của mình trong chuồng ngựa.

Cùng đi với nó là những hy vọng bỏ trốn và trở về nhà của tôi. Ôi, Frank! Tôi nhắm mắt, một giọt lệ lăn xuống cánh mũi. Sau đó, tôi mở to mắt nhìn ra sân, chớp chớp rồi lại nhắm chặt, cố gắng đến điên cuồng nhớ lại những đường nét của Frank. Trong một thoáng, khi nhắm mắt lại, tôi không chỉ thấy người chồng thân thương của mình mà còn cả tổ tiên của anh - Jack Randall - nữa, đôi môi mọng của hắn nhếch lên một nụ cười nhạo báng. Thầm hốt hoảng vì hình ảnh đó, trong đầu tôi lập tức hiện ra khuôn mặt đầy sợ hãi và giận dữ của Jamie giống như lúc tôi thấy anh ở cửa sổ văn phòng riêng của Randall. Dù đã cố gắng hết sức, tôi vẫn không thể khơi lên hình ảnh mà tôi nhớ về Frank.

Đột nhiên thấy lạnh người vì kinh hoảng, tôi bèn vòng tay ôm lấy mình. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi trốn thoát thành công và tìm được đường tới vòng tròn đá? Và chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Tôi hy vọng Jamie sẽ sớm tìm thấy sự an ủi - với Laoghaire, có lẽ vậy. Trước đây, tôi đã lo lắng về phản ứng của anh khi phát hiện tôi biến mất. Nhưng ngoài khoảnh khắc hối hận thoáng qua bên bờ suối ngày hôm đó, tôi chưa từng tự hỏi mình sẽ cảm thấy thế nào khi rời xa anh.

Tôi vẩn vơ hết buộc rồi lại cởi sợi ruy băng ở cổ váy lót. Nếu tôi có ý định rời đi, sẽ chẳng tốt đẹp gì cho cả tôi lẫn Jamie khi thắt chặt sự gắn bó giữa hai chúng tôi. Tôi không nên để cho anh yêu tôi.

Đấy là trong trường hợp anh nảy sinh tình cảm yêu đương với tôi, tôi nghĩ, lại nhớ đến Laoghaire và cuộc đối thoại của Jamie với Colum. Nếu anh lấy tôi với một cái đầu lạnh, như có vẻ thế vậy thì có lẽ những cảm xúc của anh không đáng lo ngại bằng những cảm xúc của tôi.

Giữa sự mệt mỏi, đói khát, thất vọng và ngờ vực, tôi đã tự khiến mình rơi vào tình trạng sầu não đến nỗi không thể ngủ cũng không thể ngồi yên. Thay vào đó, tôi rầu rĩ đi thơ thẩn quanh phòng, hết cầm lên rồi lại đặt xuống các món đồ vật.

Cơn gió lùa qua cánh cửa mở làm chao đảo chiếc lược mà tôi vừa dựng lên, thông báo Jamie đã trở về. Mặt anh hơi đỏ và trông anh có vẻ phấn khích đến kỳ lạ.

“Ồ, em còn thức cơ à,” anh nói, tỏ rõ vẻ ngạc nhiên và bối rối.

“Vâng,” tôi xẵng giọng. “Anh hy vọng em đang ngủ để anh có thể quay lại với cô ta chứ gì?”

Lông mày anh nhíu lại trong một thoáng, rồi nhướng lên dò hỏi. “Cô ta? Ý em là Laoghaire hả?”

Nghe thấy tên cô ta được thốt ra một cách thản nhiên bằng chất giọng vùng cao du dương đó - “L’heer” - tôi đột nhiên nổi giận.

“Ồ, vậy là anh đã ở với cô ta!” Tôi gắt gỏng.

Jamie có vẻ bối rối, thận trọng và hơi bực tức. “Ừ,” anh nói. “Anh gặp cô ấy ở cầu thang lúc anh ra ngoài. Em có ổn không, Sassenach? Trông em hơi khó chịu.” Anh nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Tôi nhấc cái gương lên, thấy rằng tóc tôi đang xù lên bờm xờm quanh đầu và dưới mắt có những quầng thâm. Tôi đặt cái gương xuống đánh cạch một tiếng.

