Vòng Tròn Đá Thiêng

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37
Chạy trốn

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, da dẻ anh đã hồng hào hơn, dù những vết bầm tím trở nên thâm sì sau một đêm và giờ lốm đốm khắp mặt anh. Anh hít vào thật sâu, lập tức cứng người lại, rồi rên rỉ và thở ra một cách rón rén hơn nhiều.

“Anh cảm thấy thế nào?” Tôi đặt tay lên trán anh. Mát và ẩm ướt. Không sốt, ơn Chúa.

Anh nhăn nhó, mắt vẫn nhắm. “Sassenach, nếu anh có cảm giác gì thì đó chính là cảm giác đau đớn.” Anh giơ bàn tay lành lên, quờ quạng. “Giúp anh dậy đi; cả người anh cứng ngắc như một cây xúc xích vậy.”

Tuyết ngừng rơi vào giữa buổi sáng. Bầu trời vẫn xám như chì, đe dọa tiếp tục đổ tuyết, nhưng mối đe dọa từ nhà ngục Wentworth còn lớn hơn, vì thế chúng tôi rời khỏi trang viên Eldridge ngay trước buổi trưa, trên người khoác những tấm áo choàng nặng nề để chống lại thời tiết lạnh giá. Murtagh và Jamie trang bị một loạt vũ khí bên dưới áo choàng. Tôi thì chẳng mang gì ngoài con dao găm được giấu vô cùng kín đáo. Dù không muốn, tôi vẫn sẽ phải đóng giả làm một con tin người Anh bị bắt cóc, nếu trường hợp tồi tệ nhất xảy ra.

“Nhưng họ đã thấy tôi ở nhà ngục,” tôi đã tranh cãi. “Ngài Fletcher biết tôi là ai.”

“Ừ.” Murtagh đang cẩn thận nạp đạn cho những khẩu súng, nhưng ông lập tức ngẩng lên để nhìn tôi với ánh mắt hắc ám. “Đó chính là vấn đề. Bằng bất cứ giá nào, chúng tôi cũng phải giữ cô tránh xa Wentworth. Nếu cô cũng bị nhốt vào đó cùng chúng tôi thì sẽ chẳng phải chuyện tốt lành đối với bất cứ ai. Ngài Fletcher sẽ không đích thân đi săn lùng vào một ngày như thế này. Bất cứ gã Áo đỏ nào mà chúng ta gặp chắc chắn sẽ không biết cô. Nếu chúng ta bị phát hiện, cô phải nói là chúng tôi ép cô đi theo chứ cô không hề tự nguyện, và thuyết phục lũ Áo đỏ rằng cô chẳng dính dáng gì đến hai gã quỷ sứ người Scot như tôi và cậu chàng rách rưới kia.” Ông hất đầu về phía Jamie. Anh đang rón rén ngồi trên một cái ghế đẩu với một bát sữa và bánh mỳ nóng.

Ngài Marcus và tôi đã độn những băng vải ở hông và đùi Jamie dày hết mức có thể bên dưới chiếc quần và đôi bít tất dài sờn mòn. Chúng có màu tối để che giấu bất cứ vết máu nào chẳng may rỉ ra. Phu nhân Annabelle đã phải rạch lưng một trong những cái áo sơ mi của chồng mình để vừa với bờ vai rộng của Jamie và độ dày của lớp băng vải quấn quanh người anh. Tuy vậy, chiếc áo vẫn không cài được khuy, và hai đầu của dải băng trên ngực anh thòi ra. Anh không chịu chải đầu, lấy cớ là da đầu anh cũng đau, khiến anh trông hoang dã và bù xù, những lọn tóc đỏ như những cái que nhọn chĩa lên tua tủa bên trên khuôn mặt tím bầm, sưng vù với một con mắt húp híp.

“Nếu cô bị tóm,” Ngài Marcus xen vào, “hãy nói với chúng cô là khách của tôi, bị bắt cóc trong lúc đang cưỡi ngựa gần trang viên, rồi dụ chúng đưa cô đến Eldridge để tôi chứng thực. Như thế sẽ thuyết phục được chúng. Chúng tôi sẽ nói với chúng cô là một người bạn của Annabelle, từ London đến đây.”