“Không, em hoàn toàn bình thường,” tôi nói, cố gắng kiềm chế. “Còn Laoghaire thế nào?” Tôi hỏi, vờ hờ hững.

“Ồ, khá tươi tắn,” anh nói, dựa người vào cửa, khoanh tay trước ngực, nhìn tôi với vẻ suy đoán. “Cô ấy hơi ngạc nhiên khi nghe tin chúng ta đã cưới nhau.”

“Tươi tắn,” tôi nói, hít sâu một hơi, rồi ngẩng lên và thấy anh đang nhe răng cười.

“Không phải là em đang lo lắng về cô ta đấy chứ, Sassenach?” Anh tinh ý hỏi. “Cô ta chẳng là gì đối với em - hay với anh,” anh nói thêm.

“Ồ, không ư? Cô ta sẽ không - hoặc không thể - kết hôn với anh. Anh phải lấy ai đó, vì vậy anh đã cưới em khi có cơ hội. Em không trách anh vì điều đó” - không hẳn là tôi không trách - “nhưng em…”

Anh bước hai bước ngang qua căn phòng và cầm lấy tay tôi, ngắt ngang lời tôi. Anh đặt một ngón tay bên dưới cằm tôi và ép tôi ngẩng lên.

“Claire,” anh điềm tĩnh nói, “khi nào đến lúc, anh sẽ nói với em lý do tại sao anh lại cưới em. Anh đã đề nghị em thành thật với anh, và anh cũng sẽ như vậy với em. Cô gái ấy không có quyền đòi hỏi điều gì ở anh ngoại trừ sự lịch thiệp.” Anh siết nhẹ cằm tôi. “Và anh tôn trọng cái quyền duy nhất đó của cô ấy.” Anh buông cằm tôi ra và khẽ gãi nhẹ nó. “Em có nghe anh không, Sassenach?”

“Ồ, em có nghe!” Tôi giật ra, phẫn nộ xoa xoa cằm. “Và em chắc chắn anh sẽ rất lịch sự với cô ta. Nhưng lần sau nhớ kéo rèm che cái hốc tường lại - em không muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy.”

Đôi lông mày màu đồng nhướng lên, và khuôn mặt anh hơi ửng đỏ.

“Em đang ám chỉ rằng anh đã lừa dối em đây à?” Anh nói, vẻ không tin. “Chúng ta mới về lâu đài chưa đầy một giờ, anh còn đang đầy mồ hôi và lấm lem bụi đất sau hai ngày ngồi trên yên ngựa, mệt đến nỗi đầu gối bủn rủn, vậy mà em nghĩ anh có hơi sức đi quyến rũ một cô gái mười sáu tuổi ư?” Anh lắc đầu, kinh ngạc. “Không biết là em có ý khen ngợi bản lĩnh đàn ông hay xúc phạm tư cách đạo đức của anh, Sassenach, nhưng cả hai điều đó anh đều không thích. Murtagh nói phụ nữ thật vô lý, nhưng Chúa ơi!” Anh cào cào tóc, khiến chúng xù lên rối bù.

“Em không nói là em nghĩ anh đang quyến rũ cô ta.” Tôi nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Ý em là…” Tôi chợt nhớ ra rằng Frank đã xử lý vấn đề này khéo léo hơn tôi nhiều, tuy nhiên lúc đó tôi vẫn rất giận dữ. Có vẻ như chẳng có cách nào để ám chỉ một khả năng như thế với người bạn đời của mình.

“Ý em chỉ đơn giản là… em nhận ra anh lấy em vì một vài lý do - và đó là chuyện riêng của anh,” tôi vội nói thêm, “em chẳng có quyền gì đối với anh cả. Anh hoàn toàn tự do làm những gì mình muốn. Nếu anh… nếu ở đâu đó có một đối tượng hấp dẫn anh… ý em là… em sẽ không cản trở,” tôi kết thúc một cách rời rạc. Máu dồn lên má tôi nóng bừng và tôi cảm thấy tai mình như đang bốc cháy.