“Và sau đó chúng tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây an toàn trước khi Ngài Fletcher ghé qua,” Annabelle nói thêm, đầy vẻ thực tế.

Ngài Marcus đã ngỏ ý để Hector và Absalom hộ tống chúng tôi, nhưng Murtagh chỉ ra rằng điều đó chắc chắn sẽ làm liên lụy đến Eldridge, nếu chúng tôi gặp bất cứ gã lính Anh nào. Vì thế chỉ có ba chúng tôi túm tụm với nhau để chống lại cái lạnh trên đường tới Dingwall. Tôi mang theo một túi tiền to và một lá thư từ ông chủ của Eldridge, chúng sẽ đảm bảo cho chúng tôi băng qua được eo biển Anh.

Đi dưới trời tuyết thật khó khăn. Lớp tuyết trắng xảo trá sâu gần ba mươi phân che giấu những hòn đá, những cái hố và những chướng ngại vật khác, khiến đường sá trở nên trơn trượt và nguy hiểm. Những cục tuyết và bùn bắn lên theo mỗi bước chân của lũ ngựa, làm vấy bẩn bụng và khuỷu chân sau của chúng, và hơi thở của chúng phả ra trông như những làn khói trong không khí lạnh giá.

Murtagh là người dẫn đường, ông đi theo vết lõm mờ mờ đánh dấu con đường. Tôi cưỡi ngựa bên cạnh Jamie để có thể kịp thời giúp đỡ nếu anh lại bất tỉnh, dù anh đã khăng khăng bắt chúng tôi buộc chặt anh vào con ngựa. Chỉ có bàn tay trái của anh được tự do, đặt trên khẩu súng móc ở cốt yên ngựa, được che giấu dưới chiếc áo choàng.

Chúng tôi đi ngang qua vài túp lều nằm rải rác đang tỏa khói nghi ngút, nhưng có vẻ như các cư dân và lũ gia súc đều đang ở bên trong để tránh cái lạnh. Thi thoảng có một người đàn ông mang những thùng cỏ khô ra khỏi lều để tới chuồng gia súc, nhưng phần lớn thời gian, con đường vắng tanh.

Cách Eldridge hai dặm, chúng tôi băng qua lâu đài Wentworth, một tòa kiến trúc đồ sộ oai nghiêm trên sườn đồi. Con đường ở đây đầy dấu chân, chứng tỏ rằng nó không ngừng có người qua lại ngay cả trong lúc thời tiết xấu nhất.

Chúng tôi đã căn giờ để thời điểm đi qua đây trùng khớp với bữa trưa, hy vọng rằng đám lính gác sẽ đang mải mê thưởng thức bánh và bia. Chúng tôi chậm rãi lê bước đi qua con đường ngắn dẫn tới cánh cổng nhà ngục như một nhóm lữ khách xui xẻo phải ở ngoài trời trong một ngày tồi tệ thế này.

Khi đã qua khỏi nhà ngục, chúng tôi dừng lại dưới bóng một lùm thông nhỏ để cho lũ ngựa nghỉ ngơi một lát. Murtagh cúi xuống nhìn bên dưới cái mũ đội sùm sụp che kín mái tóc nổi bật của Jamie.

“Ổn cả chứ, chàng trai? Cháu trầm lặng quá!”

Jamie ngẩng lên. Khuôn mặt anh tái nhợt, mồ hôi chảy thành giọt trên cổ, mặc dù những cơn gió lạnh băng vẫn đang không ngừng quét qua, nhưng anh cố gắng nhoẻn miệng cười.

“Cháu sẽ chịu đựng được.”

“Anh cảm thấy thế nào?” Tôi lo lắng hỏi.

Anh ngồi lòng khòng trên yên ngựa, chẳng còn đâu dáng vẻ thẳng băng đĩnh đạc thường thấy. Nụ cười của anh tươi tắn hơn.

“Anh đang cố quyết định xem thứ gì làm anh đau đớn nhất - xương sườn, bàn tay hay cái mông. Như thế anh sẽ không nghĩ đến cái lưng của mình nữa.” Anh nốc một ngụm lớn rượu từ cái bình mà Ngài Marcus đã chu đáo chuẩn bị cho, rồi rùng mình và đưa nó cho tôi. Nó ngon hơn loại rượu mà tôi đã uống trên đường tới Leoch nhiều, nhưng tác dụng thì cũng y hệt như thế. Chúng tôi tiếp tục cưỡi ngựa, trong dạ dày tôi như có một ngọn lửa nhỏ vui vẻ đang bùng cháy.

Lũ ngựa đang ì ạch leo lên một con dốc có độ cao vừa phải, làm tuyết bắn lên tung tóe thì tôi bỗng thấy Murtagh ngẩng phắt đầu lên. Nương theo ánh mắt ông, tôi nhìn thấy ở đỉnh dốc có bốn tên lính Áo đỏ cưỡi ngựa.

Chẳng còn cách nào. Chúng tôi đã bị nhìn thấy, và từ trên đỉnh đồi vọng xuống một tiếng hô “Đứng lại!”. Chẳng có đường mà chạy, chúng tôi chỉ còn cách cố gắng qua mặt bọn chúng. Không hề liếc nhìn lại, Murtagh thúc ngựa lên trước để gặp chúng.

Kẻ đứng đầu nhóm là một gã lính nhà nghề trung tuổi, lưng hắn dựng thẳng đứng trong chiếc áo bành tô mùa đông. Hắn lịch sự cúi đầu chào tôi, rồi chuyển sự chú ý sang Jamie.

“Xin thứ lỗi, thưa ngài, thưa bà. Chúng tôi được lệnh chặn lại tất cả những đoàn người qua lại trên con đường này để tìm các tù nhân vừa mới trốn khỏi ngục Wentworth.”

Các tù nhân. Vậy là hôm qua tôi đã thả được nhiều người chứ không phải chỉ một mình Jamie. Tôi lấy làm mừng vì điều đó, bởi nhiều nguyên nhân. Thứ nhất, cuộc tìm kiếm của đám lính Anh sẽ dàn trải hơn một chút. Bốn chọi với ba là tỷ lệ tốt hơn hẳn so với những gì chúng tôi mong đợi.

Jamie không trả lời, chỉ cúi đầu sâu hơn. Tôi có thể nhìn thấy ánh mắt anh bên dưới vành mũ; anh không bất tỉnh. Hẳn là trong nhóm lính này có những kẻ mà anh biết; chúng sẽ nhận ra giọng anh. Murtagh nhích ngựa lên chắn giữa tôi và đám lính.

“Ầy, ông chủ tôi hơi yếu vì ông ấy đang bị ốm, thưa ngài, như ngài có thể thấy đấy,” ông nói, tỏ vẻ khúm núm. “Các ngài có thể chỉ đường đến Ballagh giúp chúng tôi không? Tôi không nghĩ là chúng tôi đang đi đúng hướng.”

Tôi tự hỏi ông định làm trò gì cho đến khi bắt gặp ánh mắt ông. Ông đánh mắt ra đằng sau rồi lại hướng về phía tên lính, nhanh đến nỗi hắn sẽ cho là nãy giờ ông vẫn đang lắng nghe chăm chú. Phải chăng Jamie sắp ngã ngựa? Vờ như chỉnh lại cái mũ bonnet của mình, tôi liếc nhìn về hướng ông đã ra hiệu, và gần như cứng người lại vì sốc.

Jamie đang ngồi thẳng, đầu cúi xuống để che giấu khuôn mặt, nhưng máu nhẹ nhàng nhỏ xuống từ mũi của cái bàn đạp ngựa dưới bàn chân anh, lấm chấm rải lên tuyết những đốm đỏ bốc khói.

Việc giả vờ ngớ ngẩn của Murtagh đã dẫn dụ thành công đám lính lên đỉnh đồi để chúng có thể chỉ ra rằng con đường tới Dingwall là con đường duy nhất trong tầm mắt chạy xuống phía bên kia của ngọn đồi. Nó chạy qua Ballagh và dẫn thẳng tới bờ biển cách đây ba dặm.