Khi nhìn lên, tôi thấy rằng đôi tai của Jamie cũng đang đỏ gay, cổ và mặt anh cũng vậy. Ngay cả đôi mắt vằn tia máu vì thiếu ngủ cũng có vẻ sáng rực.

“Không có quyền với anh ư!” Anh thốt lên. “Vậy em nghĩ lời thề hôn nhân là cái gì vậy? Chỉ là những lời nói suông trong nhà thờ thôi à?” Anh dộng nắm đấm xuống mặt tủ com mốt khiến cho cái bình gốm đặt trên đó lung lay. “Không có quyền,” anh lẩm bầm, như thể đang nói với chính mình. “Tự do làm những gì mình muốn. Và em sẽ không cản trở?”

Anh cúi xuống cởi giày, nhấc chúng lên và vận hết sức ném từng chiếc vào tường. Tôi nhăn mặt khi mỗi chiếc va huỵch vào mặt tường đá rồi nẩy xuống sàn. Anh giật phăng chiếc áo choàng len trên người, ném bừa ra đằng sau. Rồi anh tiến về phía tôi, trừng mắt.

“Vậy ra em không có quyền gì với anh ư, Sassenach? Em sẽ để mặc anh tự do thỏa mãn niềm khoái lạc của mình ở bất cứ nơi nào anh thích, đúng không? Đúng không?” Anh hỏi.

“Ờ, đúng,” tôi nói, vô thức lùi lại một bước. “Ý em là thế đấy!” Anh tóm lấy hai cánh tay tôi, lòng bàn tay chai sần nóng đến mức khiến tôi phải rụt người lại.

“Chà, dù em không có quyền gì với anh, Sassenach,” anh nói, “nhưng anh lại có quyền với em! Lại đây!” Anh ôm trọn mặt tôi và đặt môi lên môi tôi. Nụ hôn vừa không dễ chịu vừa chẳng dịu dàng. Tôi vùng vẫy, cố gắng giằng ra.

Anh cúi xuống, bế thốc tôi lên, chẳng màng đến sự quẫy đạp của tôi. Tôi đã không nhận ra anh khỏe ghê gớm đến thế!

“Thả em ra!” Tôi nói. “Anh nghĩ anh đang làm cái gì thế?”

“Ồ, anh tưởng điều đó đã quá rõ ràng rồi, Sassenach,” anh nghiến răng nói, cúi đầu xuống, ánh mắt xoáy sâu vào tôi như một thanh sắt nóng. “Nhưng nếu em muốn anh trả lời,” anh nói tiếp, “anh định đưa em lên giường. Ngay bây giờ. Và giữ em ở đó cho đến khi em biết được anh có quyền gì với em.” Rồi anh lại cố ý hôn tôi một cách ngấu nghiến, chặn đứng lời phản đối của tôi.

“Em không muốn ngủ với anh!” Tôi nói khi anh rời miệng ra.

“Anh không định ngủ, Sassenach,” anh điềm tĩnh đáp. “Chưa phải lúc.” Anh đã tới giường và cẩn thận đặt tôi xuống chiếc chăn có hoa văn hình hoa hồng.

“Anh thừa biết ý em là gì!” Tôi lăn tròn, định xuống giường từ phía bên kia, nhưng bàn tay rắn chắc của anh đã siết chặt vai tôi, xoay người tôi lại đối diện với anh. “Em cũng không muốn làm tình với anh!”

Đôi mắt xanh sáng rực nhìn sát vào tôi, và cổ họng tôi khản đặc.

“Anh đâu có hỏi em muốn hay không muốn, Sassenach,” anh trả lời, giọng nói khẽ đến mức nguy hiểm. “Em là vợ anh, anh đã nói với em điều này quá nhiều lần rồi. Dẫu em không muốn cưới anh nhưng em đã chấp nhận. Nếu lúc bấy giờ em không để ý thì để anh nhắc lại cho em rõ, trong lời thề của em có cả từ “tuân lệnh”. Em là vợ anh, anh sẽ ngủ với em bất cứ lúc nào anh muốn, quỷ tha ma bắt em đi!” Giọng anh cao vút lên, nghe như đang quát tháo.

Tôi bò dậy, hai nắm đấm cuộn lại hai bên, quát trả anh. Nỗi phiền não bị kiềm chế trong suốt một giờ đồng hồ vừa rồi đã lên đến đỉnh điểm, tôi bèn trút thẳng lên người anh.

“Em thà chết còn hơn là thỏa mãn anh, đồ con lợn hà hiếp kẻ yếu! Anh nghĩ anh có thể ra lệnh cho em lên giường với anh sao? Coi em như một con điếm khi anh muốn? Chà, không được đâu, đồ con hoang khốn kiếp! Nếu làm vậy thì anh không khác gì gã Đại úy Randall quý báu của anh đâu!”

Anh trừng mắt với tôi trong một thoáng rồi đột ngột đứng sang một bên. “Vậy thì đi đi,” anh nói, hất đầu về phía cửa. “Nếu em nghĩ anh như thế thì đi đi! Anh sẽ không cản em đâu.”

Tôi ngập ngừng trong giây lát, quan sát anh. Răng anh nghiến chặt vì giận dữ, trông anh cứ như tượng thần mặt trời ở Rhodes[3] vậy. Mặc dù anh đang phẫn nộ như lúc ở ven đường gần Doonesbury nhưng lần này, cơn giận của anh được kiềm chế mạnh mẽ. Tuy nhiên, những lời anh nói là thực lòng. Nếu tôi bỏ đi, anh sẽ không ngăn cản tôi.

Tôi hếch cằm lên, cũng nghiến chặt răng. “Không,” tôi nói. “Không. Em không đi đâu hết. Và em không sợ anh.”

Ánh mắt anh dán chặt vào cổ họng tôi, nơi mạch của tôi đang đập thình thịch.

“Ừ, anh biết,” anh nói, nhìn tôi chằm chằm, khuôn mặt dần dịu đi, vẻ miễn cưỡng mặc nhận. Rồi anh rón rén ngồi xuống giường, giữ một khoảng cách đáng kể với tôi, còn tôi thì thận trọng ngồi dịch về đằng sau. Anh thở sâu vài lần trước khi nói, khuôn mặt đã gần như trở về với màu đồng vốn có.

“Anh cũng không đi, Sassenach,” anh khàn khàn nói. “Hôm trước, em gọi anh là kẻ bạo dâm. Vậy bạo dâm có nghĩa là gì?”

Tôi nín cười. “Đó, ờ, đó là một kẻ… ờ, có được khoái cảm từ việc làm người khác đau đớn.” Mặt tôi đỏ bừng, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.

Jamie thoáng hừ mũi. “Chà, em cũng không tâng bốc anh nhiều lắm,” anh nói, “nhưng anh không thể trách những lời chỉ trích của em.” Anh hít sâu một hơi và ngả người ra sau, xòe hai bàn tay ra. Rồi anh đặt tay lên đầu gối, nhìn thẳng vào tôi.

“Vậy hôm nay có chuyện gì nào? Tại sao em lại cư xử thế này? Vì cô gái đó sao? Anh đã nói với em sự thật rồi. Nhưng vấn đề không phải là bằng chứng. Vấn đề là liệu em có tin anh hay không. Em có tin anh không?”

“Có, em tin anh,” tôi miễn cưỡng thừa nhận. “Nhưng vấn đề không phải thế. Ít nhất cũng không hoàn toàn,” tôi nói thêm, cố gắng thành thật. “Vấn đề là… em nghĩ vấn đề là em đã phát hiện ra anh lấy em vì khoản tiền mà anh sẽ nhận được.” Tôi nhìn xuống, di ngón tay theo mẫu hoa văn trên cái chăn. “Em biết em không có quyền oán trách - em cũng lấy anh vì những lý do cá nhân, nhưng” - tôi cắn môi và nuốt khan để giọng nói trở nên điềm tĩnh - “nhưng em cũng có chút tự trọng, anh biết đấy.”