Tôi vội vàng tuột xuống đất, sốt sắng giật dây đai yên con ngựa của tôi, rồi loạng choạng bước tới hất lớp tuyết dưới bụng con ngựa của Jamie lên những giọt máu có thể làm chúng tôi lộ tẩy. Liếc mắt về phía đám lính, tôi thấy chúng vẫn đang mải miết tranh cãi với Murtagh, dù một tên trong số đó vẫn liếc xuống đồi để canh chừng chúng tôi, đảm bảo rằng chúng tôi không chuồn đi. Tôi vui vẻ vẫy tay với hắn. Ngay khi hắn quay đầu đi, tôi lập tức cúi xuống, xé toạc một trong ba cái váy lót dài mà tôi đang mặc, rồi gạt cái áo choàng của Jamie sang một bên và nhét miếng vải xuống dưới đùi anh, chẳng thèm đếm xỉa đến tiếng kêu đau đớn của chồng mình. Chiếc áo choàng phấp phới hạ xuống vị trí cũ đúng lúc tôi lao về chỗ con ngựa của mình và giả vờ sờ soạng cái đai yên khi Murtagh và quân Anh quay lại.

“Có vẻ nó đã bị lỏng ra,” tôi giải thích, ném ánh mắt vào gã Áo đỏ gần nhất.

“Ồ? Tại sao anh không giúp cô ấy?” Hắn nói với Jamie.

“Chồng tôi không được khỏe,” tôi nói. “Tôi có thể tự làm được, cảm ơn.”

Gã đội trưởng có vẻ để ý. “Ốm ư? Anh bị làm sao vậy?” Hắn thúc ngựa tới, nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Jamie dưới cái mũ sùm sụp. “Trông anh không khỏe lắm. Bỏ mũ ra, anh bạn. Mặt anh làm sao thế?”

Jamie liền bắn hắn qua những nếp gấp áo choàng. Gã Áo đỏ cách anh không quá hai mét, và hắn lảo đảo ngã nghiêng về một bên trước khi vết máu trên ngực hắn trở nên lớn hơn bàn tay tôi.

Trước khi hắn rơi xuống đất, Murtagh đã mỗi tay cầm một khẩu súng. Viên đạn đầu tiên đi lạc khi con ngựa lồng lên vì tiếng động bất ngờ. Viên thứ hai trúng đích, xé toạc bắp tay một tên lính, khiến cho cái tay áo rách phất phơ nhanh chóng loang đỏ. Nhưng hắn vẫn ngồi yên trên lưng ngựa và rút kiếm ra bằng bàn tay lành lặn khi Murtagh lần tìm những vũ khí khác bên dưới chiếc áo choàng.

Một trong hai tên lính còn lại quay ngựa và phi nước đại về phía nhà ngục, có lẽ để tìm cứu viện.

“Claire!” Tiếng thét vọng đến từ bên trên. Tôi ngẩng lên, giật mình khi thấy Jamie chỉ tay về phía thân hình đang lao như bay. “Ngăn hắn lại!” Anh chỉ kịp ném cho tôi khẩu súng thứ hai rồi quay lại, rút kiếm chặn cú tấn công của tên lính thứ tư.

Con ngựa của tôi là một con ngựa chiến; nó cụp tai lại và giậm chân nhưng không bỏ chạy khi nghe thấy tiếng súng, và vẫn đứng yên khi tôi dò dẫm tìm bàn đạp ngựa. Mừng húm vì có thể rời khỏi cuộc chiến, nó cắm đầu lao đi ngay khi tôi trèo lên lưng nó, và chúng tôi phi hết tốc lực đuổi theo thân hình đang chạy đằng trước.

Lớp tuyết dày cản trở tốc độ của cả tôi lẫn tên lính, nhưng con ngựa của tôi khỏe hơn và chúng tôi có lợi thế là tận dụng được con đường mà con ngựa của tên lính đã mở ra trên nền tuyết. Chúng tôi dần thu hẹp khoảng cách với hắn, nhưng như thế vẫn chưa đủ. Trước mặt hắn có một cái gò cao; nếu tôi ngoặt sang bên phải, mặt đường bằng phẳng sẽ giúp tôi chạy nhanh hơn và tôi có thể đón đầu hắn khi hắn lao xuống phía bên kia cái gò. Tôi giật dây cương và cúi rạp người để ngồi vững khi con ngựa trượt chân vì cú rẽ đột ngột rồi lấy lại thăng bằng và lao về phía trước.