Tôi liếc trộm anh, và thấy anh đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt chết lặng.

“Tiền ư?” Anh đờ đẫn nói.

“Vâng, tiền!” Tôi bực tức khi thấy anh giả vờ ngớ ngẩn. “Lúc chúng ta vừa về đây, anh đã nóng lòng thông báo luôn với Colum rằng anh đã kết hôn và đòi lấy phần của mình trong khoản tiền tô của thị tộc MacKenzie!”

Anh chằm chằm nhìn tôi thêm một lúc nữa, miệng từ từ há ra như thể định nói gì đó. Nhưng cuối cùng, anh chỉ chầm chậm lắc đầu rồi ngửa đầu ra sau và cười phá lên. Rồi anh vùi mặt vào hai bàn tay, vẫn cười điên loạn. Tôi phẫn nộ nằm phịch xuống gối. Có gì đáng buồn cười ư?

Vẫn lắc đầu và cười khùng khục từng cơn, anh đứng dậy, đặt tay vào khóa thắt lưng. Tôi vô thức rụt lại khi anh làm vậy, và anh đã nhìn thấy.

Mặt vẫn còn đỏ lựng vì trận cười vừa rồi, anh nhìn tôi vẻ bực bội. “Không,” anh lạnh nhạt nói, “anh không định đánh em. Anh đã thề sẽ không làm thế nữa - dù anh không nghĩ là mình sẽ hối hận vì lời thề đó sớm như vậy.” Anh đặt chiếc thắt lưng sang một bên, mò mẫm lục lọi cái túi da đeo trên đó.

“Phần tiền anh được hưởng là khoảng hai mươi bảng một quý, Sassenach,” anh nói, thọc sâu qua những món đồ linh tinh đựng trong lớp da lửng. “Và đó là đồng bảng của Scotland chứ không phải đồng bảng Anh. Chắc mua được nửa con bò.”

“Thế… thế thôi ư?” Tôi ngây ngô nói. “Nhưng…”

“Thế thôi,” anh khẳng định. “Đó là tất cả những gì anh sẽ nhận được từ thị tộc MacKenzie. Em hẳn đã thấy Dougal là người hà tiện, và Colum còn chặt chẽ với tiền bạc gấp đôi ông ấy. Anh nghĩ hai mươi bảng một quý chẳng đáng để chui đầu vào một cuộc hôn nhân,” anh nhìn tôi, mỉa mai nói thêm.

“Đáng lẽ anh không đòi lấy số tiền ấy ngay đâu,” anh giải thích, lôi ra một gói giấy nhỏ, “nhưng anh muốn mua một thứ. Anh ra ngoài là để làm việc đó, còn việc gặp Laoghaire chỉ là tình cờ thôi.”

“Thứ gì khiến anh nóng lòng muốn mua vậy?” Tôi nghi ngờ hỏi.

Anh thở dài, chần chừ trong một thoáng rồi nhẹ nhàng ném cái gói nhỏ vào lòng tôi.

“Một chiếc nhẫn cưới, Sassenach,” anh nói. “Anh mua nó ở chỗ Ewen, thợ chế tạo vũ khí; ông ấy làm những thứ này trong lúc rảnh rỗi.

“Ồ,” tôi nhỏ nhẹ nói.

“Mở ra đi,” một lát sau, anh nói. “Nó là của em đấy.”

Hình dáng của cái gói nhỏ nhòa đi bên dưới những ngón tay tôi. Tôi chớp chớp mắt và khịt mũi, nhưng vẫn không mở nó. “Em xin lỗi,” tôi nói.

“Chà, em phải xin lỗi là đúng, Sassenach,” anh nói, nhưng giọng anh không còn bực tức nữa. Anh lấy lại cái gói và xé lớp giấy bọc, để lộ một cái nhẫn rộng bằng bạc có hoa văn bện chéo kiểu cao nguyên, giữa mỗi mắt xích được chạm một bông kế nhỏ bé, thanh mảnh.

Tôi xúc động đến nỗi mắt lại nhòe đi.

Một cái khăn được dúi vào tay tôi, và tôi gắng hết sức để ngăn dòng lệ. “Nó thật… đẹp,” tôi nói, hắng giọng và chấm chấm khăn tay vào mắt.

“Em sẽ đeo nó chứ, Claire?” Giọng anh giờ thật dịu dàng, và cách anh gọi tên tôi - anh chủ yếu chỉ gọi tên tôi trong những dịp trang trọng hoặc âu yếm - gần như khiến tôi lại òa khóc.

“Em không nhất thiết phải đeo nó,” anh nói, nghiêm túc nhìn tôi qua lòng bàn tay đang khum lại. “Hôn khế giữa chúng ta đã được hoàn thành - một cách hợp pháp. Em được bảo vệ an toàn khỏi bất cứ thứ gì, ngoại trừ một cái lệnh bắt giữ, và chừng nào em còn ở Leoch thì ngay cả thứ đó cũng chẳng thể làm gì được em. Nếu em muốn, chúng ta có thể sống mỗi người một nơi. Em chẳng cần phải dính dáng gì thêm với anh, nếu em thực lòng muốn lựa chọn như vậy.” Anh ngồi bất động, chờ đợi, giơ cái nhẫn nhỏ xíu lên gần chỗ trái tim.

Vậy là anh đang cho tôi lựa chọn. Hoàn cảnh đưa đẩy anh gắn kết với tôi, nhưng anh sẽ không ràng buộc tôi thêm nữa nếu tôi cự tuyệt anh. Đương nhiên, vẫn còn có một sự lựa chọn khác: nhận chiếc nhẫn và coi như anh chưa từng nói những lời trên.

Vầng dương đang lặn. Những tia nắng cuối cùng chiếu rọi qua cái bình thủy tinh màu xanh ở trên bàn, hắt lên tường một vệt sáng màu da trời rực rỡ. Tôi cảm thấy mình mong manh như thủy tinh, chỉ cần chạm vào một cái là sẽ vỡ tan thành từng mảnh vụn lấp lánh. Bây giờ, cho dù tôi có muốn làm lơ những cảm xúc của Jamie hoặc của tôi thì cũng đã quá muộn rồi.

Tôi không thể nói gì, chỉ run rẩy giơ bàn tay phải về phía anh. Chiếc nhẫn sáng chói, lành lạnh luồn vào ngón tay tôi và yên vị ở đó - vừa khít. Jamie cầm tay tôi trong một thoáng, nhìn nó rồi đột nhiên áp lên miệng. Anh ngẩng đầu lên, và trong giây lát, tôi nhìn thấy vẻ khao khát mãnh liệt trên mặt anh trước khi anh kéo tôi lên đùi mình.

Anh ôm chặt tôi, không nói gì, mạch ở cổ anh đập dồn dập hệt như mạch của tôi vậy. Hai bàn tay anh lướt lên đôi vai trần của tôi, hơi đẩy người tôi ra để tôi có thể ngẩng lên nhìn vào mặt anh. Bàn tay anh to lớn và rất ấm áp, và tôi cảm thấy hơi choáng váng.

“Anh muốn em, Claire,” anh nói, giọng nghèn nghẹn, rồi ngừng lại trong một thoáng, như thể không chắc phải nói gì tiếp. “Anh muốn em đến nỗi không thở nổi. Em sẽ…” Anh nuốt khan rồi hắng giọng. Em sẽ đón nhận anh chứ?”

Đến lúc này tôi mới cất nổi giọng. Giọng tôi the thé và run run, nhưng vẫn thốt được thành lời.

“Vâng,” tôi nói. “Vâng, em sẽ đón nhận anh.”

“Anh nghĩ…” anh nói rồi lại ngừng lại. Anh mò mẫm cởi cái móc ở váy mình, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi, hai bàn tay siết chặt hai bên sườn. Anh lắp bắp nói, tay run rẩy vì cố gắng kiềm chế một thứ gì đó vô cùng mạnh mẽ. “Anh sẽ không… anh sẽ không thể… Claire, anh sẽ không thể dịu dàng.”