Tôi vẫn không đuổi kịp hắn, nhưng đã rút ngắn khoảng cách xuống chỉ còn không quá mười thước. Nếu cứ phóng mãi như thế này thì tôi có thể bắt được hắn, nhưng đó chỉ là mơ ước xa vời; bức tường nhà ngục đã lờ mờ hiện ra ở đằng trước, cách chỗ chúng tôi chưa đầy một dặm. Nếu đến gần hơn nữa, đám lính canh đứng trên các bức tường bao sẽ nhìn thấy chúng tôi.

Tôi dừng ngựa và trườn xuống. Dù ngựa của tôi là ngựa chiến nhưng tôi không biết nó sẽ làm gì nếu tôi bắn súng từ trên lưng nó. Ngay cả khi nó đứng im như tượng, tôi cũng không chắc là mình có thể nhắm trúng mục tiêu. Tôi quỳ trên tuyết rồi ngắm bắn như Jamie đã chỉ dạy.

Trước sự ngạc nhiên của chính mình, tôi đã bắn trúng con ngựa đang phi. Nó trượt chân, khuỵu một gối và lăn tròn trên mặt tuyết. Cánh tay tôi tê dại vì sức giật của khẩu súng; tôi đứng xoa tay, nhìn tên lính bị ngã.

Hắn đã bị thương; hắn gắng gượng đứng dậy rồi lại ngã xuống mặt tuyết. Con ngựa của hắn bị chảy máu ở vai, khập khiễng chạy đi, dây cương lủng lẳng đưa qua đưa lại.

Tôi không nhận ra mình đang nghĩ gì, nhưng khi lại gần hắn, tôi biết mình không thể để hắn sống. Chúng tôi đang ở gần nhà lao, và có rất nhiều đội quân khác đang đi tìm các tù nhân vượt ngục, vì thế hắn sẽ sớm được phát hiện. Nếu khi ấy hắn còn sống, hắn không chỉ có thể miêu tả chúng tôi - thế thì câu chuyện bắt cóc con tin của tôi sẽ không dùng được nữa - mà còn có thể chỉ ra chúng tôi đang đi đường nào. Chúng tôi vẫn còn cách bờ biển ba dặm; chừng hai tiếng đồng hồ đi trong tuyết dày. Lại còn phải tìm một con tàu khi đã đến đó. Vì vậy, tôi không thể cho phép hắn có cơ hội kể về chúng tôi với bất kỳ ai.

Hắn gắng chống khuỷu tay để nhổm dậy khi tôi lại gần. Đôi mắt hắn mở to kinh ngạc khi nhìn thấy tôi rồi dịu đi. Tôi là đàn bà. Hắn không sợ tôi.

Một gã đàn ông dày dạn kinh nghiệm hơn ắt hẳn sẽ sợ hãi, bất kể giới tính của tôi là gì, nhưng đây chỉ là một cậu bé. Tôi bàng hoàng nghĩ có lẽ cậu ta không quá mười sáu tuổi. Hai gò má lốm đốm tàn nhang của cậu ta vẫn còn giữ được chút vẻ bầu bĩnh trẻ thơ, dù ở môi trên của cậu ta đã lún phún ria mép.

Cậu ta mở miệng, nhưng chỉ để rên rỉ vì đau. Cậu ta áp bàn tay vào sườn, và tôi có thể thấy máu thấm qua chiếc áo quân phục và áo khoác của cậu ta. Vậy là cậu ta bị nội thương; hẳn là con ngựa đã ngã đè vào cậu ta.

Có thể cậu ta sắp chết rồi, nhưng tôi không thể trông chờ vào điều đó.

Con dao ở bàn tay phải của tôi được giấu dưới áo choàng. Tôi đặt bàn tay trái lên đầu cậu ta. Tôi đã chạm vào đầu của hàng trăm người đàn ông như vậy, để an ủi, kiểm tra, trấn an họ. Và họ đã ngẩng lên nhìn tôi như cậu bé này; đầy vẻ tin tưởng và hy vọng...

Tôi để cậu ta nằm úp mặt trên tuyết và trở về với Jamie và Murtagh.

•••

Sau khi “món hàng cồng kềnh” của chúng tôi đã được “xếp gọn ghẽ” dưới những tấm chăn trên một băng ghế ở bên dưới, Murtagh và tôi gặp nhau trên boong thuyền Cristabel để kiểm tra thời tiết.

“Gió có vẻ thuận,” tôi giơ một ngón tay ướt lên, phấn khởi nói.

Murtagh rầu rĩ nhìn lướt qua những đám mây xám xịt treo mình trên bến cảng, tuyết lất phất rơi, tan vào những con sóng lạnh giá. “Chà. Hy vọng chuyến đi này sóng yên biển lặng. Nếu không, chúng ta sẽ tới đó với một tử thi trên tay.”

Nửa tiếng sau, khi đã ở trên mặt nước sóng vỗ bập bềnh của eo biển Anh, tôi mới hiểu được ý ông là gì.

“Say sóng ư?” Tôi hoài nghi nói. “Người Scot đâu có bị say sóng chứ!”

Murtagh gắt gỏng. “Vậy thì có lẽ cậu ấy là một gã Hottentot[1] tóc đỏ. Tôi chỉ biết rằng cậu ấy xanh lét như một con cá ươn và nôn thốc nôn tháo. Cô xuống đó để giúp tôi ngăn cậu ấy đừng nôn cả xương sườn ra được không?”

“Chết tiệt,” tôi nói với Murtagh lúc chúng tôi vươn người qua thanh lan can để hít thở bầu không khí trong lành sau khi thoát khỏi sự ngột ngạt ở boong dưới trong thoáng chốc, “nếu anh ấy biết mình bị say sóng, tại sao anh ấy còn khăng khăng lên một con thuyền chứ?”

Đôi mắt giống như mắt mãng xà của Murtagh nhìn tôi không chớp. “Bởi vì cậu ấy biết rõ, với tình trạng của cậu ấy như hiện nay, chúng ta sẽ không bao giờ đi bằng đường bộ được, và cậu ấy sẽ không đời nào ở lại Eldridge vì sợ làm liên lụy đến MacRannoch.”

“Vì thế, anh ấy đành âm thầm tự giết mình trên biển,” tôi chua chát nói.

“Ừ. Cậu ấy nghĩ theo cách này, cậu ấy sẽ chỉ giết chết một mình cậu ấy thôi, không lôi theo ai cả. Thật là cao cả! Nhưng cậu ấy đâu có làm việc này một cách âm thầm chứ,” Murtagh nói thêm, tiến về phía cầu thang khi nghe thấy những âm thanh không thể nào nhầm lẫn từ bên dưới.

“Chúc mừng anh,” tôi nói với Jamie chừng một, hai tiếng sau, gạt những lọn tóc ẩm ướt ra khỏi má và trán mình. “Em tin rằng anh sẽ được ghi tên vào lịch sử y học vì là người duy nhất thực sự chết vì say sóng.”

“Ồ, tốt quá,” anh lầm bầm khi đang úp mặt vào đống chăn gối lộn xộn, “ít nhất cái chết ấy cũng không uổng phí.” Anh đột nhiên nghiêng người sang một bên. “Chúa ơi, lại nữa rồi.” Murtagh và tôi lại bật dậy, vào đúng vị trí. Giữ yên một người đàn ông to con trong lúc anh ta chịu khuất phục những cơn nôn ọe tàn nhẫn quả thực không phải là công việc dành cho kẻ yếu ớt.

Sau đó, tôi lại bắt mạch cho anh và đặt tay lên cái trán ướt lạnh. Murtagh hiểu được vẻ mặt tôi, lặng lẽ theo tôi lên boong trên. “Cậu ấy không ổn, đúng không?” Ông khẽ nói.

“Tôi không biết,” tôi bất lực nói, giũ mái tóc ướt đẫm mồ hôi trong cơn gió buốt lạnh. “Tôi thực sự chưa bao giờ nghe nói có ai chết vì say sóng, nhưng hiện giờ anh ấy đang nôn ra máu.” Người đàn ông nhỏ bé siết chặt lan can, các khớp ngón tay rám nắng gồ lên. “Tôi không biết liệu những đầu nhọn của xương sườn làm anh ấy bị tổn thương ở bên trong hay chỉ là dạ dày của anh ấy bị tổn thương vì nôn mửa quá nhiều. Dù thế nào, đó cũng không phải là dấu hiệu tốt. Hơn nữa, mạch của anh ấy yếu hẳn đi và rất bất thường. Việc nôn mửa quá nhiều cũng làm tăng áp lực lên tim mà.”