Tôi chưa kịp gật đầu một cái để tỏ ra là mình đã hiểu hoặc đồng ý trước khi anh ấn tôi xuống giường.

Anh không dừng lại để cởi thêm thứ gì trên người. Tôi có thể ngửi thấy mùi bụi đường trên áo sơ mi và vị của mặt trời cùng mồ hôi trên da anh. Anh dang rộng hai cánh tay tôi, giữ chặt cổ tay tôi. Một bàn tay quệt vào tường, và tôi cảm thấy chiếc nhẫn cưới kin kít cọ vào mặt đá. Mỗi bàn tay đeo một chiếc nhẫn, một bạc, một vàng. Món đồ kim loại mỏng manh ấy đột nhiên nặng trĩu như sự ràng buộc của cuộc hôn nhân, như thể chúng là những chiếc gông cùm nhỏ xíu, trói chặt tôi vào giường, khiến tôi mãi mãi phải nằm ở tư thế dang rộng đôi tay giữa hai cái cọc, chịu cảnh giam cầm như Prometheus[4] bị xích vào tảng đá, và thứ tình yêu bị xẻ đôi chính là loài chim kền kền rỉa xé trái tim tôi.

Anh dùng đầu gối dang rộng đùi tôi và đi sâu vào trong tôi với một cú thúc khiến tôi hổn hển. Anh thốt ra một âm thanh nghe như tiếng rên rỉ và siết tôi chặt hơn.

“Em là của anh, mo duinne,” anh khẽ nói. “Chỉ của riêng anh mà thôi, bây giờ và mãi mãi. Em là của anh, dù em có muốn hay không.”

•••

Tôi từ từ tỉnh dậy, nằm gối đầu trên ngực Jamie, hai cơ thể mướt mồ hôi vẫn quấn chặt lấy nhau. Anh đang nhắm mắt, thở nặng nề. Tôi có thể nghe tiếng trái tim anh bên dưới tai tôi đập với nhịp điệu chậm rãi nhưng mạnh mẽ.

Cảm nhận được tôi đã tỉnh, anh kéo tôi lại gần, như để duy trì thêm một lúc nữa sự hòa quyện này. Tôi cuộn người lại, choàng tay quanh người anh.

Anh mở mắt và thở dài, cái miệng rộng khẽ nhếch lên khi ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt tôi. Tôi nhướng mày vẻ dò hỏi.

“Ồ, Sassenach,” anh trả lời, hơi rầu rĩ. “Anh là chồng em… và em là của anh. Dường như anh không thể có được tâm hồn em nếu anh không đánh mất tâm hồn mình.” Anh lật tôi nằm nghiêng người và quấn lấy tôi. Làn gió đêm lùa vào từ cửa sổ khiến căn phòng hơi lành lạnh, anh bèn kéo một cái chăn trùm lên cả hai chúng tôi. Anh tinh ý thật đấy, tôi mơ màng nghĩ. Frank chưa bao giờ để ý đến điều đó. Tôi thiếp ngủ trong vòng tay anh, với hơi thở ấm áp của anh phả bên tai tôi.

•••

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, mọi bắp thịt đều đau nhức rã rời. Tôi lê bước tới chỗ cái bô rồi tới chỗ chậu rửa mặt. Bên trong tôi có cảm giác mềm nhão như bơ vậy, cứ như đã bị một vật thể nào đó khuấy lên. Nghĩ lại thì điều đó cũng rất gần với sự thật. Vật thể ấy đang lù lù trước mặt khi tôi trở lại giường, lúc này trông nó khá vô hại. Khi tôi ngồi xuống bên cạnh, chủ nhân của nó tỉnh dậy và nhìn tôi với vẻ tự mãn.

“Có vẻ là một hành trình khó nhọc nhỉ, Sassenach,” anh nói, nhẹ nhàng chạm vào một vết thâm tím ở mặt đùi trong của tôi. “Bị đau vì cưỡi ngựa đúng không?”

Tôi nheo mắt và lần ngón tay theo một vết cắn sâu trên vai anh.