“Cậu ấy có trái tim của một con sư tử.” Ông nói khẽ đến nỗi ban đầu tôi không nghe rõ. Có thể gió biển mằn mặn làm mắt ông ướt nhòe. Ông đột nhiên quay sang tôi. “Và cái đầu của một con bò. Chỗ thuốc phiện mà phu nhân Annabelle đưa cho cô có còn tí nào không?”

“Có, vẫn còn nguyên. Anh ấy sẽ không dùng đâu; anh ấy nói anh ấy không muốn ngủ.”

“Chà. Thường thì những gì người ta nhận được chưa chắc đã là những gì người ta mong muốn; tôi thấy chẳng có lý do gì để cậu ấy khác biệt với số đông. Đi nào!”

Tôi lo lắng theo ông trở lại phía dưới. “Tôi không nghĩ anh ấy có thể giữ được nó trong bụng.”

“Cứ để tôi lo. Lấy bình thuốc phiện lại đây và giúp tôi dựng cậu ấy ngồi dậy.”

Jamie nửa tỉnh nửa mê phản đối việc bị dựng dậy. “Cháu sắp chết rồi,” anh nói yếu ớt nhưng rõ ràng, “chết sớm ngày nào thì đỡ khổ ngày ấy. Đi đi, để cháu chết trong yên bình.”

Murtagh túm chặt mái tóc đỏ rực của Jamie, ngửa cổ anh lên và ấn cái bình vào môi anh. “Uống đi, con sóc chuột bé nhỏ xinh xắn của ta, nếu không, ta sẽ bẻ cổ cháu đây. Ngoài ra, cháu còn phải giữ được nó trong bụng nữa. Ta sẽ bóp mũi và miệng cháu; nếu cháu nôn mửa, nó sẽ phun ra qua tai cháu.”

Nhờ sức mạnh ý chí, chúng tôi đã chậm rãi nhưng kiên quyết đổ được thứ chất lỏng chứa trong cái bình vào miệng vị Lãnh chúa trẻ tuổi của Lallybroch. Dù bị nghẹn và bị ọe nhưng Jamie vẫn uống được khá nhiều trước khi ngả người vào tấm vách ngăn, mặt mũi xanh xao và thở hổn hển. Murtagh chặn trước mỗi cơn nôn mửa bằng cách bịt mũi Jamie một cách thô bạo, tuy hành động này không phải lúc nào cũng hiệu quả nhưng đủ để làm thuốc phiện ngấm dần vào trong máu của bệnh nhân. Cuối cùng, chúng tôi đặt anh nằm xuống giường, màu sắc duy nhất trên gối là màu đỏ rực như lửa của mái tóc, lông mày và lông mi anh.

Một lát sau, Murtagh tiến tới cạnh tôi trên boong thuyền. “Nhìn kìa,” tôi vừa nói vừa chỉ. Ánh hoàng hôn mờ nhạt dát vàng lên những tảng đá của bờ biển nước Pháp ở trước mặt. “Thuyền trưởng nói khoảng ba, bốn tiếng nữa chúng ta sẽ lên bờ.”

“Đáng lẽ phải đến từ lâu rồi,” người bạn đồng hành của tôi nói, gạt lọn tóc nâu ra khỏi mắt, rồi quay sang và trao cho tôi thứ gần với nụ cười nhất mà tôi từng nhìn thấy trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông.

•••

Cuối cùng, theo sau cơ thể nằm sóng soài trên một tấm ván do hai vị thầy tu vạm vỡ khiêng, chúng tôi đi qua cánh cổng sừng sững của tu viện Ste. Anne de Beaupré.

[1] Tức người thuộc tộc Khoikhoi, một nhóm dân tộc nhỏ sống du mục ở Tây Nam châu Phi.

Dịch giả: Khánh Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.