“Trông anh cũng hơi tả tơi, chàng trai của em.”

“Chà,” anh nói bằng giọng Scot nằng nặng, “nếu em lên giường với một con chồn cái, em phải lường trước là mình sẽ tả tơi một chút.” Anh vươn tay tóm lấy gáy tôi, kéo tôi xuống. “Lại đây với anh, chồn cái. Cắn anh thêm chút nữa đi!”

“Ồ, không,” tôi nói, rụt lại. “Em không thể; em đang đau lắm.”

James Fraser không phải là người dễ dàng chấp nhận một lời từ chối.

“Anh sẽ rất dịu dàng,” anh dỗ ngọt, kiên quyết kéo tôi xuống dưới tấm chăn. Và đúng là anh rất dịu dàng, theo cái cách mà chỉ những người đàn ông to lớn mới có thể làm được. Anh nâng niu tôi như một quả trứng chim cút, ve vãn tôi bằng vẻ nhẫn nại nhún nhường mà tôi nhận ra là sự bù đắp - và một sự kiên trì nhẹ nhàng mà tôi biết là phần tiếp theo của bài học đã được bắt đầu quá tàn bạo vào đêm qua. Anh dịu dàng, nhưng sẽ không kiềm chế.

Anh run rẩy trong vòng tay tôi khi kết thúc, gồng mình lên để cố gắng không cử động, không làm đau tôi bằng những cú thúc mạnh, để mặc khoảnh khắc này vắt kiệt sức lực của anh.

Sau đó, vẫn đang hòa vào nhau, anh lần theo những vết thâm tím mờ mờ mà những ngón tay anh đã để lại trên vai tôi lúc ở bên đường vào hai hôm trước.

“Anh xin lỗi vì những dấu vết này, mo duinne,” anh nói, khẽ hôn lên từng cái. “Lúc ấy anh cáu quá, nhưng đó không phải là lý do chính đáng. Thật đáng hổ thẹn khi làm đau một người phụ nữ, dù có tức giận hay không. Anh sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

Tôi cười, hơi giễu cợt. “Anh đang xin lỗi vì những dấu vết này ư? Còn những chỗ khác thì sao? Từ đầu đến chân em thâm tím hết cả!”

“Ồ?” Anh rụt lại để chăm chú nhìn tôi một lượt. “Chà, anh đã xin lỗi vì những dấu vết này rồi,” anh chạm vào vai tôi, “còn chỗ này,” anh nhẹ nhàng vỗ vào mông tôi, “thì em đáng phải nhận, anh sẽ không xin lỗi bởi vì anh không thấy có lỗi.”

“Còn chỗ này,” anh nói, mơn man đùi tôi, “anh cũng sẽ không xin lỗi. Em đã trả đũa anh đầy đủ rồi.” Anh xoa xoa vai, nhăn nhó. “Em làm anh chảy máu ở ít nhất hai chỗ, Sassenach, và lưng anh đau chết đi được.”

“Chà, lên giường với một con chồn cái…” Tôi nói, nhe răng cười. “Anh sẽ không nhận được lời xin lỗi nào đâu.”

Anh cười đáp lại và kéo tôi nằm lên người anh.

“Anh đâu có nói là mình muốn một lời xin lỗi chứ, đúng không nào? Nếu anh nhớ không lầm, anh đã nói là: “Cắn anh nữa đi!””

HẾT TẬP I

VÒNG TRÒN ĐÁ THIÊNG

[1] Nguyên văn: Hedgehog, nghe giống như Horrocks.

[2] Một loài thực vật có hoa.

[3] Tượng thần mặt trời ở Rhodes từng là một trong bảy kỳ quan của thế giới, do nhà điêu khắc Hy Lạp Cahrles xứ Lindos dựng lên trong khoảng thời gian từ năm 292 tr.Cn đến 280 tr.Cn.

[4] Nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, ông đã đánh cắp ngọn lửa của Thần Zeus và mang xuống cho loài người nên bị trừng phạt bằng cách bị xích vào một tảng đá để cho một con chim đại bàng hằng ngày đến rỉa lá gan của ông.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.